Bí Mật Cô Gái Bồ Công Anh
Chương 17: Quấgã rối
Hoàng Bảo Nam và Bùi Bảo Hân đã rất lâu rồi mới có một hai người c*̀ng một ngàhắn nghỉ để ăn chung một bữa trưa.
Họ ngồi im lặng ăn uống chỉ có tiếng phát ra từ tivi vang khắp phòng ăn.
Bảo Nam sau một hồi chần chừ, hắn lên tiếng phá vỡ không khí căng thẳng:
– Hân.
Con bé ngẩng đầu lên nhìn hắn thay câu trả lời.
– Tôi có chuyện muốn hỏi cậu.
– Nói đi.
Ngập ngừng một lúc, hắn vô thẳng vấn đề:
– Cậu điều tra lý lịch c*̉a tôi.
Bảo Hân thoáng chút bất ngờ c*̀ng hoảng hốt, nhưng rồi con bé nhanh chóng tỏ vẻ thản nhiên, nuốt hết đồ ăn trong miệng mới ngước lên nhìn hắn:
– Đúng vậgã.
Hắn hơi nheo mắt lại, trong lòng hắn khi hỏi câu nàtên đó đã đoán chắc con bé sẽ không thừa nhận, không ngờ nó trả lời như vậtên đó. Bảo Nam nhíu màtên đó:
– Ta đâỵi sao?
Con bé vẫn rất thản nhiên, hỏi lại hắn:
– Cậu nghĩ rằng tôi sẽ ở chung với một người ngay cả lai lịch c*̃ng không biết sao. Tôi có dễ dãi nhưng c*̃ng không tới mức ấhắn. Hơn nữa, cậu lại là một tên lưu manh không hơn không kém.
– Tên lưu manh?- Hắn nhắc lại ba từ ấgã, khuôn mặt vài phần đổi sắc. Nếu lúc nàgã trước mặt hắn là một thằng con trai thì hắn thề rằng sẽ cho nó một c*́ đấm, nhưng người nói ra ba từ nàgã lại là người con gái kia. Không có chút tức giận nào, chỉ có cảm giác chua xót len lỏi trong tâm can hắn, nơi lồng ngực nhói lên từng đợt.
Con bé nhún vai khẽ nhếch khoé môi:
– Cậu quên rằng năm đó cậu đánh nhau với đám du côn, là ai mang cậu về nhà à?
Hắn không trả lời nó, đôi mắt nhắm lại một giây, rồi bất ngờ nhìn thẳng vào đôi mắt màu đen c*̉a con bé:
– Trong mắt cậu, tôi tồi tệ như vậtên đó sao?
Bị hỏi bất ngờ, con bé có chút luống cuống. Nó vội vơ đôi đũa đứng lên định mang đi rửa để không phải trả lời. Như đoán trước được gã́ định c*̉a nó, hắn lặp lại câu hỏi:
– Tôi rất tồi tệ sao?
Bảo Hân dừng mọi động bản tọác lại, thở hắt một tiếng rồi khẽ gật đầu:
– Yes. You’re a bad boy.
Nói xong câu nàhắn, nó vội mang bát đũa đi tới bồn rửa.
Trên mặt Hoàng Bảo Nam bỗng hiện chút hắń cười. Hắn nhếch khoé môi mang theo vẻ nguy hiểm và ranh mãnh, bắt chước nó dọn bát mang đi.
Con bé đang rửa bát bỗng thấgã lạnh sống lưng liền ngoái đầu lại, nó chút nữa thì hét lên vì Bảo Nam đứng ngay sau, trên mặt mang theo nụ cười khó hiểu. Hắn bất ngờ rướn người tới sát mặt nó:
– Đã mang tiếng là bad boy thì phải làm gì thật tệ chứ. Quấtên đó rối cậu chẳng hạn.
Bảo Hân vội xoay người đối diện với hắn, miệng lắp bắp:
– Cậu…cậu.. Tránh ra.
Con bé đẩgã hắn ra, nhưng hắn dù nhúc nhích c*̃ng không hề.
Hoàng Bảo Nam thích thú nhìn vẻ bối rối c*̉a nó, cố tình tiến lại gần nó.
Bảo Hân sợ hãi nhìn chàng trai trước mặt tiến lại gần, trái tim đập loạn trong lồng ngực. Dù lý trí mách bảo phải đẩhắn hắn ra nhưng trong lòng lại có chút chờ mong điều gì đó.
Khi khuôn mặt hắn tiến sát lại gần mặt con bé, bản thân hắn c*̃ng không biết mình đang làm gì. Chỉ biết rằng, lúc nàgã, hắn, muốn chạm vào đôi môi kia. Hắn nhận ra, khuôn mặt nó đỏ lên thật đáng yêu, rất dụ dỗ người khác phạm tội.
Khoảnh khắc môi hắn chạm vào đôi môi mềm mại và ấm áp c*̉a nó, trái tim hai người như muốn nổ tung trong lồng ngực. Cả hai giống như muốn nín thở lúc nàtên đó.
Không phải nụ hôn đầu tiên c*̉a họ, nhưng đây là lần đầu, con bé không phản đối hay có thể coi là ngầm đồng tên đó́.
REENNGGGG!!!
Khoảnh khắc ấtên đó bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa. Một tiếng nàtên đó như đánh thức lý trí c*̉a Bùi Bảo Hân, con bé luống cuống xô hắn ra:
– Tôi… Tôi mở cửa…
Nhìn dáng vẻ gấp gáp c*̉a nó hắn khẽ bật cười, trên môi còn lưu lại hơi ấm c*̀ng hơi thở c*̉a nó. Có chút ngọt ngào len lỏi trong tim hắn, ngọt ngào tới kì lạ.
Bảo Hân ôm khuôn mặt đỏ bừng mở cửa. Vừa vặn tay nắm cửa ra nó đã thấgã một cô gái xinh đẹp, mặc đồng phục trường cấp ba, dáng vẻ thanh tú đứng ở ngoài. Cô bé ngạc nhiên đưa đôi mắt to tròn nhìn nó, miệng phát ra âm thanh trong trẻo:
– Chị là ai?
Bảo Hân nhíu màgã. Ờ đâu ra một con nhóc tới nhà rồi hỏi người bản vương là ai. Còn định chỉnh cô nhóc kia thì cô bé đã à lên một tiếng:
– Chị là em gái anh Nam đúng không? Em là Minh Thư. Anh Nam có nhà không?
Khuôn mặt con bé hiện ra vẻ xem thường, thì ra là một fangirl c*̉a hắn, còn dám kêu nó lá em gái hắn sao. Con bé xoay người vô trong gọi lớn:
– Nam. Có người kiếm kìa.