Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 92: Chân tướng
“Lâu Tử Hoán, anh điên rồi à, sao lại đánh Nhạc Nhạc như thế!” Tử Khê
lúc này cũng tỉnh dậy, vội vàng ôm Nhạc Nhạc vào lòng, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé.
Nhạc Nhạc tựa vào ngực Tử Khê đắc ý nhìn
Lâu Tử Hoán, trông nó cực kì mãn nguyện. Lâu Tử Hoán dở khóc dở cười,
quyết định xuống giường thay đồ. GÃ dẫn hai mẹ con đi ăn sáng, rồi đưa
lũ người kia đến bệnh viện, Nhạc Nhạc hỏi: “A Tử, hôm nay mẹ lại muốn đến thăm cô Nhược Hi sao ạ?”
Tử Khê gật gật đầu: “Nhạc Nhạc lát nữa phải ngoan, có biết không?”
Nhạc Nhạc gật gật đầu. Tử Khê nhìn Lâu Tử Hóan, vẻ mặt tên đó nặng nề u ám. Tên đó
xuống xe, mở cửa xe, ôm lấy Nhạc Nhạc cùng cô bước vào bệnh viện. Thân
người tên đó cao lớn, tên đó ôm Nhạc Nhạc đi trước, lại nắm chặt lấy tay cô,
đây là lần đầu tiên cô có cảm giác cô và tên đó đúng là cùng ở bên nhau.
Tới trước cửa phòng bệnh, bọ họ đều ngập ngừng do dự. Đặc biệt là Lâu Tử
Hoán, hắn không tài nào dự liệu được nếu hắn và Tử Khê cùng đi vào thì
hậu quả sẽ như thế nào.
Tử Khê đi trước mở cửa, cô lộ nét mặt tươi cười. Nhưng Lâu Tử Hoán lại buông tay cô ra, bước lên phía trước.
Nhược Hi nhìn thấy ba người lũ người kia cùng đến, sắc mặt liền thay đổi, mắt cô ta đây mở to, cô ta đây không hiểu vì sao sau một đêm anh trai lại có thể xuất
hiện ở đây cùng Tử Khê như thế này. Chẳng phải là cô đã thắng rồi sao?
“Anh, đám người kia sao lại đến đây thế?” Nhất thời cô lão phu liền quên phải đóng kịch,
vô tình để lộ ra con người thật của mình. Anh trai cùng đi với An Tử
Khê, lại còn ôm con gái của cô, đám người kia trông như thể là một gia đình, cô lão phu không thể chịu đựng được điều đó.
“Nhược Hi, cô đói bụng
chưa? Chúng tôi đã mua đồ ăn sáng cho cô đây.”Tử Khê mở gói đồ vẫn còn
nóng hổi ra. “Nhạc Nhạc, con không phải vẫn rất lo lắng cho cô Nhược Hi
sao? Sao lại không qua chào hỏi cô Nhược Hi thế?”
Lâu Tử Hoán vội buông Nhạc Nhạc ra, con bé sợ hãi nhìn vào mắt Lâu Nhược Hi: “Cô Nhược Hi, cô còn đau không ạ?”
Nhược Hi nở nụ cười, nụ cười thật tươi, tiểu quỷ này lại có thể hỏi cô có còn đau không? Đám người kia xuất hiện trước mặt cô bản vương như thế, lại có thể hỏi cô
rằng cô có đau hay không! “Anh, vì sao?” Vì sao sau một đêm mọi thứ đều
thay đổi, chẳng phải tên đó là anh trai mà cô thương yêu nhất sao? Vì sao
tên đó lại đối xử với cô như vậy?”
Lâu Tử Hoán ngồi xuống giường,
hắn bản vương giả vờ nghe không hiểu hàm ý trong câu nói của cô, hắn bản vương cầm bàn tay
băng giá của cô nói: “Nhạc Nhạc và Tử Khê đều rất lo lắng cho em, chúng đều muốn đến thăm em, không phải anh bắt chúng tới đây.”
“Nhạc Nhạc và Tử Khê?” Thật nực cười, hắn lão phu và An Tử Khê đã thân mật đến mức độ này rồi! Thân người cô run run, rút tay về luồn vào trong chăn, mặt cô
tái nhợt đầy nước mắt, “Anh, em mệt rồi, anh bảo lũ người kia đi đi. Em mệt
quá rồi, em chỉ muốn anh ở đây thôi.”
Tử Khê đã quá quen thuộc
với những giọt nước mắt của cô lão phu, khuôn mặt tái nhợt của cô lão phu đã không còn làm cho cô thấy cảm động hay áy náy gì nữa cả. Cô đặt bát cháo
xuống, nói: “Lâu Nhược Hi, cô không thể mạnh mẽ một chút sao? Chẳng lẽ
cô không thể buông tha cho anh cô sao? Cô nhất định phải lôi anh ấy
xuống địa ngục cô mới hài lòng sao?”
“An Tử Khê, cô im miệng
lại!” Lâu Tử Hoán sắc mặt âm trầm trừng mắt nhìn cô thét lớn, tên đó lại
thấy Nhạc Nhạc đứng bên kia đang bị tên đó dọa sợ run người liền hạ giọng,
“Cô đưa Nhạc Nhạc ra ngoài trước đi!”
Tử Khê còn muốn nói thêm
gì đấy, lo lắng nhìn Nhạc Nhạc, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy Nhạc Nhạc: “Nhạc Nhạc, chúng bản vương ra ngoài kia chơi nhé!”
Nhạc Nhạc bá lấy cổ Tử Khê, con bé sợ hãi nhìn Lâu Tử Hoán: “Chú “người xấu”, cháu vẫn phải gọi chú là chú “người xấu”!”
Lâu Tử Hoán cười khổ một tiếng, nhìn lũ người kia rời khỏi phòng, hắn nói: “Nhược Hi, em dậy đi, chúng lão phu nói chuyện có được không?”
Lâu Nhược Hi mở chăn, sắc mặt trắng bệch, nước mắt loang lổ trên mặt:
“Anh, có phải dù cho em làm bất cứ chuyện gì cũng đều sẽ không được, đều đánh không lại An Tử Khê phải không!”
Lâu Tử Hoán hoàn toàn bất lực, tên đó ôm Lâu Nhược Hi vào lòng: “Nhược Hi, em hãy nghe anh nói. Từ
nhỏ đến lớn em chính là người quan trọng nhất đối với anh, là bảo bối
của anh, trên nhân gian này không ai có thể thay thế được vị trí của em
trong lòng anh. Em chính là em gái thân thiết nhất của anh, em không cần so bì với An Tử Khê, trong lòng anh, em là quan trọng nhất.”
“Nhưng anh lại muốn ở cùng với An Tử Khê có phải không?” Lâu Nhược Hi nắm chặt vạt áo hắn ta đây, “Anh, em biết em không xinh đẹp bằng An Tử Khê, từ nhỏ đến
lớn, cô ta đây đều đẹp hơn em, mắt cũng long lanh hơn em. Nhưng em yêu anh.
An Tử Khê không phải thật lòng yêu thương anh đâu, cô ta đây và mẹ cô ta đây chỉ là muốn lấy tài sản của Lâu gia. Em thì không thế, em yêu anh, trên thế gian này không có ai yêu anh nhiều như em đâu.”
“Nhược Hi,
Nhược Hi!” Lâu Tử Hoán vỗ nhẹ lên mặt cô, “Anh biết, anh đều biết hết.
Anh cũng thương em, trên thế gian này người anh thương nhất là em. Chúng lão phu chính là anh em thân thiết, tình cảm của chúng lão phu không ai có thể bì được. Thế nhưng Nhược Hi à, chúng lão phu là anh em, vĩnh viễn cũng chỉ có
thể là anh em thân thiết, em hiểu chưa?”
Mặt Nhược Hi trở nên
cứng ngắc, ngay cả nước mắt cũng bị chặn lại trong hốc mắt. Nhược Hi đã
thấy được vẻ kiên quyết trong mắt Lâu Tử Hoán, An Tử Khê quả thật rất
giỏi, chỉ trong một đêm lại có thể làm cho anh trai cô thay đổi quyết
định. “Anh, anh muốn ở cùng An Tử Khê sao?”
Lâu Tử Hoán tuyệt vọng thét to, trước sau như một. “Anh chính là muốn ở cùng với An Tử Khê!”
Nhược Hi nở nụ cười, cô đẩy tên đó ra: “Anh nói anh thương em, anh biết rõ em
rất sợ cô bản vương, rất sợ phải thấy cô bản vương, vậy mà anh còn muốn ở cùng cô bản vương.
Anh, chính cô bản vương hại em bị người khác hãm hại, mà nay anh lại còn muốn ở cùng cô bản vương à!”
“Đừng nói nữa, Nhược Hi!” Sắc mặt gã thay đổi, “Chuyện này từ nay về sau cũng đừng nhắc đến nữa!”
Lâu Nhược Hi trong chớp mắt khóc nức nở: “Vì sao không được nhắc đến? Anh
thực sự yêu cô lão phu như thế sao? Mẹ cô lão phu đã hại chết mẹ, cô lão phu hại em bị
người khác c**ng b*c, con gái cô lão phu đẩy em từ trên lầu xuống, làm em sẩy thai thiếu chút nữa thì thác xuống. Anh nói anh thương em nhất, nhưng tại sao lại muốn ở cùng với cô lão phu?’
Ánh mắt Lâu Tử Hoán trở nên
nghiêm khác, hết sức bình tĩnh: “Nhược Hi, em hiểu ý anh mà, em cũng
biết người anh thương yêu nhất vẫn là em. Em nghĩ xem, em gái thương yêu nhất của anh bị người bản vương làm hại, Lâu Tử Hoán anh sao có thể tha thứ
cho kẻ đó được. Dám khi dễ em gái của anh, anh lại có thể để cho hắn
sống vui vẻ thoải mái sao?”
Nhược Hi yên lặng nhìn hắn bản tọa, toàn
thân cô bắt đầu run rẩy, cô nghi hoặc nhìn hắn bản tọa, hắn bản tọa dường như trở thành
người xa lạ đối với cô.
“Anh sẽ không để yên, ai dám ức h**p em
gái anh, anh sẽ đáp lại chúng trăm lần nghìn lần như thế. Đến khi anh
tìm ra được bọn chúng, chúng nó quì dưới chân cầu xin anh buông tha, khi bọn chúng nói cho anh biết chân tướng sự việc, em biết trong lòng anh
đớn đau thế nào không? Để đổ oan cho Tử Khê, em lại chà đạp chính mình, em có biết lòng anh lúc đó rất đớn đau không? Anh tự nói với bản thân,
coi như anh cái gì cũng không biết, coi như An Tử Khê thấy em nguy khốn
mà không cứu, khiến cho em phải gặp bất hạnh. Anh có thể không có An Tử
Khê, nhưng anh không thể không có em. Vì anh đã từng hứa với mẹ, sẽ chăm lo cho em thật tốt, sẽ bảo vệ em, không cho ai làm tổn thương đến em.
Nhược Hi, em nói cho anh biết, vì sao lại thành ra thế này, cô em gái
tốt bụng lương thiện của anh sao lại biến thành thế này?
“Bởi vì An Tử Khê, bởi vì em phát hiện anh đã rung động với An Tử Khê, em sợ
anh bị cô bản tọa cướp mất. Anh, em không thể không có anh, em thật sự không
thể không có anh. Không có anh, em sẽ chết, em thật sự sẽ chết đấy.” Lâu Nhược Hi ôm chặt lấy hắn, khóc nức nở.
Lâu Tử Hoán ôm lấy cô bản vương: “Cô bé ngốc, anh sẽ không rời xa em, anh vĩnh viễn cũng không rời xa em đâu.”
Tử Khê ở bên ngoài chờ tên đó, nhìn thấy tên đó uể oải bước ra. Cô kéo Nhạc Nhạc đi qua, bị tên đó ôm chặt cứng.
“An Tử Khê, đầu óc cô toàn là đậu hũ có phải không?” Tên đó nói bên tai cô.
Tử Khê không hiểu, dùng sức đánh hắn bản tọa: “Lâu Tử Hoán, anh muốn chết sao?”
“Nếu đầu óc cô không phải toàn bã đậu, sao lại cố chấp, lại ngốc nghếch như
thế, dù chết cũng không chịu quay đầu lại sao?” Lâu Tử Hoán nói xong,
không cố ý dùng lực cắn vào vành tai cô.
Tử Khê bị đau: “Lâu Tử Hoán, anh điên rồi sao? Sao lại cắn người bản vương?’
“Nếu như A Tử là đầu óc bã đậu, chẳng phải chú “người xấu” óc cũng như thế sao!” Nhạc Nhạc giơ túi xách nhỏ lên, nói.
Lâu Tử Hoán bắt lấy Nhạc Nhạc, làm bộ tức giận: “Tiểu quỷ, sao cháu lại dám kêu bản vương là óc cũng như thế!”
“Đúng thế!” Nhạc Nhạc không sợ hắn bản tọa, “Nếu chú “người xấu” không phải óc cũng thế, tại sao lại đi cùng với bọn ngốc này!”
Lâu Tử Hoán bế Nhạc Nhạc lên, vẻ mặt hung hăng: “Cháu tiêu rồi, xem chú trừng trị cháu thế nào đây!”
Chỉ nghe được tiếng Nhạc Nhạc kêu to vui thích, mãi đến khi bị mấy người gã
tá phàn nàn, đám người kia mới chịu tĩnh lặng. Tử Khê nhìn thấy đám người kia như vậy,
cũng mỉm cười theo, cô cũng có cảm giác như có ai đó đang theo dõi bọn
họ. Lâu Nhược Hi sẽ không chịu bỏ qua đâu, nhưng cô – An Tử Khê cũng sẽ
không chịu thua.
Ngày Lâu Nhược Hi xuất viện, Lâu Tử Hoán không
để cho An Tử Khê đến. HẮN cố gắng không để cho đám người kia gặp mặt nhau, chỉ
là hiện tại hắn và An Tử Khê đang sống chung với nhau.
“Nhược
Hi, em bây giờ cũng đã bình phục nhiều rồi. Em có nhớ không? Anh đã
thành lập một quỹ từ thiện, lấy tên của em và mẹ ghép lại thành tên của
quỹ. Em có muốn đến đó làm việc không? Công việc ở đó cũng rất đơn
giản, chỉ là công việc hành chính, mọi người ở đó đều đã tốt nghiệp cao
đẳng, nếu em làm ở đó, cũng sẽ làm công việc hành chính. Đôi khi có tổ
chức giao lưu với những người trẻ tuổi, có sinh hoạt chung, em cũng sẽ
thấy vui vẻ hơn.” Trên xe, Lâu Tử Hoán nói với Lâu Nhược Hi như thế.
“Nhược Hi vì sao phải đi làm, em nó mới xuất viện, phải ở nhà tĩnh dưỡng chứ.” Lâu Ngọc Đường nghe xong tức thì phản đối.
Nhược Hi thản nhiên cười, cô ta đây đương nhiên hiểu rõ dụng ý của anh trai, muốn cho cô có thêm hiếu biết, không cần phải cả ngày dựa dẫm vào anh trai.
Không cần nghĩ cũng biết chỉ có An Tử Khê mới nghĩ ra được mưu kế này.
Cô nói: “Ba, con nghĩ anh nói cũng đúng. Con từ nhỏ đến lớn chưa từng đi làm, con cũng muốn biết cảm giác đi làm là như thế nào. Hơn nữa lại làm việc tại quỹ nhà mình, ở đó con sẽ được mọi người chiếu cố.”
Lâu Tử Hoán không nghĩ đến Nhược Hi lại đồng ý ngay như vậy, cũng thở dài một tiếng một hơi.
Lâu Ngọc Đường vẫn không đồng ý: “Sao tự nhiên lại nhắc tới việc đi làm,
Lâu gia chúng lão phu lại không nuôi nổi con sao? Nhược Hi, con nên ở nhà
nghỉ ngơi, bên ngoài xã hội phức tạp lắm, không thích hợp với con đâu.”
“Ba, Nhược Hi cũng đã hai mươi sáu tổi rồi, cũng nên để cho em tự lập, cũng
nên ra bên ngoài. Nếu Nhược Hi đã đồng ý, vậy con sẽ đi sắp xếp, công
việc rất đơn giản, chỉ là công việc hành chính thong thường, con tin
tưởng Nhược Hi hoàn toàn có thể làm tốt được.” Lâu Tử Hoán nói.
“Ba, con muốn thử một chút!” Lâu Nhược Hi kéo tay ba mình cầu xin.
Lâu Ngọc Đường thấy con gái cầu xin, không thể làm gì khác hơn là gật gật đầu
đồng ý: “Vậy cứ thử xem thế nào, nếu như con thấy công việc không thích
hợp, cứ quay về nhà, không sao cả.”
Lâu Nhược Hi khẽ gật đầu, thấy
nét mặt anh trai giãn ra, mắt cô ta đây liền hiện lên vẻ tối tăm. Anh, anh
muốn em làm cái gì, em sẽ làm cái đó, có điều rồi anh sẽ hối hận thôi.