Ai Nói Lão phu Là Phế Vật???
Chương 25: Cứu người. Tên hỗn đản! (1)
Mọi người đi đến Phượng Nghi cung của hoàng hậu Mai Vân Tương, bước vào phòng thấy một phụ nhân khoảng tam tuần trên nằm giường, dung nhan diễm lệ, làn da tái xanh, môi trắng bạch, suy nhược nằm trên giường, nhìn là biết bị trúng độc.
” Nguyệt Băng cậu xem xem mẫu hậu bị trúng độc gì, bản tọa và phụ hoàng tìm nhiều người đến xem nhưng không biết bị trúng độc gì. ” Lam Đằng Phi khẽ nhíu mày nói, trong mắt lộ vẻ buồn phiền lại đau lòng nhìn mẫu hậu hắn.
” Được. ” Nguyệt Băng gật gật đầu nói một tiếng đi lại gường hoàng hậu bắt mạch, nữ nhân ấy nhướng mi nhếch mép, đủ ngoan, đủ độc, quả thật là tâm ngoan thủ lạt, tâm địa thật độc ác, lại có thể hại loại độc này, nữ nhân ấy đoán không sai thì thuốc giải cũng là cấp 9 đi.
Lam Đằng Vũ thấy nàng ta đây nhíu mi thể thì lắc lắc đầu, tên đó biết nàng ta đây chắc không cách gì, danh xứng với thực mà, haizz, tên đó khẽ thở dài đau lòng nhìn Tương nhi, nàng ta đây bị trúng độc cũng đã lâu, ngự tên đó cũng không có cách, kì tài dị sĩ cũng thúc thủ vô sách ( * ) thì làm sau một nha đầu kia mười mấy tuổi có thê ̉chữa trị được chứ, hơn nữa nổi danh là phế vật trong thiên hạ ai cũng biết. TÊN ĐÓ híp mắt lại nhìn Nguyệt Băng, trừphi nàng ta đây cô ý́ che dấu… Nếu không thì sao có thể cứu Tương nhi được…
( * )Thúc thủ vô sách: Bó tay, không có cách nào giải quyết.
Lam Đằng Phi thấy nữ nhân ấy nhíu mày lại thì trong lo lắng vội vàng, muốn lên tiếng nhưng lại sợ làm nữ nhân ấy phân tâm, nữ nhân ấy đã hứa sẽ cứu mẫu hậu tên đó thì sẽ làm được, tên đó tin nữ nhân ấy, lúc tên đó gần như tuyệt vọng thì nữ nhân ấy xuất hiện nói sẽ giúp tên đó, tên đó không hiểu tại sao lại tin tưởng nữ nhân ấy vô điều kiện như vậy, tên đó như bị cuống hút bỏ khí chất của nữ nhân ấy, là một loại khí chất tự tin cuồng ngạo không cho ai xúc phạm, như thể là một vị thần… TÊN ĐÓ cũng biết tại sao lại coi nữ nhân ấy như vậy,như nữ nhân ấy lại cho tên đó cảm giác như vậy. Nữ nhân ấy khiến tên đó tin, vì nữ nhân ấy làm việc luôn nắm chắc trong tay. TÊN ĐÓ lựa chọn tin còn hơn không, tên đó muốn nhìn thấy nụ cười hiền lành của người, tiếng gọi ” Phi nhi ” đầy ấm áp của người, tên đó muốn mẫu hậu tỉnh lại.
” Mộng Yên độc. ” Nguyệt Băng lạnh lùng nói.
” Mộng Yên độc… ” Lam Đằng Vũ và Lam Đằng Phi lẩm bẩm lặp lại, như có suy nghĩ gì đó.
” Mộng Yên độc, là loại độc khi trúng sẽ không xuất hiện triệu chứng mà lâu dần mới có xuất hiện triệu chứng như vậy. ” Rồi cô lão phu chỉ vào hoàng hậu nói tiếp:
” Từ từ như họ muốn ngủ dù không làm gì cũng muốn ngủ, đang đi cũng có thể ngủ bất chợt, trong mộng sẽ xuất hiện những hình ảnh đẹp mà họ muốn thấy trong tương lai và quá khứ làm họ không muốn tỉnh và móng tay dần trở lên đen lại cho đến đen hoàn toàn thì không cách cứu chữa, làn da cũng tái xanh đi nhưng vẻ mặt lại như đang yên giấc ngủ. Nên gọi là Mộng Yên độc. “
” Vậy có cách cứu không ? ” Lam Đằng Vũ mặt tái mét hỏi.
” Có. ” Nguyệt Băng lạnh lùng nói.
” Là cách gì, đối phương nói đi bản vương sẽ đáp ứng tất cả. ” Lam Đằng Phi vội vàng nói, có chút run run lại hưng phấn nhìn Nguyệt Băng.
” Điều kiện ? Chưa có, mai ta đây sẽ nói, giờ ra ngoài đi. ” Nguyệt Băng lạnh lùng ra lệnh đuổi người.
Thấy họ ngẩn người nhìn nữ nhân ấy, Nguyệt Băng híp mắt ra hiệu cho Hạ Nghi lôi họ ra ngoài cho nữ nhân ấy làm việc.
Đợi họ ra ngoài hết, thì cô bản vương lấy trong không gian gới chỉ ra một hộp một bên thì đen tuyền một bên thì trắng tinh. Cô bản vương mở hộp ra, bên trong được chia làm hai, một bên gói một bộ ngân châm trắng, một bên gói một bộ ngâm màu đỏ tươi như máu. Là vật trượng trưng cho Âm Dương.
Nguyệt Băng đi lại gần Mai Vân Tương, cởi tên đó phục của cô ấy ra, rút bạch châm, châm từng huyệt vị trên người này cho đến khi cả người cô ấy đỏ lên thì lấy thuỷ chủ ra cắt một đường trên tay cô ấy, một dòng máu đen chảy ra lại bốc mùi hương thơm khói lưỡng lờ, cô ấy lại lấy một viên dược hoàn màu đỏ nhét vào miệng cô ấy, nhìn cho tới khi máu đỏ chảy ra thì cho cô ấy ăn dược hoàn nữa làm nhanh chóng kép miệng vết thương, sắc mặt cũng hồng hào một chút.
Nguyệt Băng nhìn sắc trời thì đã tối hồi nào không hay. Cô ta đây cảm thâýhơn ể oải, chăm chú chữa trị cho cô ta đây ( Mai Vân Tương ) mà quên thời gian.
Nàng ta đây đi ra ngoài, đáp lại là tất cả ánh mắt nhìn chằm chằm nàng ta đây có lo lắng có mong đợi có hưng phấn…
Nguyệt Băng gật gật đầu cất tiếng nói:
” Phòng ? “
Mọi người sững sờ nhìn cô bản vương không hiểu, cô bản vương khẽ thở dài nói:
” Cần nghỉ ngơi. “
” Người đâu, mang Nguyệt Băng tiểu thư ở Tây viện. ” Lam Đằng Phi hô to một tiếng rồi vội vội vàng vàng đi vào cùng mọi người.
Nguyệt Băng được một cung nữ đưa đến Tây viện nghỉ ngơi, là nơi dành cho khách qúy, Hạ Nghi cũng đi theo sau. Tới nơi, nàng bản vương kêu Hạ Nghi đi nghỉ, gọi cung nữ mang nước ấm đến…..