Ba Đêm Định Mệnh
Chương 19
Cô vươn tay tóm lấy mép áo của tên đó, nhưng tên đó gạt cô ra. Tự kéo chiếc áo khỏi đầu, tên đó ngập ngừng giây lát trước khi ném nó sang một bên. Phần thân trên đầy cơ bắp của tên đó loang loáng trong ánh lửa dịu nhẹ và Aveline không thể ngăn tiếng động rầm rì đánh giá khi cô miết bàn tay khắp những đám lông loăn xoăn rải rác trên ngực tên đó. Cô vạch qua một trong những vết sẹo nhăn nheo bò trên cơ thể tên đó.
“Làm sao anh có thể nghĩ điều này khiến anh ít hấp dẫn hơn?” Cô thì thầm. “Trong mắt em, nó khiến anh trở nên nam tính và đàn ông hơn cả khi sống sót từ sự tàn bạo như thế.”
“Anh…” Giọng rạn nứt, hắn nhìn lảng đi chỗ khác, nhưng không kịp trước khi cô bắt được hơi sương phủ mờ trong đôi mắt hắn. “Trước khi anh quay lại – vài người đàn bà không tiếp thu nó dễ dàng cho lắm.”
Cô đau nhói khi nghe nhắc đến những người phụ nữ khác, nhưng rồi lại tự nhắc rằng khi đó hắn vẫn chưa phải là chồng mình. Hắn có quyền ngủ với bất cứ ai hắn muốn.
Nhưng giờ toàn bộ con người hắn thuộc về cô.
“Lũ người kia thật ngốc nghếch khi để vuột mất cơ hội vì một điều quá phàm thường.”
TÊN ĐÓ bật ra một tiếng nói nghèn nghẹn, vừa như cười vừa như thổn thức. Lòng kiêu hãnh giữ gương mặt tên đó ngoảnh đi. Cô vạch ngón tay từ cổ họng xuống ngực tên đó đầy trêu chọc, dọc theo sau lớp lông đen khi nó xuống, xuống và xuống nữa nơi làn da mất hút. Cô nấn ná ở đó, lần theo những múi cơ nhấp nhô trên bụng và nghịch ngợm búng ngón cái lên những chiếc cúc quần của tên đó. “Yêu em đi, trước khi em phát điên vì muốn anh.”
Rồi tên đó nhìn cô, gương mặt căng thẳng vì xúc cảm và đỡ bàn tay sau đầu để kéo cô vào nụ hôn rực lửa, thiếu thốn của tên đó. Cô thu mình vào trong vòng ôm, siết lấy phần thân trên đầy cơ bắp và ấm áp của tên đó. Những cụm lông xoăn trên ngực tên đó cù vào làn da cô qua lớp lụa mong manh và cô cọ người vào tên đó, yêu sao những ma sát đầy k*ch th*ch này.
GÃ gầm gừ sâu trong cổ họng và gạt một bên tay áo của cô xuống, để trần một phần bờ vai cô. GÃ cúi đầu và hôn cô ở đó, rồi dịu dàng ấn hàm răng vào phần da nhạy cảm cạnh cổ. Cơ thể cô bùng lên sức sống. Đôi bàn tay tham lam của gã quét khắp người cô, một đặt giữa hai xương bả vai, khóa cô lại trong vòng tay gã, một v**t v* phần da thịt nhạy cảm trên mông cô.
Đam mê bùng cháy của Lucien đã giải phóng bất cứ kiềm chế nào cô còn lưu trữ. Cô cắn lên cổ họng, cào những ngón tay qua lớp lông ngực, dùng ngón cái trêu chọc phần nụ hoa bằng phẳng đàn ông của tên đó cho đến khi tên đó r*n r*. Cô ép miệng lên ngực tên đó trong khi những ngón tay tên đó làm rối bù mái tóc dài của cô và khản đặc khi thì thầm tên cô. Chậm rãi, cô trượt xuống cơ thể tên đó trong tiếng lụa khe khẽ kêu loạt soạt, miệng đốt lên ngọn lửa đam mê dọc xuống ngực tên đó, chỉ ngừng lại để ấn nụ hôn lên từng vết sẹo gồ ghề. Cô với đến eo tên đó, những ngón tay tên đó siết lấy tóc cô khi cô vạch một đường trêu ghẹo dọc theo thắt lưng tên đó bằng lưỡi của mình. Tặng cho tên đó điệu cười quỷ quyệt, cô tiếp tục đi xuống sâu hơn nữa.
Với tiếng động thô ráp vì đòi hỏi, hắn đẩy cả hai ngã ra sàn. Hắn duỗi hai cánh tay cô qua đầu, giữ chúng bất động khi chiếm đoạt miệng cô trong một nụ hôn sâu, đầy h*m m**n khiến đầu óc cô quay cuồng.
Trái tim hắn đập rộn ràng trên trái tim cô, da thịt hắn thậm chí còn nóng rẫy xuyên qua lớp váy ngủ của cô. Cô cong người về phía hắn, căng thẳng muốn cảm nhận sự cứng rắn của hắn giữa đùi cô. Hắn lầm rầm điều gì đó, rồi dùng một tay giữ cả hai cổ tay cô trong khi bàn tay kia lùa xuống ôm lấy b** ng*c.
Cô thì thào tên tên đó, nhắm chặt mắt khi những cảm xúc gầm qua cơ thể như sấm sét. Tên đó xộc bàn tay vào chiếc váy, giật dây buộc khi tên đó giam cầm b** ng*c trần của cô, dùng ngón tay trêu chọc nụ hoa của cô. Tên đó thỏa thuê trên khuôn miệng, nhấm nháp đôi môi, vấn vít lưỡi với cô.
Cô buột tiếng thét thình lình khi tên đó dùng cả hai tay xé toạc vạt trên chiếc váy, nhưng tiếng thét trở thành r*n r* ngay tức thì khi tên đó đưa miệng chiếm lấy một bên nụ hoa và hút mạnh. Không còn dịu dàng ở đây, nhưng cô cũng không muốn sự dịu dàng. Cô muốn Lucien, theo tất cả những đam mê được giải phóng và dữ dội của tên đó.
Cô vuốt hai bàn tay trên lưng tên đó, gắn kết những cơ bắp cứng rắn của tên đó với sự thưởng thức nữ tính của cô. Rồi tên đó đưa nụ hoa vào giữa hàm răng và kéo, cả phương trời của cô chao đảo khỏi vòng kiểm soát. Cô cắm móng tay vào lưng tên đó và ưỡn người về phía miệng tên đó.
Với tiếng rên thấp, hắn đẩy chiếc váy ngủ lên eo, bàn tay trượt vào giữa đùi cô để khám phá chốn ấm nóng và ẩm ướt đang chờ hắn. Cô tự nguyện mở chân ra đón, run rẩy khi hắn yêu cô với những đụng chạm chính xác. Khổ đau giữa chân cô dần trở thành địa ngục.
TÊN ĐÓ trượt vào một ngón tay và cô gần như đạt đỉnh ngay ngay lập tức. Nhưng tên đó kịp thời rút ra, rồi trở lại, giờ lại chậm rãi hơn, chỉ lướt qua những phần thân thể khao khát cái v**t v* từ tên đó. Tiếng nói điên kiêu ngạo lên từ sâu trong cổ họng và cô xoay hông, đuổi theo kh*** c*m hung dữ nằm ngay ngoài tầm với.
Hắn m*n tr*n b** ng*c cô bằng lưỡi của mình, tạo nên ma lực giữa đùi. Rất nhiều lần hắn gần như mang cô đến miệng vực, rồi ngừng lại và đợi cho đến khi cơ thể run rẩy của cô bình tĩnh lại. Rồi lại khiến cô dâng cao thêm lần nữa.
Mỗi phân tử trên người cô đều bị đốt cháy vì tên đó, làn da gợn lên hưởng ứng sự tiếp xúc của một nghệ sĩ bậc thầy. Tên đó biết chính xác địa điểm và cách v**t v*, biết khi nào cô lên đến đỉnh và khi nào sẽ ghìm lại. Hơi thở cô hổn hển, mái tóc rối bù quanh họ. Mồ hôi lấp loáng da thịt và ướt đẫm lọn tóc rũ xuống từ trán tên đó.
“Xin anh, Lucien”, cô thì thào gần như thổn thức, khóa chặt ánh mắt vào với tên đó.
“Xin anh…”
Hắn nuốt trọn lời nói bằng một nụ hôn, với tay xuống c** q**n. Cô giúp hắn kéo nó xuống cho đến khi vướng nơi đôi giày. Nhưng thế là đủ rồi.
“Aveline”, tên đó lẩm bẩm, gạt mái tóc lòa xòa khỏi mặt cô. Cái cách tên đó thốt lên từ đơn giản đó nghe chất chứa còn hơn tên gọi của cô. Rồi tên đó đẩy vào chậm rãi.
Khi toàn bộ đam mê cuồng nhiệt điều khiển họ, cô cứ tưởng sau đó sẽ là một lần kết hợp đầy mê loạn. Nhưng hắn chỉ di chuyên từ tốn. Cô bám vào bờ vai, quấn hai chân quanh người hắn khi hắn kiểm soát nhịp điệu chậm rãi của mình với hàm răng nghiến lại kiềm chế.
GÃ ôm lấy mông cô và đẩy vào sâu hơn, thổi bùng lên ngọn lửa đam mê vào trung tâm cô. Lần này gã nhấn nhá bên trong, nhóm lên ma sát tuyệt vời, rồi đột ngột th*c m*nh khiến cô bất chợt chạm chân đến ngưỡng cửa thiên đường. kh*** c*m đâm xuyên cả người, xé rách một tiếng thét khản đặc khỏi cổ họng cô.
Lucien ở ngay phía sau cô, ngửa mái đầu khi gã th*c m*nh một lần, rồi hai lần. Gương mặt vặn xoắn vì tập trung, một giọt mồ hôi lăn xuống từ bên thái dương, trước khi thét to giải thoát, gã rùng mình khi trút sạch bản thân vào cô.
Hắn rã rời đổ sụp xuống, Aveline cũng mệt nhoài, cô nở nụ cười và vòng cánh tay ôm lấy hắn.
♥♥♥
Hơi thở khó nhọc và hai bàn tay đẩy ngực gã của Aveline đã đánh thức gã khỏi tình trạng hưởng thụ lười biếng. Với tiếng rì rầm xin lỗi, gã lăn khỏi người cô để nằm ngửa ra trên tấm thảm. GÃ nghe thấy cô hít một hơi thật sâu, rồi những ngón tay cô lồng vào với gã. GÃ quay sang nhìn, mỉm cười có chút tự mãn trước vẻ ngoài xộc xệch của cô.
“Em trông lôi thôi lắm, vợ của anh.”
“Em vừa mới bị chiếm đoạt xong.” Cô nói khi nụ cười điệu đà khẽ nở trên môi khiến tên đó lại muốn chiếm đoạt cô thêm lần nữa. Cô nằm nghiêng người để đối mặt với tên đó, những dấu tích của chiếc váy ngủ biến mất khỏi cơ thể uyển chuyển. “Theo em nghĩ dường như anh chẳng nhớ được mấy mánh khóe cũ của tên Lucifer kia rồi, ông DuFeron
“Theo anh nghĩ thì có vẻ em là một người phụ nữ có đam mê và táo bạo đáng ngưỡng mộ đấy, phu nhân DuFeron ạ.”
Mặt cô ửng đỏ đầy duyên dáng. “Có trách thì trách ngài ấy, thưa ngài, tại ngài đã dạy tôi.”
“Vậy thì tôi nên tán dương bản thân vì năng lực dạy học của mình rồi.”
Lần này cô bật cười. “Thật ra, em cũng căng thẳng lắm. Trước đây em chưa từng quyen rũ một người đàn ông bao giờ.”
“Anh tự hào khi trở thành người đầu tiên.”
“Cứ như có ai đó sánh ngang với tên Lucỉfer vĩ đại vậy”, cô trêu ghẹo. “Anh gần như đã hủy hoại thanh danh của em.”
Ngay nhanh chóng thái độ của hắn trở nên nghiêm nghị. “Anh biết. Và cho anh xin lỗi. Đêm đó anh nên thông cảm với em, chứ không phải sử dụng em cho những mục đích ích kỷ của mình.”
“Chúng lão phu đã đồng ý quên đi quá khứ rồi mà.” Cô siết tay hắn. “Nhưng nếu anh muốn chứng minh sự thành khẩn của mình…”
TÊN ĐÓ kéo cô nằm lên người. “Có chứ.”
Cô chống người trên hai khuỷu tay và cười toe nhìn xuống. “Anh nên tháo giày của mình ra đi.”
TÊN ĐÓ hòa lẫn tiếng cười của mình với cô, rồi trao nụ hôn khi mái tóc cô buông xõa như tám rèm dát vàng bao quanh họ. TÊN ĐÓ đã chứng minh cô thấy mình thực sự thành khẩn thế nào.
♥♥♥
Lúc Aveline thức dậy trên giường Lucien trời đã ngà sang trưa.
Trước khi mặt trời mọc, họ đã rón rén lên cầu thang, cười khúc khích như những đứa trẻ khi cố gắng không đánh thức người hầu. Bởi chiếc váy ngủ của cô đã hoàn toàn bị phá hỏng, Aveline bọc mình trong chiếc áo khoác của Lucien khi cả hai lén lút chạy vào phòng ngủ của tên đó. Chiếc áo khoác tức thì bị ném sang một bên trước đam mê hiện trên gương mặt Lucien và giờ cô thức giấc với nụ cười trên môi cùng những cơn đau êm dịu khắp cơ thể.
Nụ cười của cô nhạt đi khi nhận ra mình đang lẻ loi trong phòng. Rõ ràng chồng cô đã dậy sớm và đi giải quyết công việc của mình.
Cô ngồi dậy trên giường, gạt mái tóc khỏi gương mặt. Cô cứ nghĩ họ đã chia sẻ điều gì đó tối qua. Rằng họ đã tạo nên một mối quan hệ ràng buộc. Nhưng có lẽ đối với Lucien, đó không hơn gì một lần gặp gỡ ngẫu nhiên.
Trái tim cô như bị bóp nghẹt khi nhớ lại những sự kiện tối qua. Không có một lời yêu thương nào được thốt lên, không một lời thề chung thủy bất diệt. Phải chăng cô đã đánh giá sai hoàn cảnh? Có lẽ lúc này, cuộc hôn nhân của họ vẫn chẳng hề thay đổi ngoại trừ có chung một chiếc giường. Sau cùng, cô cũng không mong đợi Lucien sẽ chia sẻ cùng cảm xúc với cô.
Cô buông tiếng khẽ thở dài sâu lắng và run rẩy. Có lẽ hắn không hề biết cách yêu – và với gia đình trước kia của mình, ai có thế trách cứ được hắn? Ai đó gần gũi đã phản bội và đẩy hắn vào con đường chết trên con tàu đó. Chỉ sức mạnh từ ý chí của Lucien mới giúp hắn sống sót. Cô thừa biết rất khó có thể chiếm được tình yêu của chồng. Nếu trong hắn còn tồn tại chút khả năng yêu nào đó.
Ban đầu đam mê có thể rừng rực cháy, nhưng cuối cùng cũng lụi tàn. Nếu không có tình yêu tiếp sức, đam mê sẽ trở thành nỗi buồn tẻ và sau cùng là oán giận. Liệu cô có phải chịu đựng một cuộc hôn nhân trống rỗng trong nhiều năm tới hay không?
Cô thu tấm chăn quanh người và đứng dậy, chuẩn bị để trở lại phòng mình. Khi bước xuống giường, có thứ gì đó rơi xuống đất.
Một đóa hồng trắng, vừa mới nở.
Cô từ từ cúi xuống và nhặt nó lên, nâng đóa hoa gần mũi để hít vào hương thơm ngọt ngào của nó. Hẳn nó đã nằm bên cạnh mà cô không thấy.
Cô ngửi đóa hoa lần nữa và buổi chiều đáng yêu trong khu vườn được gợi lại trong tâm trí, khi cô và chồng dường như hòa hợp với nhau một cách hoàn hảo. Phải chăng tên đó cũng nghĩ đến chiều hôm ấy khi tên đó chọn đóa hồng này? Sau cùng, có lẽ vẫn còn hy vọng cho cuộc hôn nhân của chúng.
Miệng ngâm nga sung sướng, cô quay người đi về hướng về phòng ngủ của mình.
Lucien gõ lên cánh cửa nhà Huntley, trông đợi sẽ bị đuổi đi như lần đầu tiên hắn quay trở về Luân Đôn. Nhưng thay vào đó, người quản gia thông báo tên hắn và đẩy cánh cửa rộng mở.
“Công tước có nhà không?” Lucien vừa hỏi vừa cởi mũ cùng găng tay.
“Tôi sẽ hỏi thăm xem, thưa ông DuFeron.” Người quản gia biến mất và xuất hiện lại trong vài phút. “Đức ông yêu cầu tôi dẫn ông vào phòng làm việc của ngài ấy.”
Lucien đưa mũ và găng tay cho đôi tay chờ sẵn của một người hầu. “Cảm ơn ông, Stinson.”
“Lối này, thưa ông.”
Lucien theo người hầu vào phòng làm việc của Robert. Thật lạ lẫm khi quay trở lại nhà Huntley. Hắn đã dành phần lớn cuộc đời trong tòa dinh thự tinh xảo này, nhưng hắn sẽ không hình dung ra được một nơi nào lưu giữ nhiều kí ức lạnh lùng như nơi đây. Nó là nơi được trang hoàng tuyệt đẹp và lưu trữ cả một gia tài gồm đồ cổ và tranh vẽ giá trị, nhưng hắn vẫn thích mái ấm nhỏ nhắn mình đang sống cùng Aveline và Chloe hơn. Gia đình, hắn nhận ra, tạo nên toàn bộ sự khác biệt.
Stinson bước một bước qua cánh cửa phòng làm việc của Công tướcÔng DuFeron”, ông bản vương thông báo, rồi lùi sang một bên để Lucien có thể tiến vào.
“Cảm ơn ông, Stinson.” Robert đứng dậy khỏi chiếc bàn trước mặt, mặc một chiếc áo khoác xanh dương và quần màu vàng sẫm đắt tiền cũng hệt như Lucien. Nhận ra sự giống nhau trong quần áo của hai người, Công tước nhướn một bên lông mày màu vàng. “Hừm”, là tất cả những gì cậu bản vương nói.
“Có vẻ chúng bản vương hay lui tới cùng một hàng may”, Lucien dài giọng. “Điều đó không tốt cho thanh danh của cậu đâu. Có lẽ cậu nên thay toàn bộ tủ quẩn áo ngay nhanh chóng.”
“Tôi lại thích sự thật là anh cũng bộc lộ chút khiếu thẩm mỹ hơn”, Robert đáp. “Hẳn được di truyền từ gia đình.”
“Cậu đang thừa nhận chúng ta đây có liên quan đến nhau đấy à?”
“Tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó.” Robert khoanh hai cánh tay trước ngực. “Điều gì khiến anh đến chơi sớm thế này vậy, Lucien? Theo những gì tôi nhớ, anh là người sinh hoạt về đêm thì phải. Đừng bảo anh vẫn chưa đi ngủ đấy nhé?”
Lucien không thể ngăn nụ cười thỏa mãn giăng qua mặt. “Ờ.”
Robert giơ một bàn tay lên. “Tôi không quan tâm đến việc nghe chi tiết.”
“Tôi cũng không định chia sẻ chúng.”
Robert sốt ruột nói. “Bởi tôi không rõ tình trạng khẩn cấp kinh khủng cỡ nào lôi kéo anh tình nguyện đến đây, làm ơn mở mang cho tôi biết lý do chuyến viếng thăm của anh.”
“Cậu có thể trách tôi được sao?” Lucien nhìn quanh căn phòng làm việc, mọi thứ vẫn không mấy thay đổi như trong tuổi thơ của tên đó. “Căn nhà này lưu giữ quá ít kỉ niệm tốt đẹp vói tôi. Nhân tiện, mẹ cậu đâu rồi?”
“Bà đi mua…”
“Tốt. Tôi muốn nói chuyện riêng với cậu.”
“Lạ thường thế chứ.” Robert bước ra sau bàn và ngồi xuống chiếc ghế ở đó. “Ngồi đi, Lucien. Tôi phải công nhận anh khiến tôi cảm thấy hiếu kỳ rồi đấy.”
Lucien chọn một cái ghế cạnh bàn và ngồi xuống.
“Anh muốn nói về chuyện gì?” Robert hỏi.
“Victoria Torrington.”
Công tước đứng phắt dậy. “Ra ngoài.”
Lucien cũng đứng theo, chậm rãi hơn. “Tôi sẽ không đi.”
“Vậy thì để tôi ném anh ra.”
“Cứ làm đi”, Lucien mỉa mai khi em trai hắn đi về phía cửa. “Rồi cả giới thượng lưu có thể phao tin Công tước Huntley đã tống cổ anh trai ra khỏi nhà mình thế nào.”
Cách nửa căn phòng, Robert quay lại. “Anh cùng cha khác mẹ.”
Lucien nhún vai. “Cậu muốn gọi thế nào cũng được. Tôi vừa mới quay về từ cõi chết và kết hôn với mẹ của đứa con ngoài giá thú của tôi. Lúc này chưa đủ để nói xem gia đình nên xử lý thế nào à?”
“Không may là anh đúng.”
“Chúng ta đây cần thảo luận về Victoria, Robert”, hắn điềm tĩnh nói. “Chúng ta đây không thể cứ tiếp tục mãi thế này.”
Robert bắn cho hắn ánh nhìn nói rằng chắc chắn họ có thể, nhưng cậu bản tọa đã quay trở lại chiếc bàn. Ngồi xuống, cậu bản tọa đặt hai tay lên hai tay ghế. “Nếu anh xin lỗi, thì hơi quá muộn rồi.”
“Tôi muốn giải thích những gì đã xảy ra. Rồi tôi sẽ xin lỗi.”
Robert ngả đầu ra sau, nhắm hờ mắt theo cái vẻ chán nản như thường lệ. “Nếu anh phải làm thế”, cậu ta đây thở dài một tiếng.
“Cậu không muốn biết sự thật sao?” Lucien hỏi. “Hoặc cậu thích cách nhìn của cậu với sự thật hơn?”
Robert mở mắt và quăng cho gã cái nhìn thù địch. “Tôi biết điều gì đã xảy ra. Anh đã cố quyến rũ người phụ nữ tôi sắp kết hôn.”
“Tôi không phải người đầu tiên.”
“Làm sao anh có thể nói thế?”, Robert nhảy khỏi ghế, vồ cả hai tay xuống bàn khi nhoài người về phía trước. “Victoria là con gái của một Bá tước. Kể từ giây phút cô ấy sinh ra, cha mẹ đôi bên đã có kế hoạch hứa hôn cho chúng tôi. Victoria trưởng thành với ý thức một ngày nào đó sẽ trở thành vợ tôi.”
“Và điều đó khiến cô bản tọa bất cần. Cô bản tọa nghĩ có thể v* v*n người khác bất cứ chỗ nào cô bản tọa muốn bởi tương lai của cô bản tọa đã được đảm bảo.” Lucien khịt mũi nhạo báng. “Con nhỏ đó là đứa lăng loàn và cô bản tọa sẽ biến cậu thành trò cười. Nhưng tôi biết cậu sẽ chẳng bao giờ tin tôi trừ khi tôi chứng minh cho cậu xem. Mẹ kiếp, Robert, nghĩ đi! Cậu có nghe nói tôi táy máy với trinh nữ nào bao giờ chưa?”
Robert nhướn mày khinh bỉ. “Vợ anh thì sao?”
“Chuyện đó khác hoàn toàn. Hoàn cảnh… ừm, cô ấy là độc nhất. Và tôi đã kịp sửa sai vào phút cuối cùng.”
Robert cười khùng khục. “Trời đất ơi, xem tượng đài sụp đổ này. Theo ý tôi, Lucien ạ, vợ anh đã hoàn toàn dắt mũi được anh rồi.”
Lucien nghiến hàm, thừa biết lời nhận xét của Robert hết thảy đều rất gần với sự thật. “Cậu không phải đang nói về Aveline. Chúng ta đây đang nói đến Victoria. Và cô ta đây không trong trắng.”
“Không sau khi anh đã kết thúc với cô ấy, dĩ nhiên rồi.” Tức giận trút nặng trong âm thanh, Robert đứng thẳng dậy và bắt đầu dằn dỗi sắp xếp lại đống giấy tờ trên bàn.
“Tôi chưa bao giờ chạm vào cô bản vương, Robert.”
“Cái gì đây? Giờ lại thay đổi câu chuyện à?”
“Ngài Hardyston là nhân tình của cô bản tọa, không phải tôi.” Lucien tóm lấy cánh tay Robert, ép em trai tên đó ngừng xáo tung đống giấy má và nhìn tên đó. “Tôi chỉ sắp xếp để cậu thấy bọn tôi bên nhau, cho cậu biết bản chất thực sự của cô bản tọa thôi.”
“Tôi biết bản chất thực sự của cô ấy. Cô ấy là một tiểu thư xinh đẹp với tính tình ngọt ngào, người sẽ sắp trở thành Nữ Công tước của tôi.”
“Không đâu, Robert. Cô ta đây là một con đ**m xinh đẹp, kẻ sẽ dành cả đời để khiến cậu khốn khổ vì rất nhiều vụ lăng nhăng của cô ta đây.”
“Cút ra!”, Robert hất văng tay Lucien. “Cút ra khỏi nhà tôi, đồ đê tiện! Anh đã hủy hoại người phụ nữ tôi yêu!”
“Tôi biết cậu đã yêu cô bản vương”, Lucien bình tĩnh nói. “Đó là lý do tại sao tôi phải cứu cậu khỏi cô bản vương. Thứ lỗi cho tôi vì phải làm cậu tổn thương.”
“Tôi đáng lẽ phải thách đấu với anh”, Robert quát lên. “Nhưng tôi không mong bị giết khi mới mười chín tuổi.”
“Tôi sẽ không giết cậu”, Lucien lên tiếng. “Tôi sẽ từ chối lời thách đấu.”
“Đồ hèn!”
“Cậu là em trai tôi. Điều vẫn có một ý nghĩa nào đó với tôi, ngay cả khi nó hổ thẹn.” Lucien cúi đầu chào ngắn gọn. “Ngày tốt lành, thưa Đức ngài.”
“Em cùng cha khác mẹ”, Robert lẩm bẩm khi Lucien ra khỏi phòng. Nhưng không hiểu vì sao lời bình luận không mang thái độ đả kích như thường thấy.
Khi cánh cửa nhà Huntley đóng lại sau lưng, Lucien mừng vì đã lựa chọn đi bộ khi khoảng cách ngắn đến nhà em trai hắn thay vì đi xe. Hắn biết trước cuộc tranh luận với Robert sẽ khiến cậu ta đây vỡ mộng và hắn đã đúng. Với ánh mắt đen tối cuối cùng ném về nơi trú ngụ của vị Công tước, hắn bắt đầu rảo chân về nhà.
HẮN đã biết từ sáu năm trước bằng chứng về bản chất thực sự của Victoria Torrington sẽ làm tổn thương đến lòng kiêu hãnh của em trai hắn và thậm chí còn có thể khiến cậu bản vương buồn rầu một khoảng thời gian, nhưng hắn chưa bao giờ hình dung trái tim của thằng nhóc lại lụy sâu vào tình ái như thế. Và Robert mới chỉ là một cậu bé – vừa tròn mười chín tuổi – khi Clarissa cổ vũ cậu bản vương dần trở nên thân quen hơn với Victoria, con gái thứ hai của Bá tước Plimington.
Cha lũ người kia không phản đối bởi danh tiếng và khối gia tài nhà Plimington cũng gần tương đương với nhà Huntley, nhưng chính Clarissa là người sắp đặt cho sự hứa hôn trở thành hiện thực. Lucien luôn nghi ngờ Clarissa khăng khăng sắp xếp hôn nhân cho Robert sớm thế bởi bà bản vương muốn Nữ Công tước tương lai phải là một đứa con gái dễ uốn nắn để bà bản vương có thể kiểm soát. Nhưng không một ai có thể ngờ rằng Victoria lại là một kẻ lẳng lơ quá đỗi, khi l*m t*nh nhân với quý ngài Hardyston đã có gia đình.
Lúc Lucien phát hiện mối quan hệ của chúng, tên đó nhận ra một người đàn bà như Victoria sẽ khiến Robert trở nên khốn khổ một khi đám cưới qua đi. Thế rồi, một Robert hết sức đứng đắn lại đem lòng yêu và nghĩ cô bản tọa là tiểu thư dịu dàng nhất và có giáo dưỡng nhất trong đám tiểu thư quý tộc. Cậu bản tọa còn tự làm khó bản thân để tránh làm tổn thương đến những cảm xúc mong manh của vị hôn thê. Trong lúc đó, cô cô ấy Victoria mười tám tuổi đã sắp xếp được vài lần hẹn hò nồng nàn với ngài Hardyston – không phải người đầu tiên trong số nhân tình đáng kể của cô bản tọa, nếu những thông tin của Lucien là chính xác.
HẮN không thể để em trai mình một người đàn bà không những khiến cậu bản vương bị chế nhạo như một anh chồng bị cắm sừng mà còn làm ô uế thanh danh của dòng họ Huntley. Và thời cơ cũng đã đến, như tất cả những người khác ở Luân Đôn, con nhỏ đã phát hiện mối bất đồng giữa Lucien và những thành viên đạo mạo trong gia đình hắn. Cô bản vương đã tiếp cận hắn, thấy rằng thật thú vị để thử và quyến rũ người anh trai cùng cha khác mẹ của vị hôn phu.
Nhưng con nhỏ ph*ng đ*ng đó đã xơi phải thứ khó nhằn hơn khả năng rất nhiều khi tự hiến mình cho Lucien. Lucien đã để mặc cô bản vương dẫn hắn ra riêng một chỗ tại bữa tiệc hai gia đình tổ chức lễ đính hôn. Than thở vị hôn phu khiến cô bản vương chán ngán, ả xông đến ôm lấy hắn và cầu xin chiếm lấy cô bản vương khi Robert bước vào với bố mẹ đôi bên theo đằng sau.
Mọi chuyện trở nên hỗn loạn. Victoria ngay tức thì hành động như thể một trinh nữ bị hoảng sợ, nhưng cả hai gia đình đã nghe những lời bình luận của cô ta đây về Lucien.
Robert ngay tức thì đổ tội cho Lucien đã gây ra sự hoảng loạn vị hôn thê, cho rằng rõ ràng tên đó đã bày mưu để quyến rũ cô bản vương. Để cố gắng cứu vớt cuộc đính hôn, ngài Plimington đã đồng ý với Robert, tức giận hét lên với trời rằng con gái ông bản vương đã bị hủy hoại bởi một tên ph*ng đ*ng tai tiếng. Clarissa, kẻ trừng mắt như phóng những con dao găm về phía Lucien, đã đồng ý không trì hoãn đám cưới của Robert và Victoria thêm nữa, nhưng vị Công tước không nghe. Thay vào đó, ông đề nghị Lucien trở thành người thay thế cho Robert, bởi cho rằng tên đó là người đã làm tổn hại đến thanh danh của Victoria.
Bá tước hoàn toàn phản đổi, bày tỏ sẽ không bao giờ cho phép con gái kết hôn với một đứa con hoang, ngay cả khi là con hoang của một Công tước đi chăng nữa. Cảm thấy hết sức bị xúc phạm, Công tước hủy bỏ lễ đính hôn ngay tức thì. Khiến gia đình ngài Plimington đã phải ra về trong tức giận ngút trời chỉ vài giờ sau đó.
Robert đón nhận lần rắc rối này một cách khó khăn, kể từ đó cậu lão phu và Lucien hiếm khi trao đổi một câu lịch sự. Lucien đã cho sửa lại trang viên Cổng Gai để tránh những lời đồn thổi lôi thôi và ba tháng sau khi sửa xong, hắn đã gặp Aveline.
Hai tháng tiếp theo, tên đó bị cầm tù trên con tàu của Sledge.
Phải chăng vì quá đau buồn khi để mất Victoria nên Robert đã sắp xếp việc tống khứ ông anh cùng cha khác mẹ rắc rối của tên đó?
Ý nghĩ đó khiến gã khó chịu. GÃ hy vọng thời gian sẽ làm nguôi ngoai cơn thịnh nộ của Robert, nhưng có vẻ trí nhớ của em trai gã rất tốt. Càng lúc Lucien càng thấy những người gần gũi với gã đã thiết kế vụ bắt cóc mà không phải cha của Aveline. GÃ không còn lòng dạ nào để trừng trị vị Nam tước hơn nữa. Người đàn ông đó trong hoàn cành hiện giờ chẳng thể hại ai, nên điều kiện mà gã đặt ra, không cho phép Aveline hoặc Chloe gặp ông ta đây, dường như đang khiến họ tổn thương nhiều hơn là khiến vị Nam tước bị tổn thương.
Hắn phải dỡ bỏ sự cấm đoán đó. Lúc này dường như không còn lý do để làm như thế.
Bởi trái tim đã vơi bớt khi nghĩ đến phản ứng của Aveline trước tin tức này, hắn không hề để ý đến tên cướp cho đến khi hắn gần như nhảy bổ vào người.
TÊN ĐÓ rụt sang bên để tránh cánh tay đang vươn ra của tên cướp, nơi thằng khốn bẩn thỉu đó định lôi tên đó vào trong hẻm, nhưng một tên khác tấn công tên đó từ phía sau, xô tên đó khỏi trục đường chính vào trong bóng tối.
Lucien nguyền rủa việc căn thời gian của mình khi tên đó xoay người để đối mặt với bọn cướp. Bởi một giờ trước đây vẫn còn vài người đi lại trên đường. Giờ thì chẳng có ai có thể thấy toán cướp đang dồn tên đó vào hẻm – điều chắc chắn đã nằm trong tính toán của bọn chúng.
“Hầu bao tao mang theo nhỏ lắm”, tên đó nói, chuẩn bị tư thế cho một trận đánh. “Chúng mày cứ tự nhiên mà đến lấy.”
“Mày sợ, phải không?” Một tên hỏi, khi vung vấy con dao. “Mày nên thế.”
“Bọn tao sẽ lấy cả vàng và đôi giày đắt tiền của mày”, tên kia xen vào, khi chĩa khẩu súng vào ngực hắn. “Mày không cần chúng nữa.”
“Vì sao thế?”
Tên cầm dao mim cười, để lộ những lỗ hổng to tướng trên hàm răng. “Vì mày sắp chết
Tên cầm dao, dù trông nhỏ thó hơn, nhưng có vẻ là kẻ chỉ huy, hắn thầm nghĩ, khi thay đổi trọng lực trong trường hợp cả hai đều lao vào hắn. Tên khổng lồ cầm súng trông ít thông minh hơn. “Tao không chết dễ thế đâu.”
“Bọn tao đã được cảnh báo về mày rồi”, tên to con nói.
“Vậy ư? Từ ai thế?”
“Ngậm miệng mày lại”, tên người nhỏ thó rít lên. “Phải xử lý nhanh gọn như một vụ cướp bình thường.”
Máu Lucien đông lại trước những từ đó. “Chúng mày được gửi để giết tao?”
“Mày xong đời đến nơi rồi”, tên to con lên tiếng.
“Ai đó không ưa ngài, quý ngài ạ”, tên nhỏ người châm chọc.
Ai đó không ưa mày một chút nào, ranh con ạ. GÃ vẫn có thể nghe thấy giọng của Sledge trong cái đêm gã bị bắt cóc.
Không có lần sau.
“Tao không phải quý ngài”, tên đó bảo tên nhỏ. “Và tao không định chết hôm nay.”
“Mày sẽ mau được làm mồi cho cá thôi”, tên to chế nhạo.
“Rồi để xem.”
“Bắt lấy nó!” Tên trẻ hơn hô, nhào tới với con dao trong tay.
Lucien hành động. Thời gian ở cùng băng cướp biển Rửa Hận mang lại nhiều lợi ích cho tên đó khi lách khỏi con dao và ngáng chân tên người thó. Tên nhỏ ngã lăn ra đất, con dao trượt khỏi tay. Tên to con thét lên và nổ súng. Lucien thụp xuống. Viên đạn sượt qua đầu và găm vào bức tường phía sau.
Tên người nhỏ thó vươn tay tìm con dao, nhưng Lucien nhanh hơn, vồ lấy nó và đâm vào mu bàn tay của gã. Tên cướp rú lên ôm chặt lấy bàn tay bị thương của mình.
Tên đồng bọn to con còn mải rò rẫm với khẩu súng, cố gắng nạp đạn. Lucien bật dậy, con dao vẫn nắm trong tay và nhảy vào tên đó. Đám người kia lao xuống đất, hai cánh tay Lucien khóa ngang lưng tên côn đồ. Khẩu súng văng khỏi tay tên cướp và khi chạm đất, con dao vuột khỏi tay Lucien.
Bị tước hết khí giới, hai người đàn ông lăn người, đổi sang nắm đấm. Lucien nhận một cú móc trái như trời giáng vào cằm và trả đũa bằng một đòn bên phải. Hắn và tên cướp to béo có vẻ cân tài ngang sức trong cuộc chiến tay không, khi thi nhau nhận những cú đấm liên tiếp.
Không có lần sau, gã tiếp tục nghĩ. Không bao giờ có lần sau.
Ánh sáng lóe lên ngoài góc mắt cảnh báo gã. GÃ lăn sang một bên ngay khi tên nhỏ bổ dao xuống. Thay vì găm nó vào lưng gã như tên cướp dự liệu, con dao thọc thẳng vào ngực tên cướp lớn.
“Jack!” Tên nhỏ thét lên. GÃ sụp gối bên cạnh tên đồng bọn đã chết của mình.
Trong khi hắn hoảng loạn, Lucien túm lấy, ném hắn ngã sõng soài và chèn cánh tay lên khí quản. Mắt hắn phồng to, đôi tay cào lên cánh tay Lucien.
“Ai thuê chúng mày?” HẮN hỏi. “Ai thuê chúng mày giết tao?”
Tên cướp hớp lấy từng hớp. “Tao… không… biết”
“Mày nói dối.” Lucien ép tay nặng hơn. “Nói lại lần nữa.”
“Được thuê… ở… bến tàu.” Gương mặt tên sát thủ đỏ lựng khi hơi thở gã trở nên nông hơn. “Nam tước…
“Vị Nam tước, phải không? Tên đó trông thế nào?”
“Chưa từng… nhìn thấy.”
Lucien thả lỏng cánh tay chút ít. “Vậy ai là kẻ chuyển lời nhắn?”
Tên cướp hớp một hơi sâu, đôi mắt hắn bản tọa lõng bõng nước. “Một thằng tao quen. Bảo quý ngài nào đó muốn làm thịt một quý ngài khác, không được hỏi. Tao nhận. Chưa thấy Nam tước đó bao giờ.”
“Mày được trả tiền bằng cách nào?”
“Hắn bảo sẽ để tiền của tao ở quán Hoa hồng và Chó săn sau khi làm xong.”
“À, mày không nhận được nó rồi.” Lucien đứng dậy, lôi tên nhỏ theo với tên đó. “Nếu tao là mày, tao sẽ cân nhắc lại nghề nghiệp của mình.”