Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 22
Ta đây tuyệt đối không phải cố ý muốn nhớ xem Đế quân đã ăn cơm hay chưa đâu, chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi tiểu nhị thôi.
Tuy là thần tiên thì ăn nhiều hay ít đi một bữa cũng không sao, nhưng bản vương
vẫn sai nhi tử bưng một phần thức ăn do tiểu nhị mới làm qua phòng cho
Đế quân.
Phòng Đế quân khóa cửa kín bưng.
Lúc sau, bên trong mới vọng ra một tiếng từ chôi lạnh lùng. A Hàn lại gõ cửa
thêm lần nữa, sau khi vẫn được một lời đáp như cũ, nó mới quay qua lúng
túng nhìn ta đây, rõ ràng nhóc con này rất kính sợ thầy kiêm cha ta đây mới
nhận này.
Lão phu bước đến trước phòng tên đó rồi ngập ngừng hồi lâu mới lên tiếng hỏi: “Nhị ca ca… huynh có sao không? “.
Bên trong có tiếng đáp: “Không sao. Muội đi đi”.
Ta đây nhíu mày, cảm thấy có chút quái dị: “Kiếm Minh có ở trong đó không? Muội đi tìm nó tới nhé? “.
“Không cần”.
Bản tọa thất thểu quay trở về.
Không lâu sau nhóc trọc đầu ôm một cái gối đến rồi nhăn nhó nói với bản tọa, Đế quân đuổi nó ra ngoài, nó muốn ngủ chung với Hàn Nhi.
Nhi tử bản tọa quét mắt qua, hiển nhiên là không vừa lòng.
Trong phòng cũng không còn dư giường ngủ. Cuối cùng bản vương phải gọi tiểu nhị mang ít chăn tới trải ra để ngủ tạm một đêm. Nhóc trọc đầu nằm xuống vẫn
chưa ngủ ngay mà ngẩn người ôm chăn, nhìn nhi tử bản vương ch** n**c miếng,
nhìn đến nỗi mà người làm mẹ như bản vương cũng phải nổi da gà.
Bản vương hỏi nó: “Tại sao Nhị sư ca lại đuổi đệ ra ngoài? “.
Nhóc trọc đầu đáp: “Nhị sư ca mà muốn người khác biến mất trước mặt huynh ấy, từ xưa đến giờ đều chẳng cần lý do gì cả”.
Nó cố tỏ ra bình thường, nhưng một lúc sau lại nhịn không nổi mà nói với
ta đây: “Tỷ tỷ, thật ra đệ cảm thấy, hai ngày nay Nhị sư ca hình như có
chuyện gì đó”.
Bản tọa tức thì dỏng tai lên nghe. Nó nói: “Hai
ngày nay cứ đến buổi tối là Nhị ca ca lại tự nhốt mình trong phòng,
không gặp ai mà cũng chẳng cho ai gặp mình. Trước đây tuy Nhị ca ca
không thích tiếp xúc với người khác, nhưng chưa đến nỗi như vậy! Tỷ tỷ
ơi, tỷ có biết là vì sao không?. Nó thoáng chốc, thật thà hỏi bản tọa”.
Lão phu trợn mắt: “Đệ cả ngày ở cùng Nhị sư ca, chuyện đệ không biết thì sao lão phu biết được”.
“Nói dối, Nhị ca ca rõ ràng luôn đi tìm tỷ để tâm sự, nói điều thầm kín”.
Bản tiên cô bị sặc nước miếng.
Trẻ con ngày nay, đứa nào đứa nấy toàn là lũ quỷ tinh quái, đã ở phòng của
đối phương rồi còn đem đối phương ra để bỡn cợt, bản tọa không nhịn nổi nữa nhào qua
đánh cho nó một trận.
Thật bực mình vì vẫn còn là buổi tối.
Ta đây nghĩ mình đã hiểu vì sao Đế quân lại đá thằng nhóc trọc đầu này ra
ngoài. Chắc chắn là do nó ban ngày nói nhiều, ban đêm thì nghiến răng,
lại còn ngáy to và nói mớ, lâu lâu còn vung tay vung chân lung tung đủ
thứ, huyên náo đến mức chẳng ai có thể ngủ nổi.
Ta đây nằm trên giường, trằn trọc đến phát cáu, nhi tử nằm bên cạnh cũng không ngủ được mà mở to đôi mắt mệt mỏi nhìn ta đây.
Bản vương rút cái gối của nhi tử, ném về hướng phát ra tiếng ồn, tiếng “bộp” vang lên kèm theo giọng hét thảm của nhóc trọc đầu. Khi đó bản vương mới hả giận
một chút, vươn cạnh tay của mình ra rồi nói với nhi tử: “Con gối lên tay mẹ đi”. Hai người điều chỉnh lại tư thế nằm, đang chuẩn bị ngủ
say thì tiếng ngáy khò khò của nhóc trọc đầu lại ầm ĩ vang lên như thể
con heo ủi đất trong vườn bắp cải vậy.
Bị giày vò hồi lâu, nhi tử ta đây xưa nay không đi tiểu đêm bây giờ lại đột xuất đòi đi giải quyết.
Mao xì của khách đ**m ở tại hậu viện, vào ban đêm thỉnh thoảng vang lên
tiếng cho sủa, ngoài ra cũng chỉ là tiếng gió rì rào. Cả Kê huyện yên
lặng hệt như một tòa thành bỏ hoang. Lão phu muốn thắp một cái đèn lồng, lại
bị tên tiểu nhị trực đềm hù dọa, như vậy sẽ gọi yêu quái tới đó! Lão phu đành phải ngáp ngắn ngáp dài dắt tay nhi tử mò mẫm bước về phía trước.
Lão phu cảm thấy, việc mà tiếp sau đây lão phu phải gặp đều là do tên tiểu nhị miệng quạ kia gây ra.
Có điều, người gặp yêu quái không phải là ta đây.
Lúc đó, lão phu đang dắt nhi tử quay trở về. Phía xa đột nhiên léo lên ánh sáng, làm lão phu sững người chết trân tại chỗ.
Đế quân cầm một cái đèn lồng, từ từ bước vào hậu viện.
Trông bộ dạng của gã giống như đang tìm kiếm người, cũng giống như đã hẹn với ai đó gặp mặt ở chỗ này.
“Tỷ tỷ, thật ra đệ cảm thấy, hai ngày nay Nhị sư ca dường như có chuyện
gì đó…”, ngay tức khắc lời nói của nhóc trọc đầu hiện lên trong đầu bản tọa,
động tác của bản tọa cũng trở nên lấm la lấm lét.
Đế quân đang làm gì vậy? Tranh thủ lúc tên đó còn chưa phát hiện sao lão phu không lén quan sát tên đó một chút nhỉ?
Đương nhiên hành vi này của bản vương cũng chỉ là vô tình bắt gặp thôi, không phải là nhìn trộm.
Trong khi đang mừng thầm, lão phu hướng về phía nhi tử đang tràn đầy hoài nghi mà
ra hiệu yên tĩnh. Chúng lão phu rón rén đi qua từng bóng cây nhìn gã. Vào buổi
đêm nên tiếng gió rít to hơn nhiều, lá cây xung quanh phát ra tiếng nói
xào xạc, côn trùng đêm kêu náo nhiệt từng hồi. Lão phu trông thấy Đế quân cắm đèn lồng vào một hòn giả sơn rồi đứng chắp tay sau lưng mà thẫn thờ.
Nửa bên mặt gã như được phủ lên một tầng sáng nhàn nhạt, giống như sương
trăng bao phủ lên hoa quỳnh, lão phu nhìn mà không thể kiềm chế trái tim đang trôi nổi của mình.
Trong lúc ngẩn ngơ, bản vương nhớ lại một khúc hát mà mình đã từng nghe:
Thiếp chắc chắn là đã yêu chàng, bởi thiếp đã nhìn thấy cảnh xuân tươi đẹp nhất.
Cho dù không thể mưu cầu.
Lão phu cứ tưởng hành tung của mình tại một khắc tiếp theo đã bị bại lộ, bởi vì Đế quân đang từng bước đi về hướng lão phu.
“Ra đi. Ta đây đã phát hiện ra cậu rồi”, Đế quân lạnh lùng cất tiếng.
Con tim ta đây như đập thình thịch như đánh trống, nhưng người thì cứ đứng sững không thể cử động.
“Ra đi. Đừng ép bản vương phải động thử”.
Á… đây… đây… đây… chẳng qua là lão phu đưa nhi tử đi “giải quyết”, tiện thể xem lén chút xíu thôi, làm gì nghiêm trọng đến mức phải tấn công chứ? Lão phu
kéo tay nhi tử định bất chập khó khăn bước ra chào hỏi thì bên vai bông
nhiên bị nhẹ nhàng ấn xuống. Lão phu bất giác há miệng muốn hét lên, liền
tức thì bị người khác bịt chặt miệng, người đó ra hiệu tĩnh lặng với
lão phu.
Cùng lúc ấy, cách bản vương vài bóng cây có bóng đên sột soạt cử động.
Người nửa đêm canh ba lại lén la lén lút rõ ràng không phải chỉ mỗi mình bản vương.
Nhưng đến khi nhìn rõ hai người vừa xuất hiện, bản tọa liền sửng sốt đến không thể phản ứng nổi.
Từ trong bóng cây, hai nữ tử một lớn một nhỏ đều mặc hắn phục màu đỏ bước
ra, dưới ánh đèn nhỏ nhoi, chỉ thấy được mái tóc đen phủ vai, một thân sa hắn màu đỏ làm lộ thân hình yểu điệu. Đôi mắt đen linh hoạt dường như hòa
lẫn thành một với bóng đêm, đây quả thực là một nữ tử xinh đẹp, tràn đầy linh khí.
Ả dắt theo một bé gái, trên tay nó còn cầm một
xiên kẹo hồ lô đã chảy hết một nửa trông quá đỗi quen mắt… Chẳng phải
chính là tiểu yêu vật Nữ La sao?
“Nhiều năm như vậy, thiếp ngày nào cũng đi tìm chàng, hôm nay cuối cùng chàng cũng chịu gặp thiếp”, nữ tử nhẹ nhàng mở miệng.
Bản vương ra hiệu bảo người bịt miệng bản vương bỏ tay ra rồi mở to hai mắt ra nhìn.
Đế quân đáp: “Đúng vậy. Lão phu có chuyện muốn hỏi ngươi lão phu”.
Nữ tử đó vỗ tay, nói: “Thiếp cũng có chuyện muốn nói với chàng. Đế quân,
chàng xem xem. Nó tên là Nữ La”. Ả lão phu thương yêu mà ôm lấy bé gái khuôn
mặt đờ đẫn kia vào lòng: “Nó chính là cốt nhục của chàng”.
Nữ La cử động giống như hình nhân cắt giấy[1], vẫn như cũ, nó vươn bàn tay buồn nôn của mình ra, hiếm khi không bắt người ta đây ăn kẹo hồ lô của nó
mà nhỏ tiếng nói: Thân phụ, bế, bế….
[1] Hình nhân cắt giấy: một loại hình nghệ thuật của Trung Quốc.
Lúc đó, ánh sáng mờ nhạt phát ra từ đèn lồng bao bọc lấy ba bóng người
khiến nó trở thành hình ảnh một nhà ba người cực kỳ ấm áp, cho dù thiên lôi có giáng xuống thì cũng chỉ đến thế mà thôi. Bản vương nắm chặt lấy tay
nhi tử, định chạy qua đó thay nó giành lại cha bản vương, không ngờ trước mắt lại đột nhiên tối đen, thần trí bản vương cũng rơi vào bóng tối.