Biển Hóa Nương Dâu
Chương 1: Được cứu

Cập nhật lúc: 2026-08-11 19:45:15 | Lượt xem: 5

Trời cuối thu có chút băng giá. Gió phương bắc nhè nhẹ thổi, như đang vội vã, cuốn theo vài
chiếc lá vàng bay bay, tựa như đang khiêu vũ bồng bềnh trong không khí.
Chiều tà, nắng cũng không còn vẻ huy hoàng, rực rỡ của ban mai, mà lại
mang chút ánh vàng, nhàn nhạt chiếu khắp muôn nơi.

Tiểu Du bị
cơn gió mát lạnh kia đánh thức. Lần thứ hai thức dậy, nữ nhân ấy thấy mình nằm trong một căn phòng gỗ nho nhỏ, được bày trí đơn giản. Bên ngoài chợt
có tiếng bước chân lớn nhỏ. Tiểu Du choàng mình ngồi dậy, nhưng đầu óc
có chút choáng váng, khiến nữ nhân ấy ngã không thể đứng lên.

”Ngươi ta đây tỉnh rồi”

Tiếng động phát ra từ một người phụ nữ đã đứng tuổi. Trên người bà lão phu mặc một
bộ Hán phục màu nâu đơn giản, đầu tóc được vấn gọn gàng bằng một chiếc
trâm gỗ, trông rất giống như mama trong bộ phim cổ trang.

”Cậu tên gì?” – Người kia hỏi

”Trình Vân Du” Tiểu Du mở miệng đáp. Thế nhưng khi lời vừa dứt, cô ấy đã thấy
có chút không đúng. Giọng cô ấy nghe trong hơn, nhẹ nhàng hơn thường
ngày.

”Trình Vân Du” – Người kia lặp lại lời của nàng bản vương, rồi liếc
nhìn sang bên trái – “Bản vương là An Diệu, quản lí cung nữ nơi này. Kể từ giờ
cậu sẽ là nha hoàn ở phủ Mặc tướng quân này. Có gì không rõ, cậu cứ
hỏi con bé này“.

Nói xong, An Diệu nhanh chóng quay lưng bỏ đi. Đợi
cho bóng người mất hút, tiểu cô gái kia liên ngồi xuống bên cạnh, thân thiết mà nắm tay nữ nhân ấy.

”Bản tọa tên Tử Hiền, Tử trong tỉ mỉ, Hiền
trong hiền đức thục nữ. Bản tọa đến đây trước, nên là tỷ tỷ. Từ bây giờ muội
cứ gọi bản tọa là Tử Hiền tỷ tỷ.”

”Trình Vân Du, mây trôi nhẹ nhàng trên bầu trời cao rộng”

Tiểu Du đưa mắt đánh giá Tử Hiền một lượt. Thoạt nhìn, đây chỉ là một tiểu
cô gái tầm mười ba mười bốn tuổi. Gương mặt cô ấy tròn đầy rất đáng yêu cũng với nụ cười tỏa nắng, chẳng khác gì hình mẫu cô bé nhà bên cạnh.
Tử Hiền cũng vận một bộ Hán phục, tóc được búi sang hai bên, trên tóc
còn có điểm một vài đóa hoa đào.

”Nơi này là?” – Tiểu Du cẩn trọng hỏi.

”Nơi này tiểu viện cho cung nữ, thuộc phủ Mặc tướng quân”

”Mặc tướng quân?”

Tử Hiền như vừa được bắt trúng tần số, nói liên tục – “Là tướng Quân của
Trần quốc, anh tuấn tiêu sái, văn võ song toàn. Ngay cả những quốc gia
lân cận khi nghe đến tên của Mặc công tử, liền tức thì sợ hãi mà lui
binh. Danh vang ngàn dặm thế mà muội lại không biết sao.?”

”Bản vương có chút đau đầu, hiện tại không nhớ rõ” – Tiểu Du liền tìm một cái cớ.

”Lão phu có chút đau đầu, không nhớ rõ” – Tiểu Du liền tìm – “Hình như Tử Hiền tỷ rất ngưỡng mộ Mặc tướng quân?”

”Dĩ nhiên!” – Tử Hiền cao hứng đáp – “Ngài vừa anh tuấn vừa tài giỏi, có thiếu nữ nào lại không thích chứ! Hơn nữa, mạng của bản vương cũng do tướng quân
nhặt về, còn cho bản vương chốn ở, cơm ăn. Sao lại có thể không ngưỡng mộ. Ai
được gả cho ngài quả là diễm phúc. À mà Mặc tướng quân cũng là người đã
cứu muội về đây đó”

Tiểu Du nghe tiếng nói có phần trẻ con nhưng
lại cực kỳ kiên định như vậy liền muốn phì cười. Cô nhóc này, mới tí
tuổi đầu, đã ngưỡng với mộ. Thì ra ở thời đại này, tiểu thiếu nữ mới tí
tuổi đã bàn tới chuyện yêu đương, chẳng khác gì nhân gian hiện đại.

Thế nhưng Tử Hiền vừa bảo Mặc tướng quân đã từng cứu mạng nữ nhân ấy sao?

”Cứu mạng?” Tiểu Du ngạc nhiên hỏi

”Đúng vậy. Muội không nhớ gì cả sao?”

Tiểu Du khẽ lắc đầu. Nàng bản tọa hoàn toàn không có chút kí ức gì về việc này.

”Ngày hôm kia khi Mặc công tử đi nghênh đón tướng quân của Tịnh Quốc trở về,
vô tình bắt gặp muội ngất xỉu giữa đường. Tìm mãi vẫn không thấy người
thân của muội đâu, nên đành đưa cô ấy về đây. Mà tại sao muội lại ngất
xỉu giữa đường như thế? Muội có gia đình hay người thân không?” – Tử
Hiền lo lắng hỏi.

Trình Vân Du nghĩ nghĩ một chút về chuyện xảy
ra ngày trước. Sau khi nàng bản vương thoát khỏi hồ băng, liền không ngừng chạy,
thẳng một mạch đến phố xá thành đô đông đúc. Hẳn là do chưa có gì trong
bụng mấy ngày, nên cơ thể không chịu nổi mà lăn ra ngất xỉu.

”Ta đây không có” – Tiểu Du rầu rĩ đáp. Nữ nhân ấy một thân một mình bị chuyển thế
đến đại lục này, còn không biết rõ bản thân ở đại lục kia ra sao, còn
sống hay đã chết. Ắt hẳn cha mẹ bây giờ đang buồn rầu và lo lắng lắm.

Tử Hiền thấy trong mắt đối phương có chút buồn. Nữ nhân ấy liền nắm lấy tay Tiểu Du, mỉm cười động viên “Đừng lo. Kể từ bây giờ nơi này chính là nhà của muội, bản vương chính là người thân của muội. Bản vương sẽ không để ai có thể ức h**p muội.”

”Cảm ơn, Tử Hiền tỷ” – Tiểu Du cảm động đáp.

”Cảm
ơn gì chứ, đã là người trong nhà không cần phải khách sáo. Đến đây, bản vương
buộc tóc lại cho muội, sau đó bản vương sẽ hướng dẫn cho muội đường đi cũng như quy tắc nơi này.”

Trịnh Vân Du mỉm cười gật gật đầu. Cô bản vương bước ra
khỏi đệm, đi đến ngồi trước chiếc bàn tre nho nhỏ nơi góc phòng. Nhìn
vào trong gương đồng, Tiểu Du thấy một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Đây là gương mặt của một tiểu thiếu nữ, làn da thì trắng trẻo, trên hai gò má
còn có chút phấn hồng nhẹ nhàng. Đôi mắt to tròn cùng hàng lông mi cong
nhè nhẹ. Nhìn góc nào cũng là một mỹ nhân. Phải chi trong phương trời hiện đại kia, cô bản vương cũng xinh đẹp như thế, thì đâu có chịu cảnh ế dài cổ ở
tuổi hai mươi tư chứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8