Bảo Bối Bé Nhỏ, Trở Về Bên Anh
Chương 5
Anh thật đáng ghét…..
Em thật ghét anh nhưng tình yêu của em cho anh lại nhiều hơn
— ———
-” Anh giết người à” Diệp Minh tuyết hét lên
Sức hét của tôi còn hơn khủng long gầm ấy, thật là sao tôi có cái cảm giác nhà rung nhỉ ?? Quay lại nhìn gã thì…
Cái mặt tên đó miệng nhếch lên,mắt khép hờ, khoanh tay trước ngực, ….. cười đễu tôi sao. Nhìn cái mặt của tên đó, Diệp Minh Tuyết tôi đây muốn cào xé, rạch mặt tên đó ra mới thấy thõa mãn
-” Giọng cô thật khó nghe ” – Hắn ta đây cười mỉm nói
-” What. Giọng tôi mà khó nghe. Giọng anh mới khó nghe. Cả nhà anh mới có giọng khó nghe á” Diệp Minh Tuyết phản bác
Khoan….tên đó là anh trai của Viêm Thanh Thanh vậy Thanh Thanh cũng là nhà tên đó….
-“À tôi sửa một chút…. Cả nhà anh mới có giọng khó nghe a trừ Thanh Thanh nha. Đừng có nói tôi nói Thanh Thanh có giọng khó nghe a nha”
-” A! Thì ra cô nói tiểu Thanh như thế. Không ngờ em tôi là có người bạn như thế. Haizz” TÊN ĐÓ vừa nói vừa khẽ lắc đầu xem thường tôi
Trời ơi tại sao cho tôi gặp tên khốn như thế chứ??
Lửa lan tràn khắp nơi, khói bay đầy đầu Diệp Minh Tuyết.Không có sức lết đến chỗ tên đó , không dùng chân được thì dùng tay a
Giờ đây những đồ vật đáng thương trong tầm tay của tôi đều lấy tất cả ném vào người hắn….
Nhưng …. đều thất bại….A!!! Có ai nói cho tôi biết tên đó là yêu nghiệt phương nào tại sao không có gì trúng tên đó vậy, tôi ném vật nào là tên đó né được vật đó….huhuhu….ông trời bất công với tôi….
Ding””’dong……ding”’dong (tiếng chuông cửa)
-” Chắc là em tôi về. Tôi ra mở cửa. Lo mà ngồi im một chỗ cho tôi. Phiền phức”-
Tên đó lạnh giọng làm tôi run rẫy bất gật khẽ gật đầu
1…2…3..giây
” Tại sao tôi phải nghe lời anh chứ”
Diệp Minh Tuyết vừa la lên thì ném vật đang cầm sẵn vật trong tay ném đến chỗ hắn lão phu
Bụp….
A! Đó là…….thuốc màu đỏ….của tôi….đắt tiền lắm á…..