Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 111: Anh em đoạn tuyệt

Cập nhật lúc: 2026-08-18 07:15:29 | Lượt xem: 4

Lâu Tử Hoán nhìn vào mắt Lâu Nhược Hi, rút tay về. “Bỏ ra, tôi tự mình đi được.”

Lâu Nhược Hi vẻ mặt cứng ngắc, việc Lâu Tử Hoán đối xử lạnh lùng với cô
chưa từng xảy ra, cô cứ đứng ngây ngốc ở chỗ cũ, nhìn anh trai khó khăn
xuống giường.

Trên mặt Lâu Tử Hoán một điểm huyết sắc cũng không có, thân thể lảo đảo, nhưng không có gì làm lung lay được sự kiên định
không cho người khác hỗ trợ của tên đó. TÊN ĐÓ đi tới cửa, sau đó quay đầu
lại: “Lâu Nhược Hi cô nghe đây, nếu Tử Khê và ba có mệnh hệ gì, tôi cả
đời này cũng sẽ không tha thứ cho cô. Từ nay về sau cô không còn là em
gái của tôi nữa, không có một chút quan hệ nào cùng với Lâu Tử Hoán tôi
nữa.”

“Em làm sai rồi sao?” Lâu Nhược Hi đau lòng nhìn anh, mọi
việc cô làm đều là vì tên đó, vì mẹ mà. “Vì sao anh cứ lần này đến lần khác đều vì An Tử Khê mà làm tổn thương em. Em để ba nhìn thấy bộ mặt thật
của An Dạ Vũ là có gì sai, An Tử Khê suy cho cùng có cái gì tốt mà đáng
giá để anh đối xử với em như vậy. Em là em gái ruột của anh mà.”

Lâu Tử Hoán chống vào cửa, cười ha hả: ” Đúng, cô là em gái của tôi, là đứa em gái cưng mà từ nhỏ tôi yêu thương hết mực. Thế nhưng, Nhược hi, cô
ngẫm lại xem, cô đã làm gì. Cô tự hủy hoại bản thân mình, hết lần này
đến lần khác để bức tôi. Cô bức tôi rơi vào bước đường cùng, không sao,
tôi chấp nhận hết, ai bảo cô là em gái tôi, tôi đã đáp ứng với mẹ sẽ
chăm sóc cho cô . Thế nhưng còn ba? Cho dù cô có hận ông ấy bao nhiêu,
ông ấy cũng là ba của chúng bản vương, mà ông ấy bị bệnh tim cũng mới tỉnh lại, còn chưa hoàn toàn hồi phục. Vậy mà cô lại quá nửa đêm đưa ông ấy đến
Dạ Đô. Cô không phải không biết, ông ấy hiện tại không chịu nổi kích
thích, cô có nghĩ hay không, cô có thể sẽ hại chết ông. Cô hại An Tử Khê hết lần này tới lần khác, tôi nhịn, thậm chí còn đem tội danh đổ hết
lên người cô ấy để thỏa mãn cô. Tôi chỉ xin cô buông tha cho tôi, mong
cô mở rộng lòng mình, nhưng cô thì sao? Cô hại cô ấy chưa đủ, còn muốn
cô ấy chết. Nhược Hi, cô làm sao có thể trở thành như vậy, tâm địa của
cô làm sao có thể trở nên độc ác như vậy, lãnh khốc vô tình như vậy.
Tôi thật sự không nhận ra cô nữa rồi, hơn nữa tôi cũng mệt mỏi, thật sự
rất mệt mỏi.”

“Anh!” Lâu Tử Hi vòng tay ôm tên đó từ phía sau “Em
muốn Tử Khê chết, thật sự, em không muốn cô ấy chết. Em chỉ là muốn dạy
dỗ cô ấy một chút thôi, em thật không ngờ cô ấy lại bị tai nạn, anh, anh không thể bỏ mặc em, em chỉ có mình anh, chỉ có anh thôi.”

Thân thể Lâu Tử Hoán suy yếu gần như đứng không vững, gã dựa vào cánh cửa,
đứng bất động: “Nhược Hi, cô đem anh trai cô trở thành cái gì? Tôi là kẻ ngốc sao? Tên tài xế kia tôi chỉ cần cho Mộc Thạch Nam đi tìm hiểu một
chút là có thể biết rõ được ngọn ngành mọi chuyện. Mỗi một việc cô làm
tôi đều chấp nhận được, duy nhất việc lần này tôi sẽ không thể tha thứ,
tôi không có cách nào lại dung túng cho cô như trước kia nữa, lại tìm ra trăm nghìn cái cớ để để tha thứ cho cô được nữa.” GÃ dùng hết khí lực
còn sót lại kéo tay cô ra, mở rộng cửa đi ra ngoài.

Lâu Nhược Hi khóc đến không còn là mình, té trên mặt đất. Là lỗi của An Tử Khê, tất
cả đều là lỗi của An Tử Khê, nếu không phải vì cô lão phu, anh trai sẽ không
đối xử với cô như thế.

Lâu Tử Hoán tới phòng cấp cứu của An Tử
Khê, Tiêu Tề cũng dìu Lâu Ngọc Đường tới. Lâu Ngọc Đường nghiêm mặt tái
nhợt, An Dạ Vũ khóc ngã vào bên cạnh ông.

“Ngọc Đường, Tử Khê
thật là con của ông. Ông nếu không tin có thể xét nghiệm AND. Cho tới
nay tôi không dám xác định, thế nhưng tên đó tá vừa nói cho tôi biết nhóm máu của Tử Khê là RH âm tính, tôi mới dám khẳng định. Máu của ông chẳng
phải cũng là RH âm tính sao? Thì ra Tử Khê đúng là con của ông.”

Lâu Tử hoán đang đứng ngây ra chờ đợi, hắn bản vương từng bước một đi tới, gầm nhẹ:
“An Dạ Vũ, bà câm miệng. Tử Khê không có khả năng là con của ba, chúng
tôi có cùng nhóm máu chỉ là trùng hợp thôi!”

Lâu Ngọc Đường
ngẩng đầu, sắc mặt con trai so với mình còn khó xem, tái nhợt hơn, nó
vừa mới rút 1000CC máu để truyền cho Tử Khê, suy yếu đến nỗi chỉ chạm
nhẹ cũng có thể ngã quỵ. Ở trên xe, ông đã hiểu rõ ràng, tình cảm của Tử hoán đối Tử Khê rất sâu đậm. Nếu Tử Khê đúng là con gái ông, là em gái
Tử Hoán, ông không dám tưởng tượng được điều này có bao nhiêu đả kích
đối với Tử Hoán.

Lâu Ngọc Đường nói: ” Con trước tiên ngồi xuống đã, Tử Khê còn đang trong phòng cấp cứu, chờ nó được bình an đưa ra đã.”

An Dạ Vũ an tĩnh lại, bà bản tọa ngồi ở trên ghế, toàn thân run run.

Lâu Tử Hoán dựa vào tường, thân thể suy nhược, váng vất nặng nề như muốn ngất đi. Thế nhưng hắn không được phép ngã xuống, hắn muốn chờ thấy An
Tử Khê ra khỏi căn phòng kia, hắn muốn khi mở mắt ra người cô nhìn thấy
đầu tiên là mình.

Cửa mở, bác sĩ đi ra. An Dạ Vũ xông lên trước: “Bác sĩ, con gái của tôi thế nào rồi?”

Lâu Tử Hoán dựa vào tường, sức lực của gã bắt đầu không còn nữa, gã nhìn
bác sĩ, chờ bác sĩ thật sự không còn khí lực nhìn bác sĩ, chờ bác sĩ trả lời.

Bác sĩ cởi khẩu trang nói: ” An tiểu thư tạm thời chưa
tỉnh lại, bởi vì não An tiểu thư bị chấn thương nghiêm trọng, nội tạng
cũng bị tổn thương, phải đưa đến phòng đặc biệt quan sát thêm ba ngày.”

Lâu Tử Hoán lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thân thể cũng không chống cự
được nữa, dựa vào Tiêu Tề bên cạnh đỡ mình. “Dìu tôi qua đó!” hắn ta đây thấp
âm thanh.

Tiêu Tề nói: ” Lâu thiếu, An tiểu thư đã không sao
rồi. Tôi trước tiên đưa cậu đến một… phòng bệnh khác, cậu đã lấy rất
nhiều máu, tốt nhất là truyền glucoza, nếu không thân thể không chịu nổi mất.”

“Tôi nói dìu tôi qua đó!” Không nhìn thấy An Tử Khê, tên đó không thể an tâm, tên đó không thể làm chuyện gì khác.

Tiêu Tề chỉ còn biết dìu tên đó đi từng bước. An Tử Khê được đẩy ra, cô vẫn còn hôn mê, đầu băng kín mít. Tay Lâu Tử Hoán bắt đầu run run, nâng tay xoa nhẹ lên khuôn mặt cô, rồi chuyển qua mũi. Cô vẫn còn thở, ngay nhanh chóng, tên đó ngã vào người Tiêu Tề.

Lúc Tử Khê tỉnh lại, Lâu Tử Hoán mỉm cười nhìn cô. Rõ ràng sắc mặt anh không tốt lắm, trong mắt toàn là tơ
máu, cô thực sự rất muốn chạm vào anh, nhưng thân thể một chút khí lực
cũng không có. Cô hé miệng, giọng nói khàn khàn căn bản nói không ra lời.

“Em đã tỉnh rồi!” Tên đó nắm lấy tay cô áp lên mặt mình, “Không
nói được thì trước tiên không cần nói, anh sẽ ở lại bên cạnh em, sau đó
có thể từ từ nói.”

Tử Khê chạm vào khuôn mặt lạnh giá của tên đó,
đầy thương yêu nhìn vẻ tiều tụy của tên đó. Thật tốt, cô còn có thể mở mắt
nhìn thấy khuôn mặt tên đó, còn có thể chạm vào tên đó, cảm nhận được sự tồn
tại của tên đó.

“Em bây giờ còn chưa thể uống nước được, để anh lấy tăm bông thấm ướt miệng giúp em.” Mỗi một động tác của tên đó đều ôn nhu
không gì sánh bằng, nhấp nước, chấm lên môi cô. “Bác sĩ nói, ba ngày sau em có thể chuyển ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.”

Cô biết rõ
sẽ không có việc gì cả, có Lâu Tử hoán ở đây, cô sẽ không có việc gì.
Đám người kia vừa mới bắt đầu, cô không muốn lại kết thúc nhanh như vậy.

Hắn lão phu nắm lấy tay cô, hôn lên lòng bàn tay: “Chờ em khỏe lại, chúng lão phu sẽ kết hôn. Em nghĩ muốn hôn lễ như thế nào? Chúng lão phu có thể từ từ lên kế
hoạch, sau đó sẽ để Nhạc Nhạc cầm hoa cho chúng lão phu.”

Chuyện này, cô đã từng nghe tên đó nói qua. Khi tên đó nói đến Nhạc Nhạc, cô nhíu mi, khàn khàn bật lên một chữ: ” Nhạc…..”

Lâu Tử Hoán đoán được cô đang lo lắng cái gì, nhanh chóng nói: “Nhạc Nhạc còn
chưa biết, anh gọi điện thoại cho con bé nói là em nhận công việc mới,
tạm thời không thể về nhà. Đợi hai ngày nữa, chờ em ra khỏi phòng chăm
sóc đặc biệt, anh sẽ đưa con bé đến thăm em.”

Tử Khê yên tâm, cô thật mệt chết đi được, hai mắt đấu tranh nhìn tên đó, lại nặng nề nhắm lại ngủ thiếp đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8