Ảo Mộng Tru Yêu
Chương 17: Vài ngôi sao nhỏ trên bầu trời cao, như một đường chỉ trực tiếp hướng về nơi nào đó rộng lớn hơn, nhưng…

Cập nhật lúc: 2026-08-12 01:45:38 | Lượt xem: 4

Lúc mặt trời lặn xuống, ráng chiều đỏ rực buông xuống trên ngọn núi
phía Tây, biến ảo trùng điệp, như chìa tay có thể chạm vào được.

Tiếng đánh nhau kịch liệt xé rách hoàng hôn hết sức mỹ lệ mờ ảo này.

Dưới ngọn núi cỏ xanh hoa dại thơm nát có hai nữ tử kiếm thế như hồng địa bao vây Tiêu Vô Cấu và Thẩm Hi Vi. Nữ tử áo hông, trái xanh phải
hồng, chính là hai người mà Thẩm Đa Tình đã gặp trong động.

Thì ra, Tiêu Vô Cấu chợt thấy trong hàn đàm có người rơi xuống,
trong lòng biết là quái dị, lúc này Thẩm Hi Vi bị dọa ngất đã tỉnh
lại, liền bám lên vách núi trèo lên trên, đi tới giữa sườn núi thì gặp
hai nữ tử đang chạy đi giúp huynh đệ lão Kim.

Hai nàng ta đây chợt thấy hai người xa lạ vào núi, không nói lời nào đã tấn công luôn. Nào ngờ võ công Tiêu Vô Cấu trác tuyệt, Thẩm Hi Vi tuy công
lực kém hơn một chút nhưng thân pháp hết sức linh hoạt. Hai nữ tử đấu
chưa tới chín hiệp liền gọi chim quái tới hỗ trợ.

Tiêu Vô Cấu cũng không ngờ trên ngọn núi hoang vắng lại có hai nữ tử
tuổi còn trẻ nhưng công phu cực cao, động thủ lại hung ác tàn bạo, xảo
trá. Hơn nữa các cô ấy tự biết công lực không địch lại được Tiêu Vô Cấu,
nên không chính diện nghênh chiến với tên đó mà chỉ toàn lực đối phó với
Thẩm Hi Vi. Cho nên, tên đó cũng chỉ gặp chiêu thì phá chiêu chứ không thể
làm gì được các cô ấy.

Lúc này, bỗng nghe trên đỉnh đầu tiếng chịm kêu lạnh lùng, từng đợt gió mạnh phốc tới.

TÊN ĐÓ biết sự lợi hai của đàn chim quái này, rất sợ làm tổn thương tới
Thẩm Hi Vi, liền vung nhuyễn tiên quay vòng tròn lăng không đánh lên
không trung, tức thì những tiếng kêu thê lương vang lên bốn phía, từng
mảng lông chim trắng đen rơi xuống lả tả.

Hai người đều bị đàn chim quái gây thu hút nên không để ý có một bóng người khác đang kề sát ngọn núi vội vàng chạy tới.

Thẩm Đa Tình ở trên núi nhìn thấy rất rõ, người đàn ông da ngăm đen,
thân hình cao lớn kia chính là Tiêu Vô Cấu, lại thấy muội muội bình yên
vô sự, trong lòng an tâm liền từ trên ngọn núi phi thẳng xuống, hồng tên đó
phất phơ như tiên.

Thẩm Hi Vi thấy bóng dáng quen thuộc, biết ca ca đã tới, ngay lập tức hoan hô nhảy nhót, hưng phấn chạy tới phía ngọn núi mà không đề phòng Kim
lão tam nhân cơ hội chộp tới trước mặt, loan câu sáng như tuyết đâm tới
trước ngực cô ấy.

Thẩm Đa Tình từ xa nhìn thấy, mặc dù cực kỳ sợ hãi nhưng cũng ngoài
tầm tay với. Chợt thấy một bóng đen lóe lên, Tiêu Vô Cấu đã lắc mình
tới, trường tiên cuộn lấy binh khí của ông bản tọa, hất về phía bên phải.

Hai nữ tử phía sau thừa cơ giương kiếm phi tới, kiếm khí trùng điệp
lạnh léo nhanh như chớp đâm tới sau lưng hai người Tiêu Thẩm.

Tiêu Vô Cấu giật mình, tay phải múa trường tiên, tay trái nhanh như
chớp bẽ gãy thanh kiếm đâm phía sau lưng Thẩm Hi Vi, nhưng người ở sau
lưng mình thì lại không thể phòng vệ mà bị đâm một kiếm, tức thì máu
b*n r* nhuộm thẫm bạch sam.

Thẩm Hi Vi nhìn thấy cảm giác như mũi kiếm đó đâm thẳng vào tim mình, tức thì không nói với nào xoay người đánh hơn mười chưởng như cuồng
phong lên lục gã nữ tử đã đâm làm Tiêu Vô Cấu bị thương, làm lục gã nữ tử
bị đấu pháp đoạt mệnh của nữ nhân ấy làm cho luống cuống chân tay.

Lúc này, Thẩm Đa Tình đã phi thân tới, đâm một đao vào lưng Kim lão
tam. Lão bản vương dám đánh lén muội muội của mình, lại còn ức h**p Lãnh Quan
Ngữ, nỗi hận đã ngưng tụ lại trong ngực nên một đao này hết sức sắc bén.

Kim lão tam nghe tiếng gió thổi, chưa kịp quay đầu lại đã bị chém đứt thành hai đoạn.

Tiêu Vô Cấu đột nhiên thấy từ dưới núi xuất hiện chàng trai tuấn lãng này, lại có đao pháp cương mãnh quyết tuyệt như vậy, cũng ngẩn người
ra.

Hai nữ tử kia thấy hồng gã tập kích này là Thẩm Đa Tình, đã biết
chính là truyền nhân của Đàm Liên Tịnh Đế, sợ tới mức mặt hoa biến sắc,
không hẹn mà cùng trốn chạy xuống chân núi.

Thẩm Đa Tình đang trong cơn giận thắng lợi sao có thể để hai ả chạy trốn, liền nhanh như chớp đuổi theo.

Thẩm Hi Vi vội chạy tới bên Tiêu Vô Câu, nôn nóng đến mức nước mắt tuôn xuống không ngớt:

– Đồ đen thui, đối phương sao rồi? Có nặng lắm không?

Tiêu Vô Cấu mặc dù trúng một kiếm, vết thương cũng rất sâu, nhưng
thấy nét mặt nữ nhân ấy thân thiết, trong lòng cực kỳ mừng rỡ, nhịn đau
cười nói:

– Không sao, chảy chút máu thôi.

Thẩm Hi Vi thấy trong mắt hắn bản tọa có ý cười, liền xấu hổ cúi mặt xuống, lại xé áo bào, băng vết thương cho hắn bản tọa.

Thấy nàng lão phu như vậy, ý cười Tiêu Vô Cấu càng sâu, liền chỉ Thẩm Đa Tình đang ngăn cản hai ả kia, hỏi:

– Đối phương biết hắn?

– Huynh ấy là….

Thẩm Hi Vi vốn định nói là “ca ca của lão phu”, nhưng chợt nhớ ra mình đang mặc nam trang, vội sửa lời, nói:

– Tên đó là công tử nhà lão phu.

Tiêu Vô Cấu thấy vẻ mặt nữ nhân ấy buồn xo, cười nói:

– Khó trách thân thủ cậu không tệ, không hề thua kém binh sĩ! Thôi đừng khóc nữa, chúng bản vương xuống đó hỗ trợ.

Đợi hai người chạy tới trước mặt thì Thẩm Đa Tình đã khắc chế được hai ả, đang lần lượt gặng hỏi đường vào của huyệt động.

Hai ả kia miệng rất cứng, chỉ cười nhạt không trả lời.

Thẩm Hi Vi rất nhanh đảo tròng mắt, cười hì hì bước lên, nói:

– Công tử, huynh không ngại thì trước tiên phế công lực của hai ả đi, sau đó mới từ từ tra khảo.

Hai ả nghe vậy, sắc mắt biến đổi.

Thẩm Đa Tình không gặp nữ nhân ấy thì lo lắng, giờ thấy nữ nhân ấy bình yên vô sự, trong bụng lại đầy lửa giận, trừng mắt với nữ nhân ấy, nói:

– Lát nữa ta đây tính sổ với ngươi ta đây sau.

Thẩm Hi Vi lè lưỡi, vẻ mặt lấy lòng nói:

– Bản tọa giúp huynh hỏi đường vào sơn động, huynh không được tức giận, có được không?

Thẩm Đa Tình xụ xuống, hừ nói:

– Đừng mơ như thế là xong.

Ngữ khí cũng đã rộng rãi hơn.

Tiêu Vô Cấu thấy hai người họ, chủ nhân thì chẳng có ba phần uy
nghiêm, thư đồng thì chẳng có mấy phần sợ hãi, không khỏi thấy quái dị.

Lúc này, Thẩm Hi Vi tiếp nhận trường đao trong tay ca ca, tới trước mặt lục tên đó nữ tử, nói:

– Đối phương nghe rõ rồi chứ, hiện tại bản vương đếm ba tiếng, nếu đối phương không
trả lời vấn đề của công tử nhà bản vương, bản vương sẽ cắt một lỗ tai nhà đối phương.

Cô gái này sắc mặt thay đổi thình lình, quả lực là điều này còn kinh khủng hơn so với việc phế võ công của ả.

Thẩm Hi Vi cười xán lạn:

– Giờ ta đây bắt đầu đếm: một, hai ba.

Lời vừa nói xong, ánh đao đã lóe lên, tai trái của lục hắn nữ tử đã rơi xuống đất.

Trong lòng cô ấy cực kỳ hận nữ tử này đã đâm làm Tiêu Vô Cấu bị
thương, vì vậy đếm cực nhanh, căn bản không cho ả có cơ hội trả lời.

Nữ tử kia thấy lỗ tai mình rơi xuống, tức thì ngất xỉu.

Thẩm Hi Vi chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía hồng tên đó nữ tử bên cạnh, vẻ mặt cười vô cùng cực ngây thơ.

Hồng tên đó nữ tử không đợi cô ấy nói, vội vàng khẽ gật đầu:

– Giải huyệt đạo cho ta đây, ta đây dẫn các đối phương đi vào.

Thẩm Đa Tình vung tay giải huyệt đạo cho ả, bốn người định chạy, chợt nghe Tiêu Vô Cấu cả kinh nói:

– Đã xảy ra chuyện gì?

Theo ánh mắt của tên đó, thấy cơ thể của lục tên đó nữ tử đang ngay nhanh chóng
thối rữa, máy loãng tràn ra, da nhanh chóng hao mòn, dần dần biến thành bãi
nước đen.

Thẩm Đa Tình kinh hãi, bật thốt lên:

– Hủ thi hóa cốt phấn?

Tiêu Vô Cấu vội hỏi:

– Đây là độc gì, sao quỷ dị như vậy?

– Là một loại kịch độc ở ngoài Tây Vực, lão phu cũng chỉ nghe qua, không ngờ lại bắt gặp ở đây.

Hồng gã nữ tử thấy đám người kia phân tâm, ngay lập tức đề khí phi thân trốn chạy về hướng ngọn núi phía Tây. Ba người giật mình, vội vã đuổi theo. Ả kia
quay lại b*n r* một loạt độc trâm hàn khí.

Thẩm Đa Tình phất tay áo qua mặt, quét cuốn lấy toàn bộ độc trâm, lăng không tới trước mặt hồng gã nữ tử, lạnh lùng nói:

– Cậu chạy không thoát đâu.

Hồng tên đó nữ tử giơ kiếm lên định đâm, chợt có một viên đá phá không mà
tới, bắn trúng huyệt thái dương của nữ nhân ấy, máu phọt ra.Thẩm Đa Tinh vụt
đến muốn cứu người nhưng đã không kịp.

Thấy ngọn núi phía Tây có một thiếu niên trẻ vóc người cao lớn phi thân tới, đó chính là Bộ

Lưu Tiên.

Tiêu Vô Cấu thấy hắn ta đây thì chấn kinh:

– Lưu Tiên, sao cậu tới đây?

Bộ Lưu Tiên đáp:

– Nước Phù Phong mang cống phẩm đến, nữ hoàng bệ hạ cố ý ban thưởng
cho nghĩa phụ ta đây, lẹnh ta đây lên núi. Ta đây ở dưới chân núi gặp phó tướng của
ngươi ta đây, nghe chuyện về hồ điệp, khi tặng cống phẩm xong thì ngay lập tức
đi tìm các ngươi ta đây, vừa đúng lúc thấy.

Thẩm Đa Tình thở dài một tiếng, nói:

– Đáng tiếc người còn sống duy nhất cũng không còn nữa.

Bộ Lưu Tiên vội hỏi chuyện gì xảy ra, Thẩm Đa Tình đem chuyện đêm qua ở trong huyệt động nói lại, nhăc đến việc Lãnh Quan Ngữ bị cướp đi, sắc mặt lại buồn bã.

Nhanh chóng, Thẩm Hi Vi cũng đem chuyện lạ của hai tối đã gặp phải nói cho Thẩm Đa Tình hay.

Bộ Lưu Tiên nghe nhắc đến hắc tên đó thiếu niên trẻ xấu xí thần bí kia, trong
ánh mắt sâu như hàn đàm lóe lên tia sáng lạ thường khó mà phát hiện.

Yên lặng chốc lát, Thẩm Đa Tình vội nói với Thẩm Hi Vi:

– Tiêu Dung, đối phương hãy tức thì xuống núi, ở đây không thích hợp ở lâu.

Thẩm Hi Vi ngẩn ra, hỏi:

– Huynh không xuống núi à?

– Lãnh hộ vệ sinh tử chưa rõ, lão phu nhất định phải tìm được gã.

Thẩm Hi Vi cong miệng:

– Vậy ta đây cũng không đi.

Thẩm Đa Tình sầm mặt, quát lên:

– Không được hồ đồ.

Bỗng nhiên Bộ Lưu Tiên mở miệng:

– Địa hình trên núi này tiểu đệ khá quen thuộc, không bằng để tiểu đệ ở lại cùng Thẩm huynh đi tìm kiếm. Tiêu tướng quân trong người có việc, không ngại thì hãy đưa tiểu huynh đệ này xuống núi trước.

Lúc tên đó nói “có việc trong người”, ngữ khí hơi nặng nề. Tiêu Vô Cấu như nhớ ra gì đó, lúc này khẽ gật đầu nói:

– Được! Chỉ là tiểu Dung theo bản tọa xuống núi, chẳng hay Thẩm công tử có yên tâm không?

Thẩm Đa Tình thấy tên đó liều mình cứu muội muội, lại thấy tên đó khí vũ hiên ngang, phong thái hào sảng, từ lâu đã có thiện cảm:

– Thư đồng này của ta đây rất bướng bỉnh, còn xin Tiêu huynh bỏ qua cho.

Tiêu Vô Cấu nghe vậy vui sướng:

– Thẩm công tử xin cứ yên tâm.

Mặc dù rất không muốn nhưng thái độ ca ca kiên quyết, Thẩm Hi Vi biết nhiều lời cũng vô ích, đành phải nghe theo.

Trời tối đen, màn đêm nặng nề buông xuống dãy núi, sương mù đỉnh núi
trùng điệp dày đặc ngưng tụ, chim vội bay vào rừng, thiên đại tức thì
tiêu điều buốt giá.

Thẩm Đa Tình với Bộ Lưu Tiên phi thân lên ngọn núi, ước chừng thời
gian một chén trà nhỏ, đã đi cới cửa động đã được lưới sắt vây chặt.

Hai người đi xung quanh sơn động hơn mười trượng lục soát tỉ mỉ thạch bích mà không phát hiện được chút manh mối gì. Hai người nhìn nhau
không nói, cùng rơi vào trầm tư.

Bộ Lưu Tiên thấy lòng bàn tay dính đầy rên xanh trên thạch bích, liền ngồi xổm bên cạnh thác nước rửa tay.

Thẩm Đa Tình nghiêng đầu nhìn tên đó, chợt thoáng thấy trong thác nước
như có một luồng sáng bạc, trong lòng khẽ động, vội thả người bay qua
vào trong thác nước. Lúc đi qua rèm nước dừng lại, tập trung nhìn vào,
chàng ngay lập tức vui sướng như điên.

Thì ra có một sợi dây thừng màu trắng ngọc cực nhỏ rũ xuống trong
thác nước, chen lẫn vào trong nước chảy đong đưa không ngừng, giống như
ngấn nước đổ cùng thác nước, nếu là ban ngày ánh nắng sáng rực, thì sẽ
hết sức khó phát hiện ra, nhưng dưới ánh trăng, dây thừng này lại không
ngừng phát ra màu sáng bạc.

Trong ánh mắt Bộ Lưu Tiên thoáng hiện lên tia tán thưởng:

– Thẩm huynh, có phát hiện sao?

Cách rèm nước, Thẩm Đa Tình trả lời hắn ta đây:

– Thì ra cơ quan này giấu ở phía trước thác nước.

Nói xong khẽ kéo sợi dây thừng, ba lưới sắt ở trước cửa động ngay lập tức không một tiếng động được kéo lên, huyệt động u ám đen sâu giống như
miệng lớn của quái thú mở ra, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt hết tất
cả.

Hai người đi vào trong bụng núi có lưới sắt trùng điệp, thấy Bộ Lưu Tiên bước nhanh tới phía trước, Thẩm Đa Tình nhắc nhở tên đó:

– Bộ tướng quân cẩn thận, những lưới sắt này chính là mê trận, rất cổ quái.

Bộ Lưu Tiên đáp khẽ một tiếng, đốt nhánh lửa lên, chậm rãi đi vào quan sát quái thú trong hốc động.

Thẩm Đa Tình tính toán, những hốc động này không nhiều không ít, vừa
đủ bốn mươi chín hốc, quái thú trong từng hốc không giống nhau, nhưng lờ mờ có thể nhận rõ tên gọi hình dạng, duy nhất có con chính giữa thì
không biết là kỳ nhân gì.

Đó là một pho tượng cánh điệp thân rắn.

Bộ Lưu Tiên chợt quay đầu lại hỏi:

– Xà hai cánh, đại diện cho gì nhỉ?

Thẩm Đa Tình nhìn chăm chú pho tượng bất thường này, chậm rãi nói:

– Trong Điển tịch thượng cổ ghi chép, cổ nhân sùng bái xà, nó đại
diện cho sự biến hóa thời gian và vũ trụ. Xà có lúc tượng trưng cho vũ
trụ hoang lưu, có lựu lại tượng trung cho ma thần mất mạng, tương truyền
Phục Hy và Nữ Hoa chính là đầu người thân rắn. Người có đầu người thân
rắn vốn có bản lĩnh thông thiên, nhưng bởi nguyên nhân tiến nhập xà mà
mất đi vĩnh hằng, Thế nhưng…

Chàng bỗng nhiên dừng lại, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc:

– Vậy thì cánh điệp thân rắn sẽ có ý nghĩa gì? Tượng này với hồ điệp, độc xà có liên quan gì không?

Bộ Lưu Tiên nghe mặt không biến sắc, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên tia sửng sốt thình lình, không biết là sửng sốt sự hiểu biết của Thẩm Đa Tình, hay là sửng sốt chuyện khác, hắn ta đây khẽ nói:

– Chúng bản vương đi tìm Lãnh hộ về trước đã.

Hai người cẩn thậnđi qua bụng núi, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện ba
ngã đường, mỗi một đường đều có thể chứa hai người cùng đi. Đang do dự,
chợt nghe huyệt động bên trái có truyền đến tiếng động nhỏ.

Thẩm Đa Tình giành bước vào trước, cảm thấy âm phong ập tới người,
hàn khí bức người. Đang định đi tiếp, chợt dưới chân vấp phải vật gì,
liền cúi xuống nhìn, là bội đao của Lãnh Quan Ngữ.

Bỗng nhiên, phía sau cũng là tiếng kêu khẽ của Bộ Lưu Tiên:

– Đây hình như là hắn phục của Lãnh hộ vệ.

Thẩm Đa Tình vội nhận lấy xem, đó chính là trường bào của Lãnh Quan
Ngữ, vội đoạt lấy nhánh lửa trong tay Bộ Lưu Tiên, ngồi xuống tỉ mỉ tìm
kiếm, chỉ thấy trên mặt đất có một đai lưng ngân châu, mặt đất băng giá
ẩm ướt, trong lòng chàng trầm xuống rất sâu.

Bộ Lưu Tiên thấy sắc mặt chàng trong chớp mắt trở nên trắng bệch không có huyết sắc, vội ngồi xuống:

– Thế nào?

Thẩm Đa Tình lặng im một lúc, mới đáp:

– Hôm nay bản vương đã từng gặp một người toàn thân bị hóa nước mà chết, chẳng…chẳng lẽ….

Chàng cảm giác tim mình như bị một bàn tay đồ sộ bóp chặt lấy, không nói được nữa.

Bộ Lưu Tiên ngây người ra một hồi, hai mắt cụp xuống:

– TÊN ĐÓ phục này của tên đó còn đây, chắc là không sao, chúng ta đây đi nơi khác tìm xem.

Nhưng trong tiếng nói lại bộc lộ ra hàm xúc như ngay cả mình cũng không tin.

Lúc này, độc trùng ban ngày không biết đã đi đâu hết, trong huyệt
động im ắng, ngay cả một tiếng côn trùng kêu cũng không có, chỉ có
tiếng hít thở nhỏ của hai người họ.

Không biết đã lục soát trong huyệt động bao nhiêu giờ, sắc mặt Bộ Lưu Tiên nghiêm trọng, hai tay nắm chặt:

– Chỉ sợ Lãnh hộ vệ…dữ nhiều lành ít, chúng ta đây xuống núi thôi.

Thẩm Đa Tình cầm bội đao của Lãnh Quan Ngữ, nét mặt như chạm đá, một lát sau mới gật gật đầu.

Ra khỏi động, vầng trăng đã nhô lên cao, bầu trời trong vắt, có vài
ngôi sao ở trên cao lóe sáng, càng tăng thêm sự thâm sâu của trời đêm,
giống như một đường thẳng hướng về nơi cực kỳ rộng lớn không thể biết
được.

Thẩm Đa Tình nhìn những chấm sao nhỏ, cảm thấy chưa bao giờ có một sự thê lương và bất lực quyết tuyệt đến như này. Trước giờ chàng tự cho mình bản lĩnh cao, càng tuân theo quy tắc nhân sẽ thắng thiên, cho
đến giờ khắc này, chàng mới sâu sắc lĩnh hội được tình cảnh bi thương
buồn bã của sự bất lực.

Bộ Lưu Tiên cũng ngửa đầu nhìn những ngôi sao nhỏ trên không trung,
trong đôi mắt thâm thúy kia như hòa vào màn đêm thâm sâu, tựa hồ như sự
đau thương sâu sắc bắt đầu tuôn trào, rồi lại cố gắng kìm nén lại, dần
dần trở thành một sự tuyệt vọng tàn khốc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8