Bạch GÃ Nữ Đế
Chương 25: Mạn đà la tái hiện
Lạc Kiều Ninh nhìn thanh kiếm lao tới với tốc độ nhanh, cô ấy cũng vô lực phản kháng. Trong thâm tâm cô ấy cũng đã cam chịu nhận cái chết đến với bản thân. Chỉ duy nhất còn một tia áy náy đối với đệ đệ Lạc Ân. Cô ấy đã không chăm sóc thật tốt cho đệ ấy.
Lạc Kiều Ninh nhắm mắt, chấp nhận sự thật rằng mình sắp chết.
– Phập
Mũi kiếm đâm vào da thịt kêu lên một tiếng. Lạc Kiều Ninh cảm thấy bản thân không hề có chút thống khổ nào, vội vàng mở mắt. Trước mắt cô bản tọa không phải là mũi kiếm của hắc tên đó nhân ma flaij là tấm lưng khổng lồ của một người. Lục tiền bối khóe miệng tràn máu tươi quay lại dù thống khổ vẫn nở một nụ cười hiền từ với cô bản tọa.
– Cháu gái ngoan, không sao cả, có gia gia ở đây rồi
Vừa nói dứt lời lục tiền bối lại nôn ra một ngụm máu Máu tươi dính trên áo Lạc Kiều Ninh bây giờ không thể nhận ra vết nào là máu của nàng lão phu, vết nào là máu của lục tiền bối. Nơi bung của lục tiền bối, máu tươi cứ từ từ chảy ra thấm ướt từng chút, từng chút một bộ gã phục của ông.
– Gia gia, tại sao? Tại sao lại đỡ cho cháu. – Lạc Kiều Ninh đau lòng nhìn ông lão trước mặt.
– Gia gia xin lỗi cháu, xin lỗi cha cháu. Lão phu đã vô dụng một lần để cha cháu phải rời bỏ gia tộc đi đối mặt với hiểm nghèo, giờ đây lại nhìn thấy cháu gặp hiểm nghèo, lão phu không thể không làm gì cả. Dù sao thì lão phu sống cũng đã gần hết cuộc đời rồi, có sống thêm cũng vô dụng mà thôi.
– Gia gia, ông phải sống, ông nhất định phải sống. – Lạc Kiều Ninh giơ tay lau những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt già nua, đã trải qua những sự đau lòng, tuyệt vọng, cô đơn của bậc tiền bối.
Hắc hắn nhân nhàm chán nhìn một ông lão với 1 đứa bé tình cảm mùi mẫn phía trước mặt mà bực bội
– Các cậu quên là còn có bản vương ở đây sao ? Nhóc con cậu cũng tốt số đó khi lão già này lại đỡ một nhát kiếm cho cậu. Nhưng cậu vẫn sẽ phải chết.
Hắc gã nhân có định rút thanh kiếm ra khỏi người lục tiền bối thì bỗng nhiên lục tiền bối lao thẳng về phía tên đó, ôm chặt tên đó mặc cho thanh kiếm cứ thế đâm xuyên qua người. Lục tiền bối ói ra vài ngụm mãu nhưng vẫn còn tỉnh táo hét lên.
– Kiều Ninh, cháu mau đưa đệ đệ trốn đi, bản vương sẽ đồng quy vu tận với tên đó. Mau lên
– Gia gia, cháu không đi được, cháu không thể bỏ mặc gia gia.
– Lão già, mau buông ta đây ra – hắc tên đó nhân dùng sức nhưng không thể thoát khỏi vòng tay của lục ông lão. Hắc tên đó nhân vội tung chưởng đánh vào lưng của lục ông lão. Mỗi chưởng giáng xuống lục ông lão lại ôn ra một ngụm máu, tiếng xương gãy vang lên.
Lạc Kiều Ninh lúc này nước mắt đã rơi như mưa. Cô ấy bất lực nhìn từng xương cốt trên người lục ông lão bị hắc hắn nhân đánh gãy. Lạc Kiều Ninh cắn răng nhịn đau cố gắng đứng lên vận linh khí. Cô ấy không thể dùng thiên hỏa hoặc lôi điện được bởi sẽ tổn thương đến cả lục ông lão. Chỉ cần cô ấy vận hành được linh khí, cô ấy có thể tiến đến g**t ch*t hắc hắn nhân kia
– Đi mau, nhanh, bản vương không thể giữ chân tên đó được lâu nữa. Nhanh lên, đừng để bản vương chết một cách vô ích. Đi mau
Lục tiền bối lúc này toàn thân máu tươi chảy ra từ vết kiếm, trên khóe miệng mãu tươi cũng tuôn ra ào ào, vẫn cố gắng ôm chặt hắc hắn nhân không buông.
Dưới sức mạnh chênh lệch về đẳng cấp, cùng vết thương ở bụng, lục tiền bối cuối cùng cũng không giữ nổi hắc hắn nhân, đôi tay gấy yếu buông thõng, ánh mắt đã bắt đầu nhòe đi kèm theo một tia không cam lòng đọng lại. Hắc hắn nhân thấy vậy vội tung cước đá lục tiền bối bay ra ngoài.
– A a a a a a a a
Nhìn thấy thân thể lục tiền bối huyết nhục đã mơ hồ, đôi tay gầy yếu kia, sự bất lực của bản thân khiến cho nội tâm của Lạc Kiều Ninh thống khổ tận cùng. Lạc Kiều Ninh hét lên một tiếng đau thấu tận tâm can.
Lạc Kiều Ninh đớn đau mất đi ý thức, cùng lúc đó trên trán cô ấy xuất hiện bông
Mạn đà la đỏ rực tỏa ra huyết sắc rực rỡ. Cùng lúc đó, một khí tức kh*ng b*, âm u như từ địa ngục tỏa ra từ thân thể tí hon của nữ nhân ấy.