Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 100: Đi cùng anh

Cập nhật lúc: 2026-08-18 06:45:32 | Lượt xem: 4

“Tiểu thư, để tôi đưa cô về trước!”Thạch Nam không thể không nghe lời
của cậu chủ, hơn nữa chuyện của hai anh em chúng, hắn ta đây là người ngoài
cũng không tiện xen vào. Đây là lần đầu tiên hắn ta đây thấy Lâu Tử Hoán biểu
hiện như vậy, hoàn toàn tuyệt vọng, sinh mạng dường như đã đi tới tuyệt
cảnh, không có lối thoát.

Lâu Nhược Hi ngoảnh mặt làm ngơ trước
lời nói của Thạch Nam, cô lão phu bình tĩnh nhìn Lâu Tử Hoán: “Anh, sau này
anh thực sự sẽ không lo cho em à?”

Thạch Nam không thể nhịn được bèn nói: “Tiểu thư, cô hãy để cho anh trai được một mình tĩnh lặng, để tôi đưa cô về.”

Lâu Nhược Hi vẫn bất động, nhìn Lâu Tử Hoán không thoáng chốc.

Lâu Tử Hoán nở nụ cười nhàn nhạt, tiếp tục đi về phía trước, không hề để ý đến cô lão phu.

Lâu Nhược Hi bị Thạch Nam kéo vào xe, hắn gọi điện thoại cho An Tử Khê, vừa lái xe vừa báo tin cho An Tử Khê.

An Tử Khê cũng không ngủ được, Lâu Tử Hoán cứ thế đi ra ngoài, lại không
nghe điện thoại, cô sao có thể ngủ yên được. Đến khi nghe được điện
thoại của Thạch Nam, báo cô biết chỗ của Lâu Tử Hoán, bảo cô tức thì đi
tìm hắn bản vương. Bên ngoài mưa rất to, cô cũng lo lắng cho Nhạc Nhạc phải ở nhà
một mình.

Cô đánh thức Nhạc Nhạc, nhìn thấy Nhạc Nhạc hé mở đôi
mắt còn ngái ngủ, cô nói: “Nhạc Nhạc, bây giờ mẹ phải đi ra ngoài tìm
chú người xấu, con ở nhà một mình được không?”

Nhạc Nhạc dụi dụi mắt: “A Tử, chú người xấu lạc đường ạ, tìm không được đường về ư?”

Tử Khê khẽ gật đầu: “Đúng vậy, chú người xấu bị lạc đường, mẹ muốn đi tìm chú
ấy về. Mẹ để điện thoại ở đầu giường, ngoài đường cũng vẫn còn đèn, Nhạc Nhạc, con ở nhà, chờ mẹ về, được không?”

Nhạc Nhạc gật gật đầu:
“Dạ, Nhạc Nhạc rất dũng cảm, sẽ không sợ đâu. A Tử, mẹ nhanh đi tìm chú
người xấu về đi! Không thì chú ấy ở bên ngoài một mình, sẽ sợ lắm.”

Tử Khê hôn lên mặt con gái: “Nhạc Nhạc thật lợi hại, A Tử sẽ mau trở về thôi.”

Nhạc Nhạc cũng hôn nhẹ lên mặt Tử Khê: “A Tử không phải sợ nha, chú người xấu rất lợi hại, chú ấy sẽ không sao đâu.”

Tử Khê khẽ gật đầu, đỡ Nhạc Nhạc nằm xuống, cô kiểm tra lại cửa sổ cùng tất cả các thiết bị điện trong nhà rồi cầm chìa khóa ra ngoài. Cô khởi động
xe, đi được hơn nửa giờ đồng hồ, rốt cuộc cũng thấy được dáng người Lâu
Tử Hoán trên đường. Cô nhấn còi, thế nhưng Lâu Tử Hoán dường như không
nghe thấy, cứ tiếp tục bước về phía trước. Cô xuống xe, vội chạy đến nắm lấy tay tên đó: “Lâu Tử Hoán, anh điên rồi sao? Mưa lớn như vậy, anh sẽ bị cảm mất, theo em về đi.”

Lâu Tử Hoán vô thần nhìn cô một cái, rút tay cô ra, tiếp tục đi về phía trước.

Tử Khê cũng bị hắn lão phu dọa làm cho tái nhợt, Lâu Tử Hoán trước mắt cô giờ đây
lại biến thành thế này, Lâu Tử Hoán ngông cuồng, tự đại không ai bì nổi
đã không thấy đâu nữa. Hắn lão phu giờ đây chỉ là cái xác không hồn. Cô đuổi
theo hắn lão phu, ôm lấy hắn lão phu, tiếng nói cũng mềm nhẹ đi rất nhiều: “Lâu Tử Hoán, đã xảy ra chuyện gì?”

Lâu Tử Hoán vẫn không nhìn cô, tên đó phải đi, phải tiếp tục đi tiếp. Biết đâu nhờ vậy mà tên đó có thể tìm được lối ra.

Tử Khê bị tên đó đẩy ra, lúc này cô mới nhận định được tên đó thật sự đã bị đả
kích quá lớn. Đó là đòn đả kích trí mạng, nếu không phải tên đó cũng sẽ
không như vậy. Cô tiếp tục đuổi theo: “Tử Hoán, anh theo em trở về có
được không? Có chuyện gì, chúng bản vương về nhà rồi nói!”

Lâu Tử Hoán
vẫn không để ý đến cô, bây giờ ai hắn cũng không muốn gặp, tiếng động gì
cũng không muốn nghe, hắn mong chờ sẽ có tia sét đánh xuống, vậy thì tất cả đều có thể được giải thoát.

“Được, anh muốn đi, em sẽ đi
cùng anh!”Cô kéo tên đó, tên đó không nhúc nhích, ngoại trừ đi cùng tên đó, cô
không nghĩ ra được bất cứ biện pháp nào cả.

Lâu Tử Hoán như thể vẫn không nghe thấy, tiếp tục đi.

Tử Khê đi theo sau tên đó, cẩn thận nhìn tên đó.

Dần dần mưa cũng ngớt hạt, rồi ngừng hẳn. Không khí buổi đêm ẩm ướt và mát
mẻ, chỉ trong chốc lát, mặt trăng lại lộ ra chiếu ánh sáng bàng bạc. GÃ đi ở phía trước, cô đi ở phía sau, bóng hai người kéo dài trên đường,
vô định bước về phía trước.

Một chiếc xe dừng lại bên người cô,
theo cô tiến về phía trước, một thanh niên trẻ tuổi lộ mặt ra ngoài cửa
sổ: “Tiểu thư, sao lại đi bộ một mình, có cần anh đi cùng một đoạn
không. Quần áo em đều ướt hết cả rồi, nhà anh cũng không xa, hay là đến
nhà anh thay đồ đi.”

Tử Khê cũng không nhìn tên đó, trong mắt cô chỉ có Lâu Tử Hoán, nhưng gã vẫn cứ tiếp tục đi về phía trước.

Hắn kia vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, xuống xe, kéo cô: “Tiểu thư, đừng sợ,
anh không phải là người xấu. Theo anh về nhà đi, em thân gái đơn côi ở
ngoài đường giờ này rất nguy ngập.”

“Anh là loại người gì vậy hả, buông tôi ả!”An Tử Khê cố sức đá gã một cú, “Không được đi theo tôi!”

Hắn thẹn quá hóa giận, đuổi theo nắm lấy cánh tay cô: “Là đàn bà như cô,
mặc quần áo thế này, còn thanh cao nỗi gì. Kỹ nữ chết tiệt, cô lại còn
dám đá tôi, xem tôi lát nữa sẽ trừng trị cô thế nào!”

“Buông cô ấy ra!” Lâu Tử Hoán chẳng biết tự khi nào đã đứng trước mặt lũ người kia, mắt nhìn trừng trừng hắn đàn ông lạ mặt.

Hắn kia nhìn vẻ mặt thảm hại của Lâu Tử Hoán, cũng tức giận nói: “Mày là ai, bớt lo chuyện người khác đi.”

Lâu Tử Hoán đưa tay đấm tên đó một cú, lúc còn ở trường đại học, tên đó chính là
đội trưởng của đội quyền anh, chỉ bằng vài cú đấm đã làm cho tên đó kia ngã
lăn xuống đất: “Tao nói rồi, thả cô ấy ra!”

GÃ kia sợ hãi bò ra chạy, chui vào trong xe, chạy mất.

Lâu Tử Hoán ngay lập tức buông cô ra, tiếp tục đi về phía trước, trong miệng nói: “Về nhà đi!”

Tử Khê cố chấp vẫn đi theo phía sau, lớn tiếng nói: “Anh không quay về, em cũng không quay về, anh muốn đi, em sẽ đi cùng anh.”

Lâu Tử Hoán dừng lại, hắn quay đầu lại nhìn khuôn mặt cố chấp của cô. An Tử Khê xưa nay đều là như vậy, cố chấp, ngốc nghếch, làm cho đối
phương không có biện pháp. HẮN hơi mở rộng vòng tay, chờ cô đi đến.

Tử Khê nở nụ cười, bước lên vài bước, ôm chặt lấy hắn lão phu. Quần áo trên người
lũ người kia đều ướt đẫm, cứ dán chặt vào cơ thể rất khó chịu. Hai người cứ
thế ôm nhau, quần áo ướt đẫm khít vào nhau, trái lại còn tạo nên cảm
giác tê tê nhè nhẹ.

“Lâu Tử Hoán, chúng ta đây về nhà có được
không?” Cô rầu rĩ trong lòng hắn nói, “Nhạc Nhạc ở nhà một mình, em
không an tâm. Anh làm thế này, em cũng rất đau lòng. Nếu cứ thế này, em
sẽ bị bệnh tim mất.”

Lâu Tử Hoán nghe cô nói xong liền nở nụ
cười, An Tử Khê ngốc nghếch, lời cô nói rất êm tai, khoảnh khắc này, đã
sưởi ấm trái tim gã.

Đám người kia đi ngược lại rất lâu mới tìm được
chỗ xe đậu. Trên xe, Tử Khê có để sẵn tấm đắp và khăn mặt, cô không nghĩ đến mình, đưa khăn cho tên đó lau tóc, khoác tấm đắp lên bộ quần áo sũng
nước của tên đó lên thảm. Lâu Tử Hoán đón lấy khăn mặt cô đưa lau mặt, sau
đó đặt tấm đắp lên người cô, tựa người vào ghế: “Anh ngủ một chút, khi
nào về đến nhà thì bảo anh!”

Tử Khê nhìn tên đó thật lâu, rồi mới khởi động máy, chúng phải về nhà.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8