Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-08-18 09:45:40 | Lượt xem: 6

Lâu Tử Hoán không tin Lâu Ngọc Đường lại vô duyên vô cớ tự sát cho nên
sau khi nhìn cha bị đẩy vào nhà xác, gã an vị đứng trước An Dạ Vũ vẫn
đang mê man trên giường.

An Dạ Vũ vừa tỉnh lại liền thấy Lâu Tử
Hoán nghiêm mặt xanh đen nhìn bà. Thần trí của bà cũng không rõ ràng
lắm, mắt Lâu Tử Hoán nhìn bà chằm chằm, hắn nói: “Nói, bà đã làm gì đối
với ba tôi?”

An Dạ Vũ vạn phần sợ hãi, vội vàng ngồi xuống:
« Tôi, tôi không làm cái gì! Tôi, ba cậu Ngọc Đường là tôi hại chết ông ta đây rồi! » Sau cùng bà ta đây thất thanh khóc rống.

“An Dạ Vũ không nên diễn trò nữa.” Lâu Tử Hoán vẫn ngồi không nhúc nhích, tên đó đã phiền
chán đối với sự đóng kịch của người đàn bà này rồi.

“Tử Hoán,
hãy tin tôi. Tôi thực sự không phải có ý như vậy, tôi cũng không muốn.”
An Dạ Vũ cầu xin tên đó, « Tôi làm sao nghĩ đến ba cậu sẽ nghĩ quẩn trong
lòng làm ra chuyện như vậy, một người như ông ấy, tại sao có thể như
vậy. »

“Im miệng!” Lâu Tử Hoán một tay bóp lấy cổ An Dạ Vũ.
“Mỗi lần bà đều nói bà không muốn, bà không muốn, thế nhưng chuyện này
không phải bà đã làm sao. An Dạ Vũ, nếu bà không nói thật, tôi sẽ bóp
chết bà.”

An Dạ Vũ sợ hãi nắm tay hắn ta đây: “Tử Hoán, cậu buông tay, buông tay, cậu bóp cổ tôi đau quá.”

“Ngày hôm qua xảy ra chuyện gì? Vì sao ba tôi lại đột nhiên tự sát, nếu như
ông ấy không phải bị k*ch th*ch rất lớn, ông ấy làm sao lại đột nhiên tự sát. Bà thành thật khai ra cho tôi.” Ngay sau đó Lâu Tử Hoán hỏi.

“Ngày hôm qua, ngày hôm qua!” An Dạ Vũ trợn to mắt. Một loạt sự kiện phát
sinh đêm qua xuất hiện từng cái một trong đầu. ” Ngọc Đường ,Ngọc Đường
ông ấy đã biết!”

Lâu Tử Hoán nhanh chóng hiểu rõ bà ta đây đang nói cái
gì, tên đó buông lỏng tay. Ánh mắt tên đó nhanh chóng trở nên hung ác, độc địa:
“Không ngờ bà dám nói cho ông ấy, bà nói cho ông ấy. An Dạ Vũ, bà điên
rồi sao, nói cho tôi biết cha tôi đối với bà có gì không tốt.”

“Không, không phải tôi nói.” An Dạ Vũ kịch liệt khẽ lắc đầu “Không có gì phải phân
trần giải thích cả, tôi chỉ là nói cho Tử Khê, tôi không muốn nói cho
Ngọc Đường, tôi không thể mất đi ông ấy, không thể rời khỏi nhà họ Lâu,
tôi không bao giờ nghĩ tới muốn nói cho ông ấy.”

“Là bà nói cho
An Tử Khê!”Ánh mắt Lâu Tử Hoán càng trở nên âm u. “Bà khi nào thì muốn
đi làm một người mẹ tốt, muốn đi sám hối với con gái, đi quan tâm cô ấy
thống khổ vậy. Năm đó, báo cáo giám định kia thì bà không nói lời nào;
An Tử Khê thống khổ muốn ly hôn với tôi thì bà không nói lời nào; khi An Tử Khê bị buộc phải đi xa tha hương thì bà không nói, thế nhưng hiện
tại bà lại có lương tâm mà đi nói cho cô ấy.”

An Dạ Vũ nước mắt
giàn dụa: “Tôi, tôi không muốn thấy Tử Khê lại tiếp tục thống khổ cực cùng như
thế. Có lẽ bởi vì âm mưu năm đó, nên Nhạc Nhạc hiểu lầm, mới có thể chạy đến đường cái làm xảy ra tai nạn xe cộ, mới có thể mất đi chân như vậy. Cả đời này, tôi làm sai nhiều chuyện lắm rồi, tôi không muốn lại sai
nữa.”

Lâu Tử Hoán nở nụ cười, người đàn bà trước mắt này thật
buồn cười. Hiện tại hắn bản vương đã hiểu. “An Dạ Vũ, bà căn bản không phải suy
nghĩ vì An Tử Khê. Tất cả đều là vì chính bà, An Tử Khê làm con gái của
bà ba mươi năm. Từ nhỏ đến lớn, bà có suy nghĩ cho cô ấy dù chỉ là việc
nhỏ thôi không. Bà lần lượt hi sinh cô ấy lại bảo toàn chính bà. Lần này cũng không ngoại lệ, âm mưu của các người đều bị tôi vạch trần, nếu như tôi muốn cho An Tử Khê biết chân tướng, đến bây giờ cô ấy sẽ không có
chút nào cảm kích. Mà bà không chịu nổi tội nghiệt do sai lầm của mình
nên quyết định nói ra chân tướng, bà muốn đem tội nghiệt đổ lên trên
người tôi, như vậy bà mới yên tâm.” Kỳ thực, hiện tại Lâu Tử Hoán nói
không hề có đạo lý, thế nhưng bây giờ hắn bản vương đã mất đi lý trí. Cha hắn bản vương
chết, An Tử Khê căm hận hắn bản vương, bức hắn bản vương tới sụp đổ, tuyệt vọng cực hạn.

An Dạ Vũ khẽ lắc đầu, trong miệng không ngừng phủ nhận: “Tôi không có, tôi không có nghĩ như vậy, tôi không có!”

“Còn có ba tôi cũng vậy!” Lâu Tử Hoán phải chịu đớn đau trong hai ngày
nay,thực sự quá sâu, rất trầm trọng. Hắn ta đây không còn lực để gánh vác, viền mắt hắn ta đây đỏ, toàn thân hắn ta đây đều là hận ý, nỗ lực che giấu sự khủng hoảng. “Bà biết rõ ông ấy có bệnh tim, biết rõ, rất rõ ràng là ông ấy đã nhận
định Tử Khê là con gái ông ấy. Cũng đã nhiều năm như vậy rồi, tuổi cũng
không còn trẻ nữa, vì sao bà còn muốn đem chuyện xưa này nói ra để kích
thích ông ấy. Căn bản là bà không muốn để Lâu gia chúng ta đây sống thoải
mái!”

Những lời của Lâu Tử Hoán như dao đâm. An Dạ Vũ bị kích
thích không hề phòng vệ, “Tôi không có, tôi không có nghĩ tới như vậy,
tôi thực sự không có!”

Lâu Tử Hoán hận không thể tức thì giết
cái người đàn bà trước mắt này. Hơn hai mươi năm trước, người đàn bà này xuất hiện trong gia đình hắn bản tọa, bức tử mẹ hắn bản tọa, năm năm trước người đàn bà này cùng Hắc Diệu Tư thiết kế một âm mưu bức đi người phụ nữ mà hắn bản tọa yêu nhất. Mà hiện tại cũng người đàn bà này hại chết cha hắn bản tọa, khiến An Tử
Khê hận hắn bản tọa tận xương tủy. Hắn bản tọa cỡ nào mong muốn bà bản tọa có thể vĩnh viễn
biến mất trước mặt mình. Giá như hắn bản tọa thực sự có thể làm như vậy… trong ánh mắt hắn bản tọa hiện lên sát khí, tay cũng theo ý thức mà đưa tới trên cổ bà, chỉ cần hắn bản tọa dùng một chút lực, chỉ cần vài phần thôi là có thể chấm
dứt.

“Lâu thiếu” Thạch Nam không biết xuất hiện từ phía sau tên đó từ bao giờ. “Có điện thoại tìm cậu.”

Lâu Tử Hoán nhướng mày. Thạch Nam hẳn là rõ ràng tình huống hiện tại, hẳn
là không cho phép bất luận kẻ nào quấy rối hắn. HẮN vừa quay đầu lại,
liền thấy sự lo lắng trong mắt Thạch Nam, nhanh chóng rõ ràng, cậu lão phu là cố
ý. HẮN nhìn trong mắt người đàn bà kia là sự sợ hãi, toàn thân run rẩy.
Một người đàn bà như thế mà muốn khiến cho hắn ra tay, quả thực không
đáng, hắn cầm điện thoại cùng Thạch Nam đi ra ngoài.

Niên Mạn
Linh cũng ở bên ngoài chờ hắn bản vương, nhìn hắn bản vương đi tới: “Tử Hoán, anh không sao
chứ! Có cái gì cần em làm không, em làm thay anh.”

Lâu Tử Hoán
không có hơi sức nhìn người không phải tên đó muốn thấy. Mặt Niên Mạn Linh ở trước mặt tên đó đã không rõ, tên đó mơ hồ nhìn cô lão phu, thấy phiền “Chuyện
này, anh sẽ xử lý tốt, em không cần làm gì, trở về đi!”

Sắc mặt
Niên Mạn Linh cứng đờ. Nếu cô bản vương không lầm thì trên mặt hắn chính là
đang không có kiên nhẫn. Lúc này, cô bản vương tranh thủ cơ hội tốt thì sẽ
không bị đẩy ra, cô lôi kéo tay hắn: “Tử Hoán, em biết, hiện tại anh rất đau lòng thế nhưng hậu sự của bác trai còn phải xử lý tốt không phải
sao. Đầu tiên chúng bản vương cần phải nói ra bên ngoài như thế nào. Chúng bản vương
tuyệt đối không thể nói bác trai chết là do tự sát, biện pháp duy nhất
có lẽ là tuyên bố với bên ngoài rằng bệnh tim của bác trai bạo phát
không chữa trị kịp mà chết. Chúng bản vương cần mở họp báo mới không ảnh hưởng đến Lâu thị, anh nói xem phải không.”

Lâu Tử Hoán nhìn Niên Mạn Linh, tay hắn ta đây vỗ nhẹ lên khuôn mặt non mịn của cô ta đây nhưng chỉ chạm vào một giây rồi thôi. “Tốt, chuyện này giao cho em, em xác định xong thời
gian họp báo rồi nói cho anh, anh sẽ đến.”

Niên Mạn Linh cười ,
gật gật đầu. Cô thấy Lâu Tử hoán để cô làm, không còn nghi ngờ gì thân phận
vị hôn thê của cô đã được khẳng định. Đối với bên ngoài mà nói, thời
gian tới thân phận của Niên Mạn Linh sẽ là Lâu thái thái càng thêm khẳng định.

“Em về trước đi. Để Thạch Nam đưa em về.” Trên mặt Lâu Tử Hoán hơi cười, đó là dáng vẻ tươi cười của một vị hôn phu.

Niên Mạn Linh bối rối. Cô bản vương dừng lại đúng lúc, mục đích của cô bản vương đã đạt được rồi.

Lâu Tử Hoán trở lại phòng của cha. Lâu Nhược Hi vẫn ngồi ở đó.Cô bản vương cười
ngây ngốc. Lâu Tử Hoán nhìn em gái có bộ dạng này, trước có rất nhiều
điều muốn hỏi nhưng một câu cũng khó mở miệng. Hắn bản vương đứng ở phía sau cô
bản vương: “Đi về đi! Anh cho Thạch Nam chờ ở cửa bệnh viện, em và Niên Mạn
Linh cùng nhau trở về trước.”

“Sao anh lại không hỏi vì sao ba lại tự sát?” Ánh mắt Lâu Nhược Hi vô thần nhìn cha đang nằm im trên giường kia.

Lâu Tử Hoán cười nhạt: “Không cần hỏi nữa, em trở lại nghỉ ngơi cho tốt!”
Nhiều năm sau như vậy, lại đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, thế nào hắn
lại không biết em gái của mình, chỉ cần hắn khôi phục lý trí, hắn liền
không cần hỏi cũng có thể đoán được sự tình đích xác.

Lâu Nhược
Hi hướng về phía anh trai cười, nhưng mặt lại toàn nước mắt “Em, em
không ngờ, ông ấy có thể chỉ trích em, ông ấy có thể làm thế, nhưng vì
sao ông ấy, vì sao một câu nói cũng không có nói mà cứ như vậy, cứ như
vậy rời đi!”

“Anh nói em đi về!” Lâu Tử Hoán thoáng cái bị cô lão phu làm cho lửa giận phát tác đến cực điểm. “Anh không muốn nghe em nói em
hận ông ấy tới nhường nào! Anh lại càng không muốn để ý tới sự không ngờ tới của em. Hiện tại tức thì biến mất trước mặt anh!”

Lâu Tử Hi không ngạc nhiên trước phản ứng của anh trai vì ngay cả cô lão phu cũng không muốn nhìn đến chính mình.

Lâu Nhược Hi nhìn thấy ánh mắt anh trai sắc bén, sắc mặt xanh đen, không
hận cũng không oán, thế nhưng cũng không có cảm tình của hai anh em. Cô
từng bước bức chết cha mình, cô thật vĩ đại. Cô xoay người bước đi vài
bước còn lưỡng lự quay đầu lại. Anh trai vẫn đứng tại chỗ đó không có
quay đầu lại, mọi chuyện đều không thay đổi được rồi, đầu tên đó tất nhiên
cũng sẽ không quay lại.

Tử Khê rất muốn không thèm nghĩ đến cái
người đàn ông kia nữa, lại càng không muốn nghĩ tới mẹ. Hai người đó đều làm cô tổn thương sâu đậm. Họ xảy ra chuyện gì đều hẳn là nên không
quan hệ tới cô mới đúng, nhưng chuyện này không có cách nào không liên
quan đến cô. Người đó chết đi, cô không có cách nào thờ ơ, cô cũng không thờ ơ được với hai người làm cô bị thương tổn kia.

« A Tử xảy ra chuyện gì? » Nhạc Nhạc rất mẫn cảm , nó có thể nhận thấy được sắc mặt Tử Khê không tốt.

“Không có việc gì đâu!” Tử Khê không quên bản thân mình còn đang chăm sóc Nhạc Nhạc “Nhớ kỹ nội dung sách, mẹ tiếp tục đọc cho con.”

Nhạc Nhạc yếu ớt gật gật đầu.A Tử có tâm sự cũng không chịu nói cho nó, mẹ không muốn nói, Nhạc Nhạc cũng sẽ không hỏi lại.

Đường Khiết Hân tới, Nhạc Nhạc tức thì vui vẻ chào hỏi. Khiết Hân hôn Nhạc
Nhạc một cái, sau đó mới nghi hoặc hỏi cô: “Ngày hôm nay bệnh viện xảy
ra chuyện gì sao?” Toàn bộ khu lầu tám đều bị phong tỏa. Em vừa bị cản ở thang máy bên đó khi đi đến đây.”

Tử Khê khẽ lắc đầu: “Không rõ ràng lắm, biết đâu được.”

Đường Khiết Hân cầm lấy sách trong tay cô: “Chị đi nghỉ trước một chút đi, em sẽ giúp Nhạc Nhạc học bài.”

“Vâng, cô Khiết Hân, cô tới đọc đi, A Tử không tập trung gì cả.”

Tử Khê cảm động, Nhạc Nhạc đúng là tri kỷ. Nó muốn cho cô nghỉ ngơi đi. “Khiết Hân, em khát không, chị đi lấy chút đồ uống!”

Đường Khiết Hân là muốn cô nghỉ ngơi nên muốn ngăn cản cô, thế nhưng Tử Khê
đã ra khỏi phòng bệnh. Đường Khiết Hân nghi hoặc nhìn Nhạc Nhạc: “A Tử
ngày hôm nay làm sao vậy?”

Nhạc Nhạc nhìn cửa ngây ra: “Hay là A Tử có chuyện gì?”

Tử Khê cũng không biết chính mình muốn làm cái gì, thế nhưng cô không có
cách nào ngăn cản mình chạy đến chỗ đó. Đó là một loại bản năng cô không khống chế được.

Như là chiếm được chỉ dẫn, cô ngay ngay lập tức đi
tới. Lâu Tử Hoán thực sự vẫn ở đó. Trên người tên đó vẫn là quần áo đã có
nhiều nếp nhăn của ngày hôm qua, tóc rất lộn xộn. Tên đó cứ như vậy đưa
lưng về phía cô, tên đó cô tịch như con sư tử lạc đường chán nản. Cô đi
từng bước một chậm rãi đến gần tên đó, lòng của cô nói với cô “Đi khỏi
thôi! Đi thôi! Người đàn ông này rất hiểm nghèo, tên đó đáng sợ lắm, lẽ nào
ngươi lão phu còn chưa có chịu đủ sao. Tên đó khổ sao bằng ngươi lão phu, còn chưa có chịu
đủ giáo huấn sao, ngươi lão phu nên cách tên đó rất xa, nhanh đi khỏi đi!” Nhưng
thân thể của cô lại không khống chế được cứ đi từng bước một chậm rãi
đến gần tên đó, cuối cùng cô cũng đứng ở bên cạnh tên đó.

Tên đó thấy cô liền nở nụ cười: “An Tử Khê đừng quên em có bao nhiêu hận anh, em không phải là đến an ủi anh chứ.”

“Lâu Tử Hoán, anh không cần em thương cảm, càng không cần em an ủi.” Dáng vẻ của tên đó rất tiều tụy, cằm đầy râu, con mắt hõm sâu toàn là tơ máu. Thậm chí cô phát hiện Lâu Tử Hoán gầy đi rất nhiều, dường như chỉ là một bộ
xương đang sống để ngăn cản, lòng của cô mãnh liệt thống khổ, cô thống khổ
đến khó có thể nhịp thở. Sau khi tên đó làm nhiều việc đối với cô như vậy,
thế mà cô còn có thể vì tên đó mà đau lòng, cô thực sự rất vô dụng.

“Anh đã nói với em rồi không phải sao?” Lâu Tử Hoán Cười cúi đầu nhìn cô.
Anh từ lâu đã không hận ông ấy như vậy nữa.Ông ngoại anh bức tử ông nội, ba là vì báo thù nên mới lấy mẹ. Ba anh dùng hết tâm tư muốn lấy sự tín nhiệm của ông ngoại. Trong trí nhớ của anh, một nhà bọn anh đã từng rất hạnh phúc. Khi đó Lâu thị vẫn chỉ là một công ty buôn bán trang phục
nho nhỏ bên ngoài, là ông ngoại cho ông ấy tiền, là ông ngoại công cho
ông ấy hạng mục,ông ấy mới có thể trong thời gian ngắn phát triển nhanh
như vậy, sau cùng thành lập Lâu thị. Mẹ anh là con gái bảo bối của ông
ngoại, khi ba mẹ kết hôn thì ông ngoại cho mẹ một nghìn vạn sính lễ. Em
có thể tưởng tượng được không, lúc đó một nghìn vạn là bao nhiêu tiền!
Đó là nguồn tài chính tích luỹ ban đầu của Lâu Thị, nói Lâu Thị là của
mẹ anh thực sự không phải là quá phận.”

Tử Khê nhớ lại, hắn ta đây từng nói qua với cô về ba mẹ hắn ta đây, thế nhưng không có nhiều như vậy. Cô cũng
lờ mờ biết Lâu Thị là nhờ Tịch gia đỡ đầu nên mới có thành tựu ngày hôm
nay.

“Thế nhưng từ khi Lâu thị bắt đầu lớn mạnh, ba anh đã ý
thức được mình có thể cùng Tập Mỹ đối đầu thì ông bắt tay ngay vào làm
kế hoạch lật đổ Tập Mỹ. Ông bắt đầu vắng vẻ mẹ anh, liên kết với bên
ngoài đánh vào Tập Mỹ. Thế nhưng ông xem thường lực ảnh hưởng của ông
ngoại anh trên thương trường, ông anh liền triển khai phản bác lại hơn
nữa cấp tốc, quyết tuyệt. Ba không chỉ có không có đánh sụp được Tập Mỹ, Lâu Thị cũng bị tổn thất, ba anh rất tức giận, cũng rất thảm bại. Ông
làm nhiều năm chuẩn bị như vậy nhưng không có thành công. Ông trả thù
không được ông ngoại, tất cả mọi hận ý đều chút hết trên người mẹ, ông
lần lượt mang về những tình nhân dùng ngôn ngữ nhục nhã mẹ. Mẹ vẫn là
một người phụ nữ bảo thủ dịu dàng, lớn lên trong khuê phòng, tự tôn của
bà không thể chịu đựng được nhục nhã như vậy, cho nên bà mới có thể tự
sát.”

Nói vậy thì nói mẹ là bên thứ ba chia rẽ gia đình họ không bằng nói bà là quân cờ Lâu Ngọc Đường trả thù Tịch Lan, tỉ mỉ ngẫm lại
mẹ cô kỳ thực rất đáng thương.

“Em nói xem, anh có nên hận ông
ấy không?” GÃ hỏi nhưng không muốn cô trả lời “Đúng là anh từng hận ông ấy, hận ông tựa như Nhược Hi hận ông, mong muốn ông ấy không chết tử tế được. Thế nhưng mấy năm nay khi anh thấy ông ấy càng ngày càng tiều
tụy, càng ngày càng già đi, thường thường ngồi ở gian phòng của mẹ anh
đờ người ra, thì anh đột nhiên tha thứ ông. Ông mất đi ba mẹ, do bà dì
nuôi lớn, bà dì không ngừng nói với ông ấy đối thủ là ai, là ai làm ông
biến thành cô nhi. Mười năm sau bà dì chết, ông chính thức thành cô nhi, ông tự mình hoàn thành việc học, thậm chí xin được học bổng đi du học. Ý niệm duy nhất của ông là niềm tin và báo thù, thật giống như anh hận
nên luôn tìm cách không cho hai mẹ con em sống được tử tế. Ông báo không được thù lại còn yêu con gái đối thủ. So với bất cứ gì, ông phải rất
thống khổ, đột nhiên anh hiểu ông ấy, tuy rằng anh không thể tha thứ ông ta đây, thế nhưng chí ít anh thử không hận ông, anh tiếp quản Lâu Thị và
chiếm được Tập Mỹ. Anh thấy trên mặt ông lộ ra bộ dáng tươi cười có lẽ
ông nghĩ ông rốt cục không làm thất vọng cha mẹ, mà ông ngoại anh cũng
thở phào. Ông nói khi đem Tập Mỹ giao cho anh, ông không bao thiếu nợ ba anh nữa. Nhưng là bộ dạng ông càng ngày càng cô độc, hận của ông theo
thời gian cũng vơi đi. Sự hổ thẹn của ông với mẹ anh liền trở nên càng
ngày càng khắc sâu, ông không tha thứ được cho mình. Anh biết ông thống
khổ thật giống như anh biết sự thống khổ của em, thế nhưng anh không
muốn đi tiếp cận ông, thậm chí không muốn nói với ông, không muốn thân
thiết, không muốn tha thứ. Mà hận ý của Nhược Hi rõ ràng như vậy, cực
đoan như vậy. Ông là mang theo sự không tha thứ của bọn anh, hận ý của
bọn anh mà chết đi.”

Tử Khê nghe đến đó đã rất xúc động. Cô muốn đi ôm lấy tên đó, lúc này tên đó như một đứa trẻ đang bị thương. Cô muốn đem
tên đó ôm vào lòng cho tên đó hơi ấm, tên đó sẽ không lạnh như vậy.

“An
Tử Khê, em hẳn là may mắn!” Lâu Tử Hoán nhìn trời, cười một tiếng dài.
“Em không phải người nhà họ Lâu! Máu chảy trong người nhà họ Lâu trời
sinh là báo thù, truyền đời đời không thay đổi.”

“Anh nói sai
rồi.” Tử Khê cố sức phủ nhận tên đó “Nhạc Nhạc là con gái của anh, trên
người nó cũng chảy dòng máu nhà họ Lâu, thế nhưng Nhạc Nhạc rất ngây
thơ, thiện lương. Nó tựa như một thiên sứ dùng đôi tay tí hon kia của nó chiếu cố mọi người bên cạnh, hận thù của mỗi người chỉ ở trong thoáng chốc đều không là gì, anh hãy nhìn lại mình rồi hãy chọn lựa.” nói xong tim
cô khẽ run lên, hình như lời này cũng là nói cho chính cô nghe.

“Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc cũng là con gái của em!” Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn
của Nhạc Nhạc, trên mặt Lâu Tử Hoán liền xuất hiện một ít nhu tình “Bởi
vì em vừa ngu vừa ngốc, Nhạc Nhạc kế thừa gen ngu ngốc của em.”

“Lâu Tử Hoán, hiện tại anh có bộ dạng này cũng không có cách vãn hồi không
phải sao. Có lẽ đối với ba anh mà nói đây là chuyện tốt, ông ấy rốt cục
được giải thoát, có thể đi thỉnh cầu tha thứ, họ có thể ở cùng một chỗ
rồi.” Tử khê cầm lấy vạt áo tên đó, cô thủy chung không đành lòng nhìn tên đó
khó chịu như thế, cô muốn xóa đi hối hận tuyệt vọng hằn sâu trong đôi
mắt tên đó.

“An Tử Khê, anh nói em ngốc, em thật là rất ngốc!” GÃ
xoa khuôn mặt cô, “Em thật là ngốc, về nhà đi! Em nói em hận anh không
phải sao, lúc này em nên hận anh, nên thừa dịp nói với anh là Lâu Tử
Hoán, anh đáng đời!” Nói xong gã ôm chặt lấy cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8