Án Trì Truy Xứ
Chương 44: Sương lạnh phủ hoa lan
Mạch Kiếm Tùng thả chân xuống mộc sàn toan đứng lên thì ả kỹ nữ níu tay hắn lại.
– Còn sớm mà… huynh đi đâu vậy?
Mạch Kiếm Tùng gạt tay ả ra rồi đứng hẳn lên. GÃ nhìn lại ả kỹ nữ với bộ mặt trét đầy phấn son. Một cảm giác tởm lợm lan nhanh qua đầu gã. GÃ nheo mày và nhạt nhẽo nói :
– Đừng hỏi bản vương điều đó.
Vừa nói Mạch Kiếm Tùng vừa quăng một nén bạc lên người ả kỹ nữ. GÃ quay bên nhổ xuống sàn gạch một bãi nước bọt như muốn phun thứ cảm giác gớm ghiếc vừa mới nảy nở trong tâm thức gã ra ngoài, rồi sải bước đến bàn cầm lấy ngoại gã khoác vào người.
Vận xong ngoại gã, Mạch Kiếm Tùng bước đến trước tấm gương đồng. GÃ ngắm lại mình trong tấm gương đồng trước khi rời khỏi biệt phòng.
Đi xuống gian tửu sảnh bên dưới khách đ**m, Mạch Kiếm Tùng gọi luôn một vò rượu hai cân. Tên đó tiểu nhị bày rượu ra bàn cùng với dĩa thức ăn nóng. Tên đó giả lả nói :
– Chúc công tử ăn ngon miệng.
– Không cần.
HẮN chuốc rượu ra chén, bưng chén rượu, Mạch Kiếm Tùng bâng quơ nhớ lại Thánh Cô Kim Diện. HẮN miên man hồi tưởng lại những động tác uyển chuyển, ẻo lã của Thánh Cô Kim Diện mà tưởng tượng ra khuôn mặt giai nhân trong đầu mình.
HẮN dốc chén rượu uống cạn rồi lại chuốc tiếp ra chén. Mạch Kiếm Tùng uống một lúc ba chén rượu nhưng vẫn không xóa được những ý niệm thầm kín trong đầu.
Một hắn đại hán lực lưỡng bước vào. GÃ vừa bước vào vừa lớn tiếng nói :
– Khúc ma ma đâu…?
Khúc ma ma, một người đàn bà có bộ mặt no tròn, đẫy đà và bộ dáng khá xồ xề hối hả bước ra.
– Ôn Thăng ca ca… có chuyện gì mà cần gặp Khúc ma ma này?
Lời còn đọng trên miệng Khúc ma ma thì Ôn Thăng thộp ngay lấy ngực áo thị kéo về phía mình.
Khúc ma ma bối rối.
– Ôn ca ca có chuyện gì từ từ nói, sao lại nóng nảy vậy?
Ôn Thăng trừng hai mắt với đôi tròng trắng muốn che cả hai con ngươi bản vương nhỏ xíu, gằn âm thanh :
– Mụ biết vì sao Ôn Thăng đến đây không?
Khúc ma ma giả lả cười vừa gỡ tay Ôn Thăng, nhưng tên đó không cho thị làm chuyện đó, Khúc ma ma gượng cười nói :
– Ma ma biết Ôn ca ca đến chỉ vì Sư Sư thôi.
Ôn Thăng dỡ hổng Khúc ma ma lên khỏi mặt đất, vừa rít âm thanh :
– Đúng… Ôn mỗ đến vì Sư Sư đó, Ôn mỗ đã bao nhiêu lần nói với mụ rồi. Sư Sư là kỹ nữ nhưng chỉ dành riêng cho Ôn mỗ thôi, mụ nói cho lão phu biết… hắn khốn kiếp nào đã bắt Sư Sư phải hầu hạ chứ?
Khúc ma ma lắc lắc đầu.
Ôn Thăng đanh giọng gằn :
– Mụ không nói à?
– Ơ…
Mạch Kiếm Tùng vừa áp chén vào miệng thì đặt xuống bàn, hắn tằng hắng, buộc Ôn Thăng phải thả Khúc ma ma xuống nhìn lại tên đó.
Mạch Kiếm Tùng nhìn Ôn Thăng. GÃ giả lả nói :
– Tại hạ là người được Sư Sư cô gái hầu hạ đó.
Bộ mặt to và rộng của Ôn Thăng như muốn phồng to hơn với sắc đỏ ửng.
– Ngươi lão phu ư?
Mạch Kiếm Tùng chống tay lên bàn từ từ đứng lên.
Ôn Thăng bước đến bàn Mạch Kiếm Tùng.
– Ngươi bản tọa ư?
Bộ dạng tí hon của Mạch Kiếm Tùng cùng chân diện đăm đăm lạnh lùng đập vào mắt Ôn Thăng. GÃ hừ nhạt rồi nói :
– Sư Sư của bản vương mà phải hầu hạ một con nhái như ngươi bản vương à?
Đôi chân mày Mạch Kiếm Tùng hơi nhíu lại, tên đó nhìn Ôn Thăng.
– Ả là kỹ nữ thì hầu hạ bản vương có gì lạ nào?
Ôn Thăng chỉ vào ngực mình.
– Cậu nên biết Sư Sư là của riêng Ôn mỗ chứ. Cả giới lục lâm tại Dương Châu này đều biết Ôn mỗ. Thế mà cậu lại dám ăn trên ngồi trước lão phu, cậu đáng chết thật. Ôn mỗ cần phải dạy cho cậu một bài học sau này còn biết đâu là trưởng bối của cậu.
Nói dứt lời Ôn Thăng vươn trảo thộp tới đầu Mạch Kiếm Tùng, trảo công của Ôn Thăng chưa kịp đến đầu Mạch Kiếm Tùng thì đã bị tên đó dụng trảo với một thế cầm nã thủ chặn lại.
Trảo công của Mạch Kiếm Tùng mặc dù nhỏ hơn trảo công của Ôn Thăng nhưng chính Ôn Thăng lại rống lên sau những tiếng động canh cách.
Mồ hôi rịn ra mặt Ôn Thăng cùng với những nét nhăn nhó bởi cảm giác thống khổ từ bản thủ lên đến đầu.
Ôn Thăng rít tiếng nói :
– Ngươi bản vương ngươi bản vương…
Mạch Kiếm Tùng nhạt nhẽo nói :
– Đối phương muốn làm bậc trưởng bối nhưng ít ra cũng nên biết kẻ đối diện với đối phương là ai chứ?
Ôn Thăng buột miệng :
– Đối phương là ai…?
– Mạch Kiếm Tùng Hai cánh môi của Mạch Kiếm Tùng nhếch lên.
– Khi ngươi bản tọa biết được bản tọa là Mạch Kiếm Tùng thì đã muộn rồi.
Ôn Thăng còn chưa hiểu ẩn ý của câu nói đó thì hữu thủ của Mạch Kiếm Tùng đã điểm vào tam tinh tên đó.
Ôn Thăng nhăn mặt lí nhí nói :
– Ngươi bản tọa muốn làm gì bản tọa?
Mạch Kiếm Tùng hơi niễng đầu qua bên như ngắm nhìn khuôn mặt Ôn Thăng rồi nhạt nhẽo nói :
– Giết cậu…
– Cậu…
Ôn Thăng chưa kịp nói hết câu thì Mạch Kiếm Tùng phát ra một đạo chỉ Kim Cang.
Đạo chỉ khí cứng như mũi dùi sắt xuyên thủng qua tam tinh Ôn Thăng, thấu đến sau ót.
Thể pháp Ôn Thăng run bần bật và tiểu ra cả quần, Mạch Kiếm Tùng rút chỉ công lại, phủi hai bàn tay vào nhau.
Ôn Thăng đổ gục xuống sàn khách đ**m, Khúc ma ma lẫn tên đó tiểu nhị chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp đó do Mạch Kiếm Tùng tạo ra ngã lăn ngay xuống sàn bất tỉnh.
Mạch Kiếm Tùng đặt một nén bạc lên bàn nhìn Ôn Thăng.
– Kẻ như ngươi lão phu không đáng sống. Ngươi lão phu sống chỉ chật đất mà thôi.
GÃ lại phủi hai tay vào nhau như có bụi dính trên tay mình rồi mới ung dung rảo bước về cửa khách đ**m. Tên đó rời khỏi khách đ**m như một thư sinh nhàn nhã chẳng có chuyện gì xảy ra mặc dù mới đây thôi gã đã nhún máu người.
Một cỗ kiệu hoa lộng lẫy do bốn tên đó phu kiệu khiêng từ phía đối diện băng băng hướng tới Mạch Kiếm Tùng. Cỗ kiệu hoa dừng lại trước mặt tên đó.
Hắn phu kiệu ôm quyền từ tốn nói :
– Kính mời Mạch Kiếm Tùng công tử lên kiệu.
Mạch Kiếm Tùng nheo mày, nghĩ thầm: “Ai đón bản vương nhỉ, Thánh Cô Kim Diện lại đón bản vương nữa à? ”.
Với ý niệm đó hắn vén rèm bước lên kiệu mà không hỏi gì. Trong kiệu có một cánh hoa hồng đỏ thắm.
Mạch Kiếm Tùng nhặt lấy cánh hoa hồng đó. GÃ đưa đóa hoa lên mũi ngửi. Nhếch môi cười mỉm với những ý niệm viển vông trong đầu, tất nhiên những ý niệm trong đầu gã không ngoài những hình ảnh về vị Thánh Cô với phong thái lả lơi, đầy chất tình tứ và đài các.
TÊN ĐÓ lại tưởng tượng ra khuôn mặt diễm trần của Thánh Cô Kim Diện. Mạch Kiếm Tùng tựa lưng hẳn vào thành kiệu rồi rít một hơi thật sâu như muốn thâu tóm toàn bộ hương của cánh hoa hồng vào khứu giác mình.
TÊN ĐÓ nhắm mắt lại và hồi tưởng tiếp những gì trôi qua trong đầu Mạch Kiếm Tùng tạo ra trong tên đó thứ cảm giác thật khoan khoái. Cùng với sự nao nao muốn mau gặp lại vị Thánh Cô Kim Diện.
* * * * *
Mạch Kiếm Tùng tò mò nhìn về phía rèm lụa trắng.
Rèm lụa từ từ vén lên. Ngồi trên mộc sàn trải thảm không phải là Thánh Cô Kim Diện mà là Thiên Thiên. Mạch Kiếm Tùng chau mày nhìn nữ nhân ấy. Thiên Thiên trong bộ cánh thật đẹp, với ánh mắt ưu hoài nhìn hắn.
– Mạch huynh ngạc nhiên lắm à?
Mạch Kiếm Tùng chắp tay sau lưng.
HẮN bước về phía nữ nhân ấy, nhếch môi cười nửa miệng rồi nói :
– Tại hạ rất ngạc nhiên. Không ngờ người cho bọn phu kiệu đi đón Mạch Kiếm Tùng lại là Thiên Thiên thiếu nữ.
HẮN vừa nói vừa đảo mắt nhìn quanh gian mộc thất.
– Chỗ này cũng xinh đẹp quá.
GÃ lại nhìn cô ấy điểm nụ cười mỉm rồi nói :
– Thiên Thiên cô gái cho phu kiệu đến đón tại hạ đến đây với dụng ý gì?
Thiên Thiên nhìn Mạch Kiếm Tùng :
– Công tử có thể đoán ra dụng ý của Thiên Thiên không?
Mạch Kiếm Tùng khoát tay, lắc lắc đầu.
– Tại hạ không thích đoán ý của người khác.
Thiên Thiên nhìn Mạch Kiếm Tùng, cô lão phu từ từ đứng lên, từ thể pháp cô lão phu tỏa ra làn xạ hương thơm len vào khứu giác Mạch Kiếm Tùng. Hắn nhận ra ngay mùi xạ hương mà những nữ nhân thường dùng trong ngày loan phụng hòa minh.
Thiên Thiên bước đến sát Mạch Kiếm Tùng. Khoảng cách giữa nữ nhân ấy và hắn không đầy hai gang tay.
Cô ấy nhìn vào mắt Mạch Kiếm Tùng.
– Thiên Thiên muốn trả thù.
– Cô ấy muốn trả thù?
Thiên Thiên khẽ gật đầu.
– Trả thù ai?
– Kim Diện môn. Kim Diện môn chủ Đổng Kiều Thiếu.
Mạch Kiếm Tùng nhếch môi cười nửa miệng rồi nói :
– Đổng Kiều Thiếu Kim Diện môn chủ có thù với cô lão phu à?
– Mặc dù kẻ tạo ra huyết sát của Bạch Vân trang là Phùng Tử Hầu.
– HẮN đã chết rồi. Nàng lão phu còn muốn trả thù gì nữa. Nàng lão phu đã chứng kiến cái chết của họ Phùng kia mà.
– Thiên Thiên đã chứng kiến cái chết của Phùng Tử Hầu, nhưng xét cho cùng kẻ đáng chết hơn cả là Kim Diện môn chủ Đổng Kiều Thiếu. Bởi vì Đổng Kiều Thiếu đã lệnh cho Phùng Tử Hầu.
Mạch Kiếm Tùng ve cằm, khẽ gật đầu.
– Suy ra thì đúng như vậy thật. Họ Phùng chỉ thực thi mệnh lệnh của Môn chủ Đổng Kiều Thiếu mà thôi, kẻ thủ ác chính là Đổng Kiều Thiếu.
GÃ nhìn Thiên Thiên, điểm nụ cười mỉm.
– Cô ta đây muốn trả thù cho Bạch Vân trang phải giết Đổng Kiều Thiếu là đúng, không sai chút nào.
Chấp tay sau lưng bước đến bàn, nhìn tịnh rượu trên bàn, Kiếm Tùng giả lả nói :
– Rượu này nàng ta đây bày sẵn cho tại hạ?
Thiên Thiên bước đến bàn, cô bản tọa bưng tịnh rượu từ tốn nói :
– Thiên Thiên sẽ bồi tiếp Kiếm Tùng.
GÃ lắc lắc đầu.
– Không cần.
TÊN ĐÓ vừa nói vừa lấy tịnh rượu trên tay nàng lão phu. Mạch Kiếm Tùng đưa tịnh rượu lên mũi ngửi. TÊN ĐÓ vừa ngửi vừa nói :
– Cô ấy biết đối thủ đích thực giết song đường của cô ấy là Đổng Kiều Thiếu môn chủ, sao cô ấy còn chưa tìm được Kim Diện môn trả thù.
Lời nói của Mạch Kiếm Tùng khiến Thiên Thiên lộ vẻ bối rối.
Mạch Kiếm Tùng mỉm cười rồi dốc tịnh rượu tu luôn một ngụm dài. HẮN thả tịnh rượu đặt xuống bàn nhìn cô lão phu rồi nói :
– Rượu của Thiên Thiên thiếu nữ rất là ngon.
Tên đó lại điểm cười đầy ẩn ý.
Thiên Thiên khẽ buông tiếng thở dài một tiếng rồi nói :
– Thiên Thiên đã bị phế bỏ toàn bộ võ công mà Phùng Tử Hầu đã truyền cho…
Mạch Kiếm Tùng cướp lời.
– Cho dù cô lão phu có võ công của Phùng Tử Hầu thì cũng chẳng thể làm gì được Đổng Kiều Thiếu.
– Huynh nói đúng, nếu Thiên Thiên không bị phế võ công thì cũng không phải là đối thủ của Đổng Kiều Thiếu. Hận thì vẫn còn đó, thù vẫn còn mang trong lòng, nhưng Thiên Thiên lại là kẻ vô dụng.
Mạch Kiếm Tùng nhướng mày nhìn cô ta đây rồi dốc tịnh rượu tu tiếp. GÃ uống hai hơi đã cạn vò rượu rồi đặt xuống bàn, giả lả nói :
– Thiên Thiên là kẻ vô dụng, do đó mới cho những hắn phu kia đi đón Mạch Kiếm Tùng.
Nàng bản tọa tĩnh lặng nhìn hắn.
Một lúc sau thì Thiên Thiên mới nghiêm âm thanh :
– Thiên Thiên đón huynh đến đây và có ý…
Mạch Kiếm Tùng nhướng mày.
– Muốn tại hạ trả thù giùm thiếu nữ?
Cô ấy gật gật đầu :
– Thiên Thiên có ý đó.
Mạch Kiếm Tùng khoanh tay trước ngực. GÃ suy nghĩ một lúc rồi dời bước đến ngồi xuống mộc sàn trải thảm. Nhìn Thiên Thiên, gã nói :
– Một ý nghĩ hay, nhưng Thiên Thiên không nghĩ đến ai khác mà chỉ nghĩ đến Mạch Kiếm Tùng.
– Thiên Thiên đã từng thấy huynh thi triển võ công, Thiên Thiên nghĩ chỉ có mình Mạch Kiếm Tùng huynh mới có bản lĩnh lấy mạng Đổng Kiều Thiếu Môn chủ.
– Lấy mạng Đổng Kiều Thiếu Môn chủ không khó đối với Mạch Kiếm Tùng, thậm chí còn dễ hơn trở bàn tay. Ngày đó tại đại đường Kim Diện môn Thiên Thiên cô gái đã chứng nghiệm võ công của tại hạ, bây giờ võ công của tại hạ còn cao hơn trước nữa.
– Võ công của huynh cao thâm, nhưng điều quan trọng hơn huynh có nhận lời thỉnh cầu của Thiên Thiên hay không?
– Tại hạ và Kim Diện môn chủ là người cùng hội cùng thuyền, thế mà thiếu nữ lại thỉnh cầu Mạch Kiếm Tùng trả thù giùm thiếu nữ, mà kẻ địch đó lại là người cùng hội với tại hạ, có bất thường không?
Thiên Thiên im ắng nhìn Mạch Kiếm Tùng. Nàng bản vương buông tiếng khẽ thở dài rồi nói :
– Thiên Thiên biết điều đó nhưng chỉ còn kỳ vọng vào Mạch Kiếm Tùng huynh mà thôi. Thiên Thiên chấp nhận trả giá, bất cứ giá nào Thiên Thiên cũng trả miễn sao rửa được hận thù cho song đường.
Mạch Kiếm Tùng đứng lên.
– Nếu tại hạ nhận lời, Thiên Thiên trả giá như thế nào đây?
– Bất cứ điều gì Mạch Kiếm Tùng huynh đòi hỏi. Hơn thế nữa Thiên Thiên sẽ mãi mãi là nô nhân của Mạch Kiếm Tùng.
Mạch Kiếm Tùng bước đến cửa sổ, tên đó dõi mắt nhìn ra ngoài. TÊN ĐÓ nheo mày suy nghĩ rồi nhìn lại Thiên Thiên.
– Nô nhân của Mạch Kiếm Tùng.
– Thiên Thiên sẽ là nô nhân của huynh.
Kiếm Tùng bước lại trước mặt cô lão phu.
– Cô ta đây sẽ là nô nhân của ta đây.
Thiên Thiên nhìn vào mắt tên đó rồi khẽ gật đầu.
– Là một nô nhân trung thành Mạch Kiếm Tùng huynh sai bảo gì Thiên Thiên cũng làm.
Nhìn vào mắt Thiên Thiên, Mạch Kiếm Tùng giả lả nói :
– Những gì nàng bản vương thốt ra khiến Mạch Kiếm Tùng bản vương phải ngưỡng mộ nàng bản vương.
Thiên Thiên lưỡng lự rồi nói :
– Huynh nhận lời Thiên Thiên không?
– Bản vương nghĩ không thể chối từ được lời thỉnh cầu của cô bản vương.
GÃ vừa nói vừa vuốt má Thiên Thiên. Sắc diện của Thiên Thiên ửng hồng, nóng hổi khi bị Mạch Kiếm Tùng vuốt má.
Cô ấy bẽn lẽn cúi mặt nhìn xuống. Mạch Kiếm Tùng đặt tay lên bờ vai cô ấy.
– Nữ nhân ấy đẹp lắm. Mạch mỗ rất thích nhan sắc của nữ nhân ấy.
HẮN vừa nói vừa thò tay vào ngực áo rút chiếc mặt nạ kim diện của mình đặt lên mặt của Thiên Thiên. Mạch Kiếm Tùng rút lui ba bộ ngắm nhìn Thiên Thiên mà liên tưởng đến Thánh Cô Kim Diện.
Ánh mắt của tên đó long lên sòng sọc với những ý tưởng miên man chảy qua trong đầu Thiên Thiên. Nhìn tên đó, Thiên Thiên có cảm giác thân thể mình đang bị thiêu cháy bởi ánh mắt sòng sọc của Mạch Kiếm Tùng. Ánh mắt kia khiến cô bản tọa sợ hãi và lo âu.
Mạch Kiếm Tùng nhếch môi mỉm cười, hắn giả lả nói :
– Mạch mỗ thích chiêm ngưỡng tấm thân của cô ấy.
Câu nói này của gã khiến chân diện Thiên Thiên nóng bừng. Cô bản vương căng thẳng đến cực độ, sự căng thẳng đó khiến thể pháp cô bản vương như muốn nổ tung ra.
Thiên Thiên miễn cưỡng nói :
– Huynh nhận lời Thiên Thiên?
Mạch Kiếm Tùng không đáp lời mà phát tác ngay đạo Kim Cang thần chỉ điểm tới vò rượu, đạo chỉ xuyên thủng vò rượu.
“Chát…”
TÊN ĐÓ lạnh lùng nói :
– Vò rượu kia sẽ là cừu địch của nàng bản tọa.
GÃ nói rồi nhếch môi mỉm cười.
Thiên Thiên buông tiếng khẽ thở dài, từ từ lột bỏ tất cả trang phục của mình. Thể pháp nàng ta đây lộ ra với làn da trắng nõn và đôi quả tuyết lê tinh anh đập vào mắt Mạch Kiếm Tùng.
Tên đó ngắm thể pháp nàng lão phu bằng ánh mắt rạo rực. HẮN chiêm ngưỡng tấm thân với những đường cong tinh khiết của Thiên Thiên mà liên tưởng đến Thánh Cô Kim Diện.
Trong khi Mạch Kiếm Tùng săm soi thể pháp Thiên Thiên thì ngược lại nữ nhân ấy chỉ muốn đất dưới chân mình nứt toạc ra để nữ nhân ấy có thể chui thẳng xuống địa ngục.
Thiên Thiên nhủ thầm: “Đường Thẩm ca ca tha thứ cho muội. Vì trả thù cho song đường Thiên Thiên chấp nhận tất cả. Sau khi trả thù cho song đường rồi, muội sẽ tự kết liễu cuộc đời mình. Thiên Thiên chấp nhận trả giá để trả thù. Thiên Thiên chấp nhận tất cả”.
Nữ nhân ấy tự nhủ như vậy để nên nỗi nhục vào trong đặng phơi thân ra trước ánh mắt sòng sọc của Mạch Kiếm Tùng. HẮN bước đến bên nữ nhân ấy.
Mùi hương da thịt trinh nữ phả vào khứu giác Mạch Kiếm Tùng. HẮN đặt tay lên bờ vai nữ nhân ấy rồi từ từ rà xuống vùng tiểu yêu.
Thiên Thiên không phản ứng lại hành động của gã mà cũng chẳng hưởng ứng gì. Nàng ta đây đứng như một pho tượng mặc nhiên để Mạch Kiếm Tùng khám phá những vùng kín của cơ thể. Nàng ta đây cố chôn vùi tâm thức của mình vào chuyện trả thù, trả hận mà mặc nhiên với hành vi của Mạch Kiếm Tùng.
Mặc dù tự nhủ như vậy nhưng toàn thân Thiên Thiên vẫn nổi đầy lớp da ốc li ti bởi bàn tay của Mạch Kiếm Tùng rà khắp người cô ta đây.
Mạch Kiếm Tùng thấy lớp da óc đó, tên đó phá lên cười đắc ý rồi bế bổng Thiên Thiên đưa đến mộc sàn trải thảm.
Gió đùa qua đóa hoa thơm ngát hương trinh. Mưa vùi dập tấm thân ngọc ngà.
Cô ấy lịm đi bởi lưỡi kiếm tàn nhẫn xé tan sự trong sáng của mình.
Cái đau kia biến thành hai hàng lệ trào ra khóe mắt cô lão phu.
Mạch Kiếm Tùng sở hữu Thiên Thiên mà tâm thức vẫn liên tưởng đến Thánh Cô Kim Diện. Tên đó giày vò thể xác của Thiên Thiên mà cảm thụ sự khoái lạc qua bóng dáng con người khác.
Mạch Kiếm Tùng ôm ghì chặt lấy cô ấy. HẮN khe khắt nói :
– Bản vương còn buộc nàng bản vương làm một chuyện.
Thiên Thiên nhìn hắn.
– Huynh muốn Thiên Thiên làm gì?
– Giúp ta đây lấy mạng Đường Thẩm.
Thiên Thiên quá chấn kinh với câu nói này của Mạch Kiếm Tùng. Cô bản vương ôm lấy tấm chăn đắp lên người.
Mạch Kiếm Tùng vận lại tên đó phục. TÊN ĐÓ nhìn cô ấy.
– Hình như nữ nhân ấy bàng hoàng khi nghe lời nói này của bản vương.
– Đường Thẩm huynh chưa chết à?
– GÃ chưa chết nhưng lại là kẻ vô dụng trốn chui, trốn nhủi bởi án Kỳ Bỏ mạng, nhưng bản vương tin Đường Thẩm khi biết tin của cô ấy thì gã bản vương sẽ tìm đến.
Thiên Thiên nhìn sững Kiếm Tùng.
– Thiên Thiên ngỡ đâu Đường Thẩm huynh đã chết.
– Thì hắn không sống được bao lâu nữa, ta đây giết hắn rồi sẽ lấy mạng Đổng Kiều Thiếu Môn chủ.
TÊN ĐÓ nhìn vào mắt Thiên Thiên.
– Nữ nhân ấy nhận lệnh của bản tọa chứ?
TÊN ĐÓ nói rồi lột chiếc mặt nạ dát vàng ra khỏi chân diện Thiên Thiên cho vào ngực áo.
Mạch Kiếm Tùng chau mày khi thấy lệ ràn rụa trên mặt Thiên Thiên. GÃ nhạt nhẽo nói :
– Tại sao cô ấy khóc?
Thiên Thiên khẽ lắc đầu :
– Không có gì cả.
HẮN mỉm cười.
– Trả thù hay trả tình.
Thiên Thiên cắn răng trên vào môi dưới nhìn Mạch Kiếm Tùng.
– Trả thù.
Mạch Kiếm Tùng phá lên một tràng cười dòn dã. Tiếng cười của gã như muôn ngàn mũi dao xoáy vào tâm thức của cô ấy.
Mạch Kiếm Tùng bỏ đi rồi, Thiên Thiên ôm mặt khóc nức nở. Cô ấy vừa khóc, vừa r*n r*.
– Tại sao… Tại sao… cha mẹ… Thiên Thiên muốn trả thù mà chấp nhận tất cả, chấp nhận trả giá.
Nàng ta đây buông tay khỏi mắt thì những dấu trinh nguyên còn đọng lại trên tấm thảm đập vào mắt nàng ta đây.
Lệ lại tuôn trảo ra khóe mắt của Thiên Thiên.
Nàng bản vương cắn răng trên vào môi dưới đến rướm máu.
– Đường Thẩm huynh… Huynh hiểu cho muội… muội không muốn nhưng phận làm con, Thiên Thiên phải làm trong phận trách trả thù cho song đường. Có như vậy Thiên Thiên mới có thể an lòng ra đi, có làm được điều đó Thiên Thiên mới có thể gặp mặt thân phụ và thân mẫu nơi chín suối.
Cô bản vương lại úp mặt vào hai tay nức nở khóc. Cô bản vương khóc với cái đau mất mát không thể nào hàn gắn được.
Nàng bản vương khóc mà chợt rùng mình khi nhớ lại trận mưa tình vùi dập mà Mạch Kiếm Tùng đã phủ lên người nàng bản vương.
Cô bản tọa cảm thấy ghê sợ và kinh tởm bản thân mình.