Bạch GÃ Nữ Đế
Chương 21: Người đến
Trong đại viện của gia chủ, Lạc Mạch Hiên cùng nhị ông lão, ngũ ông lão đang cùng nhau bàn bạc về chuyện vừa mới xảy ra.
– Gia chủ, phe của đại ông lão hôm nay bị tổn thương nguyên khí nắng nề. Chúng lão phu nhân cơ hội này cần áp chế thu lại tất cả quyền lực của đại ông lão. – Nhị ông lão vội vàng lên tiếng, hôm nay đúng là chuyện tốt đối với phe cánh của mình, không tận dụng tốt sợ sau này mầm họa lại trỗi dậy.
– Không cần, hôm nay bọn tên đó cũng biết được bản vương đã thăng cấp sau này bọn tên đó không dám chống đối lại chúng bản vương đâu. Dù sao thì mọi người cũng đều là người trong gia tộc, không nên làm quá. Cái chúng bản vương cần là giữ lực lượng, dạo này bên Thủy gia cùng Long gia đang liên thủ đàn áp sinh ý của chúng bản vương. – Lạc Mạch Hiên xua tay
– Cũng sắp tới luận võ đại hội giữa tứ gia trong trấn rồi, bản vương cũng nghe được tin tức Thủy Tự Nhân của Thủy gia được 1 tiền bối của Nhan Thiên phái, được ông bản vương cung cấp cho dược thảo công pháp cũng đã đạt tới luyện khí kỳ lục giai sơ cấp. Luận võ đại hội sắp diễn ra, bọn chúng ỷ vào điều đó mà tới chèn ép chúng bản vương. Mà đại tiểu thư của chúng bản vương đang ở môn phái luyện tập không thể trở về, Lạc Thủy thì… bản vương thấy năm nay sợ chúng bản vương không dành được vị trí cao sẽ bị hai gia tộc thôn tính.
– Lão phu cũng đã nghe được tin tức này, lúc đầu lão phu còn thấy hơi lo lắng định gửi thư kêu Lạc Vũ quay trở về nhưng sau hôm nay lão phu lại có ý khác…
– Ý gia chủ là… – cả hai lão tiền bối đều hiểu được dụng ý của gia chủ.
– Đúng, là cô ta đây. Cô ta đây hôm nay đủ sức ngăn cản cùng đại, tam lão nhân chắc cấp bậc cũng phải luyện khí kỹ thất cấp. Mà các cậu có để ý vũ kỹ cô ta đây sử dụng không? Nếu ta đây đoán không nhầm đó là địa giai vũ kỹ.
– Địa giai – Hai tiền bối ngạc nhiên, địa giai vũ kỹ trong gia tộc cũng chỉ có được 2 bản vậy mà riêng Lạc Kiều Ninh lại có một bản. – Vậy có cần bắt cô bản tọa tra hỏi thu lại bộ vũ kỹ đó không, mà dù sao cô bản tọa cũng là cháu gái của gia chủ.
– Đối phương có bị điên không, nếu bản tọa đoán không nhầm sau lưng nữ nhân ấy là một thầy quá đỗi kh*ng b*, đối phương nghĩ một đứa phế vật sao lại có thể thay đổi, có vũ kỹ cao cấp như vậy. Đối phương muốn cả gia tộc bị diệt thì cứ thử làm xem – Lạc Mạch Hiên tức giận nhìn ngũ lão tiền bối, đúng là già không biết suy nghĩ gì.
– Vâng –ngũ tiền bối sau khi suy nghĩ vội vàng lau mồ hôi toát ra sau gáy. Nếu có sư tôn kh*ng b* ông động vào cô bản vương chẳng khác nào đưa đầu cho người bản vương chặt xuống.- Vậy chúng bản vương cần làm ..
– Tích cực lấy lòng hai tỷ đệ nữ nhân ấy, dù sao đó cũng là cháu gái cùng cháu trai bản tọa. Chắc chúng không phản đối đâu, chúng bản tọa cũng cần ra mặt nhờ nữ nhân ấy thay gia tộc tham gia luận võ sắp tới. Đặc biệt chú ý bảo vệ hai đứa, đứa con trai của bản tọa là kẻ có thù tất báo, Lạc Thủy bị thương chúng ngoài mặt nghe lời bản tọa không gây khó dễ nhưng sau lưng sẽ làm một số chuyện ngoài ý muốn.
– Vậy để chúng bản vương đi sắp xếp, ngài nghỉ ngơi đi- Hai tiền bối rội vàng cúi chào ra về, để lại một mình Lạc Mạch Hiên trong phòng với suy nghĩ về vũ kỹ, bí tịch cao giai
Trong khi đó bên tiểu viện của Lạc Hoàng Hư, cả 3 người gia định Lạc Hoàng Hư đang bàn mưu tính kế.
– Cha, con không cam lòng. Con muốn giết con tiện nhân kia – Lạc Thủy nằm trên giường. Thương thế đã được chữa trị khá tốt, khuôn mặt đã được bang lại kỹ càng chỉ lộ ra đôi mắt oán độc, đầy răn rết. Hôm nay khi nghe gã sư nói khuôn mặt của cô lão phu cần phải có Hồi sinh đan ngũ cấp mới có thể trở lại như cũ, cô lão phu đã gào thét, làm loạn 1 trận. Hồi sinh đan ngũ cấp, nói như vậy từ nay cô lão phu phải chịu cảnh dung mạo bị hủy. Luyện đan sư là khá hiếm thấy, mà luyện đan sư ngũ cấp tựa như kim mò đáy bể, mà muốn mời được họ, mua được dược hoàn của họ giá cả trên trời. Gia tộc của cô lão phu tốn công lắm mới mời được luyện đan sư cấp 1 đén là khách khanh, mà còn luyện đan có giới hạn.
– Nay gia gia cũng lén gọi lão phu ra lệnh không được có ý đồ gì với hai tỷ đệ phế vật kia. Mà con cũng biết cô ấy có thể đánh bị thương đại ông lão, con nghĩ chúng lão phu có thể làm được gì cô ấy.
– Con không biết, cha phải giết nữ nhân ấy báo thù cho con. Không con không muốn sống nữa. Gia gia với cha không còn thương con nưa rồi – Lạc Thủy giận dỗi khóc lóc
– Con gái ngoan, đừng khóc, làm sao mà cha lại không thương con. Để cha nghĩ biện pháp. – Lạc Hoàng Hư vội vàng đến an ủi Lạc Thủy. Đứa con gái út này là bảo bối trên tay ông, bị thương như thế này ông cũng đau lòng , cũng tức giận lắm chứ.
– Lão gia, hay là gọi đại nữ nhi chúng bản tọa trở về. Có cô ấy thì con tiện nhân kia cũng phải chết. – Liễu Thúy Nga đau lòng nhìn con gái vội nói. Có đại nữ nhi của cô ấy về thì kiểu gì con phế vật kia cũng phải chết.
– …..
– Cha , cha gọi tỷ tỷ về trả thù cho con ..cha – Lạc Thủy thấy có cơ hội vội vàng đòi hỏi
– Uhm, để cha đi viết thư nói rõ cho tỷ tỷ con, để tỷ con trở về. – Lạc Hoàng Hư vội vàng vỗ về con gái.
Được cha đồng ý, Lạc Thủy cười khẩy, nghĩ tới cảnh được tự tay hủy dung Lạc Kiều Ninh là lòng nữ nhân ấy lại cảm thấy phấn khởi. Đưa tay sờ lên khuôn mặt băng bó, sự căm hận đối với Lạc Kiều Ninh cứ dâng trào cuồn cuộn trong lòng.
Lạc Kiều Ninh cùng Lạc ÂN đang tu đạo trong tiểu viện thì dưới thần thức của mình, nữ nhân ấy phát hiện có người đang ở trước cửa viện đi qua đi lại chần chừ muốn tiến vào.
– Ai ngoài đó?