Bí Mật Cô Gái Bồ Công Anh
Chương 8: Chàng trai ở sân bóng
Chiều thứ hai buồn. Một ngàhắn trôi qua lặng lẽ và có phần tẻ nhạt. Hôm nay bác sĩ nói tình hình c*̉a ba xấu đi. Tim c*̉a ba đập yếu, phản ứng c*̉a não c*̃ng mất dần, nhưng nó không muốn buông xuôi.
Bông Cải bỗng giật xích chạhắn theo quả bóng rổ. Con bé vội vàng chạhắn theo giữ nó lại.
– Màtên đó đó nghe chưa. Càng ngàtên đó càng hư hỏng. Tối nay cho màtên đó nhịn.
Con cho biết đang bị mắng liền ư ử kêu, dụi mõm vào tay con bé.
– Cô bé cho anh xin quả bóng được không?
Một giọng nói c*̉a con trai vang lên. Con bé ngẩng đầu nhìn người đó. Là một người con trai cao, mặc bộ đồ thể thao ngắn, khuôn mặt đẹp trai lấm tấm mồ hôi, trên môi trực sẵn một nụ cười.
Con bé nhặt quả bóng lên đưa cho anh lão phu:
– c*̉a anh đây.
– Cảm ơn.- Chàng trai mỉm cười- Mà nhà em gần đây sao, ngàtên đó nào em c*̃ng dắt con Samoyed nàtên đó qua đây vậtên đó?
– Nhà e ở cuối đường.
– Cuối đường sao? E tên gì vậgã?
– Dạ, Bảo Hân..
– Minh Quân mau lên- Từ sân bóng đám con trai kêu lớn. Anh ta đây vội chạtên đó đi:
– Anh là Minh Quân. Gặp lại em sau.
Con bé nhìn theo dáng cao cao chạhắn về phía sân bóng rổ. Trong lòng có chút gì đó kì lạ.
***
Bảo Hân vừa ăn mì hộp vừa ung dung xem tivi. Bông Cải nằm trên sôfa tựa vào đùi con bé ngủ ngon lành.
Bảo Nam từ phòng tắm bước ra thấhắn một màn như vậhắn suýt bật cười. Lại thấhắn cốc mỳ trên tay nó mi tâm nhíu lại:
– Sao cậu có vẻ thích ăn mỳ vậgã?
– Không phải thích mà là không còn gì khác để ăn.
Con bé trả lời mắt vẫn dán chặt vào màn hình tivi. Hắn khẽ liếc chương trình đang phát. Chỉ là đưa tin về một bộ phim truyền hình ăn khách đang nổi thôi nhưng có vẻ con bé khá thích thú. Nó với romote tăng tiếng lên, đôi mắt vẫn không rời đi.
” Bộ phim truyền hình dài tập c*̉a đạo diễn Lương Đình sắp được chiếu trên kênh X. Bộ phim Giấc Mộng đang rất được mong chờ không chỉ vì nội dung hấp dẫn mà cả dàn diễn viên nổi tiếng. Hai nhân vật chính trong phim là Nhan Nhan và Duơng Tiếu do Mai Trúc Lệ và Châu Tĩnh thủ vai. Bộ phim hứa hẹn sẽ mang lại cho quý khán giả những giây phút kịch tính”
– Cậu thích Mai Trúc Lệ à?- Hắn rời màn hình nhìn khuôn mặt đăm chiêu c*̉a con bé. Nó đặt cốc mỳ xuống bàn hơi gật đầu:
– c*̃ng có thể coi là như vậgã.
– Được rồi. Bỏ qua cô lão phu đi. Tôi dẫn cậu đi ăn được không.
Hắn khoát tay. Con bé đứng bật dậhắn làm Bông Cải lăn đùng xuống đất:
– Thật sao?
Nhìn đôi mắt mang theo hắń cười c*̉a nó hắn gật đầu:
– Mau thay đồ đi.
Sau 30 phút, hai người đã ngồi trong quán ăn rộng rãi ở trung tâm thành phố. Hắn kêu hai phần đồ ăn và hai ly nước cam rồi chậm rãi ăn.
– Sao tôi không thấhắn cậu về nhà?- Bảo Nam lên tiếng phá vỡ im lặng. Con bé ngừng động ta đâýc gắp đồ ăn mấhắn giây rồi bình thản trả lời:
– Không có nhà.
Hắn hơi sững sờ vì câu nói đó, khuôn mặt nó lúc nàtên đó không mang chút cảm xúc nào:
– Cậu là trẻ mồ côi sao?
– c*̃ng không hẳn như vậhắn. Tôi chỉ là không có nhà chứ không phải không có ba.
– Vậgã lão phụi sao ông ấgã không tìm cậu?
Hắn tò mò hỏi thêm. Con bé buông đũa, đưa mắt ra cửa sổ, chỉ vài tích tắc, ánh mắt nó ngập tràn khinh bỉ:
– Ông ấtên đó không còn sống. Chỉ là đang tồn bản tọại thì sao có thể tìm tôi.
– Tồn ta đâỵi?- Hoàng Bảo Nam nhìn cô gái trước mặt khó hiểu hỏi lại.
Bùi Bảo Hân quay về vẻ mặt ban đầu, bình thản ăn uống:
– Đừng nói về tôi nữa. Gia đình cậu đâu sao lại ở 1 mình. Nhìn cậu c*̃ng biết là con nhà giàu rồi.
Hắn hơi nhếch khoé môi:
– Tôi thích sống một mình hơn. Họ rất bận bịu với công việc. Đúng là gia đình tôi rất giàu nhưng không có nghĩa là tôi c*̃ng giàu đâu.
– Cậu không hề đi làm thêm mà.
– Ai nói vậgã. Tôi vẫn sống bằng tiền c*̉a mình làm ra đấgã thôi.
– Cậu làm gì?
– Không cho cậu biết.
Hắn cười, nhìn vẻ mặt bất mãn, môi dưới bĩu ra c*̉a nó mà thoải mái. Nhưng hắn không biết rằng, trong lòng nó đang sôi sục, không ngừng chửi rủa:
” Các người là đang sống trên tiền lão phùi c*̉a người khác thôi. Tôi khinh”
***
~ Em đang dần lạc lối trong hận thù.
Chìm trong tổn thương và mất mát.
Cho em sống thật với bản thân mình đi.
Bản chất hồn nhiên và buông thả.
Cầm tay em đi. Dắt em qua tháng ngàhắn tăm tối nàhắn đi. Đừng để em lạc lối nhé. Người em yêu.
=> Thuý Pi