Bà Cô Hổ
Chương 4
Thượng San bị câu hỏi của tên đó làm cho ngây người cũng chỉ là chuyện
nhất thời, thực ra cũng không phải là vì bị mà hỏi mà vì chưa từng tù
góc độ đó mà nghĩ nên mới nhất thời chấn kinh. Chỉ lát sau cô ấy đã cười
khẽ hỏi ” là như thế sao?”
“Cái gì mà là như thế sao?” HẮN thật khách khí mà cũng lễ phép thỉnh giáo.
Khuôn mặt thanh tú lộ ra vẻ tươi cười trả lời ” quả thật, từ góc độ
của ngươi bản vương thì sẽ có suy nghĩ như vậy, cảm thấy vì bản vương mà chịu khổ cũng là tự nhiên”
“Vậy từ góc độ của đối phương thì sao?” vẫn còn có thể duy trì ngữ khí
bình thản như vậy, Dõan Thủy Hử cũng cảm thấy tu dưỡng của mình thật
tốt.
“Cậu đã từng nghĩ qua sao?” Thượng San không đáp mà quăng vấn đề
ngược lại cho tên đó ” hôm nay nếu không chịu này đó mang vạ, sẽ phát sinh
chuyện gì?”
Mày lại nhăn lại, Doãn Thủy Hử thực không nghĩ đến phải nói thế nào, nhưng lời này dường như là có ẩn ý.
Nàng lão phu chính là rủa gã nếu không gặp núi lở làm cho sống sở chết dở thì cũng sẽ vì nguyên nhân khác mà gặp nạn hoặc đột tử a!
“Tử kiếp với mang vạ, đối phương nghĩ cái nào có lợi hơn? Đối phương đi chỗ nào tìm được mua bán tốt như vậy?” Thượng San lại cảm thấy là tên đó thiếu
cô bản tọa rất nhiều.
“Đối phương thật đúng là dám nói a!”, lời này cũng có thể nói ra, Dõan Thủy Hử đúng là chịu thua.
Hắn lão phu không thể lý giải, cô lão phu làm sao có thể tự tin nói như thế?
Nhưng ngẫm lại, lại cảm thấy không đúng. Bởi vì đột nhiên nhớ tới cha nàng bản tọa là Thần Tóan Tử được giang hồ đồn đại, xưng tụng là bán tiên, năng lực không phải chỉ là thầy tướng số thông thường. Dõan Thủy Hử đã nghe
rất nhiều tin đồn về tài năng tiên đóan cùng thần thuật huyền diệu, khó
giải thích.
Ít nhất là trước đây, cha mẹ tên đó luôn muốn tên đó phải bao dung đối với
tiểu quỷ Thượng San, còn thường đe dọa tên đó nếu dám can đảm chống đối
tiểu biểu thúc, khi dễ tên đó thì phải cẩn thận, biểu thúc công kêu quỷ tới bắt tên đó.
Ít nhất, ở hắn mới trước đây, hắn cha mẹ muốn hắn nhiều tha thứ vẫn
là tiểu quỷ đầu bộ dáng Thượng San khi, thường xuyên nhất dùng để đe dọa hắn , chính là — dám can đảm ỷ Cũng lại nghĩ…Nếu biểu thúc công có thể
tinh thông thần quỷ thuật âm dương, lại có thể nghịch thiên cầu ái nữ
đến thì chắc cũng học được một ít bàng môn tả đạo, đó cũng là chuyện hợp lý.
Dõan Thủy Hử trong lòng nghi ngờ, lại thấy cô bản vương cười càng thêm hồ nghi. Cho nên…này…
“Thiếu gia” từ xa một tiếng la lớn truyền đến.
Dõan Thủy Hử biết nếu không phải là chuyện quan trọng, Mạch Đại không dám quấy rầy nên ra hiệu bảo tên đó nói mau.
Mạch Đại cũng không dám trì hõan, liền nói ” Thi Thi thiếu nữ tới chơi, thiếu gia có gặp hay không?”
Doãn Thủy Hử rõ ràng ngẩn ra. Thi Thi?
Không biết tại sao sau khi chết đi sống lại, nghe thấy tên này lại có cảm giác như xa cách mấy đời, không thể nhịn được mà đóan, cô lão phu…như thế nào lại đến đây.
“Gặp, tự nhiên là gặp.” Có người ra tiếng, mà Doãn Thủy Hử tim đập mạnh và loạn nhịp hết sức.
Doãn Thủy Hử nhìn về người mới nói kia. Thượng San cũng chăm chú nhìn lại hắn bản vương, bốn mắt gặp nhau, mà kẻ đầu sỏ lại làm ra vẻ thiên chân vô tà
hỏi ” giai nhân đến thăm, có lý do gì lại đóng cửa không tiếp?”
Chuyện này cũng không đến phiên nữ nhân ấy làm chủ nha!
Doãn Thủy Hử tức giận, Thượng San lại bày ra bộ dáng tự tại, kiểu như ” hảo huynh đệ, ta đây tuyệt đối ủng hộ cậu”
“Uy! Uy!” Doãn Thủy Hử có chút hổn hển.
“Ngươi bản tọa bị trọng thương mới khỏi, đừng lộn xộn” Thượng San nhắc nhở, muốn tên đó ngồi yên, đừng lộn xộn giống như đỉa phải vôi.
“Lão phu nói muốn gặp sao?” Doãn Thủy Hử thật muốn làm cho nữ nhân ấy chết ngay tức thì.
“Có câu, đại nạn không chết tất có hạnh phúc cuối đời, cậu đã vượt
qua được đại nạn mà giai nhân trong lúc này cũng mới biết được tầm quan
trọng của cậu, bản tọa xem ra cậu là có chuyển cơ, đừng có ngốc như vậy
nữa, Mạch Đại, còn không dẫn đường?” Thượng San ra lịnh.
làm cho nàng bản vương cấp tức chết.
Dõan Thủy Hử bị những lời của nữ nhân ấy làm cho không cãi được.
Chuyển cơ sao?
Doãn Thủy Hử cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới, tên đó cùng với Thi Thi cô gái trong lúc đó, còn có thể có cái gì chuyển cơ?
Thực ra, hắn lão phu trải qua kiếp nạn, trừ khi sốt cao hoặc tòan thân đau
đớn, khi thân hình có chuyển biến tốt thì tất cả tâm trí đều nghĩ tới
một vấn đề duy nhất là hắn lão phu làm sao mà sống được? Vấn đề này vẫn cứ lẩn
quẩn trong đầu. Đọan thời gian vì người mà yêu say đắm, lại phiền não
hình như đã là chuyện xa xưa. Hiện tại có người lại nói sự tình có
chuyển cơ, Dõan Thủy Hử thật đúng là không thể nhịn được chần chờ.
Cũng vì chần chờ liền mắt đi cơ hội quyết định.
Mạch Đại dẫn đường, Dõan Thủy Hử còn chưa có chuẩn bị tâm lý đã được Thượng San hỗ trợ đưa đi.
Doãn Thủy Hử chung quy không phải Ngưu Lang. Tả Thi Thi cũng phi Chức Nữ.
Mặc dù Thượng San tự nhận mình là nhân vật xuất hiện phi thường không hợp lúc nhưng cô lão phu thực muốn vì hai người mà nối nhịp cầu Ô Thước.
“Sự tình chính là như vậy, bởi vì chất nhi bản vương nhìn rõ thiên cơ lại
hồng phúc tề thiên, phước lớn mạng lớn cho nên mới giữ được tính mạng”
Lời nói vừa xong, cả đại sảnh rơi vào sự trầm mặc.
Được rồi, thực ra cũng không hẳn trầm mặc hòan tòan mà tốt xấu gì
cũng có tỷ tỷ của nữ nhân vật chính đáp phụ họa, hơn nữa ngữ khí nghe
rất thân thiện, trong phòng vang lên tòan những lời may mắn, cát tường…
Nhưng đây không phải là tình trạng Thượng San mong muốn.
Ngưu Lang cùng Chức Nữ trải qua kiếp nạn sinh tử, biết rằng nhân sinh vô thường, cũng hiểu được cần phải quý trọng người trước mắt cùng nắm
chặt cơ hội. Cho dù là vì vấn đề lễ giáo mà không thể làm ra chuyện tình kinh thiên động địa, nhưng ít nhất cũng phải biểu lộ cảm xúc đầy đủ
nha. Cho nên phải có sóng mắt lưu chuyển, bên trong ẩn chứa tình cảm dạt dào mới đúng nha!
Nhưng nữ chính vẻ mặt có chút lảng tránh ánh mắt nam chính, mà nam
chính lại càng sâu xa, khó hiểu, liền trưng ra một bộ mặt tỉnh bơ. Đây
làm sao có thể là Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau?
Thượng San không rõ nha! Mới vừa rồi nữ nhân ấy còn tưởng rằng là vì song
phương nội tâm quá mức kích động, tình cảm mênh mông đến không biết nên
như thế nào biểu đạt, mới có thể làm cho một lần tẻ ngắt. Nên nữ nhân ấy hết
sức hỗ trợ để tạo không khí, chẳng những tự giới thiệu mình mà còn giúp
đám người kia tìm đề tài nói chuyện, thậm chí còn như đưa Phật lên Tây Thiên,
đem tình huống lở núi kể đi kể lại. Cố tạo không khí, lại tìm nhiều đề
tài để nói, hôm nay nữ nhân ấy không phải giống như Ô Thước sao? Kết quả thật
uổng phí dụng tâm của nữ nhân ấy, uổng phí hơi sức nữ nhân ấy nói bao nhiêu, hai
nhân vật chính thế nhưng vẫn thanh tịnh, này là cái quỷ gì?
“A, Thi Thi, không phải cậu có lời muốn nói sao?” Tả Viên Viên lên tiếng.
Cũng đồng dạng muốn bắt cầu Ô Thước, nhưng cô bản vương so với Thượng San
tích cực hơn nhiều, luôn nói lời hỏi thăm, quan tâm sau đó lại làm
chuyện quan trọng nhất là hướng tiêu điểm tập trung tới muội muội nhà
mình, nhưng cô bản vương vẫn tiếp tục làm người ngòai cuộc, trưng ra thái độ như là sống chết mặc bay
Tả Viên Viên liền vẻ mặt ngượng ngùng nói ” kỳ thật chúng bản vương đã muốn
sớm đến thăm, nhưng lúc trước nghe nói Dõan thiếu thương thế nghiêm
trọng, lo lắng quấy rầy công tử dưỡng thương nên bây giờ mới tới thăm.
Thi Thi thật ra rất lo lắng, nhưng con gái luôn xấu hổ, lúc này gặp mặt
cũng không biết nên nói thế nào”
Làm tốt lắm!
Thượng San nội tâm thẳng thắn thừa nhận, thực cảm thấy tỷ tỷ của Tả
Thi Thi rất biết cách dẫn đường. Trong lời nói ẩn ý Tả Thi Thi là một cô gái rụt rè, nhưng kỳ thực rất quan tâm, lo lắng…
Thi Thi vốn tri thư đạt lễ nên cũng biết dù xấu hổ thế nào cũng phải
vượt qua mới đúng cấp bậc lễ nghĩa, cho nên…” Dõan thiếu cát nhân thiên
tướng, có thễ gặp lại…” tiếng nói ôn nhu chợt nhỏ lại, có chút ngập
ngừng như là có áp lực gì đó, sau lại chu môi nói nhỏ ” thật là tốt quá”
Nghe vậy, Dõan Thủy Hử trong lòng phức tạp.
Lời nói không nhiều,cũng không có biểu lộ cảm xúc, thậm chí có thể
nói là bình thản như nước, nhưng những lời này lại không phải người khác nói mà xuất phát từ Tả Thi Thi. Từ khi tên đó quen biết cô bản tọa, Tả Thi Thi
luôn lấy lễ mà tiếp tên đó, lời nói rất chừng mực, chưa bao giờ vượt quá
thân phận bạn hữu, quân tử chi giao. Nay một câu ” thật là tốt quá”
nghe như không có gì nhưng ngẫm lại thì còn có điểm khác lạ. Với hiểu
biết của tên đó về Tả Thi Thi, những lời này tuyệt sẽ không bao giờ nói,
nhưng cô bản tọa hiện tại nói những lời này với tên đó, như vậy là có ý gì?
Chẳng lẽ đúng như lời Thượng San nói, qua sinh tử kiếp nạn thực sẽ có chuyển cơ?
“Thi Thi cô gái có lòng”, Dõan Thủy Hử trong lòng đắn đo, miệng
cũng thốt lên những lời khách sáo. Hắn bản tọa cho tới giờ cũng không phải là
lang quân mặt lạnh, càng không thể để cho giai nhân nói một mình, đó
cũng không phải là đạo đãi khách của hắn bản tọa.
Chỉ thấy hắn bản vương nói:“Lúc này gặp gỡ đại kiếp nạn, thật là cửu tử nhất
sinh, ngay cả bản vương chính mình cũng chưa nghĩ đến có thể sống mà nhìn thấy mọi người.”
Nhìn thấy hai nhân vật chính nhờ có kẻ chỉ đường, cuối cùng cũng bắt
đầu hòa hõan, tự nhiên mà không khí cũng không tệ lắm, thậm chí còn từ
một câu của Tả Thi Thi mà câu chuyện bắt đầu xôm tụ, nội tâm Thượng San
hớn hở…
Đúng vậy! Chính là nên làm cho hai nhân vật chính hảo hảo đối mặt với nhau!
Cảm thấy trò hay bắt đầu diễn, có thể hảo hảo xem xét thời điểm mà
rút lui Thượng San nghĩ đang là tám chuyện rôm rả chắc sẽ không có người phát hiện cô ấy rời đi, bởi vậy cô ấy vụng trộm đi về phía cánh cửa…
“Tiểu San?”
Động tác dừng lại ngay khi Dõan Thủy Hử gọi tên của nữ nhân ấy
“Không lễ phép, tên của bản tọa là ngươi bản tọa kêu sao?” Thượng San phản ứng tức thì sửa đúng tên đó.
Doãn Thủy Hử không để ý tới, chính là nhìn cô ấy, chờ cô ấy cấp một giải thích hợp lý.
Tỷ muội Tả gia cũng nhìn nữ nhân ấy, ánh mắt không nén nổi sự tò mò, dù sao trước đây các nữ nhân ấy cũng không nghe nói Dõan Thủy Hử có người bà con
này, tuy rằng vừa rồi thấy có vẻ thân thiết, lại cùng ở chung một chỗ,
nhưng mặt nam trang là sự thật, giơ tay nhấc chân cũng lộ ra bộ dáng của một nam nhân là sự thật.
Thượng San không dự đoán được trong khoảng thời gian ngắn, ánh mắt
mọi người đều tập trung trên người cô bản vương, bất quá cô bản vương phản ứng cũng cực
kỳ tức thì
‘Đi nhà xí thôi”, tức giận quăng cho Dõan Thủy Hử ánh mắt xem thường, Thượng San óan giận nói ” cháu trai, đối phương không thể để cho lão phu im ắng
đi mà phải bắt lão phu lên tiếng náo nhiệt vậy sao?”
Nghe những lời trách móc này của nữ nhân ấy, Tả Viên Viên không nhịn được
mà cười thành tiếng, ngay cả Tả Thi Thi trong mắt đẹp cũng lóe lên ý
cười, mà đối nghịch lại là vẻ mặt túng quẫn của Dõan Thủy Hử.
Thượng San lại hừ một tiếng rồi mới rời đi, nhìn cô ấy bỏ đi như là bị lửa thiêu mông.
Thượng nhà xí?
Hừ hừ, hừ hừ hừ.
Vô Vi thôn là một thôn nhỏ trên núi, nơi tập trung những người tu đạo.
Thần Toán Tử chính là đang ẩn cư ở Vô Vi thôn, Thượng San tự nhiên
cũng là đến từ nơi này, như vậy mỗi một người đều là người đọc sách,
người người đều chú ý tu luyện, trẻ con tồn tại rất là ít, đuổi theo
Thượng San là Đông Bảo, một trong số ít đứa nhỏ ở Vô Vi thôn.
Vì sao người lại ở chỗ này?
Thượng San không hỏi một tiếng, đem thằng nhóc đến một góc hoa viên
không có người lui tới, câu đầu tiên lại chính là ” Đônh Bảo, ngươi bản tọa trở
về đi”
Đứa trẻ mười tuổi cũng không lên tiếng, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn,
thanh tú tràn đầy quật cường. Thấy thế, Thượng San vốn xưa nay tùy tâm
sở dục lại thấy bó tay, nhức đầu.
“Tuy rằng lão phu trước đây đã có nói qua với cậu, nhưng lão phu nghĩ cậu
là hiểu lầm gì đó, mới thực không hiểu lời lão phu nói” Thựơng San chỉ có thể suy luận như thế.
Nếu là do lúc trước tuổi còn nhỏ, không hiểu lời nàng bản tọa nói, cũng không sao, nói lại lần nữa là được rồi
“Nha, Đông Bảo đối phương biết người ngày đó nhảy vào nước cứu đối phương là ai sao?” Nữ nhân ấy thay đổi phương thức, hi vọng giúp hắn nhanh hiểu ra sự
thật.
“Là Đình Lan ca ca.” Đông Bảo nhỏ giọng trả lời.
Nghe tên người này, trong lòng hai người lại cảm thấy đau, nhưng
người sống thì phải đối mặt với sự thật mới được. Thượng San vẫn cố tỏ
ra phàm thường, nói tiếp ” Là Đình Lan, cho nên người ngươi ta đây nên báo ân
là tên đó, đúng không?”
Đông Bảo chần chờ, cuối cùng khẽ lắc đầu. Đứa nhỏ mười tuổi cũng không phải như cô ấy tưởng tượng là dễ hù dọa nha!
“Đình Lan ca ca đã chết.” Nói nhỏ, âm thanh tràn đầy áy náy, bởi vì tên đó so với ai khác đều rõ ràng Đình Lan chết là vì cứu tên đó.
“Cha nói. Một mạng thường một mạng.” Đông Bảo âm thanh non nớt nhưng
lời nói thì đã sớm trưởng thành ” nếu ca ca là vì cứu bản tọa mà chết, bản tọa đây nên thường mạng cho tên đó”
“Đừng có nói ngốc như vậy’, bởi vì rất hiểu biết người kia nên Thượng San có thể vì người nọ mà đảm bảo ” Đìn Lan là cam tâm tình nguyện
xuống nước cứu ngươi ta đây, hắn là một người nhân từ, khoan dung độ lượng,
tuyệt đối không muốn ngươi ta đây lấy mệnh hòan lại, nếu hắn dưới suối vàng
biết được…”
“Là trên trời”, Đông Bảo vội sửa lại ” Thượng Nhân sư phụ nói Đình
Lan ca ca là người tốt, nhất định là ở trên trời hưởng phúc, âm ty địa
phủ hay là suối vàng, tên đó đều khôgn ở”
Lời nói trẻn con ngây thơ, trong sáng làm cho người lão phu cảm thấy thỏai mái, chỉ là lòng của Thượng San hơi hơi chua xót.
Một người tốt như vậy, tự nguyện thế thân cho Đông Bảo, trở thành cô
hồn, không ở thiên giới cũng chẳng phải địa phủ mà vĩnh viễn là trong
bích đàm. Bởi vì người tốt quá mức…Chỉ sợ là…
“Là lão phu nói lỡ.” Cố gắng tươi cười, Thượng San giải đáp tiếp ” Đình
Lan nhân từ thiện lương như vậy, khẳng định là ở trê trời hưởng phúc,
cho nên…”
“Cho nên ta đây sẽ chiếu cố ngươi ta đây, San tỷ.” Đông Bảo lanh lợi tiếp lời,
thần sắc lóe lên sự kiên định trong vút qua rồi biến mất ” Cha nói đây
là một mạng đển một mạng, vì ta đây mà ngươi ta đây chưa lập gia đình đã thành quả
phụ, cho nên ta đây phải thay thế Đình Lan ca ca chiếu cố ngươi ta đây, đây là
chuyện mà nam tử hán nên làm”.
Cũng chính vì kết luận này mà lúc trước đã làm cho cô bản vương không chịu
nổi, phải rời nhà đi để cho gã có thời gian bình tĩnh và suy nghĩ, sao
giờ kết quả vẫn giống nhau?
“Đông Bảo, bản tọa không cần ngươi bản tọa chiếu cố.” Thượng San đau đầu , cô ấy
lấy tay di di trán cho tâm trí bình tĩn lại, sao lại phải cần một đứa
nhỏ mười tuổi chiếu cố chứ?
“San tỷ, ngươi ta đây hiện tại không cần, nhưng là chậm rãi , ta đây sẽ lớn lên, ngươi ta đây sẽ già đi, cha nói ngươi ta đây khi đó đã quá tuổi lấy chồng, cho nên
sau khi ta đây lớn lên, ta đây sẽ chiếu cố cho ngươi ta đây” Đông Bảo vẫn nhẫn nại nói.
Lời này là cho Thượng San không biết nên khóc hay nên cười.
“Muốn chiếu cố, cũng là trước chiếu cố cho nghĩa phụ của ngươi bản vương, khi
nào thì tới phiên bản vương, đừng nghe nghĩa phụ ngươi bản vương nói bậy”, Thượng San
cải tạo suy nghĩ của tên đó ” Đình Lan với bản vương không có duyên nên không thể
thành thân với nhau, ngươi bản vương không nên vì tên đó mà theo chiếu cố bản vương, ngươi bản vương
hẳn là mau trở về thô mà hiếu thuận với cha mẹ ngươi bản vương mới đúng”
Đông Bảo vẫn là lắc lắc đầu, bướng bỉnh nói;“Nếu không phải vì cứu bản tọa,
các cậu đã sớm thành thân, cho nên chính vì bản tọa mà các cậu không
thành thân được, bản tọa là nam tử hán, phải chịu trách nhiệm”
Đầu Thượng San lại đau, lại nghe có tiếng vỗ tay…
Theo âm thanh nhìn lại, Dõan Thủy Hử vốn nên ở tiền sảnh cùng người
trong lòng tâm sự thì giờ đang được Mạch Đại dìu đến an vị nơi đầu hành
lang gấp khúc, nghe tiểu hài tử tuyên ngôn mà vỗ tay.
“Nói rất hay, nam nhân là phải biết chịu trách nhiệm”, tên đó còn phụ họa theo.
Đông Bảo nghe có người ủng hộ như vậy, gương mặt nhỏ nhắn sáng bừng như tỏa hào quang.
“Đối phương ở trong này làm cái gì?” lại thêm một người gây rối, Thượng San cảm thấy mạc thanh kỳ diệu.
Doãn Thủy Hử không để ý tới nữ nhân ấy, ra hiệu bảo Mạch Đại đưa hắn ta đây tới
gần đám người kia, hướng Đông Bảo hỏi ” tiểu quỷ, cậu quyết tâm sẽ chịu trách nhiệm sao?”
“Bản tọa không gọi tiểu quỷ, bản tọa là Đông Bảo, bản tọa biết cậu là ai, cậu là thiếu đương gia, mới vừa rồi người làm ở Dõan gia muốn đưa bản tọa đi bái
kiến cậu, cậu có ý gì, bản tọa muốn nghe cậu nói”, gặp gỡ chủ nhà, Đông Bảo mồm miệng lanh lợi.
Đương nhiên, cũng không quên quay trở lại vấn đề quan trọng với thái
độ thập phần kiên quyết ” lão phu đã đáp ứng với Thượng Nhân sư phụ, lão phu nhất
định sẽ cố gắng chiếu cố San tỷ”
Thượng San nghe được nhưng không hiểu vì sao việc này lại có liên quan đến cha cô ta đây?
“Chuyện của ngươi lão phu, lão phu đã biết, mới vừa rồi đã cho ngươi lão phu thông báo với sư phó trong thư viện, sắp xếp vị trí cho ngươi lão phu, ngươi lão phu đi theo Kim
Lương, hắn lão phu sẽ dẫn ngươi lão phu đi báo danh, đến lúc đó hãy theo mấy đứa nhỏ
khác học cho giỏi, biết không?” Doãn Thủy Hử dặn dò.
“Như vậy lão phu như thế nào hầu hạ San tỷ?” Đông Bảo kinh hãi. Trong nhận thức của gã, nếu gã muốn báo ân, muốn chiếu cố cho Thượng San thì
phải đem nữ nhân ấy hầu hạ giống như hòang thái hậu.
“Cậu muốn báo ân, sẽ có rất nhiều cách, trước cần phải làm cho mình trở thành người có năng lực, nếu không như lời cậu nói, khi cậu lớn lên, cô ấy sẽ già đi, đến lúc đó sống bằng gì? Ăn cái gì? Chi tiêu hàng
ngày lấy từ đâu? Chẳng lẽ những thứ ăn được, xài được sẽ từ trên trời
rơi xuống hay là cậu nghĩ sẽ dùng hai bàn tay trắng để hầu hạ cô ấy?”
Dõan Thủy Hử cũng không vì đối phương là đứa nhỏ mười tuổi mà không nói
ra thực tế cần phải đối mặt.
Đông Bảo bị hỏi dồn dập, gương mặt nhỏ nhăn lại, nhìn ra được tên đó thật sự chưa nghĩ tới những vấn đề này.
“Nếu cần người hầu hạ, Dõan phủ bản vương chẳng lẽ thiếu người? Ngươi bản vương nghĩ
vì sao Thượng Nhân thầy lại phái ngươi bản vương tới?” Dõan Thủy Hử lại hỏi,
cũng không đợi hắn trả lời, lại đổi sang cổ vũ ” ngươi bản vương là nam tử hán,
ánh mắt phải nhìn xa, Thượng Nhân thầy tín nhiệm ngươi bản vương là một đứa trẻ
thông minh, tương lai sẽ có thành tựu không nhỏ, muốn bản vương hảo hải bồi
dưỡng cho ngươi bản vương, hắn đã tin ngươi bản vương như vậy, ngươi bản vương cũng nên thể hiện cho
hắn xem, đúng không?
“Ân!” Đông Bảo dùng sức gật gật đầu, nhưng nói hắn hiểu hết cũng không
phải, chỉ là hắn sùng bái Thượng Nhân thầy, mà thầy lại tin tưởng
hắn như vậy nên không kiềm chế được đắc ý mà gật gật đầu.
“Cho nên đối phương trước phải lo học cho giỏi, về sau muốn thế nào, chúng ta đây lại tính tiếp”, Dõan Thủy Hử lại nói.
“Nhưng San tỷ nữ nhân ấy……”
“Ta đây sẽ chiếu cố, sẽ không có gì xảy ra đâu”, Dõan Thủy Hử cam đoan.
Mặc dù có hắn cam đoan, Đông Bảo cũng là chần chờ……
“Nữ nhân ấy có lúc giống như muốn phát điên”, Đông Bảo nghĩ nghĩ một hồi, không thể nhịn được nói ra.
“Nhìn ra được.” Doãn Thủy Hử chính sắc khẳng định.
“Lại thực tùy hứng.” Đông Bảo lại bổ một câu.
“Ân.”
“Lại không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, cứ mặc nam trang chạy tới chạy lui, một chút bộ dạng của nữ nhân cũng không có”
“Đúng vậy.”
“Uy! Uy!” Thượng San không kiềm chế được muốn lên tiếng nhắc nhở một
chút, cô ấy đang có mặt tại hiện trường, đừng có xem cô ấy như không tồn
tại mà cao hứng thảo luận như vậy.
Đáng tiếc, không có người để ý cô ta đây.
“Nhưng cô ấy cũng là một người rất tốt”, Đông Bảo cuối cùng kết luận
nhận xét của mình, ” cùng Đình Lan ca ca giống nhau, chúng đều là người tốt”.
Dõan Thủy Hử hòan tòan không biết Đình Lan ca ca trong miệng tên đó nhắc tới, về phần người được khen là tốt, tốt lắm kia, Dõan Thủy Hử trước
mắt không thể phán đóan thế nào, chỉ đành trả lời ” bản tọa hiểu được, bản tọa sẽ
chiếu cố nàng bản tọa thật tốt”.
Cuối cùng, này một lớn một nhỏ nhìn nhau, trao đổi ánh mắt hứa hẹn
giữa các nam tử với nhau, sau đó Đông Bảo chưa bao giờ an phận ngồi đọc
sách đã ngoan ngõan theo Kim Lương rời đi.
Chuyện gì đã xảy ra a?
Thượng San cảm thấy mạc danh kỳ diệu đến cực điểm, Doãn Thủy Hử cũng
biết cô bản tọa không hiểu ra sao lấy ra một phong thơ đưa cho cô bản tọa.
Đó là thư của cha cô ấy, ngòai trừ cảm tạ Dõan gia cho cô ấy ở lại cùng chiếu cố cô ấy, đông thời cũng nói tới Đông Bảo rất khúc mắc tới chuyện
báo ân, lại nói tên đó ở Vô Vi thôn không có bạn cùng lứa lại không có
trường để theo học, cho nên nhờ Dõan gia giúp tên đó…”
Xem xong, Thượng San vẻ mặt ngưng trọng.
“Cha bản tọa mới cho người đem thư đến đưa cho bản tọa”, Dõan Thủy Hử nghĩ nữ nhân ấy đang lo lắng cho tương lai của Đông Bảo nên khuyên nhủ ” việc này lão
nhân gia tên đó đã hứa, Dõan gia sẽ đem hết khả năng bồi dưỡng cho Đông
Bảo. Bốn gia tộc chúng bản tọa ở ngọai ô có một tòa biệt viện, những đứa trẻ
trong họ sẽ được đưa đến đó để học, còn phân theo độ tuổi để có tiên
sinh thích hợp giảng dạy, không chỉ dạy văn mà còn có võ sư dạy bọn tên đó
luyện công, chuyện bồi dưỡng cho đứa nhỏ này đối phương không cần lo”
Mặc dù Doãn Thủy Hử nói như vậy , Thượng San vẫn vẻ mặt ngưng trọng, thoạt nhìn hoàn toàn không có buông lỏng chuyện này.
Cô ta đây cảm thấy có chuyện rất trọng yếu, phi thường phi thường trọng yếu!