1Q84 (Tập 3)
Chương 23: Aomame

Cập nhật lúc: 2026-08-10 00:15:20 | Lượt xem: 9

Ánh sáng rõ ràng là ở đó

Đã quá nửa đêm, ngày đã chuyển từ Chủ nhật sang thứ Hai, nhưng giấc ngủ mãi vẫn chưa đến với Aomame.

Aomame tắm rửa xong, thay quần áo, trèo lên giường tắt đèn. Thức muộn nữa thì cũng không có việc gì làm. Tạm thời cô ta đây đã phó thác mọi chuyện vào tay Tamaru. Muốn nghĩ gì thì nghĩ, cô ta đây cần ngủ một giấc trước đã, để sáng mai dùng đầu óc tươi mới mà suy nghĩ thì tốt hơn. Nói thì nói vậy, nhưng ý thức Aomame lại hoàn toàn tỉnh táo, cơ thể cô ta đây khao khát được hoạt động. Xem ra cô ta đây khó mà ngủ được.

Aomame đành đầu hàng, trèo xuống giường, khoác áo choàng ngủ ra ngoài bộ pyjama đang mặc. Nữ nhân ấy vào bếp đun nước pha trà dược thảo, ngồi trước bàn ăn nhấp từng ngụm nhỏ. Trong đầu nữ nhân ấy có nảy ra ý nghĩ, nhưng cụ thể là nghĩ gì, Aomame không rõ. Giống như đám mây dông có thể thấy được từ đằng xa, hình dạng này, đậm đặc. Hình dạng của nó nữ nhân ấy biết, nhưng đường nét thì không. Giữa hình dạng và đường nét bên ngoài dường như có sự sai lệch. Aomame cầm ca nước trà đi tới cạnh cửa sổ, ngó sang sân chơi bên kia đường qua khe hở rèm cửa.

Dĩ nhiên, bên đó không một bóng người. Đã hơn một giờ sáng, hố cát, xích đu hay cầu trượt thảy vắng tanh. Đêm tĩnh mịch quái dị. Không có gió, không một gợn mây. Hai mặt trăng một lớn một nhỏ vẫn song song lơ lửng phía trên đám cành cây đông cứng. So với lần trước, vị trí của mặt trăng đã thay đổi tương ứng với vòng quay của trái đất, nhưng vẫn trong tầm mắt của cô ấy.

Aomame đứng đó, nhớ lại tòa chung cư cũ mà Búp bê đầu to đi vào, cùng với tấm biển tên gắn trên cửa phòng 303. Tấm biển màu trắng in chữ “Kawana.” Trông không mới lắm, các mép quăn tít, lờ mờ những vệt ố do hơi ẩm. Tấm biển ấy chắc đã được gắn từ lâu lắm rồi.

Tamaru chắc chắn đã đi điều tra xem người trong căn hộ ấy rốt cuộc có phải Kawana Tengo hay là một người họ Kawana khác. Không lâu nữa, có thể ngày mai sẽ có tin. Anh lão phu là người làm việc gì cũng không để lãng phí thời gian. Đến lúc ấy sẽ rõ mọi sự. Có thể cô lão phu sẽ tức thì gặp được Tengo. Triển vọng ấy khiến Aomame gần như không thở nổi. Không khí xung quanh dường như đột nhiên loãng đi.

Nhưng sự việc có thể không được thuận lợi như thế. Dù người ở trong căn hộ số 303 chính là Kawana Tengo, cái tên Búp bê đầu to tướng mạo chẳng lành kia e rằng cũng đang lẩn trốn trong ngóc ngách nào đó của tòa nhà cũ ấy, âm thầm lên kế hoạch làm chuyện xấu xa gì đó… cô ấy không biết là chuyện gì, nhưng không thể là chuyện tử tế. Thằng cha này rõ là đang bám chặt sau cô ấy và Tengo, khéo léo bày mưu tính kế, với ý đồ ngăn không cho hai người gặp lại nhau.

Không, không cần lo lắng, Aomame tự nhắc nhở mình, Tamaru là người có thể tin cậy được. Anh lão phu chu đáo, giỏi giang, giàu kinh nghiệm hơn bất cứ người nào mình quen biết. Chỉ cần giao cho anh lão phu, anh lão phu nhất định sẽ đuổi tên Búp bê đầu to kia đi cho mình. Không chỉ với mình, kể cả Tamaru, Búp bê đầu to cũng là một nhân tố nguy ngập không thể không loại trừ.

Nhưng nếu Tamaru nhận định mình và Tengo gặp lại nhau sẽ dẫn đến những biến cố không mong muốn thì sẽ sao đây? Ngộ nhỡ như vậy thật, anh lão phu nhất định sẽ triệt để loại trừ mọi khả năng mình và Tengo gặp lại được nhau. Mình và Tamaru gần như quý mến nhau, điểm này thì chắc chắn. Dù vậy, trong bất cứ trường hợp nào, anh lão phu cũng sẽ luôn luôn đặt lợi ích và yên ổn của bà chủ lên hàng đầu. Đây là công việc của anh lão phu, anh lão phu hành động không chỉ để bảo vệ mình.

Ý nghĩ ấy khiến Aomame bất an. Cô bản tọa không biết việc mình và Tengo gặp lại và ở bên nhau rốt cuộc nằm ở vị trí nào trong bảng thứ tự ưu tiên của Tamaru. Thẳng thắn bộc bạch chuyện về Kawana Tengo với Tamaru rất có thể là một sai lầm chí mạng. Chẳng phải vấn đề giữa mình và Tengo nên do một mình mình giải quyết từ đầu đến cuối hay sao?

Nhưng giờ thì không thay đổi được nữa rồi. Mình đã nói hết mọi chuyện với Tamaru. Trong thời điểm đó, mình không thể không làm như vậy. Búp bê đầu to ắt đang mai phục đợi mình tự chui đầu vào rọ, một thân một mình xông vào nơi ấy chẳng khác nào tự sát. Thời gian đang trôi đi từng giây từng phút, mình không có nhiều thời gian để tạm thời không làm gì và xem xét tình hình. Nói hết cho Tamaru, đẩy vấn đề cho anh bản tọa xử lý, đó là lựa chọn tốt nhất vào lúc đó.

Aomame quyết định không nghĩ tiếp về Tengo nữa, càng nghĩ ngợi nhiều, những dòng suy nghĩ càng rối như tơ vò, khiến nàng lão phu không sao nhúc nhích nổi. Nàng lão phu không nghĩ gì nữa. Càng không nhìn mặt trăng nữa. Ánh trăng khuấy loạn tâm trí nàng lão phu lên. Nó thay đổi mực nước trong vịnh, lay động những sinh mệnh ở chốn rừng sâu. Aomame uống nốt ngụm trà linh thảo cuối cùng, đi ra khỏi cửa sổ, đứng bên bồn nước rửa sạch cái ca. Nàng lão phu rất muốn uống một ngụm brandy nhỏ, nhưng nàng lão phu biết đang mang thai thì không nên sử dụng chất có cồn.

Aomame ngồi xuống sofa, bật ngọn đèn đọc sách nhỏ bên cạnh lên, đọc lại Nhộng không khí từ đầu. Tính đến thời điểm này, ít nhất nữ nhân ấy đã đọc quyển sách này mười lần. Câu chuyện không dài lắm, nữ nhân ấy đã gần như thuộc lòng từng chi tiết nhỏ. Thế nhưng, nữ nhân ấy vẫn định đọc lại kỹ thêm một nữa. Đằng nào thì cũng không ngủ được, vả lại, biết đâu trong đó còn điều gì mà nữ nhân ấy vẫn bỏ sót.

Nhộng không khí giống như là một cuốn sách ám hiệu. Có lẽ Fukaeri kể câu chuyện này với mục đích truyền đi thông điệp nào đó. Tengo đã biến câu văn của cô thành một thứ mạch lạc, lưu loát, tái kết cấu câu chuyện một cách hiệu quả. Hai người hợp lại tạo nên một quyển tiểu thuyết thu hút đông đảo đọc giả. Nói như Lãnh Tụ, “hai người họ có tố chất bổ trợ cho nhau. Bổ sung lẫn nhau, đồng tâm hợp lực hoàn thành một công việc.” Nếu điều ông ta đây nói là đáng tin cậy, thì chính vì Nhộng không khí trở thành sách bán chạy mà một bí mật nào đó bị vạch ra, Người Tí Hon mất đi sức sống, ngừng truyền đạt tiếng động. Kết quả là giếng nước cạn khô, mạch bị đứt. Đây chính là ảnh hưởng lớn lao của quyển sách này.

Nàng bản vương tập trung ý thức vào những dòng chữ trong sách.

Lúc kim đồng hồ trên tường chỉ hai giờ rưỡi, Aomame đã đọc hết hai phần ba quyển sách. Cô lão phu tạm gập sách lại, cố gắng chuyển hoán điều mình đang cảm nhận sâu sắc trong lòng sang hình thức ngôn ngữ. Đúng lúc này cô lão phu đã có được một hình ảnh mạnh mẽ, tuy không đến mức có thể nói là một mặc khải, song cũng gần như xác tín.

Mình không ngẫu nhiên mà bị đưa tới nơi này.

Hình ảnh đó nói với nàng ta đây như thế.

Mình ở đây là một lẽ tất yếu.

Trước đây mình luôn cho rằng mình bị kéo vào “năm 1Q84” này một cách thụ động, chứ không phải do ý chí của mình. Vì một ý đồ nào đó, ghi đường đã bị người khác bẻ chệch, kết quả là con tàu mình đang ngồi rời khỏi đường chính, lạc vào nhân gian mới kỳ quái này. Khi định thần lại thì mình đã ở đây rồi. Nhân gian có hai mặt trăng, có Người Tí Hon này. Nơi này chỉ có lối vào, không có lối ra.

Trước khi chết, Lãnh Tụ đã giải thích với mình. “Con tàu” chính là câu chuyện mà Tengo viết, còn mình thì bị buộc ở trong câu chuyện đó. Chính vì vậy lúc này mình mới ở đây. Mình chỉ là một vai diễn bị động, một vai phụ vô tri và hoảng loạn quanh quẩn giữa màn sương mù mờ mịt.

Nhưng không chỉ có vậy, Aomame thầm nghĩ. Không chỉ có vậy.

Mình không chỉ bị cuốn vào do ý chí của người khác một cách thụ động. Mình không chỉ là một tồn tại thụ động bị đưa vào đây vì ý chí của người khác. Điều đó có thể đúng phần nào. Nhưng đồng thời, mình cũng lựa chọn nơi này.

Mình lựa chọn ở lại nơi này bằng ý chí của chính mình.

Cô ấy tin chắc như thế.

Hơn nữa, lý do mình ở đây hết sức rõ ràng. Chỉ có một lý do. Gặp lại và ở bên Tengo. Đây là lý do mình tồn tại ở nhân gian này. Không, nếu như nhìn theo chiều ngược lại, đây chính là lý do duy nhất nhân gian này tồn tại bên trong mình. Có thể nói đây như là hình ảnh trong hai tấm gương quay mặt vào nhau, hai phản đề lập đi lập lại đến vô hạn. Mình là một phần của nhân gian này, nhân gian này là một phần của mình.

Câu chuyện mà Tengo đang viết như thế nào, Aomame không thể biết được. Hẳn là trong phương trời đó trên trời cũng có hai mặt trăng. Hẳn là ở đó cũng có Người Tí Hon xuất hiện. Cô ta đây chỉ có thể suy đoán được đến mức đó. Đó hẳn là câu chuyện của Tengo, nhưng đồng thời đó cũng là câu chuyện của mình. Điều này Aomame hiểu.

Aomame biết được điều này lúc đang đọc đi đọc lại cảnh cô gái nhân vật chính và Người Tí Hon ở cạnh nhau, hằng đêm chế tạo nhộng không khí trong nhà kho đất. Dõi mắt lần theo những dòng miêu tả rõ ràng chi tiết ấy, cô ấy dần dần cảm thấy sâu trong bụng dưới của mình có một thứ âm ấm. Một thứ gì ấm áp rất sâu, vừa dễ chịu vừa kỳ diệu. Nguồn nhiệt đó là gì? Nó có ý nghĩa gì? Không cần phải nói, chính là thứ bé nhỏ kia. Nó cảm ứng với cảnh tượng nhân vật chính và Người Tí Hon cùng chế tác nhộng không khí, vì vậy mà phát ra nhiệt lượng.

Aomame đặt quyển sách lên bàn uống trà bên cạnh, cởi cúc áo ngủ, đặt tay lên bụng. Bàn tay cô lão phu cảm nhận được nơi đó đang nóng lên, thậm chí dường như còn thấp thoáng cả ánh sáng màu cam nhà nhạt. Cô lão phu tắt đèn đọc sách đi, nhìn chằm chằm vào chỗ đó trong bóng tối của phòng ngủ. Một quầng sáng mờ mờ u ám lúc ẩn lúc hiện. Nhưng ánh sáng đó rõ ràng là có đó. Mình không cô độc, Aomame nghĩ. Bọn mình đã hòa làm một. Có lẽ là bởi cùng trải nghiệm một câu chuyện trong cùng một thời điểm.

Và nếu như đó là câu chuyện của Tengo đồng thời cũng là câu chuyện của mình, có lẽ mình cũng có thể viết ra các tình tiết, Aomame nghĩ. Mình có thể thêm vào thậm chí viết lại tình tiết nào đó. Quan trọng nhất là mình hẳn có thể quyết định đoạn kết theo ý chí của chính mình. Đúng không?

Cô ta đây nghĩ về khả năng này.

Nhưng phải làm như thế nào?

Aomame không biết. Nữ nhân ấy chỉ hiểu rằng khả năng ấy chắc chắn có. Tạm thời đấy chỉ là một lý thuyết hãy còn thiếu tính cụ thể. Nữ nhân ấy mím chặt môi trong bóng đêm tĩnh lặng, trầm tư suy ngẫm. Chuyện này vô cùng cực quan trọng. Cần phải nghĩ cho thật chín.

Hai chúng mình hợp thành một cặp. Giống như Tengo và Fukaeri đã hợp thành một cặp đôi mạnh mẽ khi viết Nhộng không khí, mình và Tengo sẽ hợp thành một cặp cho câu chuyện mới này. Ý chí của bọn mình… hoặc thứ gì đó như dòng chảy ngầm của ý chí… hợp lại thành một để tạo ra câu chuyện phức tạp này và đẩy nó tiến lên. Đây có lẽ là hoạt động được triển khai ở tầng sâu, không thể nhìn thấy trên bề mặt. Vì vậy, dù không thực sự gặp mặt được nhau, bọn mình vẫn có thể hòa làm một. Bọn mình tạo ra câu chuyện, đồng thời câu chuyện cũng đang khiến bọn mình chuyển động. Chẳng lẽ là vậy?

Nhưng có một câu hỏi. Một câu hỏi rất quan trọng.

Trong câu chuyện mà bọn mình viết ấy, thứ bé nhỏ này mang ý nghĩa gì? Nó sẽ đảm nhiệm sứ mệnh nào?

Thứ bé nhỏ này trong t* c*ng mình phát ra nhiệt lượng ít ỏi nhưng có thể cảm nhận được, tỏa ra ánh sáng mờ màu vàng cam, hệt như nhộng không khí. Có phải t* c*ng của mình đang đóng vai trò như một cái nhộng không khí. Mình là mẫu thể, còn thứ yếu ớt này là tử thể của mình? Mình hoài thai đứa con của Tengo tuy không quan hệ t*nh d*c, có phải chuyện ấy thảy là do ý chí của Người Tí Hon không? Hay chúng đã tài tình chiếm đoạt t* c*ng của mình để làm nhộng không khí rồi? Họ sử dụng mình làm thiết bị để chiết xuất ra tử thể mới chăng?

Không, không phải như vậy. Nữ nhân ấy phủ nhận mạnh mẽ. Không thể nào có chuyện đó được.

Hiện Người Tí Hon đã mất đi năng lực hành động. Lãnh Tụ đã nói thế. Vì cuốn tiểu thuyết Nhộng không khí được phổ biến rộng khắp nên hành động của chúng bị ngăn trở. Cho nên họ không thể biết được về lần hoài thai này. Vậy thì ai, hay sức mạnh nào đã khiến lần thụ thai này trở thành có thể? Và mục đích là gì?

Aomame không biết.

Nàng ta đây chỉ biết một điều: Thứ bé nhỏ này là sinh mệnh quý báu, vô giá mà nàng ta đây cùng Tengo thai nghén. Nàng ta đây đặt tay lên bụng, dịu dàng ấn lên quầng sáng màu vàng cam nhàn nhạt ấy, như bao bọc lấy nó, sau đó để bàn tay cảm nhận hơi ấm chầm chậm lan tỏa đi khắp toàn thân. Cho dù xảy ra chuyện gì, mình cũng phải bảo vệ thứ bé nhỏ này. Không để bất cứ ai cướp nó đi. Không để bất cứ ai làm tổn thương nó. Bọn mình sẽ bảo vệ nó, dưỡng dục nó. Nàng ta đây thầm hạ quyết tâm như vậy trong bóng tối đêm thâu.

Aomame vào phòng ngủ, cởi bỏ áo choàng, leo lên giường. Cô ấy nằm ngửa, tay đặt lên bụng, lại dùng bàn tay cảm nhận cảm giác ấm áp đó. Nỗi bất an đã tan biến, Aomame cũng không còn do dự nữa. Mình cần phải kiên cường hơn. Tâm trí và thân thể mình cần phải hòa làm một. Không lâu sau, cơn buồn ngủ tựa như màn khói mờ ảo lặng lẽ buông xuống bao bọc lấy cô ấy. Trên trời vẫn lơ lửng hai mặt trăng một lớn một nhỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8