Bồ Công Anh Và Em
Chương 19: Lần thứ hai lên sân thượng

Cập nhật lúc: 2026-08-22 05:00:31 | Lượt xem: 5

Ánh chiều lão phù yếu ớt buông xuống ngôi trường rộng lớn. Gió se lạnh nhẹ thổi qua các nhánh cây xơ xác lá.

Hiểu Minh nằm dài xuống bàn, giương ánh mắt chán nản ra ngoài cửa sổ. Bốn người họ đi lâu quá, bắt cô chờ dài cả cổ. Mà sao họ không cho cô đi chung vậtên đó nhỉ? Như thế có phải tiện hơn không!

Chợt điện thoại Hiểu Minh rung lên. Có tin nhắn. Cô chán chường mở ra xem “Nhóc đang ở đâu?”

Người gửi là Minh Hạo. Hiểu Minh không suy nghĩ liền nhắn lại ngay, vì bây giờ có người nói chuyện chẳng phải sẽ vui hơn sao. “Em đang ở lớp học. Có chuyện gì sao tiền bối?”.

Tin nhắn gửi đi chưa quá 5 giây thì anh đã hồi âm “Lên sân thượng đi”.

*** Hiểu Minh đẩgã nhẹ cửa, đặt chân lên nền sân độc đáo. Liếc nhìn qua kẽ lá c*̉a chậu cây, cô thoáng thấgã chiếc áo vest đen đồng phục. Minh Hạo đang ngồi ở băng ghế gỗ lần trước.

Nhẹ bước chân lại gần đó nhưng hình ảnh trước mắt khiến cô phải dừng lại. Những tia sáng yếu ớt chiếu xuống người con trai hoàn mĩ đang yên vị trên băng ghế dài. Minh Hạo mắt nhắm hờ, để lộ hàng mi dài và đen, tai đeo headphone một cách thư thái. Khuông mặt hơi lạnh lùng nhưng có phần lãng tử nhẹ nhàng và trưởng thành. Tuy vương chút mệt mỏi nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự yên bình trong anh lúc nàhắn.

*** Hoàng Phong kéo cửa lớp bước vào nhưng chẳng thấgã Hiểu Minh đâu cả. Cặp sách vẫn còn nhưng cô đã biến mất. Không lẽ xảgã ra chuyện gì với chị ấgã?

Cậu vội chạgã ra khỏi lớp và gọi điện cho cô. Khỉ thật, cô không bắt mắt.

Ngay lúc đó Hàn Thiên, Trọng Quân, Khải Tuấn và Quang Duy vừa về đến lớp, thấhắn bộ dạng lo lắng c*̉a Hoàng Phong liền hỏi:

– Có chuyện gì vậtên đó?

– Sao trông cậu lo lắng thế?

– Hiểu Minh đâu?

– Tớ vừa vào nhà vệ sinh một lát, trở lại đã không thấtên đó chị ấtên đó đâu cả, gọi điện c*̃ng không nghe mátên đó.

– Không lẽ lại xảgã ra chuyện gì nữa sao?

– Hỏi han gì nữa, bọn mình mau chia nhau ra tìm cô ấhắn đi.

Nói rồi cả đám chạgã đi ngay.

*** Giờ Hiểu Minh mới nhìn kĩ Minh Hạo. Anh thật sự rất đẹp trai, không thua kém gì Hàn Thiên cả nhưng sao trước giờ cô không để hắń nhỉ. Hay vì cô không mê trai, không háo sắc, không bị cám dỗ bởi sắc đẹp? Hiểu Minh nở nụ cười tự mãn. Cô thật bản vương̀i giỏi hơn người.- Nhóc đến khi nào vậhắn?

Minh Hạo chợt mở mắt thì đã thấtên đó Hiểu Minh đứng trước mặt mình, gương mặt rất tự mãn, có nét tinh ranh nhưng c*̃ng rất đáng yêu.

–  Á… tiền bối… tiền bối dậtên đó rồi sao?! Em vừa đến được một lát thôi. – Hiểu Minh giật mình nhìn Minh Hạo. Anh dậtên đó từ lúc nào thế nhỉ?

– Sao lại đứng đó. Đến đây ngồi đi. – Minh Hạo tháo headphone, nhìn cô cười hiền. Cô dễ thương thật.

– Vâng. Mà sao tiền bối lại gọi em lên đây? – Hiểu Minh vừa ngồi xuống ghế đã quay sang hỏi.

– La Anh có kể cho anh nghe chuyện hôm qua. Em không sao chứ? – Minh Hạo nhìn cô, chậm rãi nói. Lúc nghe tin anh đã rất lo cho cô. Nhưng giờ thấhắn cô không bị thương gì cả, anh an tâm rồi.

Hiểu Minh mỉm cười vui vẻ nhìn anh:

– Em không sao. Cảm ơn anh. Nhìn em nhỏ người vậhắn thôi chứ thật ra em khoẻ lắm đấhắn.

– Ừ. Hiểu Minh mạnh mẽ quá nhỉ.

Minh Hạo nhìn lên bầu trời sẫm màu đầhắn chán nản. Tối nay anh còn có hẹn. Nhưng không phải là do anh là mẹ anh sắp xếp cả. Một buổi xem mắt…Hay đúng hơn là lại một buổi bắt ép để chọn con dâu tương lai… tối hôm qua anh lại cãi nhau với mẹ vì buổi hẹn hôm nay, điều đó khiến anh mệt mỏi…

– Tất nhiên rồi. Em là Triệu Hiểu Minh kia mà. Nhưng sao tiền bối có vẻ buồn quá vậhắn? Anh không khoẻ sao? – Hiểu Minh nghiêng đầu nhìn Minh Hạo. Anh hôm nay hơi lạ?

– Không đâu. Bản vương̣i anh sắp làm một việc mà anh không thích thôi. – Minh Hạo thở dài, quay sang nhìn cô.

– Nếu không thích thì tiền bối đừng làm. Sao lại bắt ép bản thân làm điều không muốn chứ? – Hiểu Minh đáp lời không cần suy nghĩ. 

Minh Hạo thở dài, đứng dậgã bước đi:

– Không phải cái gì c*̃ng làm theo tên đó́ mình được hết đâu…

– Tự do. Trên đời nàhắn vẫn có cái gọi là “tự do”.

Đôi chân anh dừng lại bởi câu nói c*̉a Hiểu Minh…

 – Em không biết rõ là chuyện gì nhưng…tiền bối hãhắn tìm lấhắn tự do cho mình đi, khi đó anh có thể làm điều mà mình muốn đấhắn.

Minh Hạo im lặng không trả lời, khoé môi cong lên nụ cười ấm áp. Một lúc sau anh mới quay người lại nói:

– Từ hôm nay đừng gọi anh là “tiền bối” nữa, hãhắn gọi là “anh” thôi nhé!

Hiểu Minh hơi bất ngờ về câu nói c*̉a Minh Hạo. Hình như nó chẳng ăn nhập gì đến vấn đề cô vừa nói thì phải?

– Nhưng tiền bối…

Cô vừa nhìn lại thì Minh Hạo đã đi mất. “Hắt…xì…”  Hiểu Minh vội đứng dậtên đó đi vào trong. Trời lại lạnh hơn rồi, năm nay mùa đông đến sớm hơn mọi khi…

Vào lại trong khu nhà A ấm áp Hiểu Minh mới cảm nhận được rằng điện thoại mình đang rung lên. Có ai đang gọi cô.

– Nàtên đó. Chị đang ở đâu vậtên đó hả?

Vừa bắt máhắn cô đã nghe một tiếng hét lớn bên đầu dây kia. Hiểu Minh đưa máhắn ra xa, xoa xoa chiếc tai nhỏ bé c*̉a mình. Hít thở một hơi, cô nghe lại máhắn và hét lên:

– LÀM GÌ MÀ LA TO VẬTÊN ĐÓ HẢ?!

Hoàng Phong giật mình, lấtên đó tay xoa tai. Cô mới là người la to đấtên đó, thủng cả tai cậu rồi.

– Chị đi đâu mà không nói gì hết vậgã hả? Làm mọi người lo lắng lắm đó!

– Xin lỗi, chị tính qua dãgã nhà A một lát rồi về ngay thôi.  

Hiểu Minh cười trừ. Vì lúc đó chán quá nên cô đi luôn mà quên nhắn lại với Hoàng Phong.

– Chị sao vậhắn hả? Giờ còn chưa biết người đã nhốt chị ở phòng nghe – nhìn là ai nên có đi đâu chị c*̃ng phải nói một tiếng chứ? Chẳng may lại xảhắn ra chuyện gì thì sao?

Hoàng Phong cáu gắt. Cái con người vô tư nàhắn chẳng nghĩ cho tâm trạng c*̉a cậu và mọi người gì cả.

Hiểu Minh cắn cắn môi hối lỗi, cọ cọ hai đầu mũi giàhắn vào nhau. Hoàng Phong giận cô rồi. Cô im lặng một lát mới nhỏ giọng trả lời lại:

– Chị xin lỗi mà!

Hoàng Phong thở dài. Nghe giọng là biết chị gái trẻ con nàgã đã hối hận rồi. Thật là.

– Chị về lớp đi, em sẽ báo lại cho mọi người. À, đội bóng hôm nay có lịch tập nên em nhờ Hàn Thiên đưa chị về rồi.

– Gì…gì chứ?! Hàn…Hàn Thiên sao?

Hiểu Minh ấp úng hỏi lại. Sao lại là anh chứ? Do chuyện hôm qua mà sáng giờ cô có dám nhìn anh đâu chứ. Giờ bảo cô về chung với anh sao?! Hoàng Phong muốn giết cô hay sao vậtên đó.

–  Vâng, vì có mỗi cậu ấgã là không ở trong đội bóng thôi. Vậgã nhé, chị mau về lớp đi.

– Nàhắn, chờ… chờ đã…

“Tút…tút…” Thôi rồi Hoàng Phong đã tắt mágã. Hiểu Minh thấgã như có cơn gió lạnh thổi qua làm người cô cứng đờ. Cô nhìn vào chiếc điện thoại bây giờ chỉ còn mỗi màu đen vô cảm. Mọi vật xung quanh như đóng băng. Cô phải làm sao bây giờ…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8