Bạo Lực Thê Chủ Chi Cuộc Sống
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-08-20 06:00:30 | Lượt xem: 10

Cao Vĩ Minh sau khi chạy ra khỏi đó thì ngừng lại, v**t v* cái cằm nhọn, đôi mắt giảo hoạt loạn chuyển. Hừm! Trần Lợi nữ nhân ấy bản vương có điểm khác.

Muốn làm ăn ở đây, nàng lão phu đương nhiên phải có chút hiểu biết chứ.

Lúc nảy do bị đột kích, công với sự hoang mang trong lòng nên mới có thể bị xỏ mũi như vậy. Ai không biết độc dược rất quý hiếm, chỉ có nhà quyền quý mới có thôi.

Trần Lợi nghèo kiết xác. Moi đâu ra thứ đó. Gõ gõ tay lên thành tường. Nữ nhân ấy cười một cách bí hiểm. Nhặt máy cục đá vừa tay tung lên chụp lại, rồi nhanh nhẹn phóng đi.

Nơi Hà Lịch trấn này Cao Vĩ Minh nắm rõ trong lòng bàn tay, chạy lung tung, ghẹo trái, ghẹo phải một hồi cô bản tọa bản tọa đã đứng trước một bờ tường cao lớn, nhanh nhẹn leo lên cây tung người nhảy qua tường.

” Xoạch xoạt.” Sau bờ tường là một viện nhà hoang vắng, cô ấy thuần thục ẩn mình đi ra, một khung cảnh đồ sộ, sang trọng đập vào mắt. Hừm! Tính toán kĩ lưỡng xong cô ấy né trái, né phải. Tránh được biết bao con mắt của nữ nô, nam tỳ trong trang.

Đang hý hửng chuẩn bị vọt vô phòng bếp thì một cặp nam tỳ từ góc khác ghẹo vô đúng hướng này. Thầm chửi tục trong lòng, Cao Vĩ Minh bất đắc dĩ nhảy vô cửa sổ phòng ngay bên cạnh.

May mắn bên trong không có người. Cô bản tọa bản tọa nhìn bày trí trong phòng thì phán chắc đây là phòng của Phương Hải trang chủ. Một nam nhân võ công tài giỏi. Chỉ tiếc đã hơn hai mươi rồi mà vẫn chưa tuyển được thê chủ.

Không phải nói Phương Hải xấu xí ngược lại là vạn phần xinh đẹp, chỉ có điều hàn khí quá nặng. Mà yêu cầu nữ tử phải ở rể. Điều đó thì cũng tạm chấp nhận đi. Còn thêm một cái quan trọng là phải đánh thắng tên đó.

Nghĩ đến mỗi năm đại hội diễn ra là tên đó như rằng cả trấn thêm mấy cái mặt heo. Phương Hải xinh đẹp nhưng ra tay lại không đẹp tý nào. Chỉ có cái tên đầu trâu mặt ngựa Trần Lợi là tiếp được Phương Hải mười chiêu rồi cũng rụng như lá mùa thu.

Nghĩ mà cô ấy nghiến răng nghiến lợi. Trần Lợi lần này không chỉnh chết đối phương thì bà tình nguyện làm con đối phương. Ha ha. Đối phương chờ bị Phương Hải phanh thây đi.

Cao Vĩ Minh tay chân thoăn thoát chôm chỉa mấy lọ thuốc quý, mặt đỏ tim đập cầm đồ lót của Phương Hải bỏ nhanh vô người.

Luồn như lươn chặt tới phòng bếp. Ném mấy hòn đá đánh lạc hướng mấy nam tỳ, bà tử, cuỗm một con gà quay. Lại theo mánh cũ chuồn ra.

” Phù ù ù.” Xoa nhẹ mồ hôi trên trán. Mỉm cười toe toét. Nghĩ đến cảnh Trần Lợi bị xxxx là Cao Vĩ Minh không cầm nổi sự sung sướng trong lòng.

Huýt chân sáo chạy nhanh về.

Tới nơi thì thấy Sài Mạc đang ngồi xoa bóp chân tay cho cô ấy bản vương.

Bĩu bĩu môi. Sung sướng quá nhề.

Chỉnh trang lại vẻ mặt rồi cười nịnh đưa gà, đưa thuốc đến cho Sài Mạc thấp tiếng nói:

” Công tử, mau bôi thuốc cho Trần Lợi gia đi. Tiểu nhân còn mang thêm con gà cho nữ nhân ấy dưỡng sức.” Dưỡng sức để chịu đòn nghe. Ha ha.

Sài Mạc lúng túng cầm, không hồi đáp lại. Chăm chú xoa thuốc. Nhìn những mảnh bầm tím rợn người của nữ nhân ấy thì nước mắt không hiểu sao lăn dài.

Từ khi hắn gả cho cô ấy. Chưa khi nào cô ấy lại bị thương nặng đến vậy.

Lạc Thanh Tuyền đớn đau không thôi mà khi đã hôn mê mà cũng nhíu mày r*n r*.

Sài Mạc cổ họng nghẹn lại. Dối trá thì sao chứ. Nếu cô lão phu có lừa dối tên đó đến nông nỗi này thì tên đó còn mong gì hơn. Cẩn thân xoa bóp thuốc cho cô lão phu rồi ôm cô lão phu vào lòng.

TÊN ĐÓ mong sao giây phút này vĩnh viễn dừng lại.

Cô ấy chỉ có thể yên lặng nằm trong lòng tên đó.

Không có ai có thể cướp đi cô ấy.

Hít hít mũi. Cao Vĩ Minh sau khi đưa thuốc thì cũng kiếm một góc ngồi bệt xuống. Chứng kiến toàn bộ quá trình khiến cho lòng nữ nhân ấy dấy lên một chút áy náy, chột dạ.

Mình làm vậy có ác quá không.

Mà con mẹ nó. Trần Lợi nàng lão phu lão phu là một cặn bã đúng chất mà sao lại kiếm được phu thị tốt như vậy. Tuy hắn mang trên người cái danh hiệu thiên sát cô tinh. Nhưng có làm sao chứ.

Cao Vĩ Minh nàng lão phu từ trước tới giờ không tin ma quỷ. Thôi thì nếu Trần Lợi chết dưới kiếm Phương Hải thì nàng lão phu sẽ tốt bụng thu nhận Sài Mạc. Sẽ ôn nhu chăm sóc gã hảo hảo, mập mạp, trắng trẻo.

Hơ hớ. Ngồi tưởng tượng mà phát ra tiếng cười b*n n**c không thôi.

Sài Mạc có chút nhích xa xa cô bản vương bản vương.

Trong đầu loạn tưởng, chả lẽ cô bản vương có bệnh về tâm thần.

Chẳng mấy chốc đêm lại tới.

Cao Vĩ Minh dựng một cái chòi nhỏ. Đi chôm chỉa một nồi cháo gà về rồi cả ba người cùng ngồi ăn trong con hẻm nhỏ. Ánh nến sáng leo lắt nhưng lại không cảm thấy cô đơn, buốt giá nữa.

Lạc Thanh Tuyền tuy đã tỉnh nhưng cơ thể còn rất yếu, ăn xong hai bát cháo thì lại nằm lăn ra ngủ.

Sài Mạc thì thoa thuốc đều đều cho cô ấy.

Cao Vĩ Minh nằm gặm gặm châm gà rồi híp mắt nhìn bầu trời đầy sao.

Ngày mai đảm bảo là ngày tốt.

Khi nảy cô ấy bản tọa có vờ vịt đi ngang qua sơn trang. Thấy trong đó đang nháo loạn cả lên.

” Chụtttt.” m*t chân gà xong. Nữ nhân ấy quăng véo vào góc tường. Cười tươi chìm vào giấc ngủ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8