Bình Hoa Đại Thần
Chương 19: Hoan tỷ giới thiệu nam nhân

Cập nhật lúc: 2026-08-16 15:00:41 | Lượt xem: 4

Hoa Đoá Đoá gần đây có vẻ lưu ý cửa hàng bán hoa ở phụ cận trường học, lúc cô cùng Từ Hoan Hoan đi ra ngoài, toàn đều hướng đường có cửa hàng bán hoa mà đi, sau đó đánh giá một lượt hoa hồng ở tất cả những cửa hàng này, trông muốn mòn con mắt.

“Tiểu Đoá Đoá, cậu dạo này say mê hoa hồng à?” Từ Hoan Hoan nhìn theo ánh

mắt của cô, vừa vặn thấy cô đang nhìn chằm chằm vào hoa hồng.

Hoa Đoá Đoá nói thầm, “Cậu nói xem một bông hoa hồng cần bao nhiêu tiền? Mười một bông đại khái cỡ bao nhiêu? Hai mươi đồng có thể mua được không?”

“Ôi chao? Cậu muốn mua hoa hồng?”

“n a.”

“Làm gì mà bi kịch như vậy? Tự mua hoa hồng tặng cho chính mình? Rất thảm hại đi?” Từ Hoan Hoan vẻ mặt không tin, bộ dạng Hoa Đoá Đoá kỳ thật không tệ, vừa tới trường học liền được các nam nhân vây quanh, nếu không phải Cố Cảnh Phong vẫn chiếm lấy, nói vậy cô chính là bông hoa lài cắm ở trên bãi phân trâu.

Hoa Đoá Đoá tưởng tượng đến cảnh tặng bó hoa cho một người nam nhân, liền phiền chán vò tóc. Trời đất ơi, Hoa Đoá Đoá cô có còn muốn ở lăn lộn trường học hay không a? Cầm hoa hồng đứng ngây ngô giữa đám người ở trước cổng đông trường học à? Hay là giết cô đi. Hoa Đoá Đoá vẻ mặt cầu xin, vẻ mặt khổ sở tựa vào trên vai Từ Hoan Hoan, lau lệ, “Bản tọa thực là bi kịch a.”

Từ Hoan Hoan vỗ vỗ bả vai của cô, nghĩ đến Hoa Đoá Đoá dạo này khổ sở hẳn là vì không có người tặng hoa hồng cho cô bản vương đi, cô bản vương an ủi nói, “Không phải chỉ là nam nhân thôi sao? Tỷ tìm cho ngươi bản vương vài nam nhân, ngươi bản vương tự tuyển chọn.”

Hoa Đoá Đoá hấp hấp cái mũi, ngẩng đầu nhìn Từ Hoan Hoan, tỉnh tỉnh mê mê hỏi: “Nam nhân?”

Từ Hoan Hoan vẻ mặt khinh bỉ, “Xem, vừa nhắc tới nam nhân, liền lên tinh thần?”

“Ách…”

“Đi.” Từ Hoan Hoan tức thì lôi kéo Hoa Đoá Đoá hướng quán bida đi, Hoa Đoá Đoá thực nghi hoặc hỏi, “Muốn đi đâu thế?”

“Tìm nam nhân cho đối phương chọn.”

“A~~~~” Hoa Đoá Đoá còn chưa kịp ngạc nhiên, Từ Hoan Hoan liền kéo cô đi qua, cô chỉ có thể ở trong cơn gió hỗn độn cảm thán một phen.

Ở bên cạnh đại học A có một quán bida, thiết kế rất xa hoa, có hai tầng, tầng thứ nhất có sáu cái bàn bida, dành cho mọi người. Tầng thứ hai là dành riêng cho hội viên chuyên nghiệp, có một gian phòng cá nhân, hình thức tự do.

Từ Hoan Hoan liền trực tiếp đem Hoa Đoá Đoá lên thẳng lầu hai, Hoa Đoá Đoá một bên bị kéo, vừa nói, “Giới thiệu cho ta đây loại nam nhân gì a?”

“Miễn khiến cậu vừa lòng là được.” Từ Hoan Hoan có chút không kiên nhẫn. Hoa Đoá Đoá hỏi tiếp, “Sao cậu biết bản vương vừa lòng với loại nam nhân như thế nào?”

“Không phải là diện mạo tốt, nhân phẩm tốt, gia cảnh tốt, thì cũng là loại tốt ở trên giường được không?” Hai người vừa nói xong đã lên đến lầu hai, đi đến trước cửa một gian phòng, Từ Hoan Hoan gõ gõ cửa, sau đó nói với Hoa Đoá Đoá, “Nam nhân này ở các phương diện, mọi thứ đều đầy đủ, là nam nhân bốn tốt.” (Là 4 cái tốt mà chị đã nêu ở trên)

Nam nhân ra mở cửa mặc một áo lông cao cổ màu vàng nhạt, tay áo xăn lên tận khuỷu tay, mái tóc màu khói dựng đứng theo kiểu thời thượng nhẹ nhàng mà khoan khoái, trên miệng ngậm một điếu thuốc lá.

“Nha? Hoan Hoan học tỷ?” Nam tử mở cửa hiển nhiên có chút sửng sốt.

“Hắc hắc.” Từ Hoan Hoan cười cười một phen, “Lão đại các đối phương ở bên trong sao?”

“Ở trong.” Dương đầu khói đánh giá Hoa Đoá Đoá một phen, cười nói: “Đây là học muội?”

“Cùng khoá với bản tọa.” Từ Hoan Hoan liếc mắt hắn bản tọa một cái.

Dương đầu khói ngay lập tức xấu hổ, ngượng ngùng gãi đầu, “Ai nha, vị học tỷ này bộ dạng cùng với đứa trẻ thực giống nhau, thoạt nhìn thực nhỏ nhắn.”

“Bưu tử, đang nói chuyện với ai thế??” Bên trong có một nam nhân đột nhiên lên tiếng. Từ Hoan Hoan tức thì kề bên tai Hoa Đoá Đoá nói nhỏ, “Nhớ là phải cố gắng nắm chắc.” Hoa Đoá Đoá khóe miệng run rẩy một phen, lặng lẽ cười.

Hai người đi vào bên trong, chỉ thấy bên trong ánh đèn mờ ảo, có chút hỗn loạn, tất cả đều là khói thuốc. Mấy nam nhân hoặc là ngồi ở trên sô pha chơi di động, hoặc là tay cầm gậy golf, chờ đợi tới lượt phát bóng của mình.

Hiện tại đang chơi bóng là một nam nhân mặc áo khoác màu đen, bên trong là một chiếc sơ mi nâu bạc màu. Tư thế hắn thực chuẩn, hơn nữa thân hình hắn cao to, thoạt nhìn hình dáng có nét của Tây phương. Từ Hoan Hoan đưa miệng lại gần lỗ tai, “Là học đệ của chúng ta đây, trong nhà cực có tiền, thế nào?”

“n, cũng không tệ lắm.” Hoa Đoá Đoá thành thật trả lời.

Nam tử kia nhắm quả bóng, phát bóng, vào. Sau đó tìm một vị trí khác, lại đánh tiếp quả bóng. Liên tiếp vài cái, đều vào. Vài nam sinh khác ở bên cạnh liên tục trầm trồ khen ngợi.

Thật vất vả sai lầm một lần, nam nhân này mới có chuyển ánh mắt lại đây, cười vui nói với Từ Hoan Hoan: “Vô Cực, phàm thường có muốn kéo ngươi lão phu tới ngươi lão phu cũng không chịu tới mà?”

Vô Cực? Hoa Đoá Đoá ngẩn người, xưng hô nam nhân này dùng cư nhiên là tên gọi của Từ Hoan Hoan trong game《Tân Võ Lâm》? Từ Hoan Hoan đem Hoa Đoá Đoá đang buồn bực đẩy ngã vào nam nhân đứng trước mặt, “Vô Thanh, cho đối phương lão bà, Tiểu Đoá Đoá của nhà lão phu.”

Nam nhân kia vẻ mặt chấn kinh, nhìn khuôn mặt Hoa Đoá Đoá như đứa trẻ, có chút bụ bẫm của trẻ con, nhưng ánh mắt lại thật to tròn, liền giống như một con búp bê, hơn nữa Hoa Đoá Đoá chất phác thoáng chốc một cái, khiến cho nam nhân này thoáng chốc nảy mầm cảm tình.

“Xin chào, ta đây tên là Hạ Thư Hoành. Là học đệ của ngươi ta đây, bất quá không phải là khoa kiến trúc, ta đây thuộc khoa cầu đường.”

Khó trách a, Hoa Đoá Đoá chưa từng thấy qua. Hoa Đoá Đoá cười nói: “Lão phu tên là Hoa Đoá Đoá, ngươi lão phu có thể gọi lão phu là học tỷ, hoặc là kêu Hoa tỷ.”

Nam nhân chấn kinh một chút, lặp lại tên Hoa Đoá Đoá, “Hoa Đoá Đoá? Tên này thực đặc sắc. Ha ha.” Tên đó chuyển ánh mắt đến Từ Hoan Hoan, “Lão bà của Phong Thệ đại thần bên server Thiên Huyền cũng tên là Hoa Đoá Đoá.”

Hoa Đoá Đoá vừa nghe, nhất thời xấu hổ, như thế nào liên hệ đến trò chơi?

Từ Hoan Hoan ha ha cười nói: “Trùng hợp mà thôi.”

Hạ Thư Hoành đặt gậy golf xuống, “Học tỷ, đi ăn một bữa cùng nhau mừng lần đầu gặp mặt?”

Hoa Đoá Đoá yên tĩnh, nhất thời không biết có nên đáp ứng hay không, Từ Hoan Hoan thấy thái độ này của Hoa Đoá Đoá, kéo Hoa Đoá Đoá sang một bên, nói thầm, “Đây chính là kim quy cõng trên lưng khối vàng, đối phương phải nắm chặt a.”

“Kim quy tốt như vậy, như thế nào đối phương lại không cần?” Hoa Đoá Đoá trợn trắng mắt liếc một cái. Khuôn mặt Từ Hoan Hoan lại đột nhiên đỏ ửng lên, nhanh chóng nhăn nhó, thẹn thùng vụng trộm nhìn sang Dương đầu khói bên kia, nũng nịu nói, “Bản tọa không thích kim quy, bản tọa chỉ thích tên vương bát kia.”

Hoa Đoá Đoá nhìn theo, bắt gặp thấy Dương đầu khói cũng đang nhìn hướng bên này, ngẩn người, ngây ngô cười với đám người kia. Từ Hoan Hoan càng cười vui, “Xem, tên vương bát này cười đến thực đáng yêu.”

Hoa Đoá Đoá nhất thời lâm vào hôn mê choáng váng.

***

Vì để Từ Hoan Hoan có thể câu được tên vương bát kia, Hoa Đoá Đoá đành phải liều mình bồi quân tử đi ăn một bữa cơm, bốn người cùng hẹn nhau. Nghe Từ Hoan Hoan nói vương bát cùng Hạ Thư Hoành là bạn bè của nhau, thực tốt. Lần đầu hẹn con gái đi ăn cơm, coi hiểu biết của nàng ta đây đối với Hạ Thư Hoành, chắc chắn tên đó sẽ hẹn nàng ta đây với vương bát cùng đi ăn với nhau.

Hạ Thư Hoành để cho Hoa Đoá Đoá tự lựa chọn quán ăn, nhưng là Hoa Đoá Đoá lại không đói bụng, thật sự không có thèm ăn cái gì, hơn nữa cô lão phu còn đang trong thời kì cố gắng giảm béo, lại càng sẽ không muốn ăn thêm dưới bất kì tình huống gì.

“Không bằng chúng lão phu đi uống nước đi?”

Hiển nhiên đề nghị này của Hoa Đoá Đoá không được nghĩ tới, ba người đều có chút ngây ra. Vẫn là Hạ Thư Hoành từ bi, “Hảo, vừa vặn bản tọa cũng không có đói.”

“Nhưng mà bản tọa đói bụng.” Vương bát vẻ mặt hề hề thảm thương. Từ Hoan Hoan thấy vương bát đói như vậy, cảm thấy thực đau lòng a, nữ nhân ấy liều mạng hướng Hoa Đoá Đoá thoáng chốc, mi mày mắt gì đều giật liên tục, gần như muốn đem cả khuôn mặt hoàn toàn biến vặn vẹo. Hoa Đoá Đoá nắm chặt tay, Từ Hoan Hoan này tính quái dị lại không có tính người, nữ nhân ấy nghiến răng nghiến lợi nói, “Bản tọa muốn ăn đại tiệc.”

Hạ Thư Hoành lại kinh hãi. Vương bát cùng Từ Hoan Hoan hai mắt lấp lánh ánh sao. Hạ Thư Hoành không kiềm chế được cười lên, “Vậy thì đi Hải Vương Cung ăn đi.”

Hải Vương Cung trang trí rất đẹp, bánh trẻo ở đây cũng rất nổi tiếng, không ít người yêu nhau tới đó hẹn hò. Lần trước Hoa Đoá Đoá muốn ăn bánh trẻo của Hải Vương Cung, liền chạy tới mua, vừa vặn gặp giáo sư Smith ở đây đang ăn bánh trẻo, sau đó đương nhiên là Hoa Đoá Đoá muốn “hiếu kính” với giáo sư Smith.

Hải Vương Cung cách trường học rất gần, ở bên trong khu vực thương mại, cũng là quán ăn thượng hạng duy nhất ở đây. Đoàn người Hoa Đoá Đoá đi vào, cơ hồ đều là sinh viên trường của lũ người kia, đến ăn bánh trẻo cho đỡ thèm. Đi ăn cơm Hải Vương Cung khá đặc biệt, là gọi cơm ở quầy thu ngân trước, thu phí xong mới nhận đồ ăn.

Vương bát cùng Từ Hoan Hoan vẻ mặt khẩn cấp lên lầu chờ đợi trước, trước khi đi còn dặn Hoa Đoá Đoá nhớ chọn nhiều món ăn ngon, hôm nay muốn bóc lột Hạ Thư Hoành một chút. Hoa Đoá Đoá quả thật thực “lợi ích thực tế”, đối với Hạ Thư Hoành hoàn toàn siêu cấp không khách khí, chỉ thấy nữ nhân ấy đứng ở bên cạnh quầy tiếp tân cầm thực đơn lựa chọn. Ngay cả nhân viên thu ngân cũng không đành lòng, hảo tâm nhắc nhở Hoa Đoá Đoá, “Tiểu thư, đối phương đã chọn mười bốn món ăn rồi.”

Hoa Đoá Đoá sửng sốt, nghĩ nên nói cái gì đó, ngược lại Hạ Thư Hoành ở phía sau nãy giờ vẫn nhìn Hoa Đoá Đoá gọi món ăn lên tiếng, “Cô ta đây rất thích những món ăn kia của các ngươi ta đây.”

Hoa Đoá Đoá nhanh chóng ngượng ngùng, thu tay lại, cười khan nói, “Liền những mon này đi.”

Tính tiền xong, hai người đi lên lầu, Hạ Thư Hoành cười nói, “Học tỷ đối với Hoan tỷ thực trượng nghĩa.”

“A?”

“Nhân gian thật sự là xảo diệu, ở trong trò chơi, Hoan tỷ vẫn nghĩ muốn cùng Dương Bưu (vương bát) kết hôn, Dương Bưu vốn sợ nữ nhân lợi hại đều là khủng long không dám kết hôn, kết quả sau khi gặp mặt về xong, Dương Bưu liền đỏ mặt, còn chuyện buồn cười hơn nữa, chúng lão phu thế nhưng lại ở cùng một trường học.”

Hoa Đoá Đoá chấn động, “A, các ngươi bản tọa là nhận thức nhau từ trong trò chơi? Là ‘Tân Võ Lâm’ sao?”

“Đúng vậy. Chúng bản tọa ở server Thiên Kiện, ngươi bản tọa cũng chơi sao?”

“n a, lão phu ở server Thiên Huyền.”

“Nha? Server Thiên Kiện cùng server Thiên Huyền còn nửa tháng nữa sẽ hợp nhất, về sau có thể cùng nhau chơi a, ngươi ta đây ở trong trò chơi tên gọi là gì?” Hạ Thư Hoành hiển nhiên đến đây liền hứng thú, bất quá tên đó nghĩ rằng Hoa Đoá Đoá chỉ là tùy tiện chơi đùa thôi, tên đó vẫn biết danh hào Hoa Đoá Đoá, luôn luôn ở vị trí thứ nhất, là nữ học trò hiếm hoi của giáo sư Smith.

“Cậu nói trước cho ta đây biết, cậu tên gì?”

“Thiên Hạ Vô Thanh.”

Hoa Đoá Đoá chấn động, tài khoản nhân vật này nữ nhân ấy có biết, là No. 1 của server Thiên Kiện, Từ Hoan Hoan thường nói, nếu ai có thể thông đồng với vị đại thần này, thật sự là hung mãnh. Lúc trước ở《Tân Võ Lâm》kim cương đại thần đứng trên hàng thứ bảng, bài danh thứ bốn.

“Còn ngươi bản tọa thì sao?” Hạ Thư Hoành tựa hồ sớm đoán được Hoa Đoá Đoá đã từng nghe qua danh hào của tên đó, nên sẽ có biểu tình như thế.

“Bản vương a? Là tên gọi vốn có của bản vương, Hoa Đoá Đoá.”

Hạ Thư Hoành bật cười, “Lão bà của Phong Thệ đại thần cao nhất server Thiên Huyền, cũng là tên Hoa Đoá Đoá.”

“Nga, người kia chính là bản tọa.” Hoa Đoá Đoá không chút để ý nói xong, hai người cũng tiến đến bàn ăn bên cạnh, Hoa Đoá Đoá ngồi xuống, khuôn mặt tươi cười trong suốt nói với Từ Hoan Hoan nàng bản tọa đã chọn món ăn nào.

“Ôi chao? Thư Hoành, ngươi ta đây ngây ngốc cái gì a? Như thế nào không ngồi xuống?” Vương bát nhìn Hạ Thư Hoành đứng sững sờ ở đối diện, hảo tâm nhắc nhở hắn một phen.

Hạ Thư Hoành lấy lại tinh thần, không yên lòng cười cười, ngồi xuống theo.

Đồ ăn rất nhanh được mang lên, bốn người bắt đầu ăn. Giữa chừng, Hoa Đoá Đoá muốn đi toilet, vừa mới đứng lên, Hạ Thư Hoành cũng đi theo ra. Hoa Đoá Đoá thuận miệng hỏi, “Muốn khăn giấy không?”

Hạ Thư Hoành đầu tiên là ngạc nhiên, mặt đỏ lên một chút, “Không… Không cần, ta đây là muốn đi tiểu thôi.”

“Chỉ đi tiểu thôi?” Hoa Đoá Đoá sửng sốt, nàng bản tọa không biết nam sinh như thế nào ít đi toilet như vậy. o(╯□╰)o Nàng bản tọa nhanh chóng bảo trì yên tĩnh, chủ yếu là thấy mặt của Hạ Thư Hoành gần như muốn sát xuống mặt đất, hai bên tai đều đỏ lên.

Hoa Đoá Đoá cũng cảm giác ngượng ngùng, vốn định bước nhanh hơn một chút, không nghĩ tới sàn nhà ở gần toilet vừa mới lau xong, trên mặt sàn vẫn còn ẩm ướt, bàn chân Hoa Đoá Đoá trượt một cái, cứ tưởng mông sẽ được hôn mặt sàn một phen, hoàn hảo Hạ Thư Hoành ở phía sau tiếp được nữ nhân ấy.

Hai tay Hoa Đoá Đoá còn ở tư thế giơ ngược ngửa ra sau chuẩn bị rơi xuống đất.

Còn chưa kịp nói cám ơn, chính là lúc hai người còn đang ngơ ngác nhìn nhau. Giáo sư Smith mới vừa từ trong toilet đi ra, liền thấy tư thế thân thiết quỷ dị như vậy, còn có nhìn nhau “ẩn tình đưa tình”, tâm huyết nhất thời sôi trào, chỉ vào hai người trước mặt, cả người phát run, “Các đối phương… Các đối phương đây là đang muốn làm gì?”

Hai người giống như là bị điện giật, tức thì đứng nghiêm thân mình, Hoa Đoá Đoá thập phần xấu hổ hỏi, “Lão sư, ngươi bản vương như thế nào ở đây?”

“May là ta đây ham ăn! Hừ. Hoa Đoá Đoá, ta đây lệnh cho ngươi ta đây viết bản tự kiểm điểm một vạn từ, buổi tối sáu giờ rưỡi giao cho ta đây, ta đây ở văn phòng chờ ngươi ta đây.” Dứt lời, thở phì phì rời khỏi.

Hoa Đoá Đoá nhất thời suy sụp xụ mặt, hiện tại đã là hai giờ chiều rồi, còn có bốn tiếng rưỡi, nói cách khác chỉ còn có thể viết liên tục? Hoa Đoá Đoá luôn luôn tôn trọng lão sư, càng đừng nói đến giáo sư Smith của cô ấy. Cô ấy nhanh chóng nói lời từ biệt với Hạ Thư Hoành, nhanh như chớp bắt xe trở về trường học, viết bản tự kiểm điểm một vạn từ.

Lưu lại Hạ Thư Hoành còn đang sững sờ ở tại chỗ, mắt choáng váng. Vẫn vụng trộm nhìn theo giáo sư Smith, một tay mang theo bánh trẻo, một tay cầm điện thoại chuẩn bị gọi điện thoại, trên mặt rất là đắc ý.

“Này, nhóc con, ca hôm nay giúp cậu một cái đại ân, bản vương cho con nhóc của cậu bốn tiếng rưỡi để viết bản tự kiểm điểm một vạn từ, để cho cô bản vương không có biện pháp vượt tường. Cậu nói bản vương thông minh không? Cậu thiếu bản vương ba cân bánh trẻo, chờ cậu trở về nhớ trả đủ cho bản vương.”

“Phốc…” Smith đột nhiên phun hết bánh trẻo trong miệng hắn bản vương ra, trừng lớn mắt, bộ dáng biểu tình rất là si ngốc, mấp máy miệng nói: “Cậu đã trở về nước? Đang ở sân bay?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8