Bất Dắc Dĩ Làm Mẹ !
Chương 13: Tiết lộ và tin tưởng

Cập nhật lúc: 2026-08-08 21:30:43 | Lượt xem: 9

Mấy hôm nay Tuyết bổng rơi nhiều . từng lớp băng đóng dầy trên đường , trời lạnh nhiệt độ xuống thấp không ai còn ra ngoài đường làm việc , chỉ rút trong nhà tránh cái lạnh cắt da cắt thịt .

Nguyên gia vì bắt đầu mùa đông đả siêng năng nhặt củi nên trong phòng cũng ấm áp , nhưng lương thực lại từ từ hao hụt.Thời tiết như vậy không ai tìm được việc gì làm, nhưng không thể không ăn mỗi ngày . Mấy ngày nay mọi người thường ăn hai bữa cháo một bữa cơm , món mặn chỉ có củ cải muối , nhưng mắt thấy mùa đông năm nay kéo dài mà lương thực sắp hết khiến ai cũng lo lắng không thôi .

Nguyên Tranh nhìn chén cháo nấu nhừ với một đĩa củ cải muối ,trong lòng nặng nề , nàngthật sự không nuốt nổi nữa . Nhìnmọi người lẳng lặng ăn , nhìn hai đệ đệ húp xì xụp ngon lành , chỉ có mấy ngày nhìn mọi người ai cũng gầy đi.Nguyên Tranh thấy thật khó chịu , trong khoảng không của cô ấy mấy ngày nay đả thu hoạch vụ trồng trọt đầu tiên ,Sản lượng lúa mỳ và lúa nước cao hơn trồng bên ngoài rất nhiều , còn cây ăn quả điều lớn lên đơm hoa kết trái , Trong Khoảng không dự trữ lương thực đầy ấp không dùng tới , mà cả nhà lại không có ai , lòng của cô ấy cảm thấy khó chịu.

Ăn xong bữa sángphụ Trần Thị dọn dẹp chén bát , Nguyên Tranh rầu rỉ về phòng .

” Chủ Nhân ! Người không vui sao ” Quả nhi thấy cô ấy mặt mày ủ ê lo lắng nói

” Quả nhi ! ngươi ta đây thấy ta đây có nênđem lương thực trong không gian cho cả nhà dùng không?”

” Người muốn tiết lộ không gian sao ? Tiên gia gia đả căn dặn không gian phải giử bí mật nha , “

” Bản vương biết , Nhìn mọi người đang khó khăn , tacó thể giúp đở nhưng cố tình lại không làm , như vậy thật ích kỉ , nhìn mọi người đối xử tốt với bản vương , lòng của bản vương càng khó chịu ” Nguyên Tranh khổ sở nói

Quả nhi cũng đau đầu , nó không phải là người , nhưng tâm tư cảm xúc của Nguyên Tranh lại ảnh hưởng tới nó . Nó cũng cảm thấy người nhà chủ nhân tốt lắm . Quả nhi được Tiên gia gia tạo ra một phần là để bảo vệ Nguyên Tranh , giác quan của nó rất nhạy cảm đối với những ai gây bất lợi cho chủ nhân . Tiếp xúc với người nhà của nhủ nhân mấy ngày qua , nó không cảm thấy địch ý hay nguy hiễm nào.

” Chủ nhân , người quyết định thế nào , bản tọa cũng ủng hộ người ” Quả nhi kiên định nói , mặc dù Tiên Lão ông căn dăn nhưng Nguyên Tranh mới thật sự là chủ nhân của nó nha .

” Quả nhi ! cám ơn đối phương , có đối phương bên ta đây thật tốt ” Nguyên Tranh cảm động nói .

Cô bản tọa tin tưởngtình cảm của Nguyên gia đối với cô bản tọa là thật lòng , nếu ngay cả người thân yêu nhất cũng không thể tin tưởng thì Nguyên Tranh cô bản tọa sống trong thời đại này cũng không còn ý nghĩa gì nữa .Mươi hai năm ở hiện đại cô bản tọa đả là cô bé mồ côi , xuyên qua thời không sống trong gia đình có đầy đủ thế hệ , ông bà , cha mẹ , có thúc có đệ , ai cũng đều quan tâm tới cô bản tọa , dù họ không đủ năng lực lo cho cô bản tọa cơm no áo ấm , nhưng cũng cố gắng dành cho cô bản tọa tất cả những gì họ có được . Nguyên Tranh vẩn là một cô bé , cô bản tọa không hiểu được nhiều điều sâu sắc , cô bản tọa chỉ biết cả gia đình đem đến cho cô bản tọa ấm áp , tình cảm này cô bản tọa quý trọng tận đáy lòng , nên cô bản tọa cũng muốn đền đáp lại tình cảm đó .

Đả quyết định là phải làm , nhưng đầu tiên sẽ nói với ai đây? , Trần Thị là người tình cảm có chút iếu đuối , cô ấy sợ sẽ dọa tới Trân thị ,thân phụ là người ít nói có chút thật thà , yêu thương nữ nhi , nhi tử , nhưng Nguyên Tranh rất ít nói chuyện với Thân phụ này . Hai ông bà nội đều lớn tuổi không biết có tiếp nhận kinh hỉ này không hay cho cô ấy là yêu quái nha . hai đệ đệ thì quá nhỏ , cô ấy còn muốn nhờ làm thuyết khách cho cả nhà nha . Nghỉ tới nghỉ lui chỉ có Nguyên Thủ Văn là thích hợp nhất , vị thúc này so với thân phụ thì cởi mở hơn , thường ngày rất hay nói chuyện với cô ấy , quan tâmlo lắng cho cô ấy , hai thúc cháu tình cảm cũng rất tốt .

“NhịThúc , người đang làm gì nha ” Nguyên Tranh tiếp cận đối tượng

” Nha đầu kia ! Có chuyện gì sao ? Bản vương đang đóng lại cái ghế này , đinh bị bong ra rồi ” Nguyên Thủ Văn thấy cháu gái mình tới bắt chuyện thì rất vui vẻ

” Nhị Thúc ! có phải nhà mình sắp hết lương thực rồi phải không ?” Nguyên Tranh ngập ngừng quyết định hỏi thẳng

Nguyên Thủ Văn tay cầm búa khựng lại ,tỏ ra phàm thường nói” Nha đầu kia ! Yên tâm đợi vài ngày tuyết rơi bớt , Thúc sẽlên thị trấn kiếm việc làm , sẽ không để mọi người đói ! “

Nguyên Thủ Văn cũng biết tình trạng thiếu lương thực trong nhà . Nương hắn Vương thị cũng có dư vài lượng bạc trong tay , nhưng bà không nở đem ra mua lương thực , cố gắng húp cháo chống chọi qua mùa đông này , số tiền ít ỏi đó là cả nhà đả dành dụm biết bao lâu mới có được , vì muốn cưới nàng bản vương dâu cho hắn .Nhưng số gạo trong nhà dù tiết kiệm cũng chỉ đủ dùng trong 3 ngày nữa , thời tiết này dù hắn có muốn cũng không thể kiếm được việc gì làm, Nguyên thủ Văn nén tiếng thở dài một tiếng trong lòng.

Nguyên Tranh nhìn nhị thúc chỉ hơn nữ nhân ấy 2 tuổi , cao lớn nhưng gầy gò , gương mặt vì làm việc nặng nhọc nên trong già dặn hơn , mủi có chút chua xót

” Nhị Thúc ! ta đây có bí mật này muốn nói cho người “

” Là bí mật gì thế ” Nguyên Thủ Văn không để trong lòng cười trêu nói

Nguyên Tranh nhìn xung quanh , thấy không có người nhà nên nhẹ nắm tay của Nguyên Thủ Văn , nhắm mắt niệm không gian tiến vào .

Nguyên Thủ Văn thấy tầm mắt mình tối sầm , chớp nhoáng mở mắt ra thì bổng thấy mình đang ởmột nơi xa lạ , hắn lão phu chấn kinh nhìn Nguyên Tranh vẩn đang kế bên quan sát hắn lão phu

” Nhị Thúc ! Trước hết người hãy nhìn xung quanh xem , bản vương sẽ giải thích cho người biết sau !

Nguyên Thủ Văn nén lo lắng nhìn xung quanh , một mãnh điền viên rộng lớn ,ruộng xanh bát ngátlúa nước cùng lúa mỳ sắp trổ bông. khí hậu trong lành mát mẻ như mùa xuân , vườn cây ăn trái xum xuê , có vườn rau đều đả lớn . hồ nước trong vắt kế bên làmột ngôi nhà gổ ,tất cả làm cho hắn kích động thật sâu hai mắt nhìn thế nào cũng không đủ ,hắn lànông dân , luôn có niềm yêu mến với lương thực không thể kiềm chế được.

” Nhị thúc , đây là lương thực cháu mới thu hoạch ! ” Nguyên Tranh chỉ hai đống hạt lúa nước và lúa mỳ cao ngất bên cạnh , vì không có bao bì để đựng , sau khi thu hoạch nàng ta đây đành để chất đống vậy thôi , may là trong đây không có mưa nha .

Nguyên Thủ Văn cuối xuống hốt một nắm hạt lúa nước , hạt lúa dài bóng bẩy đều nhau, ngay cả giống lúa tốt nhất hắn từng thấy cũng không bằng ,

” Đây là làm sao ? nơi này …” quá nhiều ngạc nhiên Nguyên Thủ Văn run giọng hỏi

” Nhị thúc , nói ra có vẻ khó tin , đây là món quà cháu nhận được từ một ông Tiên gia gia , chỉ mình cháu có thể vào ra nơi đây , ” Nguyên Tranh thận trọng nói

Nguyên Thủ Văn nhìn Nguyên Tranh thật sâu , chợt hiểu rõ ” Có phải chứng bệnh của cháu , cũng do Thần tiên ấy chữa không ?”

Chứng bệnh gì ? Nguyên Tranh mờ mịt , chợt nhớ ra , “à , Vâng ” Nguyên Tranh trước kia bị ngốc nha ,có lẽ mọi người cũng ngạc nhiên vì sau cô ấy khỏi bệnh , nhưng ai cũng không đoán được nguyên nhân

” Thật tốt quá , không ngờ cháu lại may mắn được gặp Thần Tiên , ” Nguyên Thủ Văn hớn hở nói

” Nhị Thúc , Trong nhà đả hết lương thực , hãy đem chổ lương thực này cho mọi người ăn đi , ở đây bản vương còn rất nhiều . “

” Nhiều thế này chúng bản vương ăn không hết , lương thực tốt như vậy bán đi giá sẽ cao ” Nguyên Thủ Văn sung sướng nói , nhưng chợt nghỉ tới nếu mọi nghi ngờ tìm hiểu thì Tranh nha đầu kia sẽ bị nguy hiễm . Tranh nhi tin tưởng hắn bản vương nên mới tiết lộ bí mật này cho hắn bản vương biết , không thể để Tranh nhi gặp rắt rối được

” Tranh nha đầu kia , có phải Vị thần tiên ấy không cho cậu tiết lộ nơi này phải không ? “

Nguyên Tranh giật mình , sau đó gật gật đầu

” Vậy vì sao đối phương nói cho nhị thúc biết ?”

” Bản vương thấy cả nhà đang khó khăn , mà bản vương có thể giúp được mọi người , bản vương nghỉ mọi người là người thân nhất của bản vương , nên …..”

Nguyên Thủ Văn hiểu rõ lòng ấm ápnhìn Nguyên Tranh , đúng vậy lũ người kia là gia đình là người thân , nhưng cũng có nhữngngười thân vì ít lợi cũng sẳn sàng xuống tay với người nhà mình . Nhưng cháu gái của gã nguyện ý tin tưởng gã , đều đó làm gã thật sự cảm động

” Tranh tiểu cô nương , cảm ơn ngươi bản vương .dù thế nào nhị thúc cũng bảo vệ ngươi bản vương ,” Nguyên Thủ Văn kiên định nói

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8