Anh Hùng Vô Lệ
Chương 6: Kỳ phùng kỳ ngộ

Cập nhật lúc: 2026-08-30 18:45:36 | Lượt xem: 3

Hai mươi lăm tháng giêng.

Trường An.

Cao Tiệm Phi tịnh không chết.

Phán đoán của chàng hoàn toàn chính xác, đảm khí của chàng cũng đủ lớn, cho nên chàng còn chưa chết.

Hối tiếc duy nhất là chàng hoàn toàn không biết mình đã rời khỏi nơi đó bằng cách nào, cũng không biết hang động kỳ bí đó thật ra là ở đâu.

Sau khi uống xong bình rượu đó, chàng tức thì hôn mê ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự, sau đó chàng phát hiện mình đã về đến tiểu khách sạn rẻ tiền đó, đang ngủ trên một cái giường gỗ trong một căn phòng nhỏ.

Chàng làm sao mà về đến đây ? Về đến từ hồi nào ? Chàng không biết chút nào.

Người khác cũng không biết.

Không có ai biết hai ngày nay chàng đã đi đâu, cũng không có ai quan tâm chàng đã đi đâu.

May là còn có một vật có thể chứng minh chuyện chàng đã trải qua trong hai ngày rồi tịnh không phải là ác mộng.

— Một cái hòm, một cái hòm da bò màu nâu sậm.

Lúc Tiểu Cao tỉnh dậy đã phát hiện cái hòm đó.

Cái hòm đặt trên cái bàn nhỏ bên cạnh giường, nhan sắc hình dạng đều hoàn toàn giống hệt cái chàng đã từng mở ra. Thậm chí có bao nhiêu ống khóa vàng cài trên hòm cũng giống hệt.

— Nếu quả cái hòm đó thật là một vũ khí không tiền khoáng hậu độc nhất vô nhị, hắn sao lại có thể để lại cho ta đây ?

Tiểu Cao tuy không tin, lại vẫn không tránh khỏi có chút động tâm, lại không kiềm chế được muốn mở ra xem cho rõ.

May là chàng còn chưa quên bài học lần trước.

Nếu quả một người mỗi lần mở một cái hòm ra đều bị hôn mê té gục, thật là khó coi không thú vị gì.

Cho nên hòm vừa mở ra, người Tiểu Cao đã bay ra ngoài song cửa, gió lạnh gầm gừ thổi qua song cửa, ùa vào trong phòng, không cần biết là loại mê hương gì cũng phải bị lùa đi sạch sạch sẽ sẽ.

Lúc đó Tiểu Cao mới chầm chậm từ bên ngoài xoay một vòng, bước vào cửa phòng.

Nhìn thấy vật trong hòm, chàng không ngờ lại cảm thấy rất thất vọng.

Bởi vì trong hòm chỉ bất quá đựng châu bảo phỉ thúy và một sấp vàng lá.

Chỉ bất quá là châu bảo phỉ thúy và hoàng kim đủ để mua cả con đường, có thể khiến người ta đây đi liều mạng cho chàng.

Đó đã là chuyện của ba ngày trước.

Ba ngày qua mỗi lần chàng ra khỏi cửa tuy luôn luôn mang theo cái hòm, nhưng sinh hoạt của chàng vẫn không cải biến chút nào.

Chàng vẫn đang trú ngụ trong tiểu khách sạn rẻ tiền nhất, ăn mì củ cải trắng rẻ tiền nhất.

Chàng chừng như hoàn toàn không biết vật trong hòm có thể dùng để làm rất nhiều chuyện, chừng như cũng không biết mình đã biến thành một đại phú ông.

Bởi vì chàng căn bản không nghĩ tới, căn bản không muốn biết.

Đối với giá trị của kim tiền, chàng căn bản hoàn toàn không có quan niệm gì.

Chàng tuyệt không để sinh hoạt của mình vì bất cứ chuyện gì mà cải biến.

Nhưng vào ngày hai mươi lăm tháng giêng đó, sinh hoạt của chàng đã cải biến, cải biến một cách rất kỳ quái.

Ngày đó là một ngày không mây, sau khi ăn trong quán nhỏ, chàng lại chuẩn bị trở về nằm nghỉ.

Tư Mã Siêu Quần và Trác Đông Lai cho đến nay còn chưa có tin tức gì, cũng không biết thật ra chuẩn bị ngày nào giao thủ với chàng.

Nhưng chàng không vội vàng gì.

Hắc hắn nhân thần bí đó vô duyên vô cớ tặng cho chàng số vàng bạc đồ sộ như vậy cũng bặt vô âm tín.

Chàng lúc nào cũng chuẩn bị trả cái hòm đó lại cho tên đó, cho nên mới mang nó bên mình, nhưng chúng sau này chỉ sợ vĩnh viễn vô phương tái kiến, cái hòm đó đã biến thành một gánh nặng phiền lụy cho chàng.

Nhưng Tiểu Cao cũng không vì vậy mà phiền não.

Trên nhân gian này chừng như không có bất cứ chuyện gì có thể ảnh hưởng đến tâm tình của chàng.

Người khác muốn chàng đợi hai ngày, chàng đợi hai ngày, muốn chàng đợi hai tháng, chàng đợi hai tháng, sớm muộn gì cũng có một ngày được tin, hà tất phải phiền não cấp bách ?

Chàng đã hạ quyết tâm, trước trận quyết chiến lần này, chuyện gì khác chàng đều không làm.

Chàng nhất định phải để cho thể lực của mình thủy chung bảo trì trong trạng huống đăng phong, hơn nữa phải để cho tâm tình của mình bảo trì một cách bình hành.

Giờ ngọ ngày hôm đó, lúc chàng lần theo con đường trường phủ đầy tuyết đi về, phát hiện phía sau có người đang theo dõi chàng, Tiểu Cao không cần phải quay đầu lại đã đoán ra người đó là ai.

Khoảng giờ ăn tối hôm qua, chàng đã phát hiện người đó đang theo dõi chàng, chừng như là một con mèo rình con chuột vậy.

Người đó ăn mặc rách rưới, đội một cái nón rách. Thân người tuy không cao, râu ria lại dài thượt, tiếng bước chân rất nhẹ nhàng, hiển nhiên luyện qua khinh công.

Tiểu Cao chưa bao giờ gặp người đó, cùng không biết người đó tại sao lại theo dõi chàng.

Chàng cảm thấy mình tịnh không có chỗ nào có thể khiến cho người bản tọa hứng thú.

Đi được một đoạn đường, tiếng bước chân sau lưng đột nhiên không nghe nữa, Tiểu Cao mới thở phào một hơi, trong một con hẻm bên cạnh đột nhiên có một vòng dây bay ra.

Một sợi dây rất dày, kết thành vòng ở một đầu, vừa phóng ra đã thắt vào cổ của Cao Tiệm Phi, thắt cực kỳ chuẩn xác.

Cổ một người nếu quả bị vòng dây đó thắt chặt, tròng mắt lúc nào cũng có thể lòi ra, lưỡi lúc nào cũng có thể lè ra, lúc nào cũng có thể nghẹt thở đoạn khí.

Tiểu Cao rất minh bạch điểm đó.

Cho nên vòng dây còn chưa động, chàng đã bay lên, giống như một cánh diều bay lên.

Người kéo dây trong hẻm quả nhiên là hắn râu dài.

GÃ còn đang dụng lực kéo, chỉ tiếc vòng dây đã đứt, người bị vòng dây tròng qua đầu đã nhắm về phía gã bộc phát qua.

Hắn râu dài quay đầu tẩu thoát, chạy được một đoạn, lại cảm thấy có điểm quái dị.

Bởi vì Tiểu Cao không ngờ lại không rượt theo tên đó.

GÃ râu dài chạy thêm hai bước, chợt dừng chân, phía sau vẫn không có ai truy đuổi.

Hắn không thể nhịn được lại quay trở lại, sửng sốt nhìn Tiểu Cao, không ngờ còn hỏi Tiểu Cao:

– Đối phương sao lại không đuổi theo lão phu ?

Câu hỏi đó thật quá tuyệt, nhưng Tiểu Cao lại càng tuyệt, không ngờ còn hỏi ngược:

– Lão phu tại sao phải đuổi theo ngươi lão phu ?

HẮN râu dài ngây người:

– Lẽ nào đối phương không biết lão phu hồi nãy muốn dùng vòng dây đó thắt chết đối phương ?

– Bản vương biết.

– Ngươi ta đây đã biết, tại sao còn thả ta đây ?

– Bởi vì bản vương không bị cậu thắt cổ chết.

– Nhưng ngươi bản vương ít ra cũng nên hỏi bản vương thật ra là ai, tại sao lại muốn thắt cổ ngươi bản vương ?

– Bản tọa không muốn hỏi.

– Sao vậy ?

“Bởi vì bản vương căn bản không muốn biết”. Câu nói đó vừa nói xong, Tiểu Cao không ngờ đã quay người bỏ đi, không thèm quay đầu lại.

TÊN ĐÓ râu dài lại ngẩn người.

Người như Tiểu Cao, tên đó cả đời chưa gặp qua một người.

Nhưng người như gã, Tiểu Cao cũng chưa từng gặp qua, Tiểu Cao không truy đuổi gã, gã trái lại lại rượt truy Tiểu Cao, hơn nữa không ngờ lại rút trên người ra thêm một sợi dây, mau chóng kết thành vòng dây, nhắm cổ Tiểu Cao mà quăng qua.

Hắn quăng dây rất chuẩn, Tiểu Cao lại bị hắn trói.

Tiếc nuối duy nhất là, tên đó tuy đã thắt trói được, lại đã vô dụng.

Bất kể tên đó dụng lực kéo dây tới cỡ nào, Tiểu Cao vẫn đứng yên đó ngon lành, không những cổ không bị thắt gãy, cả động cũng không động.

HẮN râu dài không ngờ lại hỏi chàng:

– Con người đối phương là sao đây ? Tại sao bản vương không thắt cổ đối phương được ?

– Bởi vì con người của ta đây trừ cổ ra còn có ngón tay.

Lúc vòng dây quấn quyện trên cổ Tiểu Cao, chàng đã dùng một ngón tay móc giữ, móc giữ trước yết hầu.

Ngón tay của chàng vừa dụng lực, tên đó râu dài đã bị chàng kéo bay qua, chàng vừa quay mình lại, tên đó râu dài gần như lao đầu vào lòng chàng.

“Vòng dây của cậu chơi không vui”. Tiểu Cao thốt:

“Ngoại trừ vòng dây ra, cậu còn có thứ gì để chơi không ” “Lão phu còn có thể chơi đao”. Tên đó râu dài đáp.

Người tên đó còn chưa đứng yên, trong tay đã rút ra một thanh đoản đao, mềm mại phóng thẳng về phía cổ họng Tiểu Cao.

Chỉ tiếc đao của tên đó cũng không đủ nhanh, Tiểu Cao chỉ phẩy một ngón tay, đao của tên đó đã bị phẩy bay đi.

“Ta đây thấy ngươi ta đây nên thả ta đây đi”. Tiểu Cao khẽ thở dài khẽ lắc đầu:

“Không cần biết cậu chơi cái gì, đối với bản vương đều vô dụng”.

Hắn râu dài vốn vừa té xuống đất, bỗng nhún một cái “lý ngư đả đỉnh”, thân người đột nhiên bay lên, hai chân đột nhiên xoắn lại xoáy một vòng trên không, quấn lấy đầu cổ Tiểu Cao.

Một chiêu đó Tiểu Cao không nghĩ đến.

Hai chân của tên đó râu dài không những khinh tiệp linh hoạt, hơn nữa kẹp thật chặt, Tiểu Cao gần như thở không nổi, cái quần rách trên chân tên đó mùi cũng rất khó ngửi.

Tiểu Cao thât sự không chịu nổi, thân người đột nhiên dùng một phương pháp rất kỳ quặc uốn éo xoay vòng một cái, người của hắn râu dài đã bị b*n r*, rớt ịch xuống đất, quần cũng tét ra, để lộ đôi chân.

Quần của tên đó vốn đã rách từ trước, kỳ này tét tới tận đáy quần, gần như hoàn toàn để hở hết đôi chân.

Lần này đến lượt Tiểu Cao ngây người, chừng như đột nhiên nhìn thấy một đóa hoa tươi thắm rớt trong vũng sình vậy.

Mỗi người đều có chân, nhưng Tiểu Cao chưa bao giờ thấy một đôi chân đẹp như vậy.

Không những Tiểu Cao chưa từng thấy, đại đa số người trên phương trời này có lẽ cũng chưa từng thấy qua.

Đôi chân vừa dài vừa săn chắc, dáng vóc đều đặn nhu mỹ, bắp thịt đàn hồi nhún nhảy, da dẻ trắng muốt, giống như màu sữa bò tươi mới vắt.

Tiểu Cao có nằm mộng cũng không tưởng được tên đó râu dài vừa dơ vừa thúi đó không ngờ lại có một đôi chân như vậy.

Khiến cho chàng càng không tưởng nỗi là gã râu dài vừa muốn dùng vòng dây thắt cổ chàng, lại vừa muốn dùng đao định đâm chết chàng, không ngờ đã khóc, không ngờ ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm lấy mặt, khóc òa lên như một đứa trẻ, khóc thương tâm làm sao, thương tâm hết sức.

Tiểu Cao vốn nên bỏ đi, bỏ đi giống như hồi nãy, chỉ tiếc chàng khơi khơi lại không nhịn được phải hỏi:

– Cậu sao lại khóc ?

– Ta đây thích khóc, ta đây cao hứng khóc, ta đây nguyện ý khóc, đối phương khỏi cần lo.

Một đại nam nhân râu dài rậm rì, lời nói không ngờ lại giống như một cô gái không nói lý lẽ, cả giọng nói cũng biến thành giống như giọng nói con gái. Một yêu nghiệt như vậy, mình còn có thể ở lại quấy rầy gã sao ?

Tiểu Cao quyết định không cãi với tên đó nữa, quyết định bỏ đi, tên đó râu dài lại kêu chàng:

– Ngươi bản vương đứng lại.

– Lão phu vì sao phải đứng lại ?

– Cậu muốn bỏ đi như vầy ? Thiên hạ có chuyện tiện nghi như vậy sao ?

“Ta đây tại sao lại không thể bỏ đi ?” Tiểu Cao hỏi:

“Đối phương vừa muốn thắt cổ lão phu, vừa muốn dùng đao đâm chết lão phu, lão phu bỏ đi như vầy là đã rất tốt với đối phương rồi đối phương còn muốn gì nữa ?” “Lão phu chỉ muốn đối phương móc mắt đối phương ra”. HẮN râu dài đáp:

“Móc cả hai tròng mắt của cậu ra”.

Tiểu Cao muốn cười, lại cười không nỗi:

– Lão phu không phải điên, tại sao lại móc mắt của mình ra ?

“Bởi vì đối phương đã nhìn thấy chân lão phu”. GÃ râu dài đáp:

“Đôi chân ta đây không phải tùy tiện để cho người ta đây nhìn thấy”.

Tiểu Cao cũng không thể không thừa nhận đôi chân đó rất đặc biệt, đặc biệt dễ nhìn.

Nhưng không phải chàng cố ý nhìn, đôi chân bị người khác nhìn thấy cũng không thể coi là chuyện ghê gớm nghiêm trọng gì.

“Nếu ngươi bản tọa tức giận không phục, bản tọa cũng có thể để cho ngươi bản tọa thấy chân bản tọa”. Tiểu Cao thốt:

“Tùy tiện cậu muốn nhìn bao lâu cũng được”.

– Đồ chó đánh rắm.

– Ta đây không phải là chó, cũng không có đánh rắm.

“Cậu đương nhiên không phải chó, bởi vì cậu còn ngu hơn cả chó”. Hắn râu dài thốt:

“Mấy con chó trên đời này đều thông minh hơn cậu nhiều, không cần biết là chó lớn chó nhỏ chó cha chó mẹ gì cũng đều thông minh hơn cậu gấp trăm lần, bởi vì cậu là đầu heo”.

Tên đó râu dài càng nói càng tức tối, đột nhiên nhảy dựng dậy:

– Tên đầu heo ngươi ta đây, lẽ nào ngươi ta đây còn chưa nhìn ra ta đây là nữ nhân ?

“Ngươi bản vương sao lại có thể là nữ nhân được ? Bản vương không tin”. Tiểu Cao ngây người:

“Nữ nhân làm sao có râu được ?” Tên đó râu dài chừng như tức đến phát điên, đột nhiên dụng lực giật cả bộ râu dài thượt trên mặt xuống, quăng vào mặt Tiểu Cao.

Thân người cô ấy cũng bay lên, hông uốn éo, hai chân lại kẹp cổ Tiểu Cao.

Đôi chân trơn mịn, không một mảnh vải che đậy.

Lần này Tiểu Cao thật sự cả động cũng không dám động, chỉ còn nước nhìn nữ nhân ấy cười khổ:

– Bản vương và nữ nhân ấy không có oan, cũng không có thù, nữ nhân ấy tại sao lại đối với bản vương như vậy ?

– Bởi vì bản tọa đã để ý đối phương.

Tiểu Cao lại ngẩn người, may là hắn râu dài đã không còn râu đó lại mau chóng nói tiếp:

– Cậu bất tất phải giật mình, lão phu để ý tịnh không phải là con người cậu.

– Vậy nàng lão phu để ý cái gì ?

“Là cái hòm trong tay cậu”. Cô gái không có râu đó đáp:

“Chỉ cần cậu đưa cái hòm đó cho bản tọa, bản tọa sau này tuyệt không tìm đến làm phiền cậu nữa, cậu cũng vĩnh viễn không gặp bản tọa nữa”.

– Nữ nhân ấy biết trong hòm có gì ?

“Bản vương đương nhiên biết”. Vị cô gái đó đáp:

“Trong cái hòm của ngươi bản tọa tối thiểu có hoàng kim châu bảo trị giá tám chục vạn lượng”.

– Nàng ta đây sao lại biết được ?

Tiểu Cao đương nhiên cảm thấy quái lạ, bởi vì chàng chưa bao giờ mở nắp hòm trước mặt người khác.

Nàng lão phu không những không trả lời, còn hỏi ngược lại Tiểu Cao:

– Ngươi lão phu có biết cha lão phu lão phu là ai không ?

– Lão phu không biết.

– Ông bản tọa là thần thâu, diệu thủ thần thâu, thâu biến thiên hạ, chưa từng thất thủ lần nào.

– Giỏi, bản lãnh giỏi.

“Nhưng ông bản tọa so với tổ phụ của bản tọa còn thua xa”. Cô ấy hỏi Tiểu Cao:

“Ngươi lão phu có biết tổ phụ của lão phu là ai không ?” – Không biết.

– Lão nhân gia là đại đạo, gặp người cướp người, gặp quỷ cướp quỷ.

Tiểu Cao khẽ thở dài:

– Nguyên lai nhà cô ấy trên dưới ba đời đều làm thứ nghề đó.

“Ngươi lão phu cuối cùng đã rõ”. Thiếu nữ không còn râu thốt:

“Một người trong nhà ba đời đều làm nghề đó, làm sao không nhìn ra trong cái hòm đó có thứ gì ?” – Ta đây cũng từng nghe nói, hảo thủ trong nghề đó có cái hay là từ bộ dạng của người đi đường đã có thể nhìn ra trên mình người đó có mang đồ đáng giá hay không.

“Không sai chút nào”. Thiếu nữ đó thốt:

“Nhưng bản tọa lại nhìn không ra cậu là dạng người gì”.

– Ồ ?

“Trong tay cậu khiêng một cái hòm hoàng kim châu bảo, mỗi ngày lại đi ăn mấy chén mì năm ba cắc”. Cô gái đó hỏi Tiểu Cao:

“Ngươi bản tọa thật ra là con quỷ keo kiệt ?

Hay là đại yêu nghiệt ?” “Trong tay lão phu tuy khiêng một cái hòm hoàng kim châu bảo, chỉ tiếc toàn bộ đều không phải của lão phu, cho nên cho dù có muốn giao cho cậu cũng không thể cho được”.

Tiểu Cao nói:

“Bản vương cũng có thể bảo đảm, cho dù ngón nghề của ngươi bản vương có giỏi hơn gấp mười lần đi nữa, cũng đừng mong lấy cái hòm này khỏi tay bản vương mà chạy thoát”.

Thiếu nữ đó đột nhiên thở dài một tiếng.

“Lão phu cũng biết lão phu chạy không thoát”. Cô lão phu thốt:

“Nhưng không cần biết ra sao, bản vương phải thử, cho dù có phải liều mạng, bản vương cũng phải bám cậu cho bằng được”.

– Tại sao ?

“Bởi vì bản vương nếu quả không thể nội trong ba ngày kiếm đủ năm vạn ngân lượng, nhất định phải chết”. Mắt nữ nhân ấy chớp chớp, nước mắt trào ra:

“Cậu nghĩ coi, ngoại trừ tìm cách lấy bạc của cậu, ta đây còn đi đâu để kiếm ra năm vạn ngân lượng ?” Nước mắt cô ấy rơi như mưa:

– Ta đây thấy đối phương là người hảo tâm, đối phương nhất định phải cứu ta đây, ta đây cả đời này cảm kích đối phương.

Tâm Tiểu Cao đã mềm một chút:

– Nữ nhân ấy tại sao phải nhất định trong ba ngày tìm ra đủ năm vạn ngân lượng ?

“Bởi vì Đại Tiêu Cục của Tư Mã Siêu Quần nhất định muốn ta đây bỏ ra năm vạn ngân lượng mới chịu hộ tống ta đây về nhà”. Cô ta đây đáp:

“Nhà của ta đây ở Quan Đông, nếu quả không có chúng hộ tống, trên đường đi ta đây lúc nào cũng đều có thể chết dọc đường, cả người lượm xác cũng không có”.

Tiểu Cao cười lạnh lùng:

– Đưa một người xuất quan mà muốn thu năm vạn ngân lượng, tâm địa đám người kia thật quá đen tối.

“Nhưng bản vương không trách được bọn chúng, muốn đưa bản vương trở về quả thật không phải dễ dầu gì”. Thiếu nữ đó nói:

“Nếu quả bản vương là Tư Mã Siêu Quần, có lẽ bản vương còn đòi giá cao hơn nữa”.

– Tại sao ?

“Bởi vì những người muốn giết ta đây quả thật quá hung ác, quá đáng sợ, ai ai cũng không chịu chống đối bọn chúng”. Thiếu nữ đó đáp:

“Bản tọa tin rằng đối phương vĩnh viễn cũng không tưởng được trong thiên hạ có thể có người hung bạo tàn nhẫn như bọn chúng”.

Thân người nàng bản tọa đã bắt đầu phát run, mặt mày nàng bản tọa hiển nhiên tái mét, hiện tại có thể thấy rõ mặt nàng bản tọa vì quá kinh hãi mà méo mó.

Nữ nhân ấy quả thật sợ muốn chết.

Tiểu Cao không thể nhịn được phải hỏi:

– Bọn chúng là ai ?

Cô gái đó chừng như không nghe thấy chàng đang hỏi gì, lệ rơi không ngớt:

– Lão phu biết bọn chúng tuyệt không thể phóng tha lão phu, lão phu biết bọn chúng lúc nào chỗ nào cũng đều có thể đến giết lão phu.

Nữ nhân ấy chừng như đã có thứ dự cảm hung ác bất tường, một thứ dự cảm giống như lúc dã thú cảm thấy có hầm bẫy phía trước, có thợ săn đang muốn giết nó.

Thứ dự cảm đó tuy vô phương giải thích, nhưng thông thường đều rất linh nghiệm.

Lúc đó, hai bên bờ tường thấp trong con hẻm nhỏ hẹp b*n r* vô số ám khí, bên trái là một màn mưa bạc, bên phải là một đám điểm hàn tinh.

Phản ứng của Cao Tiệm Phi luôn luôn nhanh nhẹn.

Hữu thủ của chàng nhấc cái hòm và mảnh bố bao chặn màn mưa bạc b*n r* từ bên trái.

Người của chàng kéo theo đôi chân của đang kẹp chặt của cô gái đó tà tà bay lên từ bên phải.

Nhưng chàng lại nghe thấy nữ nhân ấy phát ra một tiếng rên nhỏ, liền cảm thấy đôi chân săn chắc của nữ nhân ấy đột nhiên mềm nhũn, người nữ nhân ấy từ giữa không trung rơi xuống đất.

Tiểu Cao không bị cô ấy lôi xuống, trái lại còn vọt lên trên, hữu cước điểm nhẹ lên tả cước, tá lực sử lực, lại vọt lên cao thêm một trượng, nhìn thấy đằng sau bức tường thấp hai bên hẻm đều có một người phóng chạy, thân thủ quá đỗi nhanh mãnh, khinh công không tệ chút nào.

Lúc bọn chúng phóng lên mái nhà ngoài mấy trượng, Tiểu Cao cũng đã rơi người xuống đầu tường, hai người đó chợt quay mình nhìn chàng, trên mặt đều mang mặt nạ đanh ác, trong mắt trào dâng biểu tình hung bạo ác độc tàn khốc, một người dùng tiếng nói khàn khàn buốt giá nói:

– Bạn hữu, công phu của cậu không tệ, muốn luyện thành khinh công “Thê Vân Tung” cũng không dễ dầu gì, nếu quả trẻ tuổi như vầy mà phải chết, thật rất đáng tiếc.

Tiểu Cao mỉm cười:

– May là bản vương tạm thời còn chưa muốn chết, cũng chết không được.

– Vậy cậu tốt nhất là nghe lời khuyên của bọn lão phu, chuyện này cậu đừng nhúng tay vào.

– Tại sao không nhúng tay vào ?

“Làm khó dễ bọn bản tọa chẳng khác nào đụng chạm ma quỷ”. Người đó nói:

“Không cần biết là ngươi bản vương đang ăn cơm, đang ngủ cũng vậy, không cần biết là ngươi bản vương làm gì, lúc nào cũng đều có thể phát hiện những ám khí mà ngươi bản vương chưa từng thấy qua ghim giữa cổ họng ngươi bản vương, ngươi bản vương bất giác tỉnh dậy cũng có thể phát hiện có người đang dùng một thanh đao bén từ từ cắt cổ ngươi bản vương”.

Hắn lên giọng:

– Không cần biết là ai đụng phải mấy chuyện đó, tâm tình không được khoan khoái cho lắm.

Tiểu Cao cũng thở dài một tiếng” – Thứ chuyện đó quả thật rất không thú vị, chỉ tiếc con người ta đây trời sinh có tính khí quái dị.

– Ồ ?

– Người bản vương càng không muốn bản vương nhúng tay, bản vương càng muốn nhúng tay.

Người bên kia chợt cười nhạt:

– Vậy thì cậu trở về đợi chết đi.

Hai người lại đồng thời phi thân bay đi, phóng khỏi nơi đó.

Thân pháp của bọn chúng tuy nhanh, Tiểu Cao tối thiểu vẫn có thể đuổi kịp một người, chỉ tiếc dưới đất còn có một người nằm, sau khi rơi xuống đất, cả động cũng không động, đôi chân trơn mịn chắc nịch thon dài đã mau chóng biến thành một màu tím lịm.

Kỳ thật người đó và Tiểu Cao không có tới một chút quan hệ, nhưng muốn Tiểu Cao khoanh tay đứng nhìn đôi chân trơn láng của nàng bản vương chết trong con hẻm nhỏ nhuộm tuyết này, Tiểu Cao cũng tuyệt đối không làm được.

Vết thương của nàng ta đây sau vai, một vết thương rất nhỏ, lại đã sưng vù lên, hơn nữa còn nóng hổi.

— Ám khí có độc, nhất định có độc.

May là cô ta đây gặp được Cao Tiệm Phi, một người từ nhỏ đã sống trong hoang sơn đầy trùng độc kiến độc rắn độc, trên người đương nhiên không thể không có thuốc giải độc.

Cho nên cô ta đây không chết, hơn nữa rất mau chóng tỉnh dậy.

Lúc cô ta đây tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên một cái giường gỗ trong khách sạn, vết thương đã đắp thuốc, dùng một mảnh bố băng bó lại.

Nàng ta đây nhìn Tiểu Cao, nhìn cả nửa ngày, chợt hỏi nhẹ:

– Đối phương còn chưa chết ?

– Đại khái còn chưa chết.

– Vậy bản vương cũng chưa chết ?

– Đại khái là vậy.

“Bản vương sao còn chưa chết ?” Nàng bản vương chừng như cảm thấy quái dị:

“Bọn chúng rượt đến, bản vương sao còn chưa chết ?

– Bởi vì vận khí của nữ nhân ấy không tệ, gặp được bản tọa.

Vị cô gái không còn râu lại nổi giận:

– Ta đây đã bị người bức vào đường cùng, mỗi ngày phải lánh né như một con chó hoang, đông trốn tây tránh, lại bị trúng độc dược ám khí của người ta đây, cậu còn nói vận khí của ta đây không tệ ?

Cô ấy trừng trừng nhìn Tiểu Cao:

– Ta đây muốn nghe đối phương nói coi phải làm sao mới gọi là vận khí không tốt ?

Tiểu Cao cười khổ, chỉ còn nước cười khổ.

Cô gái đó lại trừng mắt nhìn chàng cả nửa ngày, chợt khẽ thở dài:

– Bản tọa biết cậu tuyệt không chịu cho bản tọa cái hòm đó, cho nên cậu tốt nhất cũng không nên lo chuyện của bản tọa nữa.

– Tại sao ?

“Chuyện này cậu lo không được, sống chết của bản vương cũng không quan hệ gì đến cậu”. Nữ nhân ấy đáp:

“Bản vương vốn không có liên quan gì với đối phương”.

– Vốn không có một chút quan hệ gì, nhưng hiện tại lại chừng như có chút quan hệ.

“Đồ chó đánh rắm”. Thiếu nữ đó bỗng nhảy dựng lên:

“Đối phương nói coi lão phu có quan hệ gì với đối phương ? Đối phương nói coi ?” Tiểu Cao không nói được.

Chàng chưa từng gặp người như vậy, trước đây không, sau này chắc cũng không.

Nhưng chàng hiện tại lại khơi khơi gặp một người.

“Chỗ này là đâu vậy ?” Cô gái đó lại hỏi chàng:

“Đối phương tại sao lại đem bản vương đến cái ổ chó này ?” “Bởi vì đây không phải là ổ chó”. Tiểu Cao đáp:

“Đây là chỗ lão phu ở”.

Vị thiếu nữ đó chợt lẳng lặng tròn xoe mắt nhìn chàng.

“Cậu là đầu heo, cậu thật là đầu heo”. Nàng bản vương hét lớn:

“Người ngoài đường đều biết ngươi bản vương trú ngụ ở đây, ngươi bản vương không ngờ còn mang bản vương đến đây, có phải ngươi bản vương nhất định muốn nhìn thấy bản vương chết trong tay bọn chúng mới cao hứng ? Có phải nhất định phải đợi đến lúc bọn chúng tìm đến cắt từng mảng thịt của bản vương xuống ngươi bản vương mới thỏa mãn ?” Tiểu Cao cười.

Người không nói lý lẽ như vậy tịnh không phải lúc phàm thường có thể gặp được.

Thiếu nữ đó lại càng tức giận.

– Cậu còn cười ? Có gì vui mà cười ?

“Nàng bản vương muốn bản vương phải làm sao đây ?” Tiểu Cao hỏi:

“Muốn ta đây khóc ?” – Cái đầu heo nhà đối phương, heo làm sao khóc được ? Đối phương có bao giờ nhìn thấy một con heo khóc chưa ?

“Quả vậy”. Tiểu Cao chợt phát hiện đạo lý đó:

“Heo hình như quả thật không thể khóc, nhưng chừng như heo cũng không thể cười”.

Thiếu nữ đó có vẻ tức tối đến phát điên người, khẽ thở dài:

– Cậu nói đúng, cậu không phải là heo, cậu là người, là người tốt, bản tọa chỉ xin cậu đưa bản tọa về, mau chóng đưa bản tọa về, càng nhanh càng tốt.

– Nàng lão phu muốn lão phu đưa nàng lão phu đến đâu ?

“Đưa về chỗ lão phu ở”. Thiếu nữ đó đáp:

“Chỗ đó bọn chúng tuyệt đối không tìm ra”.

– Bọn chúng tìm không ra, ta đây cũng tìm không ra.

– Bộ ngươi ta đây không nghĩ đến ở đây nhất định có người có thể tìm ra sao ?

– Người đó là ai ?

Cô gái đó lại nhảy dựng lên:

– Người đó là lão phu.

Một khuôn viên tịnh không thể coi là quá lớn, lại lại có tới mười sáu gia đình trú ngụ.

Mười sáu gia đình đó đương nhiên đều không phải là người có phương tiện, một khi là người có chút phương tiện tất không thể ở đó.

Nếu quả mình không tưởng được cả một hộ nhân khẩu làm sao có thể chen chúc mà sống trong căn phòng nhỏ như vậy ngày qua ngày, mình nên đến khuôn viên đó mà xem, xem ngày ngày của những người đó ra sao.

Gần đây nhất người trú trong khuôn viên đó lại từ mười sáu hộ biến thành mười bảy hộ, bởi vì căn phòng phía đông ở hậu viện lại dựng một vách gỗ chia làm hai gian, cho một người ngoài mướn.

Một người râu ria dài thượt đội nón rách nát.

Nhìn thấy chỗ ở hiện tại của thiếu nữ không còn râu đó, Tiểu Cao lại cười:

– Tòa lâu đài nơi các hạ trú ngụ chừng như cũng không hơn gì cái ổ chó của bản vương.

Hiện tại chàng đã đưa cô ta đây về tới.

Nếu quả là ban ngày, trong khu vườn đó hỗn tạp tiếng gà vịt mèo chó cắn xé nhau, tiếng vợ chồng chửi lộn, tiếng người già khạc đàm, tiếng trẻ nít tiểu tiện, cho dù có một con ruồi bay vào cũng có thể bị người bản vương phát hiện.

May là trời đã tối, hơn nữa đám người kia leo tường từ phía sau đi vào.

Nếu quả một người muốn trốn, khó mà tìm được một chỗ khó bị tìm ra như chỗ này.

Vị cô gái đó làm sao có thể tìm ra một chỗ như vầy ? Cả Tiểu Cao cũng không thể không bội phục.

Khiến cho chàng không tưởng nỗi là thần trí của cô ấy hồi nãy rành rành rất tỉnh táo, độc trên mình hình như đã bị viên thuốc của chàng trục ra hết, nhưng hiện tại lại hôn mê ngã xuống, hơn nữa lần này còn bất tỉnh lâu hơn hồi nãy.

Tiểu Cao vốn luôn luôn nghĩ giải dược của mình tuyệt đối hữu hiệu, hiện tại lại có chút hoài nghi.

Có phải nàng bản vương trúng độc quá nặng, đã xâm nhập vào cốt tủy thể chất ? Hay là giải dược của chàng không đủ sức ?

Không cần biết ra sao, Tiểu Cao không có cách nào bỏ đi như vậy.

Bởi vì tình huống của cô bản vương rất không ổn định, có lúc hôn mê, có lúc tỉnh táo, lúc hôn mê dầm dề mồ hôi lạnh nói năng lảm nhảm, lúc tỉnh táo lại dùng đôi mắt vô thần hư nhược nhìn Tiểu Cao, chừng như sợ Tiểu Cao bỏ rơi cô bản vương mà đi.

Tiểu Cao chỉ còn nước ở lại hộ tống cô ấy, cả thói quen mỗi ngày phải ăn mì củ cải trắng đều bỏ qua. Lúc đói là ra cửa sau mua vài cái bánh bao, lúc mệt lại dựa ghế ngủ một giấc.

Chàng cũng không biết mình vì sao phải làm như vậy, không ngờ có thể vì một nữ nhân xa lạ mà hoàn toàn cải biến mọi quy luật sinh hoạt mình chưa bao giờ cải biến.

Nànglà một nữ nhân quá đỗi mỹ lệ.

Tiểu Cao lần đầu dùng khăn lau sạch mồ hôi và phấn hóa trang trên mặt cô ấy đã phát hiện cô ấy không những có đôi chân cực đẹp, dung mạo cũng cực đẹp.

Nhưng nếu quả có người nói Tiểu Cao vì thích cô ta đây cho nên mới ở lại, Tiểu Cao thà chết cũng không thừa nhận.

Trong tâm tưởng của chàng chưa bao giờ nghĩ đến nữ nhân, chàng luôn luôn nghĩ địa vị của nữ nhân trong tâm lý chàng chỉ bất quá giống như địa vị của một miếng rau trong chén cơm trắng vậy.

Vậy chàng vì cái gì ?

Có phải vì cảnh ngộ bi thảm của nàng lão phu ? Hay là vì đôi mắt tuy trầm lặng vô ngôn lại tràn đầy vẻ cảm kích lẫn khẩn cầu ?

Tình cảm giữa người và người vốn người thứ ba vĩnh viễn vô phương liệu giải, cũng vô phương giải thích.

Hình như đã qua ba ngày, Tiểu Cao tuy cảm thấy mình mệt mỏi, nhưng lại không một chút hối hận.

Nếu quả chuyện này phát sinh lại lần nữa, chàng vẫn làm như vậy.

Hai ngày qua, cô ấy tuy không nói với chàng câu nào, nhưng nhìn nhãn thần của cô ấy là có thể thấy cô ấy đã xem chàng như người thân cận nhất trên đại lục này, người cần thiết duy nhất trên đại lục này.

Thứ cảm giác đó là thứ cảm giác ra sao ?

Chính Tiểu Cao cũng không biết trong tâm có tư vị gì, chàng cả đời chưa bao giờ có ai đối với chàng như vậy.

Có một ngày lúc chàng tỉnh dậy, đã phát hiện cô ấy đang lẳng lặng nhìn chàng, lẳng lặng nhìn một hồi rất lâu, chợt nói:

– Đối phương mệt rồi, đối phương cũng nên nằm ngủ một giấc.

Giọng nói của nữ nhân ấy khinh nhu bình đạm, Tiểu Cao cũng không do dự gì nằm xuống liền, nằm trên phân nửa giường nữ nhân ấy nhường. Hai người chừng như đều cảm thấy đó là chuyện rất tự nhiên, giống như lúc gió xuân lăn tăn lượn trên mặt đất là hoa lá nhất định nở rộ một cách tự nhiên vậy.

Tiểu Cao vừa nằm xuống đã ngủ liền.

Chàng thật quá mệt mỏi, cho nên vừa nằm xuống là ngủ ngon lành, cũng không biết ngủ được bao lâu, lúc tỉnh dậy đã gần đến hoàng hôn.

Người ngủ bên cạnh chàng đã đi chải tóc rửa mặt, hoán đổi tên đó phục, dùng một dải lụa cột mái tóc dài mịn màng, ngồi ở đầu giường lẳng lặng nhìn chàng.

Khung trời ngoài cửa sổ đã dần dần mờ tối, gió lạnh gào rít đã dần dần tản mác.

Trời đất một mảng thanh bình ôn nhu, cô lão phu đột nhiên thở dài một tiếng hỏi chàng:

– Đối phương có biết ta đây tên gì không ?

– Bản tọa không biết.

– Cả tên bản tọa ngươi bản tọa cũng không biết, tại sao lại đối với bản tọa tốt như vậy ?

“Bản vương cũng không biết”. Tiểu Cao đáp.

Chàng thật không biết sao ?

Chàng chỉ biết chàng đã gặp được một nữ nhân như vậy, đã làm chuyện như vậy.

Những thứ khác chàng đều không biết đến.

Nữ nhân ấy đột nhiên thở dài một tiếng nhè nhẹ:

– Kỳ thật bản vương cũng không biết cậu là ai, cũng không biết tên của cậu.

Cô ấy vuốt nhẹ mặt chàng:

– Nhưng bản tọa biết cậu nhất định cũng nhường một chỗ cho bản tọa nằm.

Chàng nhường chỗ, nàng ta đây nằm xuống, nằm bên cạnh chàng, nằm trong lòng chàng.

Tất cả mọi chuyện đều xảy ra một cách tự nhiên làm sao, giống như lúc mưa xuân tưới thắm mặt đất, vạn vật đều nhất định có thể sinh trưởng một cách tự nhiên như vậy.

Tự nhiên làm sao, đẹp làm sao, đẹp đến mức làm say lòng người.

Đêm lạnh tĩnh lặng, đường trường tĩnh lặng.

Chúng tay trong tay, đạp tuyết phủ trên đường, tìm đến một quán nhỏ bài dưới mái hiên nhà, ăn một tô cháo thịt cừu vừa thơm vừa cay.

Lũ người kia không uống rượu.

Đám người kia không cần dùng đến rượu mới thích thích được nhiệt tình của đám người kia.

Sau đó chúng lại tay trong tay, trở về tiểu khách sạn nơi Tiểu Cao trú ngụ, bởi vì Tiểu Cao còn có vài vật còn để lại ở đó.

Vừa quẹo qua đường vào khách sạn, lũ người kia phát hiện một chuyện rất khác thường.

Bàn tay của cô ấy vốn đang ấm áp trong tay chàng đột nhiên biến thành băng lãnh.

Cửa khách sạn đã đóng chặt, nhưng có một người đang đứng dưới ánh sáng vàng vọt của lồng đèn treo ngoài cửa.

Một người giống hệt người gỗ, đứng bất động giữa gió lạnh đêm đông, một khuôn mặt đông cứng đến mức tím lịm, nhưng thái độ lại vẫn rất trầm tĩnh.

Tiểu Cao nắm chặt bàn tay lạnh buốt của nàng bản vương, nhẹ nhàng thốt:

– Cô ấy đừng lo, người đó không phải đến tìm cô ấy.

– Sao chàng biết ?

– GÃ là người của Đại Tiêu Cục, hôm rằm bản vương có gặp qua gã một lần.

– Chỉ cần gặp người ta đây một lần là chàng không thể quên sao ?

– Đại khái không thể quên.

Chúng còn chưa đi tới, người đó quả nhiên đã cung cung kính kính cúi mình hành lễ với Tiểu Cao:

– Tiểu nhân Tôn Đạt, bái kiến Cao đại hiệp.

– Ngươi lão phu sao lại biết lão phu là ai ?

“Hôm rằm tiểu nhân đã từng gặp Cao đại hiệp một lần”. Tôn Đạt trầm tĩnh đáp:

“Là gặp bên ngoài gian mật thất nơi Dương Kiên bị hành thích”.

– Lẽ nào người cậu gặp qua một lần là không thể quên sao ?

– Không thể.

Tiểu Cao cười:

– Ta đây cũng nhớ cậu, cậu hôm đó là người duy nhất không bị ta đây đánh gục.

– Đó là nhờ Cao đại hiệp hạ thủ lưu tình.

– Đối phương đứng đây làm gì ? Có phải đang đợi ta đây ?

“Phải”. Tôn Đạt đáp:

“Thạch Nhạn đã đợi ở đây hai ngày một đêm”.

– Một mực đứng ở đây đợi ?

– Hai ngày nay Cao đại hiệp hành tung bất định, tiểu nhân sợ lỡ dịp, cho nên một bước cũng không dám ly khai.

– Nếu quả bản tọa còn chưa về ?

– Vậy thì tiểu nhân chỉ còn nước đợi tiếp.

– Nếu quả bản vương còn tới ba ngày ba đêm nữa mới về, ngươi bản vương cũng đứng ở đây đợi bản vương ba ngày ba đêm ?

“Cho dù Cao đại hiệp có đi ba tháng mới về, tiểu nhân cũng đứng đây đợi”. Tôn Đạt bình bình tĩnh tĩnh đáp.

“Ai muốn đối phương làm như vậy ?” Tiểu Cao hỏi tên đó:

“Có phải là Trác Đông Lai ? Lẽ nào hắn ta đây muốn ngươi ta đây làm cái gì, ngươi ta đây đều đi làm hết ?”.

– Trác tiên sinh luôn luôn lệnh xuất như sơn, cho tới nay còn chưa có ai dám kháng cự lại mệnh lệnh.

– Các người tại sao lại nghe lời tên đó như vậy ?

“Tiểu nhân không biết”. Tôn Đạt đáp:

“Tiểu nhân chỉ biết phục tòng mệnh lệnh, chưa bao giờ nghĩ đến tại sao”.

Cao Tiệm Phi thở dài một tiếng:

– Con người đó thật là người vĩ đại, không những có đảm chí, có mưu lược, có nhãn quang, hơn nữa còn có biết bao đại tướng. Cho nên lão phu một mực không hiểu được đại long đầu của Đại Tiêu Cục của các đối phương tại sao không phải là tên đó ?

Tôn Đạt hoàn toàn không có phản ứng gì, chừng như căn bản không nghe thấy những lời đó, lại rút trong tay áo ra một tấm thiệp đỏ, cung cung kính kính dụng song thủ dâng lên.

– Đây là do Trác tiên sinh đặc biệt muốn tiểu nhân mang đến giao cho Cao đại hiệp.

– Cậu đứng đây hai ngày một đêm là vì muốn giao cho lão phu lá thiệp này ?

– Phải.

– Đối phương có nghĩ đến nếu quả đối phương gởi nó lại quầy, bản vương cũng có thể đọc được không ?

“Tiểu nhân không nghĩ đến”. Tôn Đạt đáp:

“Có rất nhiều chuyện tiểu nhân chưa bao giờ nghĩ đến, nghĩ quá nhiều tịnh không phải là chuyện tốt”.

Tiểu Cao lại cười.

“Đúng, đối phương nói đúng”. Chàng nhận lấy tấm thiệp:

“Sau này lão phu nhất định cũng phải học hỏi đối phương”.

Cao Tiệm Phi không cần mở thiệp cũng đã biết đó không phải là một thiệp chào, mà là một phong chiến thư.

Một phong chiến thư đơn giản rõ ràng.

“Mồng một tháng hai, trước bình minh.

Lý trang, Từ Ân Tự, Đại Nhạn Tháp.

Tư Mã Siêu Quần ”.

“Mồng một tháng hai”, Tiểu Cao hỏi Tôn Đạt:

“Hôm nay là ngày mấy ?”.

– Hôm nay là ngày cuối tháng giêng.

– Ngày hắn đính ước là ngày mai ?

– Phải.

Tôn Đạt lại cung cung kính kính hành lễ:

– Tiểu nhân cáo từ.

GÃ quay người bước đi được một đoạn, Tiểu Cao chợt gọi giật gã.

“Cậu tên là Tôn Đạt ?” Chàng hỏi người trẻ tuổi kiên nghị trầm tĩnh đó:

“Cậu có phải là huynh đệ của Tôn Thông ?”.

“Phải”. Cước bộ của Tôn Đạt tuy ngừng lại, lại không quay đầu:

“Tiểu nhân là huynh đệ của Tôn Thông”.

Đêm lạnh, lạnh như đao phong.

Nhìn bóng Tôn Đạt dần dần xa khuất trên đại lộ phản chiếu tuyết quang, Tiểu Cao chợt hỏi nữ nhân nãy giờ lẳng lặng khép sát người chàng:

– Cô ấy có chú ý đến một chuyện không ?

– Chuyện gì ?

“Cô ta đây là một nữ nhân đẹp phi thường, mắt nam nhân sinh ra là phải nhìn ngắm nữ nhân như cô ta đây”. Tiểu Cao thốt:

“Nhưng Tôn Đạt thủy chung không nhìn cô ấy tới một lần”.

“Tôi vì sao lại muốn hắn nhìn ?” Chàng vì sao lại muốn hắn nhìn tôi ?” Cô lão phu chừng như có chút tức giận:

“Lẽ nào chàng nhất định muốn mấy hắn đàn ông khác nhìn tôi chằm chằm thì chàng mới cao hứng ? Chàng có ý gì đây ?”.

Tiểu Cao không để cô ấy tức giận.

Một nữ nhân lúc được tình nhân của mình ôm chặt vào lòng, tức giận gì đi nữa cũng không còn tồn tại.

“Kỳ thật tôi cũng biết chàng có ý gì”. Cô ấy dịu giọng:

“Chàng chỉ bất quá muốn nói cho tôi biết con người Tôn Đạt cũng không phải là người đơn giản”.

Tiếng nói của nàng bản tọa càng ôn nhu:

– Nhưng tôi tịnh không muốn chàng nói với tôi những chuyện đó. Tôi cũng không muốn biết những chuyện đó.

– Cô bản tọa muốn biết chuyện gì ?

– Tôi chỉ muốn biết, Tư Mã Siêu Quần tại sao lại phải ước hẹn chàng ngày mai đến Đại Nhạn Tháp ?

“Kỳ thật cũng không phải là tên đó ước hẹn bản vương, là bản vương ước hẹn tên đó”. Tiểu Cao đáp:

“Hôm rằm bản vương đã ước hẹn tên đó”.

– Tại sao phải hẹn gã ?

“Bởi vì ta đây cũng muốn biết một chuyện”. Tiểu Cao đáp:

“Bản vương luôn luôn muốn biết Tư Mã Siêu Quần vĩnh viễn bất bại có phải thật sự vĩnh viễn không thể bị người bản vương đánh bại không ?”.

Chàng còn chưa nói hết câu, đã phát giác tay nữ nhân ấy chợt lại biến thành băng lãnh.

Nàng lão phu vốn có thể yêu cầu chàng, xin chàng ngày mai đừng đi, tránh cho nàng lão phu khỏi phải lo lắng sợ hãi.

Không tưởng được cô ấy lại nói với chàng:

– Ngày mai chàng đương nhiên nhất định phải đi, hơn nữa nhất định phải đánh bại hắn. Nhưng chàng cũng phải đáp ứng tôi một chuyện.

– Chuyện gì ?

“Đêm hôm nay không được đụng tôi, từ bây giờ bắt đầu không được đụng tôi”.

Cô ấy đẩy Tiểu Cao ra:

“Tôi muốn chàng bây giờ theo tôi về, ngủ một giấc ngon lành”.

Tiểu Cao không ngủ ngon, tịnh không phải vì bên cạnh chàng có một đôi chân chắc nịch mỹ lệ, cũng không phải vì chàng lo lắng về trận chiến sáng sớm ngày mai.

Chàng vốn đã ngủ.

Chàng đối với mình rất có tự tin, đối với người bên cạnh mình cũng rất có tín tâm.

“Bản vương biết nữ nhân ấy nhất định đợi bản vương trở về”. Tiểu Cao nói với nữ nhân ấy:

“Có lẽ cô ấy còn chưa tỉnh dậy là lão phu đã về tới”.

Nhưng cô ấy lại hỏi chàng:

– Tôi tại sao phải đợi chàng về ? Tại sao không thể đi theo chàng ?

“Bởi vì cô bản vương là nữ nhân, nữ nhân thông thường rất dễ dàng khẩn trương hơn”. Tiểu Cao đáp:

“Bản vương và Tư Mã Siêu Quần giao thủ, sinh tử thắng bại chỉ bất quá là chuyện trong tích tắc, nàng bản vương nhìn thấy nhất định rất khẩn trương”.

Chàng lại nói:

– Cô bản tọa khẩn trương, bản tọa có thể khẩn trương. Bản tọa khẩn trương, bản tọa có thể chết.

– Chàng có thể tìm một người không khẩn trương theo chàng, chiếu cố chàng không ?

– Không thể.

– Tại sao ?

– Bởi vì bản vương tìm không ra.

– Lẽ nào chàng không có bạn hữu ?

“Vốn cả một người cũng không có, hiện tại đã có một”. Tiểu Cao nói:

“Chỉ tiếc tên đó lại ở Lạc Dương”.

– Lạc Dương ?

“Nếu quả nữ nhân ấy đã từng đi qua Lạc Dương, nhất định nghe đến tên hắn lão phu”. Tiểu Cao đáp:

“Tên đó họ Châu, tên là Châu Mãnh”.

Chàng không nói gì nữa, cả một chữ cũng không cần thêm, Tiểu Cao cũng không chú ý đến thần sắc của cô ấy có biến đổi gì.

Chàng lại bắt đầu luyện tập những động tác vừa kỳ bí vừa quái dị.

Cách luyện tập đó không những khiến cho bắp thịt chàng linh hoạt, tinh lực sung mãn, còn có thể thanh trừng tư tưởng của chàng, an định tâm tình chàng.

Cho nên chàng rất mau chóng chợp mắt, ngủ rất ngon, thông thường có thể ngủ luôn đến trời sáng.

Nhưng đêm hôm nay chàng ngủ đến nửa đêm lại đột nhiên sực tỉnh, bị một thứ cảm giác rất quái dị làm cho sực tỉnh.

Lúc đó là lúc đất trời an tĩnh nhất, thậm chí cả tiếng nói hoa tuyết nhè nhẹ rơi trên nóc nhà cũng có thể nghe được.

Thứ âm thanh đó tuyệt không thể đánh thức bất cứ người nào.

Tiểu Cao vốn còn đang cảm thấy quái dị, không hiểu mình tại sao lại bất chợt sực tỉnh như vầy.

Nhưng chàng rất mau chóng minh bạch.

Trong phòng chỉ còn lại một mình chàng, người nằm bên mình chàng đã không còn nữa.

Một người lúc đột nhiên từ trên lầu cao vạn trượng té xuống cảm giác ra sao ?

Hiện tại trong tâm Tiểu Cao có thứ cảm giác đó.

Chàng chỉ cảm thấy đầu óc bỗng choáng váng mê man, toàn thân hư thoát, sau đó không kiềm chế được oằn hông bắt đầu ói mửa.

Bởi vì giữa phút giây đó, chàng có cảm giác lần này nữ nhân ấy vĩnh viễn không còn có thể trở về bên cạnh chàng.

Tại sao nữ nhân ấy bỏ đi ?

Tại sao cả một chữ một câu nói cũng không lưu lại, lẳng lặng bỏ đi như vậy ?

Tiểu Cao không nghĩ ra, bởi vì chàng căn bản vô phương nghĩ ngợi nỗi.

Trong đêm lạnh tĩnh mịch, trong đoạn thời gian giá buốt tịch mịch nhất đó, chàng chỉ nghĩ đến một chuyện.

— Chàng thậm chí cả tên nàng lão phu là gì cũng không biết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8