Ân Oán Quan Trường
Chương 6: Mưu giữ con tin

Cập nhật lúc: 2026-08-30 08:30:44 | Lượt xem: 2

Thấy Hàn Ngọc Trác không nói, Âm bà bà gặn lại :

– Cậu đã nghe câu hỏi của ta đây rồi chứ?

Hàn Ngọc Trác không trả lời mà lại chép miệng :

– Rất tiếc! Thật là đáng tiếc!

Âm bà bà gằn giọng :

– Tiếc cái gì?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Hắc Bạch song sát đã vì bà mà liều mạng, sau khi thất bại,
Bạch Sát đã cố lết về mong được bà vì chúng mà báo thù, thế mà bà lại
không cho tên đó nói, nếu biết trước như thế, tên đó không khi nào có hành
động dại dột như vậy.

Thấy Âm bà bà đổi sắc, tên đó không để cho bà ta đây có phản ứng, tên đó vội nói luôn :

– Tội ác của chúng chết hãy còn chưa đủ chuộc, nhưng chết một cách vô lối như thế, chẳng phải là một việc đáng tiếc hay sao?

Âm bà bà gằn giọng :

– Ta đây giết hắn tại vì hắn làm mất thanh danh của ta đây, đã làm hỏng
đại sự của ta đây, ta đây giết hắn nhưng tội đó phải được cậu đền lại biết
chưa?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Khi đã muốn gán tội cho tôi thì đâu cần phải có lý do, bây giờ thì tùy ở bà thôi, thật ra không phải đem chuyện ra nói lý, nhưng…

Âm bà bà chận hỏi :

– Nhưng cái gì?

Hàn Ngọc Trác thản nhiên :

– Hắc Bạch song sát chỉ là hai tên giúp cọp thêm vây, họ chỉ là
hai tên sai vặt chứ không như những nữ tỳ thân cận bên bà. Cho nên dầu
có chúng chết cả trăm mạng như thế, lòng bà cũng không hề biết động, do
đo, bà không công đâu làm cái chuyện vì họ mà đến đây để báo thù, có
phải thế không?

Âm bà bà cười lạt :

– Cứ nghe theo khẩu khí của cậu, càng đủ thấy cậu không phải là tên làm công trong tiêu cục như chúng Lương vừa nói… Đúng rồi, bản tọa không phải vì hai tên vô dụng đó mà đến đây để báo thù huyết hận gì cả, bởi vì nếu bản tọa muốn như thế, bản tọa cũng không cần phải đến tận đây cho mất
thì giờ, cậu cũng biết điều đó chứ?

Hàn Ngọc Trác gật gật đầu :

– Tôi biết, chỉ cần Lương gia huynh đệ tiêu cục chịu giao tân
nhiệm Tuần phủ Triệu đại nhân thì từ đó sẽ giải tỏa được tất cả những
gì, đâu đó… là mối thù… danh dự, chắc chắn là như thế chứ?

Âm bà bà gật gật :

– Đúng, đối phương kể cũng khá thông minh đấy!

Hàn Ngọc Trác mới hỏi, đặt ra khơi khơi như cho có chuyện :

– Như vậy thì người của Lương gia tiêu cục đang lọt vào tay bà, chuyện đó như thế nào?

Âm bà bà cười gằn :

– Chuyện đó rất dễ, chỉ cần bọn đối phương giao cái tên quan họ Triệu đó cho ta đây, thì chẳng những cái tội giết nhị sứ giả cuả ta đây cũng sẽ được
xem như không có, mà ta đây lại còn ra lịnh cho thuộc hạ ngay lập tức tha cái tên tiểu gia hỏa ấy về.

Bằng một câu hỏi gióng, Hàn Ngọc Trác được biết ngay là Lương
Phi Hổ quả thật đã bị Âm bà bà giam cầm, tên đó vội thêm một câu hỏi nữa :

– Nhưng Lương gia tiêu cục không giao được Triệu đại nhân thì sao?

Những đường nhăn trên da mặt của Âm bà bà càng nhăn hơn nữa, bà bản tọa đáp bằng một giọng lạnh băng :

Chuyện đó lại càng dễ, nếu quả như thế thì cả cái tiêu cục của
đám họ Lương này sẽ ngập máu, một con chó lão phu cũng không cho sống sót,
đem tất cả những thủ cấp trong tiêu cục này để bù vào hai cái mạng của
hai tên sứ giả của lão phu và sau đó lão phu quay về kết liễu luôn tên đó nhóc con mà
lão phu hiện giam cầm.

Hàn Ngọc Trác mỉm cười :

– Âm bà bà, đã đành là một người thành danh lão bối, nhưng liệu quả thật bà có thể làm được chuyện đó hay không?

Âm bà bà hừ hừ :

– Cậu đã biết ta đây thì đáng lý cậu phải biết ta đây là kẻ rất ít
nói, đôi khi phải nhiều chuyện như hiện giờ thôi, mà một khi đã nói tất
phải làm, làm đúng như lời nói. Bao nhiêu năm nay, khi ta đây đã bảo kẻ nào
phải chết vào canh ba thì nhất định kẻ ấy không thể thấy canh tư, nếu có tệ cho lắm cũng chỉ gần nhìn thấy canh tư mà thôi.

Hàn Ngọc Trác thản nhiên :

– Điều đó tôi quả đã có biết, tôi biết bà giết người đâu phải
ít, hai bàn tay của bà đã nhuộm máu người đến đen bầm, nhưng tôi nghĩ
rằng đối với Lương gia tiêu cục, lại có thể là ngoại lệ đó bà!

Âm bà bà hầm hầm :

– Chúng nó dựa vào ngươi bản tọa phải không?

Hàn Ngọc Trác đáp tỉnh queo :

– Cũng có thể nói như thế, bởi vì nếu không có mặt tôi ở đây,
chuyện gì cũng không thể nói trước, nhưng một khi đã có tôi ở đây rồi,
chắc chắn tôi không thể điềm nhiên để cho bất cứ một ai đụng đến một lá
cây cọng cỏ của Lương gia.

Âm bà bà gặn lại :

– Nhưng còn tên thằng nhóc đang là tù nhân trong tay lão phu thì sao?

Hàn Ngọc Trác điềm nhiên :

– Chuyện đó không vội, vì lát nữa đây, chắc trong tay của tôi cũng phải có con tin để làm chuyện đổi chác cho công bình.

Âm bà bà vụt ngửa mặt cười sằng sặc, giọng cười của bà lão phu bất cứ ai nghe cũng có cảm giác nhức nhối như một mũi nhọn đang xoáy vào
tai…

Chưa dứt tiếng cười là bà ta đây đã hỏi :

– Thằng nhóc, cậu định bắt người của lão phu đó à?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Âm bà bà cũng là người thông minh lắm.

Âm bà bà cười :

– Bản tọa sống đến bao nhiêu tuổi đây, cho đến bây giờ mới được nghe
một chuyện gần như thần thoại, cũng là lần thứ nhất bản tọa mới thấy có một
tên hậu sanh quá ngông cuồng… Nhưng, bản tọa hỏi đối phương, còn thuộc hạ của bản tọa đối phó với đám họ Lương này thì đối phương cũng vẫn tin chắc làm được
chuyện như thế hay sao?

Hàn Ngọc Trác cũng cười :

– Âm bà bà, tánh tình của bà tôi biết trước khi gặp mặt bà,
chính bà cũng đâu có nắm chắc được sự tình sẽ diễn biến như thế nào, bởi vì nếu nắm chắc được thì bà đã không bao giờ chịu bỏ thì giờ nói chuyện lâu như thế.

Âm bà bà xạm mặt :

– Sao? Lão phu không nắm chắc? Không nắm chắc mà lão phu lại đến đây à?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Sở dĩ bà dám mang người đến Lương gia huynh đệ tiêu cục này,
là tại vì bà đã đánh giá hơi thấp về thực lực ở đây và cũng ỷ đã bắt
được người để làm con tin ở trong tay rồi, nhưng nếu bà nắm chắc được
thực lực của Lương gia tiêu cục, tôi tin chắc rằng bà không khi nào làm
một chuyện sơ xuất như thế này!

Âm bà bà khẽ lắc đầu :

– Như thế là đối phương đã lầm, cái tên quan họ Triệu nhất định là bản vương phải có được trong tay. Do đó bản vương không khi nào do dự, bản vương có thể tận
dụng tất cả những gì có thể và không khi nào tiếc rẻ…

Hàn Ngọc Trác ngẩng mặt lên, giọng gã cố làm như có vẻ ngạc nhiên :

– Tôi thật không hiểu, Triệu đại nhân vốn là người trung cang
liêm chính, đã chẳng có ân oán với võ lâm mà những người chân chính
trong võ lâm cũng mong triều đình có được những nhân vật như thế ấy,
nhưng tại sao bà lại phải nhất định bắt ông lão phu cho kỳ được?

Âm bà bà đáp :

– Đó là chuyện của ta đây, đối phương không cần phải hỏi mà cũng không có quyền hỏi tới.

Hàn Ngọc Trác gằn giọng :

– Chuyện đó thật tình không quan hệ đến tôi thì tôi không cần
phải hỏi, chỉ hiềm vì Triệu đại nhân ngồi trên xe của Lương gia huynh
đệ, tự nhiên Lương gia huynh đệ phải có nhiệm vụ bảo vệ cho đến cùng.

Âm bà bà rít giọng :

– Lão phu không có thì giờ mà cũng không đủ nhẫn nại để nói chuyện
dông dài, tào lao ở đây. Tốt hơn hết là nói thẳng, lão phu đến đây cốt để bắt tên quan họ Triệu, vừa rồi lão phu đã có nói rồi. Bây giờ giao hay không?
Ngươi lão phu cứ nói thẳng một tiếng đi!

Trầm ngâm một chút, Hàn Ngọc Trác hỏi :

– Âm bà bà, cứ như bà nói thì đêm nay không thể có chuyện lành được hay sao?

Âm bà bà gặn lại :

– Nói như thế có nghĩa là Lương gia tiêu cục không chiụ giao người, có phải thế không?

Hàn Ngọc Trác lại trầm ngâm một chút rồi nói chầm chậm :

– Tôi có chuyện này, nói ra chắc Âm bà bà không thể tin, nhưng
đây là chuyện thiên chơn vạn xác, vốn là chuyện thật tình. Chính Lương
gia tiêu cục cũng đang nỗ lực tìm kiếm Triệu đại nhân đây…

Âm bà bà chận ngang :

– Cậu nói đúng, lão phu không thể tin được điều đó.

Hàn Ngọc Trác giơ hay tay :

– Tôi nghĩ rằng Hắc Bạch song sát đã có bẩm báo với Âm bà bà
rồi, vì trong lúc họ chận xe của Lương gia tiêu cục thì Triệu đại nhân
đã bị người bắt mất rồi, chứ đâu phải đến bây giờ!

Âm bà bà khẽ lắc đầu :

– Bọn chúng bảo rằng các ngươi lão phu đã âm mưu giấu mất tên quan họ Triệu, chính lão phu cũng nghi như thế.

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Lương gia huynh đệ không phải là hạng người như thế ấy. Chắc
Âm bà bà cũng đã từng nghe, cho dầu tai họa chụp xuống đến đầu, một là
một, hai là hai, chưa bao giờ hèn nhát đến phải dùng gian kế. Chuyện họ
đang nỗ lực tìm kiếm Triệu đại nhân là chuyện thật, tin hay không là tùy ở nơi bà.

Âm bà bà cười khẩy :

– Bọn hộ xa của Lương gia tiêu cục đâu phải là con nít? Làm gì
có chuyện dọc đường bị cướp người trên xe mà lại không hay biết, chuyện
ai cũng không thể tin được chứ không phải riêng lão phu..

Hàn Ngọc Trác nói :

– Tôi đã có nói rồi, đó là chuyện thật tình… tin hay không, chúng tôi cũng không biết phải làm sao!

Trầm ngâm một chút, Âm bà bà vụt hỏi :

– Thế thì họ Triệu bị bắt đi đâu, hiện tại ở đâu?

Hàn Ngọc Trác nói :

– Chuyện đó tự nhiên Lương gia tiêu cục phải biết nhưng nói ra thì không thể.

Âm bà bà nhíu mày :

– Không thể nói? Tại sao lại không thể nói?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Người bị bắt cóc khi đang ngồi trên xe của Lương gia huynh đệ
tiệu cục, tự nhiên Lương gia tiêu cục phải tìm trở lại, làm sao có thể
để cho bị mất thêm lần nữa? Chẳng lẽ đang lúc chúng tôi thiết trí đưa
Triệu đại nhân trở về mà đi nói ra, để cho người bị thiên hạ giựt qua,
lại như đồ vật hay sao?

Âm bà bà gằn gằn :

– Nhưng ta đây buộc cậu phải nói!

Hàn Ngọc Trác khẽ lắc đầu :

– Xin lỗi, chuyện đó chúng tôi không thể vâng lời.

Âm bà bà giọng nặng như đá :

– Đối phương muốn cho máu nhuộm Lương gia tiêu cục phải không?

Hàn Ngọc Trác cũng trầm xuống :

– Lương gia huynh đệ đối với Âm bà bà không thù không oán, từ
trước đến nay không hề có chuyện mất lòng, vì thế nên không bao giờ muốn có chuyện bất hoà. Nhưng vốn cũng là người như thiên hạ nên Lương gia
huynh đệ không thể xuôi tay để cho người tròng dây vào cổ như một con
vật. Vì thế, một khi có người ỷ mạnh h**p bức thì chắc chắn cũng đành
phải buông bỏ tất cả, kể luôn sinh mạng của mình.

Âm bà bà hỏi :

– Nói theo giọng điệu của đối phương là định bỏ luôn cả con tin trong tay của lão phu à?

Hàn Ngọc Trác trả lời :

– Tôi nhớ vừa rồi chính Âm bà bà cũng đã tự xưng rõ thân danh
của mình, vì thế chuyện đón đường cướp giật, ỷ thế h**p người, chắc
không phải là hành động của một con người có thanh danh như thế…

Âm bà bà cười mũi :

– Bằng vào cái số tuổi chưa sạch sữa mẹ như ngươi bản tọa mà lại bép xép cái miệng với người trưởng thượng như thế là vô lễ, ngươi bản tọa biết điều đó
chứ. Nhưng đối với bản tọa hiện tại chuyện cần thiết đã đến mức bản tọa cũng không cần câu nệ, chấp nhất, bản tọa chỉ cần đạt mục đích của bản tọa, bản tọa cần có được
trong tay tên quan họ Triệu, ngươi bản tọa biết thế không?

Hàn Ngọc Trác nói :

– Nếu đã như thế thì không ai làm sao được nữa, tùy ở Âm bà bà
muốn sao cũng được. Nhưng tôi cũng xin báo trước là bất cứ một ai trong
Lương gia bây giờ mà bị tổn thương, kẻ gây ra sẽ phải trả giá gấp mười
lần.

Âm bà bà xạm mặt, bà bản vương vụt cười the thé :

– Được được được… bản vương cũng cần phải xem trả giá gấp mười lần là như thế nào đây? Bây đâu, trao gậy cho bản vương.

Cô gái có nốt ruồi bên miệng liếc nhanh về phía Hàn Ngọc Trác và nhích hai tay qua trao cây gậy cho chủ nhân. Âm bà bà tiếp lấy cây gậy
động mạnh xuống đất rồi đứng lên.

Bốn cô tỳ nữ trước mặt vút lên tiếng :

– Lão Bồ Tát, chúng con đang đợi lệnh!

GÃ như một câu nhắc khéo về thân danh trưởng bối, Âm bà bà gật khẽ gật đầu :

– À à… hãy trị tội tên đó cho ta đây!

Một trong bốn tỳ nữ đứng trước cuối đầu :

– Nếu không cắt được lưỡi của tên đó, chúng tỳ nữ xin tự đoạn một cánh tay.

Âm bà bà gật gật đầu :

– Hay lắm!

Bà bản vương ngồi xuống và vẫy tay ra lệnh. Hàn Ngọc Trác vụt nói :

– Khoan, Âm bà bà có thể để cho bốn vị cô gái đây đánh cá với tại hạ một việc được chăng?

Âm bà bà hỏi :

– Cậu muốn đánh cá với họ chuyện gì?

Hàn Ngọc Trác nói :

– Bây giờ một mình tôi giao đấu với bốn người, gia hạn mười
chiêu, nếu tôi bại, chẳng những tôi tự quỳ xuống thè lưỡi ra để cho chư
vị thiếu nữ khỏi mất công, mà tôi còn lại bằng lòng để Âm bà bà xử trí
như thế nào cũng được, nhưng nếu ngược lại, nghĩa là bốn vị thiếu nữ đây bị hại, tại hạ xin phiền bốn vị tạm thời lưu lại Lương gia tiêu cục ít
hôm, có thể được chăng?

Thật là một câu nói khinh thị quá mức đối với bốn cô tỳ nữ, từ
những ngày theo Âm bà bà đến nay, họ chưa từng bị hại, đúng hơn là chưa
một ai có thể giao đấu với hai người trong mười chiêu chứ đừng nói bốn,
cho nên câu nói này của Hàn Ngọc Trác khiến cả bọn người xanh mặt giận
dữ…

Cô gái đứng trước hết, có lẽ là người cầm đầu trong bốn cô lên tiếp đáp ngay :

– Được lắm bọn lão phu bằng lòng giao ước!

Như sực nhớ ra như thế là hấp tấp, vì sau lưng còn có chủ nhân, nên bốn cô lật đật quay lại vòng tay :

– Xin lão Bồ Tát ban cho!

Âm bà bà lạnh lùng nói :

– Đó là chuyện của bốn cậu, nếu các cậu bằng lòng thì lão phu
cũng không cần nhưng lão phu nói trước, cuộc giao ước đó, thắng hay bại đều
do ở các cậu chớ lão phu không thể nhúng tay vào.

Bốn tỳ nữ cúi đầu :

– Chúng tỳ nữ xin ghi nhớ!

Âm bà bà gật gật đầu :

– Như vậy thì các đối phương cứ tự tiên đi.

Nói xong là bà đặt cây gậy xuống, một thái độ coi như dứt khoát
không tham dự. Bốn cô tỳ nữ quay phắt lại, bốn thanh trường kiếm xốc co
bên vai, họ đứng giang hàng ngang trước mặt Hàn Ngọc Trác như chờ đợi.

Một trong bốn cô lên tiếng :

– Các hạ định dùng cây quạt đó hay sao?

Hàn Ngọc Trác hơi nghiêng đầu lại :

– Xin chư vị thúc bước tránh ra phía sau.

Tên đó giắt cây quạt vào mình và thò tay ra sau lưng rút ra một
thanh đao. Đáng lý phải gọi là thanh kiếm, nhưng chỉ có điền bề ban có
hình dáng của một thanh đao chớ thật sự là không lớn hơn thanh kiếm là
bao.

Đó là một thanh đoản đao, nhưng sở dĩ không gọi là “đoản” vì bản thân nó vốn “trường”, cái lạ của nói là thanh đao bị tiện ngang đằng
mũi.

Nhìn thật kỹ, có thể thấy ngay, khác hơn những thanh đao bị thứ
binh khí khác chặt đứt ngang, vì theo dấu, thì đây là một thanh đao
không có mũi, người bản tọa đã trui luyện một thanh đao như thế chứ không
phải khi giao đấu với người rồi mới bị tề ngang. Thanh đao trông rất lạ
mắt.

Từ chỗ cầm đao cho đến ngoài chót, thanh đao có một màu đen bóng, vì thế, khi rút ra không ai nhìn thấy.

Đặc biệt thứ hai là thanh đao đã không có mũi, lại không thấy
lưỡi bén, nhìn qua cũng không phân biệt được đâu là sống, đâu là lưỡi
của thanh đao. Nó chỉ giống như một thanh sắt đẹp.

Tự nhiên, nó cũng có một bên dầy, một bên mỏng, nhưng bên dầy
không dầy quá, bên mỏng cũng không mỏng quá, không làm sao có thể nhận
ra nó có bén hay không?

Thanh đao vừa rút ra, chẳng những bốn tỳ nữ hơi chấn kinh mà cả vẻ mặt của Âm bà bà cũng có phần thay đổi.

Hai cô gái đứng hầu gần bên kiệu thoáng chốc liên hồi, nhất là cô
gái có nốt ruồi bên mép miệng hết nhìn thanh đao đến nhìn lên khuôn mặt
của Hàn Ngọc Trác, nụ cười trên môi của cô bản tọa càng đượm thắm nhiều hơn.
Và bây giờ một trong bốn cô gái lên tiếng :

– Binh khí của các hạ gọi là gì thế?

Hàn Ngọc Trác mỉm cười :

– Chẳng lẽ bốn vị cô gái không thấy đây là một đoản đao sao?

Cô gái hỏi :

– Thanh đao đó bằng sắt?

Hàn Ngọc Trác lắc lắc đầu :

– Nó vốn không phải là do chất thép luyện ra, mà là do một khối
kim khí có chất lạnh nằm trong lòng đá hàng mấy ngàn năm lấy ra, vì thế
bản thể của nó chỉ một màu đen, chứ không thể phát ra ánh sáng.

Cô gái hỏi :

– Đã là đao tại sao không có mũi?

Hàn Ngọc Trác đáp :

– Nó là binh khí, nhưng nó là loại binh khí không muốn thấy máu người, vì thế cho nên bản thân của nó vốn không có mũi.

Cô gái cau mày :

– Như vậy thì phải có một cái tên chứ?

Hàn Ngọc Trác gật gật đầu :

– Tự nhiên, nó là thanh Vô Nhân đao.

Cô gái lập lại :

– Vô Nhân đao?

Hàn Ngọc Trác cười :

– Chữ “Nhân” vốn là mũi nhọn, đồng thời cũng có chữ nhân là “ác
độc”, mang cái tên đó, hình thức là nó không có mũi nhọn và tinh thần
của nó không tàn nhẫn, hiểu nghĩa nào cũng đúng.

Cô gái hỏi :

– Các hạ không định dùng nó để giết người à?

Cô gái nhún vai :

– Các hạ quả là có tâm địa… Bồ Tát hơn… Bồ Tát…

Hàn Ngọc Trác cười :

– Không dám…

Cô gái đứng chếch về phía bên trái nhếch môi nói :

– Đúng là cuồng ngạo.

Hàn Ngọc Trác cười :

– Cũng không dám như thế, nếu có thì chẳng qua con người vốn bản tính thiện, nhưng nếu có người cho tôi là hạng người kiêu ngạo, là hạng xem dưới mắt không người thì tôi cũng đành chịu, vì mỗi người có một
cái nhìn khác nhau.

Âm bà bà vụt cười :

– Người biết cầm binh khí, người biết lợi dụng cái chỗ hay của
binh khí, có lẽ đây là lần thứ nhất bản vương thấy có món binh khí đó và cũng
là lần thứ nhất bản vương nghe lời nói đó.

Ngừng lại một chút, bà lão phu lại nói :

– Không nên chiếm hơn người khác, các ngươi bản vương không nên dùng mũi kiếm làm hắn bản vương bản vương bị thương nghe chưa.

Bốn cô tỳ nữ rập lên :

– Thuộc hạ tuân mạng.

Hàn Ngọc Trác chầm chậm đưa thanh Vô Nhân đao lên và nói :

– Tốt hơn hết là các cô nên dùng hết sức, vì nếu hạn chế một phương diện nào đó, nhất định các cô sẽ không qua được năm chiêu.

Bốn cô tỳ nữ quay ngang thanh kiếm xốc lên và một cô trong bọn xẵng giọng :

– Các hạ hãy yên lòng, nếu bọn bản tọa không chế ngự được các hạ thì, như đã nói với lão Bồ Tát chúng bản tọa khi nãy, bọn bản tọa sẽ tự chặt lấy cánh
tay phải của mình, vì thế, bọn bản tọa cũng không dại gì mà để cho mình bị
bại.

Cô bản tọa nói dứt lời thì bốn thanh trường kiếm đã nhoáng lên cùng một lúc.

Bất cứ một vị chủ nhân nào khi đã cho thuộc hạ hành động là ít
nhiều cũng đã ước lượng được tài nghệ và tự nhiên không khi nào liều
lĩnh, vì bản thân mình có thể bại, chứ không để thuộc hạ làm nhục uy
danh.

Âm bà bà cũng thế.

Sự việc đó được thể hiện qua bốn thanh kiếm của bốn cô tỳ nữ. Và cũng đúng như cô cầm đầu đã nói, vừa phóng chiêu đầu là họ đã tận dụng
sở trường.

Bốn thanh trường kiếm nhoáng lên theo thế đứng của họ, nghĩa là
họ đã tận dụng sở trường và cũng có nghĩa là cũng tấn công theo thế
giăng ngang.

Nhưng đó là khi mới nhoáng lên, vì họ hàng chữ nhất và tấn công
cùng một lượt. Nếu không nhìn kỹ, người đứng ngoài vẫn thấy như thế,
thật sự là khi phát chiêu và mũi kiếm gần tới đích, phương hướng hoàn
toàn khác biệt.

Phát chiêu là thế giăng ngang, nhưng vì họ đã quen lối đánh bốn người, nhưng khi lướt tới, họ đã chia làm hai bộ pháp.

Hai người đứng bìa tiến nhanh và ập xéo, hai người đứng giữa
tiến thẳng lên, chính vì thế nên vừa phát được nửa chiêu là trận thế bày ra rõ rệt. Bốn người chia làm bốn góc vây Hàn Ngọc Trác vào giữa.

Không nghe tiếng binh khí chạm nhau.

Thanh kiếm trong tay bốn người tỳ nữ tự nhiên là không cùng một
hướng, họ đã thấy thủ pháp của Hàn Ngọc Trác hai lần, họ đã cẩn thận khi xáp trận.

Vì tấn công theo lối “chia thế đã bố trí” theo luyện tập, cho
nên chiêu thứ nhất đến những chiêu tiếp theo họ đánh theo lối liên hoàn
và cái hiểm nghèo của nó là không khi nào bốn thanh kiêm trùng nhau về
mức độ.

Đứng ngoài nhìn vào rất khó mà phân biệt, vì bốn thanh kiếm từ
trên xuống dưới, khoản nào cũng có và vì họ xuất chiêu liên tiếp, nên
ánh thép đã tạo một vùng hào quang xoắn chặt chung quanh.

Và cái kinh khiếp thứ hai là không làm sao phân định được từng
chiêu thức một, vì không phân định được nên khó lòng thấy được là họ đã
dùng mấy chiêu.

Cái hại không kém nguy khốn là lại không nghe tiếng thép, hình như Hàn Ngọc Trác chẳng những không đỡ mà cũng không đánh lại.

Quả đúng như thế, vì một cô gái đã lên tiếng hỏi, tự nhiên trong khi tấn công mà lên tiếng là giọng cô ta đây nghe hằn học cực kỳ :

– Tại sao ngươi bản tọa không đánh trả?

Hàn Ngọc Trác cười :

– Xin chư vị đừng giận, vì tôi không hay nói dối, nếu tôi bằng lòng đánh trả thì làm sao chư vị đánh đến mười chiêu.

Không biết hắn bản tọa có khoa trương hay không, nhưng thấy Âm bà bà
cũng đổi sắc. Không cần nhìn trận đấu, chỉ nghe hai người đối đáp, ai
cũng có thể nhận ra cục diện ra sao.

Tiếng nói của cô gái thì không ai lấy làm lạ, vì đang tấn công
địch, không ai có tiếng nói giống lúc phàm thường được. Vì thế cái hơi
dồn dập, sẵng lẻ của cô bản vương, không một ai chú ý. Nhưng đến khi Hàn Ngọc
Trác trả lời, thì vấn đề mới được đặt ra.

Nêu nhắm mắt lại, hay bắt một người ngồi trong chỗ khuất, cho
dầu đó là một cao thủ cũng không làm sao nhận ra được gã vừa đang giao
đấu, giọng của gã đã không thay đổi mà ngược lại có phần hòa hoãn,
chứng tỏ gã chưa có gì phải chú ý lắm khi đối phó với sức tấn công.

Chỉ bằng tiếng nói thôi, ai cũng biết rõ ràng ưu thế của tên đó trong trận đấu.

Âm bà bà vì đôi mắt không thấy, nhưng bọn anh em nhà họ Lương
nhìn thấy, tuy vậy, họ phải chờ đến khi nghe giọng của Hàn Ngọc Trác, họ mới tin rằng cái thấy của họ là chắc chắn.

Bốn ánh thép xoắn tròn, lại không nghe tiếng chạm, đứng ngoài,
dầu tinh mắt cách mấy cũng khó lầu nhận thấy, thêm vào đó vì anh em họ
Lương đang ngài ngại trong lòng nên không dám chủ quan.

Bây giờ, khi nghe âm thanh của Hàn Ngọc Trác, họ đưa mắt nhìn nhau hớn hở.

Nhưng khi hai bên đối đáp với nhau, trong hai câu vừa dứt thì
trận thế bắt đầu thay đổi, bốn cô tỳ nữ phải thấy trước hơn ai hết về
cái yếu thế của mình và chính vì cái yếu thế đó nên bọn phải thay đổi
đấu pháp.

Hồi nãy, tuy bốn thanh kiếm quá nhanh, người bản tọa không làm sao
phân biệt được chiêu thế, nhưng vẫn thấy được bóng người, nhưng bây giờ, bóng người cũng không còn phân biệt được nữa.

Không còn phân biệt chớ không phải hoàn toàn không trông thấy,
vì năm cái bóng xoắn vào nhau, thấy bóng người nhưng không thể phân định được là ai, bốn cô vừa đánh vừa thi triển khinh công, tự nhiên, lối
đánh đó làm cho đối phương loa mắt.

Và tự nhiên, người bị tấn công cũng phải đáp ứng bằng khing
công, vì thế nên bóng người chớp nhoáng theo ánh kiếm, rất khó lòng phân biệt.

Nhưng tình thế đó cũng không lâu lắm, chỉ trong thoáng chốc, khi bốn cô bắt đầu đổi thế là bên ngoài nghe tiếng thép vang lên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8