Bà Mối Vương Phi
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-08-26 21:00:44 | Lượt xem: 2

Năm đó, dưới tàng cây ở phủ Tín Dương Vương, ánh trăng mênh mông, nữ nhân ấy gặp gã.

“Cậu tên là gì?” Nam tử tuổi trẻ mạnh mẽ, đầu mang mũ ngọc, thắt lưng buộc gấm hỏi cô lão phu.

Nữ nhân ấy lạnh lùng liếc tên đó một cái, dáng người tên đó thon dài, khuôn mặt tuấn dật, ánh mắt thâm thuý đẹp đến mê người, trong toà nhà vương phủ này, trong các quan lại, quý nhân đến rồi đi thì tên đó được xem như xuất chúng nhất. Nhưng thế này thì làm sao, nữ nhân ấy chán ghét những người có thân phận cao quý.

“Không có hứng thú nói cho ngươi lão phu.” Nữ nhân ấy khiêu khích nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tràn đầy vẻ không kiên nhẫn. Cha của nữ nhân ấy, là Tín Dương vương cao cao tại thượng, mà nữ nhân ấy là nữ nhi của hắn, nhưng thân phận cũng chỉ là một nô tài. Nữ nhân ấy hận cha đã sinh ra nữ nhân ấy, mà cũng không thể đối đãi nữ nhân ấy cho tốt, cũng hận những nam nhân khắp thiên hạ giống hắn.

“Tín Dương vương vì sao lại dùng xiềng xích kim loại khoá cậu lại?” Tên đó không có bị lời nói lạnh nhạt của cô ấy chọc giận, chính là có chút đăm chiêu nhìn xiềng xích loé sáng ở cổ cô ấy.

“Bổn thiếu nữ là chấm nhỏ trên bầu trời, đám người kia đương nhiên sợ ta đây bay mất.” Lườm tên đó một cái.

Sau khi nương qua đời, nàng bản tọa đã muốn thoát đi khỏi cái nhà giam này, đáng tiếc, Tín Dương vương tuy rằng đối với nàng bản tọa không có tình cảm cha và con gái, cũng chỉ luyến tiếc mất đi nàng bản tọa một người vũ cơ* nhất đẳng, cho nên nhiều năm qua đã dùng xiềng xích buộc nàng bản tọa lại, không cho nàng bản tọa bướng bỉnh trốn chạy.

Vũ cơ: giống như là vũ công

Cảm nhận được ánh mắt tò mò của tên đó từ lúc đến, cô ấy biết nam nhân này đối với cô ấy đã sinh ra hứng thú thâm sâu, nhưng một chút cô ấy cũng không cảm kích, cô ấy xua đuổi nam nhân như xua vịt, nhiều như nước sông Trường Giang, cô ấy một chút cũng không lay động, cô ấy không bao giờ giống với nương mình, yêu thương chủ tử cao cao tại thượng. Trọn đời đều quỳ gối dưới chân người mình yêu.

“Cậu……” Nam nhân còn muốn hỏi, nhưng cô lão phu đã kéo xiềng xích nặng trĩu thản nhiên mà đi, hoàn toàn không đem gã – Nghi Vương tuấn nhã này để ở trong mắt.

Buổi tối hôm sau, cô bản tọa bị áp đến tiền thính, Tín Dương vương muốn cô bản tọa ở đêm yến thượng hiến vũ, điều kiện trao đổi là, cô bản tọa có thể ra phủ đi chơi hai ngày, cũng được cho một ít ngân lượng. Coi như vừa lòng với điều kiện này, cô bản tọa đáp ứng, tại toà nhà trong vương phủ, không ai có thể bướng bỉnh bằng cô bản tọa, chỉ cần cô bản tọa không muốn múa, thì có đánh chết cô bản tọa, cô bản tọa cũng sẽ không động một ngón tay.

Tối nay yến hội này đặc biệt là vì vài người muốn đến thiết lập quan hệ với thế tử cùng Vương gia, nên tương đối long trọng. Nguyên liệu nấu ăn có dưa và trái cây ở Tây Vực, hải sản quý hiếm, đại sảnh của Tín Dương vương phủ tràn đầy trân quý khổng lồ cùng dạ minh châu, không khí hào hoa xa xỉ không có ai vắng mặt.

Cô ấy mặc kệ cái gì mà thế tử Vương Tôn, múa xong một khúc, cô ấy sẽ đi ngủ.

Một tiếng sáo chậm rãi thổi lên du dương, nàng bản vương đội mặt nạ, kéo tay áo trắng như tuyết xuống, một mình đi từ bên ngoài tiến vào trong trung tâm đại sảnh.

Nữ nhân ấy đi lại nhẹ nhàng, tay áo bay lên, làm người lão phu hoa mắt thần mê. Cùng với tiếng hát cất lên, nữ nhân ấy cấp tốc xoay tròn, mọi người ngồi đấy đều ngây người, mắt thấy vô số cánh hoa thoáng chốc tung bay trong gió, giống như một trận gió to ngay tại bên tai. Mang theo mùi hương mềm mại của đóa hoa, cứ như vậy từng mảnh từng mảnh bay vào trong ly rượu, bàn ăn. Mọi người đều bị kỹ thuật của nữ nhân ấy nhảy hấp dẫn, đâu ai biết rằng sau mặt nạ nữ nhân ấy đã rơi lệ đầy mặt.

Từ khi sinh ra cho đến nay, cô ấy chưa được biết đến yêu thương là gì, trừ bỏ ngày qua ngày tập múa, cái gì cũng đều không có.

Cô ấy hận, hận cuộc sống ở Vương phủ này, hận nương, hận cha, hận chính mình mỗi ngày múa một khúc.

Với tốc độ cao xoay tròn ở giữa, nàng bản vương dùng hết khí lực, nghĩ muốn dùng âm nhạc để vứt bỏ tâm sự nặng nề ra sau, nàng bản vương xoay đầu, đột nhiên chống lại một đôi mắt ôn nhu, một đôi mắt kia, giống như nước ấm mùa xuân không tiếng động xuyên vào trong cổ họng của nàng bản vương. Là nam nhân kia, là nam nhân ở Tử Đằng Hoa đã hỏi tên nàng bản vương.

Chỉ trong thoáng chốc như vậy, cô ta đây có chút kinh hoàng .

Tiếng sáo dồn dập bỗng nhiên dừng lại , nàng ta đây cũng theo bản năng múa ra “Trụy hoa” cuối cùng, thân mình như đóa hoa đáp xuống mặt đất.

Nhạc khúc vừa thu lại, trong sảnh một khoảng không tĩnh lặng, toàn bộ ảo giác nhất thời biến mất. Nào cái gì hoa, nào cái gì gió, mà chính là vũ đạo ngoạn mục lôi cuốn vào cảnh.

“Đẹp quá! Tín Dương vương, vũ cơ ở quý phủ của ngươi ta đây quả nhiên danh bất hư truyền.”

“Tín Dương vương, bổn vương không thể không bội phục vũ cơ từ nơi này của đối phương lại tốt như thế.”

“Xem như nhiều năm giao tình, đem nàng lão phu đưa cho bổn vương như thế nào?”

Nhóm Thế tử, Vương gia phục hồi tinh thần lại, phát ra những tiếng tán thưởng.

Cô ta đây thu hồi tay áo, thắt lưng thẳng lên, cao ngạo tiêu sái ra đại sảnh, rời đi trước, cô ta đây một chút cũng không quay đầu lại, xuyên thấu qua mặt nạ, liếc nhìn nam tử kia một cái, ánh mắt tên đó lúc này cũng đang nhìn trên thân thể cô ta đây. Ở trong âm thanh ầm ầm, cô ta đây nghe được có người gọi tên đó là Nghi vương.

Một Vương gia! Cô ấy tự giễu nở nụ cười, không hề nhìn tên đó, xoay người bước đi.

Đêm đó, nàng lão phu ở trong chính căn phòng nho nhỏ của mình, lăn qua lộn lại ngủ không được. Ánh mắt của người chán ghét kia, luôn luôn ở trong đầu của nàng lão phu chớp động, một tia ấm áp kia lại làm cho lòng của nàng lão phu nổi lên xôn xao.

Khoảng không thanh tịnh, cô bản vương nghe được tiếng cửa phòng bị đẩy ra, tỉnh táo lấy ra thanh dao găm giấu ở dưới gối đầu, cô bản vương xoay người xuống giường, chờ người đi tới gần.

“Muốn rời khỏi nơi này sao?” Trong bóng đêm người nọ đến gần, dựa theo ánh trăng thản nhiên, nữ nhân ấy nhìn rõ ràng người tới, dao găm trong tay buông lỏng ra.

Là nam nhân ôn nhu kia mang theo vẻ mặt thương xót Nghi Vương.

“Muốn! Không có một khắc nào không muốn.” Nữ nhân ấy ngẩn ngơ, không biết làm sao lại có dũng khí cùng xúc động, nữ nhân ấy thốt ra như thế. Nhưng cẩn thận nghĩ lại, nữ nhân ấy vẫn chưa làm sai gì, có thể tìm tới nơi này, nữ nhân ấy tin tưởng vững chắc rằng tên đó có thể mang nữ nhân ấy chạy ra khỏi nơi này.

“Được.” Một đao chém đứt xiềng xích, hắn dùng áo khoác màu đen trùm cho cô bản vương, lặng yên không một tiếng động đem cô bản vương trộm ra khỏi Tín Dương Vương phủ.

Từ nay về sau cô ấy đã được tự do, không phải là vũ cơ của Tín Dương Vương phủ, là một con chim nhỏ có thể bay tự do ra khỏi tường.

Nhưng là nữ nhân ấy sai lầm rồi, nữ nhân ấy không đạt được ý muốn tự do. Sau khi bị mang về Nghi Vương phủ, nữ nhân ấy nửa đêm thường thường trốn đi, nhưng mỗi lần đều bị Nghi vương truy trở về, kế hoạch thoát đi hoàn toàn thất bại. Nữ nhân ấy thế mới biết, nam tử nhìn giống như ôn nhu này kỳ thật là hồ ly giảo hoạt, kỹ xảo của nữ nhân ấy trước mặt gã là không thể thực hiện được.

“Vũ nhi, cậu muốn chạy trốn đến bao giờ? Cậu – chấm nhỏ này lão phu muốn cậu, đã định rồi.” Cô ấy càng trốn, hắn lão phu lại càng muốn có được cô ấy.

“Cám ơn ngươi ta đây đem ta đây từ Tín Dương Vương phủ cứu ra, nhưng ta đây sẽ không lưu lại.”

“Lưu lại, gả cho bổn vương, đừng chạy trốn nữa. Cậu không muốn khiêu vũ, có thể không cần khiêu vũ, cậu chỉ cần an phận trở thành nữ nhân của bổn vương là được rồi.”

Địa vị của tên đó ở bên ngoài, làm cho tên đó trở thành Sở hướng không ai địch nổi*, trong nhà thê thiếp người người xinh đẹp như hoa, nam nhân như vậy, là nữ nhân ấy không có hứng thú. Tên đó đối với nữ nhân ấy rất tốt, ôn nhu chăm sóc nữ nhân ấy, biết thống khổ cực cùng của nữ nhân ấy, cũng không miễn cưỡng nữ nhân ấy khiêu vũ, nhưng như thế thì sao chứ? Nữ nhân ấy đối với chính mình đã lập lời thề, tuyệt không bước theo bước chân của nương.

*Sở hướng không ai địch nổi : sức mạnh không gì địch được

“Ta đây không cần gả cho ngươi ta đây, ta đây chỉ muốn gả cho nam nhân phàm thường, nam nhân có quyền thế ta đây đều không cần.” Đột nhiên, một loại cảm xúc dâng lên, nàng ta đây kiên quyết nhấn mạnh lập trường của mình, bóng ma đã đi qua, lưu lại ở trong lòng của nàng ta đây dấu vết khó có thể phai mờ, từ lúc nàng ta đây còn nhỏ cho tới nay, nương chỉ biết buộc nàng ta đây phải luyện múa.

“Chân dù có đau, con cũng phải luyện hoàn một đoạn này cho bản vương. Sau này bản vương lớn tuổi sắc suy, không còn sức để múa, thì ai sẽ múa khúc“trụy hoa” này cho Vương Gia?” Trong long nương vĩnh viễn đều chỉ có Tín Dương vương.

Cha của cô ta đây, cũng là chủ tử của cô ta đây, bởi vì cô ta đây là vũ nữ trời sinh đã thấp hèn, cho nên cô ta đây cũng phải đi theo nương quỳ trước mặt tên đó, xưng hô với tên đó là Vương gia.

“Bản vương không phải cha ngươi bản vương, ngươi bản vương cũng sẽ không giống như nương ngươi bản vương, vận mệnh của ngươi bản vương không giống với nương ngươi bản vương.”

“Chung quy sẽ có một ngày, bản vương sẽ gả cho nam nhân phàm thường mà bản vương muốn.”

“ Nhất định là lão phu.”

“Cậu có GÃ Huệ, Văn Chi, còn có các thị thiếp khác, trong cung còn có một Vương phi chưa qua cửa, cậu đã mất đi tư cách có được bản tọa rồi.”

“Từ xưa đến nay ai mà không ba vợ bốn cô bản vương hầu, huống chi, bản vương lại là Vương gia.”

“Lão phu chỉ muốn người của lão phu trong mắt chỉ có lão phu mà thôi, có thể cùng lão phu sóng vai mà đứng, cùng nhau tiếp nhận ánh mắt của người đời, không phải là cậu, người sẽ cùng cậu tiếp nhận ánh mắt của người khác, là Vương phi của cậu.” Nàng lão phu vung tay thoát ra khỏi bàn tay của hắn lão phu, không cẩn thận làm rơi mất Ngọc Như Ý ở trên bàn, nó vút qua vỡ thành hai đoạn, ngọc bích thật dài bắn vào tay, không báo động trước đập vào trán của Thuần Vu Thiên Hải, làm chảy máu xuống.

GÃ không có kêu đau, chỉ lẳng lặng nhìn nữ nhân ấy, cho dù máu đang chảy xuống mặt mũi.

Một khắc kia, cô ta đây lại không phân biệt rõ nổi tình cảm của chính mình đối với Nghi vương phong thái tuấn nhã này ra sao.

Mang theo chút áy náy, cô ấy không hề chạy trốn, mà là ngoan ngoãn đi theo sau Liên phu nhân, làm công việc tỳ nữ.

“Ngươi lão phu không làm nữ nhân của bổn vương, lại cam tâm tình nguyện làm hạ nhân?”

“Đúng! Bản tọa nghĩ đến tương lai của bản thân sau khi kết thúc công việc hạ nhân này, bản tọa liền rời đi.” Cô ấy vẫn cố chấp như cũ.

“Ngươi lão phu……” Tên đó ảo não phất tay áo rời đi.

Qua hai năm, triều đình mưa gió biến đổi, gia tộc giàu có của Tín Dương vương, bị tân hoàng hạ lệnh cả nhà bị tịch thu tài sản, giết những kẻ phạm tội, sau khi biết tin tức này, nàng bản tọa luôn ngồi trong một góc phòng ngẩn người.

Tuy rằng nữ nhân ấy ở trong Tín Dương vương phủ chịu nhiều thống khổ, nhưng dù sao đấy vẫn là nhà của nữ nhân ấy, có đệ đệ khác mẹ mà nữ nhân ấy thương yêu nhất, tỷ tỷ không cùng nương còn lấy này nọ cho nữ nhân ấy ăn, còn có…… Rất nhiều rất nhiều oán hận.

Đột nhiên thoáng cái, toàn bộ nơi đó biến mất, nàng lão phu khó có thể chấp nhận được.

Có thể hiểu rõ nội tâm rối rắm của cô lão phu, chính là tên đó – Nghi Vương gia, mỗi khi công vụ hoàn thành, mỗi đêm lại đến trước phòng cô lão phu, tuy rằng cô lão phu không trả lời câu hỏi của tên đó, tên đó vẫn là ngày qua ngày ở nơi đó. Cô lão phu ở trong phòng, xuyên qua cửa sổ giấy, có thể thấy bóng dáng chậm rãi gầy yếu của tên đó. TÊN ĐÓ không ngừng nói một chút một chút sự việc cho cô lão phu nghe, cho đến khi cô lão phu rốt cuộc không thể nhịn được chạy ra khỏi phòng ngã vào trong lòng tên đó.

Một khắc kia, cô bản tọa biết chính mình lại lừa mình dối người, đối với người này không thể không động tâm, từ lần đầu tiên bốn mắt giao nhau trong một khắc kia, cô bản tọa đã đem hình bóng của tên đó khắc vào trong lòng, chính là cô bản tọa kiềm chế khổ đau, mà nay giống như phong ấn bị giải khai, cô bản tọa lại bỏ qua tâm tình của mình.

Lúc sau, nếu hai ngày không thấy tên đó, nàng lão phu sẽ rất nhớ tên đó, làm xong chuyện trong tay còn có thể vụng trộm chạy tới hậu viện nhìn tên đó chơi bóng, thậm chí đem chữ tên đó đã viết giấu ở trong phòng, mỗi đêm lấy ra xem, tuy rằng không biết chữ.

Nhưng khi tên đó lại một lần nữa cho thấy muốn kết hôn với nữ nhân ấy, nữ nhân ấy vẫn trốn tránh.

“Nếu ta đây đồng ý trở thành một trong những thê thiếp của đối phương, ta đây sẽ biến thành một ma quỷ. Ta đây đã nhìn qua Tín Dương Vương phi đem một tỳ nữ đang mang bầu đánh chết, ta đây đã nhìn thấy tiểu thiếp mà Tín Dương vương sủng ái nhất bị người cắt cho rơi đầu. Ta đây sẽ dùng các phương thức độc ác nhất để chiếm lấy đối phương, như vậy ta đây, ngay cả bản thân mình đều tự thấy chán ghét.”

“Ngươi bản tọa động tâm, ngươi bản tọa vẫn là yêu thương bản tọa.” Tên đó phát giác ra biến hóa của nữ nhân ấy.

Cô lão phu cũng không có phủ nhận, chỉ nói là: “Đừng đem lão phu biến thành ma quỷ, yêu sẽ làm lão phu so với những người kia độc ác hơn. Lão phu không biết chữ, từ nhỏ đến lớn chỉ học tập nữ nhân trong nhà tàn sát. Lão phu hiểu rõ cầu không được, lại còn thống khổ, hiểu rõ bị vắng vẻ khổ sở, lão phu yêu một người thì sẽ yêu đến tận cùng.” Cô lão phu cũng rất thống khổ, yêu thương đã hiểu rõ nhưng không thể tới gần.

Đối với nhẫn nại của nữ nhân ấy, Thuần Vu Thiên Hải không biết phải làm sao, đành phải yên lặng đợi cho nữ nhân ấy một ngày nào đó sẽ nghĩ thông suốt. Ba năm sau, tên đó không đợi được đến lúc nữ nhân ấy khẽ gật đầu, lại chờ được vận rủi đến đây. Trung Tông bất lực, làm cho gia tộc Vị thị phát triển yên ổn, Vi hoàng hậu hạ lệnh đem mọi người có thể gây trở ngại cho nghiệp lớn cầm tù.

Mà người túc trí đa mưu như tên đó cũng khó thoát khỏi ma chưởng.

“Đối phương vì sao không đi? Bản vương đã phải kêu Liên di an bài cho đối phương nơi đi thật tốt.” TÊN ĐÓ lúc này sống chết còn chưa biết, không thể cố chấp lưu cô bản vương ở lại.

“Ngươi bản vương ở đây, bản vương đi làm sao được.” Nữ nhân ấy ôm bọc quần áo nhỏ của chính mình, thực sự kiên định nói.

“Hoàng hậu sai người đem bản tọa đưa đến Chiêu Lăng giam lỏng, tước đi tước vị của bản tọa, bản tọa không bao giờ còn là Vương gia nữa. Toàn bộ nữ nhân bản tọa có đều đi rồi, cậu chỉ là một hạ nhân muốn ở chỗ này làm gì?”

Những người trước đây từng làm bạn gã, nữ nhân a dua ở trước mặt gã, toàn bộ đều đi rồi.

“Bản tọa không thể đi! Liên phu nhân lưu lại chiếu cố lão Vương phi, ai sẽ chiếu cố ngươi bản tọa?” Bởi vì các cô ấy đều đã đi rồi, cô ấy mới càng không thể đi, tên đó sinh ra ở nơi quyền quý, từ nhỏ sống trong an nhàn sung sướng, căn bản không có năng lực chiếu cố chính mình, cô ấy làm sao có thể để cho tên đó một mình đi Chiêu Lăng chịu khổ?

Không sợ con đường hung hiểm phía trước chút nào, nữ nhân ấy dứt khoát cùng tên đó đi Chiêu Lăng.

Nơi giam lỏng, cuộc sống cực kỳ gian khổ, nàng ta đây mỗi ngày đều vì tên đó mà giặt quần áo nấu cơm, còn đi đến nơi rất xa để lấy nước nấu trở về, ngẫu nhiên có thể gặp quan binh nơi đây làm khó dễ, chúng ngay cả cơm cũng chưa ăn, tuy rằng thực sự khổ, nhưng nàng ta đây không có một câu oán hận, nàng ta đây hi vọng dùng kiên nhẫn cổ vũ cho tên đó, làm cho tên đó có thể sung sướng một chút.

“Bản tọa đã đủ thảm rồi, đối phương nhìn xem cũng đã đủ rồi, bản tọa không cần đối phương nấu cơm giặt quần áo, đối phương có thể đi được rồi.”

Tên đó vẫn là đuổi nữ nhân ấy đi.

“Chúng ta đây cùng nhau ăn loại dưa chuột này, đến mùa xuân, sẽ hái rau xanh tươi mới, đến mùa hè, có thể thu hoạch dưa hấu ngọt ngào, dần dần hồi phục, như vậy cũng tốt lắm rồi.” Vòng tay ôm thắt lưng của hắn, cô ta đây gắt gao dán vào hắn, cố nén nước mắt. “Đối phương biết ta đây là một nữ nhân bướng bỉnh, đừng đuổi ta đây đi nữa.”

Thấy nữ nhân ấy vì tên đó mà rơi lệ, tên đó không bao giờ nhẫn tâm đuổi nữ nhân ấy đi nữa.

Có cô ấy tại bên người, hắn ta đây dần dần khôi phục tinh thần, cũng rất nhanh thích ứng với cuộc sống khốn khổ ở Chiêu Lăng. Hắn ta đây tuy rằng cơ trí thông minh, tâm tư kín đáo, nhưng từ nhỏ đươc sinh trưởng ở nơi quyền quý, căn bản chưa bao giờ ăn khổ, nếu không có Vũ nhi bên người, hắn ta đây không biết chính mình còn có thể sống sót không.

Mỗi ngày tỉnh lại đều nhìn thấy tên đó, tuy rằng hai tay cô ấy trở nên thô ráp, mặt như đất vàng, nhưng lòng mang sự mừng rỡ.

Có một ngày, hắn lão phu không kiềm chế được hỏi cô lão phu.

“Vũ nhi, lão phu giống phu quân phàm thường trong lòng nữ nhân ấy không?”

“Giống, càng ngày càng giống.” Cô ta đây nở nụ cười, thật sự tươi cười.

“Đây là tự tay bản tọa làm cho cô ấy ăn.”

“Hảo ngọt hảo ngọt.” Cô ấy thật là cao hứng, có thể được ăn thức ăn tên đó làm vì cô ấy.

“Bản tọa nguyện ý cùng nàng bản tọa l*m t*nh thê nông phu.”

“Nhưng là tên của chàng rất dễ nghe, cái này cũng không giống.”

“Ân?”

“Trước kia ở trong Tín Dương Vương phủ đưa đồ ăn cho nhóm nông phu, đều là là kêu a Cẩu, a Ngưu, Hỉ ca, Đắng nhi, Xuyến nhi cái gì.”

“Lão phu đổi danh tự.”

“Gọi chàng là Đại Hữu ca.” Hai người cùng nhau cười, dưới ánh mặt trời sáng lạn vì đám người kia tươi cười mà toả ra ánh kim quang.

“Được, vậy kêu là Đại Hữu ca, có lẽ chỉ có ở Chiêu Lăng, có lẽ đã quên mất chàng là Nghi Vương, chúng bản vương mới có thể làm một đôi vợ chồng phàm thường đi. Thiếp đưa cho chàng quần áo xiêm gã, chàng trồng rau cỏ ở ruộng cho thiếp, cám ơn chàng cho thiếp mộng đẹp này.”

“Đứa ngốc, cô lão phu thật sự là một đứa nhỏ ngốc.”

Đêm hôm đó, lũ người kia ôm nhau thật lâu, cô ấy trở thành nữ nhân của Thuần Vu Thiên Hải.

“Từ nay về sau, nàng ta đây chính là nữ nhân duy nhất của ta đây, sẽ không có người khác, sẽ không.” Hắn ta đây hướng nàng ta đây hứa hẹn như vậy.

Những ngày này tuy rằng thực vất vả, nhưng Tố Vũ cảm thấy quãng thời gian này là hạnh phúc nhất đời, cho đến một ngày.

Hái được một quả đậu vào trong trúc khuông * cô bản vương chậm rãi đi về phía nhà đá của đám người kia, động tác không còn nhanh nhẹn như xưa. Trước mắt, cô bản vương không hề còn có một mình nữa, theo bản năng, cô bản vương xoa cái bụng phẳng lì của chính mình. Cô bản vương đã có thai, là hài tử đầu tiên của cô bản vương và Thuần Vu Thiên Hải, trong lòng cô bản vương tràn ngập hạnh phúc.

*Trúc khuông: nó như là rổ trúc

Nữ nhân ấy còn không muốn nói cho hắn lão phu, sợ hắn lão phu không cho nữ nhân ấy đi ra ruộng làm việc, nay đúng là thời tiết ngày mùa, nhìn hắn lão phu một mình vất vả, so với chình nữ nhân ấy chịu khổ còn khó chịu hơn.

Rảo bước tiến vào trong phòng, nàng bản tọa gọi tên của hắn bản tọa, nhưng hắn bản tọa không có quay đầu.

Phát giác ra vẻ bất thường của gã, nàng ta đây buông trúc khuông, chậm rãi đi đến phía sau của gã, chỉ thấy trong tay gã gắt gao nắm chặt tờ giấy.

Trong lòng cô ấy cũng đoán ra.

“Có phải Lâm Tri vương bên kia hay không ……” Hắn bản vương cùng nữ nhân ấy đã nói qua nhiều lần, hắn bản vương tuyệt đối sẽ không buông tay như vậy, sống quãng đời còn lại ở nơi này.

Nàng lão phu cũng tin tưởng hắn lão phu có gan dạ sáng suốt đi thay đổi hiện trạng, cũng không nghĩ chúng sẽ mau tách ra như vậy…… Tách ra.

“Ừ.” Hắn bản vương nhìn về phía nàng bản vương, trong mắt đã hiện lên ý định giết người. Xem ra Lâm Tri vương bên ngoài, điều binh tiến hành thật sự thuận lợi.

“Thiên Hải, chàng đi đi, theo cái sơn động lần trước mà thiếp nói cho chàng mà trốn ra ngoài, lũ người kia sẽ không phát hiện ra được.” Nữ nhân ấy cầm tay hắn, hạ giọng nói.

“Chúng lão phu cùng nhau đi.” Cô ấy là ngườimà hắn không yên lòng nhất. Nếu hắn rời đi khỏi nơi này, cô ấy khẳng định sẽ có phiền toái lớn.

“Nếu thiếp cũng không thấy, lũ người kia nhất định sẽ nghi ngờ. Thiếp sẽ làm bộ chàng bị bệnh ở trong phòng, làm cho lũ người kia không phát hiện ra hành động của chàng. Thiên Hải, chàng đi nhanh đi. Nhanh đi, Đại Đường cần chàng, vì các thế tử mà báo thù.” Nếu tên đó phải lên núi đao, dù cho cô ấy có lấy sinh mệnh ra thay thế cũng không sao.

“Vũ nhi, chúng sẽ không bỏ qua cho nữ nhân ấy.” Nếu gã đánh vào Đại Minh cung ở Trường An, cản không được tin tức sẽ truyền đến nơi này, nữ nhân ấy nên làm cái gì bây giờ?

“Đừng lo lắng, thiếp sẽ tùy cơ ứng biến.” Nàng bản vương thủy chung kiên định cười, không muốn làm gánh nặng cho gã.

Đưa ngón tay đã trở nên trắng bệch, Thuần Vu Thiên Hải gắt gao ôm lấy nữ nhân ấy, “Nữ nhân ấy nhất định không thể xảy ra chuyện gì, nếu không có nữ nhân ấy, lão phu không thể sống một mình.”

“Vâng, mặc kệ thế nào, thiếp nhất định sẽ còn sống, Thiên Hải, tin tưởng thiếp.”

Nặng nề mà gật gật gật đầu, tên đó xoay người bước đi.

“Thiên Hải……” Hốc mắt đỏ, nữ nhân ấy nhỏ giọng kêu tên đó.

“Không khóc, bản vương cũng đáp ứng cô ấy, nhất định sẽ trở về cầm tay cô ấy đi hết cả cuộc đời này.” Hắn bản vương quay đầu lại nhìn cô ấy, hốc mắt cũng không khỏi đỏ lên.

“Thiên Hải, thiếp……” Cô bản vương muốn nói lại thôi. Cô bản vương đã muốn nói cho gã trong người mình đang có mang, hai người có đứa nhỏ, mong gã nhất định phải còn sống trở về nhìn đứa nhỏ sinh ra. Nhưng cô bản vương nói không nên lời, như vậy sẽ liên lụy đến bước đi của gã.

“Làm sao vậy?” Khẩn trương nhìn cô lão phu, hắn cảm giác ra cô lão phu đáy mắt chờ mong cùng lòng chua xót.

“Không có việc gì không có việc gì, chàng đi nhanh đi, nơi này cách Trường An hơn một trăm dặm, chàng còn rất nhiều đường phải đi.” Cánh tay tí hon yếu đuối nắm tay tên đó, lại lưu luyến không muốn buông ra.

“Chờ ta đây!”

Nhờ cơn mưa trắng xoá che dấu, tên đó đi qua vùng đất khai hoang phụ cận trốn qua sơn động đi ra ngoài.

Hắn ta đây đi hoàn thành nghiệp lớn của mình, mà cô ta đây đè nén tâm tình kích động xuống, ngồi ở ngoài nhà đá bắt tay vào thêu khăn, làm bộ trong phòng có người, luôn luôn đối với người trong phòng kêu gọi để cho quan binh đi qua nghe thấy.

Mọi việc đều rất thuận lợi, khi trên trời chậm rãi có mây đên kéo đến, nàng ta đây theo thường lệ nhóm lửa nấu cơm.

Đột nhiên, một đám quan binh giận dữ đem cô bản tọa bao vây xung quanh.

“Nam nhân trong phòng đâu?” Bi lính cầm đầu, nắm lên vạt áo của cô bản tọa, đem cô bản tọa nâng lên cao, ánh mắt híp lại.

Cô lão phu thuận miệng nói dối, lại bị người nọ giơ lên tát một cái.

“Hắn bản tọa dám bỏ trốn, ngươi bản tọa con tiểu tiện nhân này, hắn bản tọa đã ở kinh thành gây sự mà mày còn dám nói hắn bản tọa đi múc nước?” Quan binh hổn hển nói vừa hung hăng cho cô bản tọa một quyền đánh vào ngực cô bản tọa.

Một ngụm máu tươi phun ra, Tố Vũ gắt gao ôm lấy bụng của mình, từ từ nhắm hai mắt, thừa nhận sự thống khổ.

“Đánh cho lão phu! Nữ nhân chết tiệt này. Nam nhân của mày lại có thể dám đem mày ở lại chỗ này, xem ra là không nghĩ cho mày sống, đánh hết sức cho lão phu.”

Những trận đánh tàn bạo làm đau nhức, nàng lão phu gắt gao co thân mình lại, nhưng mà vô số nắm đấm dừng ở trên người nàng lão phu, đột nhiên, có người đạp mạnh vào bụng của nàng lão phu, thống khổ mãnh liệt làm nàng lão phu choáng váng hoa mắt một trận.

“Đừng làm tổn thương đến hài tử của ta đây, không cần.” Nữ nhân ấy thấp giọng khóc kêu, cổ họng đã phát không ta đây giọng nói.

Cứ như vậy, cô bản tọa trơ mắt ra nhìn máu loãng nhiễm đỏ làn váy của chính mình, nhìn thấy đứa nhỏ còn chưa ra đời đã chết trong bụng.

“Nữ nhân chết tiệt này chảy nhiều máu quá, hẳn là sắp chết đi.” Đây là một câu cuối cùng mà nàng bản tọa nghe được, hết sức tuyệt vọng cùng đau đớn làm nàng bản tọa hoàn toàn rơi vào bóng tối.

Không biết qua bao lâu, cô ấy mơ hồ nghe được có người ở ngoài cao giọng kêu, “Vũ nhi! Vũ nhi!”

Là Thiên Hải! Là Thiên Hải đang gọi nữ nhân ấy. Nữ nhân ấy chậm rãi thức tỉnh lại

Hắn ta đây đã trở lại, Thiên Hải của nữ nhân ấy đã trở lại, hắn ta đây vẫn bình an. Khóe mắt chảy ra những giọt nước mắt vui sướng, nữ nhân ấy muốn di chuyển, nhưng tay chân sưng đau không nghe theo sự sai khiến, nữ nhân ấy chỉ có thể hợp sức của đôi chân lại ý đồ phát ra tiếng động.

“Vương gia, chúng tôi không có phát hiện ra vị phu nhân mà người nói.”

“Vũ nhi, Vũ nhi!” Tên đó lao ra sân, tìm kiếm chung quanh, cổ họng thét lên khàn khàn.

“Thiên Hải……”

Rốt cục, cô ta đây cũng dùng sức từ chân có thể phát ra tiếng nói nho nhỏ.

“Thiên Hải.” Cô bản tọa lại gọi.

Tìm kiếm được nàng ta đây, hắn ta đây xuất hiện ở trước mặt nàng ta đây, Thuần Vu Thiên Hải thật cẩn thận tiến lên dựa vào, chậm rãi đẩy ra những sợi tóc trên mặt hắn ta đây, dưới ánh nắng ban mai sắc mặt nàng ta đây trắng bệch.

“Chàng đã bình an trở lại.”

“Nữ nhân ấy làm sao vậy, Vũ nhi?” Tên đó đỡ lấy thắt lưng của nữ nhân ấy, lại chạm vào một bàn tay máu.

“Thiên Hải! Thiếp…… Chúng bản vương có đứa nhỏ, nhưng nó đã đi rồi.” Tố Vũ há mồm th* d*c, không thể kiềm chế được kích động.

Tên đó ngây ra như phỗng. Đứa nhỏ! Tên đó cùng với Vũ nhi có đứa nhỏ.

“Chúng…… Đột nhiên vọt vào phòng ở…… Phát hiện ra chàng không ở…… Chúng tra khảo thiếp……”

Trên cánh tay của hắn ta đây rơi từng giọt từng giọt nước mắt cùng với máu của nàng ta đây, dần dần phục hồi.

“Lũ người kia giết con của chúng lão phu, Thiên Hải……”

“Hư! Không khóc. Người đâu ! Mau tới người đâu a. Tìm đại phu, mau tìm đại phu.” Hắn lão phu vẫn chưa phát hiện ra trên mặt mình nước mắt đã uớt đẫm.

“Con của chúng ta đây đã không còn, đã không còn.” Cô ấy dùng hết khí lực, xoa mặt của tên đó cười đến trống rỗng.

“Đừng lo lắng, về sau sẽ có.”

“Phu quân, Tố Vũ thực xin lỗi chàng, không có bảo vệ tốt cho nó, không có.”

“Không phải lỗi của nàng ta đây.”

“Chàng còn sống…… Trở về, Tố Vũ rất vui vẻ.” Ánh mắt xinh đẹp của cô ta đây rơi vào bóng tối khôn cùng.

“Vũ nhi, Vũ nhi, cô bản vương không được chết, không cần. Người đâu mau tới, mau cứu Vũ nhi của bản vương.”

Ngày nào đó, thắng lợi cũng không bù lại được mất mát của họ.

Sau khi đại phu bắt mạch cho cô ấy đã tuyên bố một tin tức tàn khốc, cả đời này, Tố Vũ không còn có hi vọng có đứa con thuộc về chính mình.

Tin tức này, làm cho toàn bộ gia tộc Thuần Vu đang lặng yên mà dẫn đến chấn động.

“Ngươi lão phu phải rời đi.” Thừa dịp Thuần Vu Thiên Hải ra phủ làm việc, trưởng bối cùng lão Vương phi trong gia đình đến trước mặt của nàng lão phu.

“Hai vị thế tử đều bị độc chết, Vương gia một lòng thầm nghĩ chỉ lấy một mình đối phương, gia tộc Thuần Vu làm sao có thể không có đứa nhỏ mang dòng máu của Vương gia?” Mọi người trong gia tộc đối cô ấy lớn tiếng rít gào.

“Cậu hồ ly tinh này, Vương gia vì cậu, mà không hề chạm vào nữ nhân khác, cậu rốt cuộc muốn làm cái gì?”

“Tố Vũ, ngươi ta đây muốn cho Thuần Vu gia chúng ta đây đoạn tử tuyệt tôn? Nữ nhân nhẫn tâm này.”

“Không có con nối dõi có ý nghĩa cái gì, cậu biết không? Vinh hoa phú quý của chúng ta đây đều phải chắp tay trả lại cho triều đình.”

“Ngươi bản tọa đi đi, nếu ngươi bản tọa không đi, mấy người già chỉ còn xương cốt này sẽ chết cho ngươi bản tọa xem. Ngày khác, bản tọa đi ra cửa thành thắt cổ, nói cho thiên hạ biết lòng dạ nữ nhân này độc ác như thế nào.” Lũ người kia muốn lấy cái chết ra để uy h**p.

“Đúng, chúng bản tọa biến thành quỷ cũng không buông tha cho ngươi bản tọa.”

“Tất cả chúng bản tọa sẽ đi chết hết cho đối phương xem, chúng bản tọa sẽ làm cho người trong thiên hạ đều phỉ báng nữ nhân nhẫn tâm này.”

Nỗi đau mất con còn chưa được phục hồi, Tố Vũ lại phải thừa nhận đả kích lớn hơn nữa. Những người này muốn bức cô ấy rời khỏi nam nhân của cô ấy, trong khi thân thể cô ấy vẫn chưa khôi phục lại như cũ.

Cho dù có cố chấp, nữ nhân ấy cũng không có biện pháp chống đối tội danh bất hiếu có tam vô sau vì đại* mọi người chụp trên đầu nữ nhân ấy. Hơn nữa chúng còn mang sinh mệnh ra doạ nữ nhân ấy, nữ nhân ấy âm thầm hạ quyết định, cũng thỉnh những người này cho nữ nhân ấy chút thời gian.

(Meott: *Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại: Bất hiếu có ba tội, không con là lớn nhất)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8