Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 82: Lựa chọn của Lâm Khuyết
CHƯƠNG 82: LỰA CHỌN CỦA LÂM KHUYẾT
Giữa khoảng không vô tận nơi ranh giới của thực và ảo đan xen, không có ánh sáng, cũng chẳng có bóng tối. Chỉ có những sợi tơ nhân quả vỡ vụn đang trôi lững lờ như tàn tro sau một trận hỏa hoạn đại kiếp. Lâm Khuyết đứng đó, hoặc có lẽ là "ý niệm" của hắn đang tồn tại dưới hình hài một bóng mờ hư ảo.
Cảm giác đau đớn khi tự tay chém đứt sợi dây nhân quả cuối cùng vẫn còn đọng lại, không phải ở trên da thịt, mà ở tận sâu trong bản nguyên của thần hồn. Hắn đã thắng, nhưng cái giá phải trả là sự "xóa sổ" hoàn toàn. Trong mắt chúng sinh tại Thương Khung Giới, Lâm Khuyết chưa từng tồn tại. Những trận chiến kinh tâm động phách, những lời thề non hẹn biển dưới bóng trăng, tất cả đều đã bị đại đạo tẩy sạch, trả về một tờ giấy trắng tinh khôi cho một kỷ nguyên mới.
"Ngươi… cảm thấy thỏa mãn rồi sao?"
Một giọng nói già nua, mệt mỏi và chứa đựng sự uy nghiêm tuyệt đối vang lên từ phía sau làn sương xám.
Lâm Khuyết quay người lại. Trước mắt hắn, Thái Thượng Thiên Tôn — thực thể đại diện cho ý chí Thiên Đạo — lúc này không còn khoác lên mình lớp hào quang rực rỡ nữa. Lão ta ngồi bệt trên một mảnh vỡ của vòng lặp Luân Hồi, bộ y phục bào rách rưới, ánh mắt trống rỗng nhìn vào cõi hư vô. Lão đã bại, pháp tắc vạn cổ đã bị Lâm Khuyết dùng một niệm chém đứt.
Lâm Khuyết bình thản đáp, giọng nói của hắn lúc này không còn mang theo sát khí, chỉ có sự tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng: "Thỏa mãn hay không đã không còn quan trọng. Quan trọng là vòng lặp đã dừng lại. Chúng sinh không còn là đan dược trong lò luyện của ngươi nữa."
Thái Thượng Thiên Tôn bật cười, tiếng cười khàn đục như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. Lão chỉ tay ra phía xa, nơi những mảnh vỡ của thế giới đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm của Hỗn Độn.
"Ngươi cho rằng ta vận hành Luân Hồi chỉ vì tư lợi vĩnh hằng sao? Sai rồi, Lâm Khuyết. Ngươi thông minh cả đời, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một con kiến hôi nhìn thấy một góc của bầu trời mà tưởng là cả vũ trụ."
Thái Thượng đứng dậy, bước từng bước khó khăn về phía Lâm Khuyết: "Thương Khung Giới này thực chất là một hòn đảo cô độc giữa đại dương Hư Không. Ngoài kia, là sự hỗn loạn tột cùng, là những thực thể cổ xưa luôn chực chờ nuốt chửng mọi sự sống có trật tự. Luân Hồi là một lớp màng bảo hộ, là cái 'lồng' để nuôi dưỡng sức mạnh, nhưng cũng là cái 'khiên' để che giấu hơi thở của thế giới này khỏi những kẻ săn mồi ở ngoài bờ cõi."
Lão nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Khuyết, gằn giọng: "Nay, ngươi chém đứt Luân Hồi, cũng chính là chém đứt lớp màng bảo hộ cuối cùng. Một niệm của ngươi mang lại tự do, nhưng cũng mang lại sự diệt vong vĩnh viễn. Ngươi nói xem, đây là Cứu thế, hay là Diệt thế?"
Trái tim (hay thứ gì đó tương tự) của Lâm Khuyết thắt lại. Hắn nhìn ra ngoài ranh giới của Thương Khung Giới. Những đạo khí tức hắc ám từ hư không đang bắt đầu tràn vào như những con rắn độc, nuốt chửng linh khí của những châu lục đang hồi sinh. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ trong vòng trăm năm nữa, Thương Khung Giới sẽ biến thành một nghĩa địa lạnh lẽo.
Đây là cái giá của tự do sao?
Một viễn cảnh hiện ra trong tâm trí Lâm Khuyết. Hắn thấy Vân Hi đang mỉm cười trong gió xuân, nhưng ngay sau đó, một bàn tay hắc ám từ bầu trời giáng xuống, nghiền nát nàng thành tro bụi. Hắn thấy Lục Trầm cầm kiếm đứng bảo vệ đồng môn, nhưng rồi lại bị cơn thủy triều Hỗn Độn nhấn chìm không một dấu vết.
Hắn có thể chọn quay ngược lại. Với sức mạnh "Phá Luân Cảnh" hiện tại, hắn có thể thu hồi ý niệm, nối lại sợi dây nhân quả, và tự mình trở thành một Thái Thượng Thiên Tôn mới. Hắn sẽ là chúa tể, hắn sẽ duy trì vòng lặp nhưng có lẽ sẽ nhân từ hơn một chút. Chúng sinh sẽ sống, nhưng vẫn sẽ là những quân cờ trong lòng bàn tay hắn.
Hoặc, hắn có thể chọn cách thứ hai: Cùng thế giới này đi vào cõi diệt vong trong sự tự do phù du.
"Lâm Khuyết, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng." Thái Thượng Thiên Tôn đưa tay ra, một khối cầu ánh sáng chứa đựng quyền năng của Thiên Đạo Pháp Tắc hiện ra. "Tiếp nhận lấy nó, ngươi sẽ là vị thần duy nhất của thế giới này. Ngươi sẽ có lại ký ức của tất cả mọi người. Vân Hi sẽ yêu ngươi, Lục Trầm sẽ sùng bái ngươi. Ngươi sẽ không còn đơn độc."
Sự cám dỗ vang vọng như tiếng chuông vàng trong tâm thức. Quay lại làm người dẫn dắt thế giới, có lại người yêu, có lại anh em, có lại danh vọng đỉnh cao nhất. Ai có thể từ chối cơ hội này?
Lâm Khuyết lặng yên nhìn khối cầu ánh sáng đó. Hắn nhìn thấy trong đó hình bóng của mình đang đứng trên đài cao, vạn dân quỳ lạy. Hắn thấy mình nắm tay Vân Hi bước trên thảm hoa hồng. Đó là cuộc sống mà hắn hằng ao ước kể từ khi trọng sinh.
Nhưng rồi, hắn nhìn vào đôi bàn tay của chính mình. Những vết sẹo của kiếp trước, sự phẫn nộ khi nhìn thấy những thiếu niên bị tước đoạt linh căn, nỗi đau của những người cha mất con vì "Thiên mệnh"… Tất cả đều trỗi dậy.
Hắn chợt nhận ra, nếu hắn tiếp nhận quyền năng kia, hắn chẳng khác gì Thái Thượng Thiên Tôn thứ hai. Hắn sẽ bảo vệ họ trong cái lồng êm ái hơn, nhưng đó vẫn là cái lồng. Sự trưởng thành của một thế giới không nằm ở sự bảo hộ tuyệt đối, mà nằm ở khả năng đối mặt với nghịch cảnh và tự mình vươn lên.
"Ta không chọn làm Thần." Lâm Khuyết khẽ nói, âm thanh tuy nhỏ nhưng làm rung chuyển cả không gian hư vô.
Thái Thượng Thiên Tôn biến sắc: "Ngươi muốn nhìn họ chết sao?"
"Ta nói là ta không chọn làm Thần, nhưng ta cũng không nói là sẽ để họ diệt vong." Lâm Khuyết bước tới một bước, toàn thân bắt đầu rực sáng lên một loại hỏa diễm màu trắng tinh khiết — đó là ngọn lửa của Chấp Đạo Ý Niệm.
"Ngươi muốn làm gì?" Thái Thượng Thiên Tôn run rẩy lùi lại. Lão cảm nhận được một luồng sức mạnh chưa từng xuất hiện trong lịch sử vạn cổ.
"Ngươi nói đúng, thế giới này cần một cột trụ. Nhưng cột trụ đó không nên là một cá nhân áp đặt ý chí lên vạn vật." Lâm Khuyết dang rộng hai tay, những mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm bay quanh thân hắn, rền vang như tiếng rồng ngâm. "Ta sẽ dùng toàn bộ tu vi Phá Luân Cảnh, dùng chính thần hồn đã bị xóa sổ nhân quả này, để hóa thân thành 'Vô Hình Chi Đạo'."
"Ta sẽ không cai trị họ. Ta sẽ không thu hoạch họ. Ta sẽ biến thành quy luật vận hành của tự nhiên, biến thành khí oxi cho họ thở, biến thành cơn mưa cho đất đai khô cằn, và biến thành thanh kiếm sắc bén nhất nằm ẩn trong huyết mạch của mỗi người dân Thương Khung Giới."
Thái Thượng Thiên Tôn kinh hãi thét lên: "Ngươi sẽ tan biến! Không chỉ là ký ức, mà ngay cả cái tôi của ngươi cũng sẽ không còn! Ngươi sẽ trở thành một khái niệm trừu tượng, không có cảm xúc, không có thực thể! Điều đó còn tệ hơn cả cái chết!"
Lâm Khuyết mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ kỳ. Hắn nhìn về hướng Hạ Giới, nơi xa xôi kia có một cô gái đang đứng thẩn thờ bên bờ suối.
"Nhất niệm sinh, vạn vật thái bình. Nhất niệm diệt, vĩnh hằng cô tịch."
"Nếu sự tan biến của ta có thể đổi lấy một thế giới nơi mà mỗi một hài nhi sinh ra đều có quyền tự quyết định số phận mình, nơi mà tu sĩ không còn phải nơm nớp lo sợ thiên kiếp vô lý, thì… Lâm Khuyết ta, cam tâm tình nguyện."
Oanh!
Một cột sáng vĩnh hằng bùng nổ từ vị trí của Lâm Khuyết. Thân ảnh hắn bắt đầu tan rã thành hàng triệu, hàng tỷ những hạt tinh tú li ti. Những hạt ánh sáng này không biến mất, mà chúng bắt đầu thẩm thấu vào mọi ngóc ngách của Thương Khung Giới.
Chúng bay vào đại dương, khiến nước biển trong xanh hơn.
Chúng bay vào rừng sâu, khiến đại ngàn tràn trề sinh cơ.
Chúng bay vào linh hải của từng tu sĩ, hóa thành một loại sức mạnh "Nghịch Thiên" tiềm ẩn, sẵn sàng bùng phát khi họ đối mặt với những mối đe dọa từ bên ngoài Hư Không.
Lâm Khuyết đang thực hiện một lựa chọn điên rồ nhất: Hắn không phá vỡ thế giới để giải thoát, hắn biến mình thành chính thế giới đó.
Ở Thượng Giới, Thái Thượng Thiên Tôn cảm thấy quyền năng của mình bị tước đoạt sạch sẽ. Lão hóa thành một hạt bụi, hòa vào dòng chảy của quy luật mới. Quy luật mà ở đó, kẻ mạnh nhất không phải là kẻ sống lâu nhất, mà là kẻ có ý niệm kiên cường nhất.
Trên đỉnh núi Dao Trì.
Vân Hi đang lau đi giọt nước mắt không rõ lý do thì bỗng nhiên nàng cảm thấy một cơn gió nhẹ mơn man qua mái tóc. Trong gió, có hương vị của một loài hoa rừng mà nàng yêu thích, có cả hơi ấm của một vòng tay thân thuộc mà nàng không thể gọi tên.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Lớp mây mù che phủ Thương Khung bấy lâu nay đã tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là một bầu trời sao rực rỡ, lung linh và rộng mở đến vô tận. Nàng cảm thấy một sức mạnh lạ kỳ đang nảy nở trong tim mình — một ý niệm rằng, dù có chuyện gì xảy ra, nàng vẫn sẽ mạnh mẽ bước tiếp.
Cùng lúc đó, tại một kiếm môn hẻo lánh, Lục Trầm đang ngồi mài thanh kiếm cùn bên tảng đá. Anh đột ngột đứng phắt dậy, đôi mắt bùng cháy một ngọn lửa hưng phấn.
"Hào hứng thật đấy! Cảm giác như từ nay về sau, chỉ cần ta đủ mạnh, ta có thể chém bay cả các vì sao ngoài kia!" Anh cười lớn, cảm thấy một loại tự do thực sự đang chảy trong huyết quản.
Lâm Khuyết biến mất. Nhưng Lâm Khuyết cũng ở khắp mọi nơi.
Hắn là gió, là mây, là hơi thở của cỏ cây. Hắn là ý chí phản kháng trong tim mỗi người. Hắn là niềm hy vọng vụt sáng giữa đêm đen.
Hành trình nghịch thiên đã kết thúc bằng một sự dung hợp vĩ đại. Luân hồi cũ đã nát, nhưng một "Đạo" mới đã ra đời — một đạo không có tôn chủ, chỉ có bản ngã chúng sinh.
Trong một góc của Phàm Trần Tứ Châu, tại tiểu trấn mà Lâm Khuyết từng sinh ra, một thiếu niên đang cầm một thanh kiếm gỗ, bắt chước dáng vẻ của những đại hiệp trong truyền thuyết. Cậu bé hét lớn một tiếng, đâm mạnh kiếm vào không trung.
Cậu không hề biết rằng, ngay giây phút đó, một hạt tinh tú li ti từ hư không đã rơi vào tâm kiếm của cậu.
Thế giới này, từ nay về sau, sẽ viết nên những huyền thoại của chính nó. Không cần Thần, không cần Tiên, chỉ cần… một Niệm vững vàng.
Ở nơi tận cùng của chân lý, hình bóng một thanh niên áo đen dần nhạt nhòa rồi biến mất hẳn trong hư vô. Hắn để lại một nụ cười, và một lời nhắn nhủ thì thầm theo gió, tan vào tâm thức của vạn vật:
"Ta đi rồi. Bây giờ, đến lượt các ngươi… tự mình chấp đạo."