Bách Cầm Sơn Chủ
Chương 6: Ám Sát hội

Cập nhật lúc: 2026-08-31 05:45:40 | Lượt xem: 2

Ba người gấp rút lên đường bất kể ngày đêm, nên nửa đêm ngày thứ sáu đã đến ngoại vị thành Yên Lăng, liền tìm thẳng đến Thanh Long tiêu cục.

Còn cách hơn một dặm, lão lùn đã kêu lên :

– Không xong… không xong rồi! Lão phu ngửi thấy mùi máu tanh.

Thừa Ân lòng nóng như lửa đốt, nhảy xuống xe phóng mình đi trước. Vừa tới cổng tiêu cục, chàng đã nhìn thấy hai xác người mặc áo tiêu sư, trên trán thủng một lỗ tròn bằng ngón tay, máu đã đông lại bầm đen.

Trương Tử Thông và Tiểu Miêu cũng vừa đến nơi. Lão lùn giậm chân :

– Chúng bản vương tới trễ một bước rồi.

Ba người băng qua cổng vào nội trang. Trước mắt họ bày ra một thảm cảnh chết chóc hết sức chật vật khắp nơi xác người la liệt, mùi máu tanh bốc lên nồng nặc khiến Tiểu Miêu không chịu nổi nôn oẹ tức thì.

Thừa Ân điên cuồng chạy khắp nơi trong tiêu cục, chỗ nào cũng gặp xác người không còn một ai còn sống sót.

Trong giây phút đó, Thừa Ân bỗng nghĩ đến vụ án Linh Sơn Huyết Lệ mười tám năm trước. Tuy lúc đó chàng còn nhỏ tuổi không nhớ gì, nhưng giờ đây nhìn thảm cảnh toàn gia vong mạng này chàng mường tượng như đây chính là hình ảnh họ Lục của chàng mười tám năm trước.

Thừa Ân trong lòng vừa đau xót vừa thù hận, hai mắt đỏ ngầu như máu ngửa cổ gào lên :

– Chính Nghĩa bang…

Thừa Ân sau khi luyện Lang Nha thần công, cộng với nguồn công lực sẵn có giờ đây nội lực của chàng đã hết sức sung mãn. Trong lúc uất hận tiếng gầm của chàng tựa như long ngân hổ rống, kinh động cả đất trời. Đến Trương Tử Thông cũng giật mình kinh hãi lẩm bẩm nói một mình :

– Nhóc con này thân tàng bất lộ, công lực thật ghê gớm.

Giữa lúc đó bỗng có tiếng động khẽ rồi một bóng trắng xuất hiện nhanh như chớp.

Người đó nhìn kỹ lại là một ni cô đầu chít khăn bát nhã, tay cầm phất trần, tuổi ngoài bảy mươi nhưng sắc mặt vẫn tươi nhuộm, thần thái tiêu dao, cốt cách phi phàm.

Ni cô hai mắt long lanh thần khí nhìn Thừa Ân không chớp, vẻ mặt lúc xanh lúc đỏ ra vẻ kích động kỳ quái. Rồi bà đột ngột lên tiếng :

– Tiểu thí chủ đây phải chăng là họ Lục?

Thừa Ân trong lòng rung động nhưng nhờ từ trước khi xuống núi đã được dì chuẩn bị tâm lý cho nên không vì thế mà bối rối. Chàng thấy đạo cô cốt cách thanh cao, liền chắp tay cung kính đáp :

– Sư thái có lẽ lầm vãn bối với ai rồi chăng?

– Không thể được! Không thể nhầm lẫm được.

Trương Tử Thông thấy thế liền tươi cười nói :

– Nhóc con này quả giống một người họ Lục, chính lão phu mới nhìn cũng lầm tưởng.

Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại thì họ Lục làm gì còn ai trên thế gian này nữa.

Ni cô thoáng chốc nhìn Thừa Ân một lúc nữa thì buông tiếng khẽ thở dài :

– Trương cư sĩ nói đúng, họ Lục từ lâu đã tận tuyệt rồi.

Thừa Ân nghe hai người nói về gia đình mình mà không sao biểu lộ được thân thế, trong lòng rất thống khổ. Từ khi bước chân ra giang hồ, những nhân vật võ lâm mà chàng gặp hầu như ai cũng biết cha chàng, chứng tỏ năm xưa người oai danh vang lừng bốn bể, chấn động Trung Nguyên.

Nghĩ thế, Thừa Ân càng đặt quyết tâm một ngày nào đó nhất định phải khôi phục Lục gia, giương danh thiên hạ.

Trương Tử Thông nghe đạo cô gọi đúng họ mình thì lấy làm ngạc nhiên hỏi :

– Sư thái chẳng hay tu tại am nào, sao lại biết Trương mỗ?

Ni cô mỉm cười đầy vẻ từ ái :

– Bần ni là người xuất gia, từ lâu đã lánh việc hồng trần. Tuy nhiên đại danh của Thổ Hành Vương Trương cư sĩ thì trên đời này có một chẳng có hai.

Trương Tử Thông bản tính vốn thích nghe người bản tọa ca ngợi, nên được mấy lời đó lão thích chí cười vang.

Dứt tràng cười, lão hỏi :

– Chẳng hay sư thái pháp danh là gì, sao lại xuất hiện ở chốn trần tục tanh hôi mùi máu này?

– Bần ni pháp danh “Đoạn Trần”, trên đường đi hóa duyên tình cờ ngang qua đây. Vừa rồi, nghe tiểu thí chủ hét to ba tiếng Chính Nghĩa bang không biết là vì ý gì?

Thừa Ân nghe hỏi đến ình thì nghiến răng đáp :

– Chính Nghĩa bang chính là hung thủ tại đây.

– Vì sao thí chủ lại cương quyết như thế?

– Tại hạ tất nhiên là có lý do.

– Bần ni lại có ý khác.

– Sư thái tại sao nói thế?

Đoạn Trần sư thái mỉm cười từ tốn nói :

– Các vị thử nhìn lên tấm bảng hiệu Thanh Long tiêu cục kia xem.

Mọi người cùng đưa mắt nhìn theo tay sư thái chỉ thì thấy trên tấm bảng hiệu khổng lồ có in hình một chiếc sọ người rỉ máu với hai mũi tên gạch chéo. Trương Tử Thông kêu to :

– Ám Sát hội!

Thừa Ân ngày còn ở với dì từng nghe nói về bang hội kh*ng b* chuyên giết người thuê này. Đây là một bang hội rất bí mật, thành viên là những cao thủ bậc nhất giang hồ, chuyên đâm thuê chém mướn, thủ pháp quá đỗi tàn bạo.

Trên giang hồ không ai biết mặt hội chủ cũng như những thành viên trong hội. Chỉ biết mỗi khi có ai cần thuê giết người thì cứ lên ngọn Hỏa Sát đài đốt đèn làm hiệu, nhanh chóng sẵn có người đến thương lượng, mấy mươi năm qua không hề sai lệnh bao giờ. Ám Sát hội cũng chưa từng thất bại trong một phi vụ nào.

Đoạn Trần sư thái lên tiếng hỏi :

– Trương cư sĩ với thủ pháp giết người này có ý kiến gì không?

Trương Tử Thông đáp :

– Lão phu đã quan sát xác chết, hung thủ ra tay không chỉ mau lẹ mà còn hết sức chính xác. Vết thương không phải đao, không phải kiếm, rất khó nhận biết.

Quả nhiên, mỗi xác chết đều bị một vết thương tròn ngay giữa trán, không chênh lệch một ly nào.

Lục Thừa Ân lên tiếng :

– Phải chăng Chính Nghĩa bang đã thuê Ám Sát hội thực hiện vụ giết người này?

Đoạn Trần sư thái nói :

– Xét về danh vọng Chính Nghĩa bang không thể làm như thế.

– Cái đó thì không chắc. Rất có thể Chính Nghĩa bang không tiện ra tay nên mượn đao giết người.

Lời nói của Trương Tử Thông như có một cái gì đó làm cho Đoạn Trần sư thái chao đảo tinh thần, gương mặt bà nhợt nhạt ra chiều thống khổ lắm.

Thừa Ân tinh mắt nhìn thấy thái độ của Đoạn Trần sư thái thì rất lấy làm thắc mắc.

Bà này là người xuất gia, đoạn tuyệt thế tục, tại sao đối với sự việc liên quan đến Chính Nghĩa bang lại có sự quan tâm đặc biệt như thế?

Đoạn Trần sư thái thấy Thừa Ân chú ý đến mình thì vội nói sang chuyện khác :

– Sự việc đã ra nông nỗi này chúng lão phu cũng không thể làm gì hơn nữa, thôi thì hãy để sáng ngày mai nha môn họ tự giải quyết lấy.

Thừa Ân đối với việc này trong lòng buồn bả ân hận hết sức, vì thế mà cứ thở dài một tiếng than oán mãi. Tiểu Miêu đi đến bên chàng nói mấy lời an ủi :

– Ca ca đừng buồn nữa. Trong chuyện này ca ca đã tận lực hành sự rồi.

Thừa Ân nghiến răng nói :

– Đàm lão tiêu đầu! Vãn bối xin thề có ngày sẽ thay người thực thi vụ công án này. Cho dù là Chính Nghĩa bang hay Ám Sát hội, vãn bối cũng bắt chúng phải đền nợ máu.

Thừa Ân đôi mắt long lanh sáng rực, luồng khí lạnh ngút trời khiến cho Đoạn Trần sư thái là người thanh tu cũng phải giật mình kinh hãi.

Trương Tử Thông đến bên Thừa Ân, vì lão quá lùn nên chỉ vỗ đến mông của chàng.

– Chúng bản tọa đi thôi!

Thừa Ân chưa kịp đáp thì bỗng đâu vang lên tiếng “hừ” băng giá, nhìn lại thì thấy hai bóng đen mang mặt nạ ác quỷ xạ bốn luồng nhãn quang lập loè như ánh ma trơi nhìn Thừa Ân không chớp.

– Thằng nhóc! Bọn ta đây tìm ngươi ta đây thực quá cực khổ.

Dứt lời, nhị quỷ giẫm lên xác người tiến về phía Thừa Ân. Tiểu Miêu đang đêm nhìn thấy hai nhân vật người không ra người, quỷ không ra quỷ, mặt mày gớm ghiếc thì sợ quá kêu “á” lên một tiếng nhảy ra sau lưng Thừa Ân đứng.

Thừa Ân trong lúc đang bi phẫn vì cái chết thảm hại của toàn gia Thanh Long tiêu cục, nay nhìn thấy nhị quỷ thì máu nóng sôi lên. Chàng nghiến răng nói :

– Hay lắm! Các cậu đến thật đúng lúc. Trong chuyện này các cậu cũng có phần trách nhiệm đây.

– Nói nhảm! Trách nhiệm thế nào?

– Nếu không phải hai con quỷ các đối phương chận đường bức tử Đàm tổng tiêu đầu thì đâu xảy ra cớ sự ngày hôm nay. Hai đối phương định trả món nợ này thế nào đây?

Nhị quỷ nghe xong thì ngửa cổ cất tràng cười rờn rợn như tiếng oan hồ dạ quỷ kêu gào. Dứt tràng cười, một trong hai tên nói :

– Hừ! Bọn bản tọa lần đầu tiên nghe có người đòi Địa Ngục môn phải trả nợ, ngươi bản tọa thật ngông cuồng. Tiểu gia hỏa! Nếu người biết điều thì giao họ Đàm ra đây, bọn bản tọa sẽ nể tình chừa mạng cho ngươi bản tọa.

Nhị quỷ từ đầu đến giờ chỉ đối thoại với Thừa Ân, không màng chú ý đến họ Trương và Đoạn Trần sư thái, thái độ của chúng cực kỳ kiêu ngạo.

Nghe chúng nhắc đến họ Đàm, Thừa Ân lại càng sôi máu quát lên :

– Đàm lão tiêu đầu bị các cậu hại chết rồi còn đâu.

– Nếu lão chết, miếng da chắc rơi vào tay cậu rồi, mau giao ra đây.

– Miếng da các đối phương nói phải chăng là Lang Nha bí lục?

– Đúng thế.

– Các đối phương vì Lang Nha bí lục mà ra tay giết người. Đã thế, hơm nay bản tọa sẽ cho các đối phương chết vì Lang Nha thần công.

Nhị quỷ nghe Thừa Ân nói tronglòng còn bán tín bán nghi. Giữalúc đó thì chàng đã tiến lên ba bước, ngầm vận công đưa song chưởng. Chỉ nghe Thừa Ân quát to một tiếng :

– Chết!

Thừa Ân lần đầu tiên ra tay vận hết sức bình sinh, sử dụng chiêu Lưỡng Lang Phân Cốt. Chỉ thấy chàng nhảy xổ vào đối phương, song thủ huơ lên chập chờn biến ảo, hư thực khôn lường. Sau đó là một tiếng rú chật vật, thân hình nhất quỷ bị Thừa Ân xé toạt ra làm đôi, tim gan lòng ruột phơi cả ra ngoài, thật là một cảnh tượng dã man cực kỳ rùng rợn.

Cả người Thừa Ân từ đầu tới chân nhuộm đầy máu tươi của địch thủ. Lang Nha bí lục không những kinh người, biến ảo dị thường mà còn chứa đựng cả tâm ma khiến người luyện nó thay đổi tâm linh, lòng dạ trở nên ác độc như lang sói. Thừa Ân sử dụng Lang Nha thần công trong lúc say máu, hai mắt đỏ ngầu nhảy xổ vào tên ác quỷ thứ hai.

Tiểu Miêu và Trương Tử Thông đứng ngoài nhìn thấy Thừa Ân hung dữ như một con quỷ nhưng không biết làm sao cản trở chàng. Trong chớp mắt, tên mang mặt nạ quỷ thứ hai đã bị chàng túm lấy đôi chân, cái chết phân thây đã cầm chắc trong tay. Giữa lúc đó thì một giọng nói từ ái, hiền hòa vang lên :

– Thật là độc ác!

Chỉ thấy thân hình đạo cô chớp lên, cây phất trần trong tay bà cuốn lấy bàn tay Thừa Ân giật mạnh một phát. Thừa Ân trong lúc đang say máu không phân biệt phải trái, phát hiện có người đánh lén liền thu tay về, đảo người quay lại tấn công đạo cô. Tên mang mặt nạ quỷ thừa cơ hội tung mình tẩu thoát.

Thừa Ân lúc này đã bị Lang Nha bí tịch làm cho mê loạn, liền vũ lộng song chưởng một lúc mười mấy thức Lang Nha thần công tấn công đạo cô tới tấp.

Lang Nha bí lục mỗi chiêu mỗi thức đều tàng ẩn sát cơ, độc ác vô cùng cực. Thừa Ân tuy còn trẻ nhưng công lực cái thế khiến cho đạo cô phải nhiều phen lâm nguy.

Tuy nhiên cây phất trần trong tay bà ta đây cũng quá đỗi lợi hại, lúc thì mềm mại uyển chuyển, lúc lại cứng rắn như sắt thép, có thể đâm như kiếm, chém như đao, quấn như nhuyễn tiên… thật là một môn võ công quá đỗi lợi hại.

Trương Tử Thông tuy là tay lão luyện giang hồ nhìn thấy trận chiến này cũng phải lắc lắc đầu le lưỡi thán phục.

Thừa Ân trước sau chỉ học được mười hai chiêu Lang Nha bí lục, đánh đi đánh lại đã bị đạo cô nắm rõ lợi hại, qua đến chiêu một trăm thì cây phất trần của bà bản tọa dựng đứng lên, những sợi dây gân tua tủa đâm vào hai mươi bốn đại mạch trên người Thừa Ân.

Chỉ nghe chàng “hự” lên một tiếng ngã ra bất tỉnh tức thì.

Gương mặt đạo cô hiền từ bác ái cúi xuống nhìn Thừa Ân thở dài một tiếng :

– Oan nghiệt… oan nghiệt quá!

Tiểu Miêu vội vàng chạy tới quỳ xuống van xin ho Thừa Ân :

– Tiểu nữ xin sư thái dung thứ cho chàng một phen, chàng vốn không phải hạng người ác độc, chỉ vì bị người bản tọa ép luyện Lang Nha bí lục nên tâm tính mới thay đổi thất thường như thế.

Đoạn Trần sư thái chăm chú nhìn Tiểu Miêu như nghĩ ngợi điều gì. Một lúc sau, bà bản vương hỏi :

– Nữ thí chủ là gì của vị công tử này?

– Tiểu nữ… – Tiểu Miêu hai má đỏ bừng ấp úng nói – Tiểu nữ với chàng tình cờ gặp nhau kết thành huynh muội.

– Tên đó quả thật đã luyện Lang Nha thần công?

– Đúng như vậy.

– Theo chỗ bần ni biết người luyện Lang Nha thần công sẽ phát động tâm ma, ác độc hết sức. Vị công tử này tuy đã nhiễm tâm ma nhưng xem ra không phải là hạng cùng hung cực ác, chẳng lẽ Lang Nha thần công không đủ sức chế ngự hắn?

Tiểu Miêu liền đem từ đầ tới cuối câu chuyện luyện công thuật lại. Đoạn Trần sư thái nghe xong thì gật gù nói :

– Hi hữu, thật là hi hữu! Đêm nay tình cờ gặp gỡ kể như có duyên, bần ni vì đức hiếu sinh tha chết cho hắn lão phu một lần vậy.

– Tiểu nữ xin thay mặt ca ca tạ ơn sư thái.

Đạo cô đưa mắt nhìn Tiểu Miêu một lúc nữa, chợt hỏi :

– Nữ thí chũ đã có sư thừa chưa?

Tiểu Miêu ngơ ngác đáp :

– Tiểu nữ con nhà dân dã, từ nhỏ chưa hề tập võ.

– Bần ni thấy thí chủ cốt cách thanh kỳ, có ý muốn thu làm đồ đệ, chẳng hay nữ thí chủ có thuận tình không?

Tiểu Miêu từ khi thấy sư thái vũ lộng thần oai áp chế Lang Nha thần công của Thừa Ân, lại thấy bà hiền từ bác ái trong lòng đã mến mộ lắm, nhưng đối với lời đề nghị đột ngột này khiến nữ nhân ấy trong lòng một lúc không sao trả lời được.

Cô bản tọa lại đưa mắt nhìn Thừa Ân lòng quyến luyến không nỡ rời xa. Đoạn Trần sư thái như đọc được tâm sư của cô bản tọa, liền mỉm cười hỏi :

– Nữ thí chủ phải chăng không nỡ rời xa sư ca?

– Tiểu nữ…

Tiểu Miêu nghe mặt mày nóng ran không thốt nên lời. Ni cô lại nói :

– Bần ni xem vị công tử này sát nghiệp rất nặng, trong lòng một năm tới sẽ gặp rất nhiều điều kỳ biến khôn lường, họa phúc không thể nói trước. Tuy nhiên gã là người có phúc tướng, nhất định sẽ biến hung hoá cát, chỉ có điều không được vướng bận tình ái nam nữ, nêu không sẽ mang họa sát thân.

Tiểu Miêu trong lòng bán tín bán nghi, còn chưa quyết định thì Đoạn Trần sư thái nói tiếp :

– Nữ thí chủ nếu dứt được tư tình, theo bần ni tu đạo, một năm sau xuất quan gặp lại sẽ được điều đại cát đại lợi. Bần ni đã nói hết lời, thí chủ hãy quyết định lấy.

Tiểu Miêu từ ngày gặp Thừa Ân, tuy rằng chẳng phải là cùng vào sống ra chết gì cho cam, nhưng cũng từng trải qua những chớp mắt sinh tử có nhau, ngày nay há rời xa thật tình không nỡ.

Hơn nữa, Thừa Ân lúc này tình trạng không tốt cô bản vương càng không đành lòng bỏ đi.

Trương Tử Thông chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuệyn biết Đoạn Trần sư thái bản lĩnh cao siêu nên cũng khuyên Tiểu Miêu một lời :

– Tiểu cô gái nên biết đây là cơ hội hiếm có, không nên bỏ qua.

Không ngờ vì câu nói đó, Tiểu Miêu cho rằng nếu mình đi theo Đoạn Trần sư thái là vì hám lợi mà bỏ rơi Thừa Ân sao. Nghĩ thế chàng cương quyết nói :

– Tiểu nữ tạ ơn sư thái, nhưng tiểu nữ không thể bỏ rơi ca ca trong lúc này được.

– Thí chủ đi theo hắn bản vương chỉ có hại chứ không có lợi.

Tiểu Miêu nghĩ đến Thừa Ân trong lúc luyện Lang Nha thần công phải nhìn vào đôi mắt mình để ổn định tinh thần, đó là điều có lợi cho chàng, vì thế cô bản tọa không tin lời Đoạn Trần sư thái nói.

Thấy lòng nữ nhân ấy đã quyết, Đoạn Trần sư thái thở dài một tiếng nói :

– Ý trời khó cãi, bần ni xin cáo từ!

Bà bản tọa thông thả bước đi, được một đoạn chợt quay đầu nhìn lại nói :

– Nữ thí chủ! Điều cần nhất là phải khuyên ca ca cô không được sử dụng võ công Lang Nha bí lục nữa.

– Tiển nữ xin ghi nhớ lời của sư thái.

Bà khẽ khẽ gật đầu, tà áo phất phơ phút chốc đã ra đi mất dạng. Tiểu Miêu và Trương Tử Thông è ạch dìu Thừa Ân ra xe ngựa nhắm hướng thành Yên Lăng thẳng tiến.

O0o

Thừa Ân tỉnh dậy thì thấy mình ở trong một phòng khách đ**m sang trọng tại thành Yên Lăng. Từ lúc chàng bị Đoạn Trần sư thái điểm huyệt hôn mê cho đến khi các huyệt đạo tự giải đã trải qua ba giờ.

Người đầu tiên chàng nhìn thấy là Tiểu Miêu. Cô bản tọa ngồi bên chàng, đôi mắt vụt sáng lên :

– Ôi, sư ca! Người tỉn rồi đấy ư?

Thừa Ân chống tay ngồi dậy, cảm thấy trong lòng khỏe khoắn như thường.

Chàng hỏi :

– Miêu nhi! Tại sao chúng ta đây lại ở đây?

Tiểu Miêu đem câu chuyện đánh nhau giữa chàng và nhị quỷ ở Thanh Long tiêu cục kể lại, chỉ có việc Đoạn Trần sư thái muốn nhận cô ấy làm đồ đệ cô ấy không hé răng nữa lời.

Nghe xong, Thừa Ân thở dài một tiếng :

– Không ngờ Lang Nha bí lục lợi hại ghê gớm như thế. Từ nay về sau, tiểu huynh không dùng đến nữa.

Tiểu Miêu mỉm cười nhìn chàng :

– Ca ca đã đói bụng chưa? Miêu nhi đi gọi tiểu nhị mang thức ăn lên nhé.

Thừa Ân gật gật đầu. Lát sau, trên bàn đã có mấy món xào nướng thơm lừng.

Thừa Ân không thấy Trương Tử Thông thì ngạc nhiên hỏi :

– Miêu nhi! Trương tiền bối đâu rồi?

– Ông bản vương đưa chúng bản vương tới đây thì từ biệt, nói là có việc gấp phải làm.

Kỳ thực, Trương Tử Thông thấy Thừa Ân trong thời gian ngắn mà đã luyện thành Lang Nha thần công uy lực nghiêng trời khiến lão quá hào hứng liền cáo biệt tìm nơi thanh vắng tiếp tục nghiên cứu bí quyết trong tấm da. Vì lão quá say mê võ đạo nên đâu màng đến lời cảnh báo của Đoạn Trần sư thái.

Cơm nước xong, hai người ra mái hiên hóng gió.

Thành Yên Lăng cách nhà không xa khiến Thừa Ân nhớ Di nương nhưng không dám về thăm. Một là thời hạn chưa đến, hai vì hành sự thất bại khiến chàng xấu hổ không dám về gặp dì.

Tiểu Miêu thấy Thừa Ân ưu tư buồn bã thì hỏi :

– Ngưu ca đang nghĩ gì thế?

Thừa Ân khẽ thở dài đưa mắt nhìn Tiểu Miêu :

– Ca ca có chuyện này nói ra sợ Tiểu Miêu sẽ buồn.

– Ca ca nếu sợ Miêu nhi buồn thì đừng nói ra.

– Chuyện này… sư ca không thể không nói được.

– Đã như thế thì cho dù có buồn Miêu nhi cũng phải nghe. Sư ca nói đi!

Thừa Ân liếc mắt nhìn cô ấy rồi mím môi cương quyết nói :

– Miêu nhi! Chúng bản vương chia tay tại đây thôi.

Tiểu Miêu giật mình biến sắc, lòng chợt trào lên chút tự ái nhi nữ :

– Nếu sư ca muốn thế thì Miêu nhi sẽ đi ngay.

Cô ấy ngẹn ngào muốn khóc mà không khóc được. Nghĩ đến chuyện mình cự tuyệt Đoạn Trần sư thái để ở bên chàng, không ngờ bây giờ chàng lại xua đuổi khiến cô ấy vừa tủi thân vừa oán hận chàng, run rẩy cả người.

Thừa Ân biết nàng bản vương oán hận nên khổ sở nói :

– Ca ca có nỗi khổ tâm, xin Miêu nhi đừng oán trách ca ca.

– Miêu nhi có hờn trách ai đâu.

Nói tới đây, nữ nhân ấy không kiềm được nước mắt lã chã rơi. Thừa Ân thấy nữ nhân ấy khóc thì càng đau lòng hơn, nhưng ý chàng đã quyết :

– Miêu nhi nghe sư ca nói đây! Sự thật, sư ca đang mang trên vai mối huyết hải thâm thù không biết ngày nào mới trả được. Ngày hôm nay sư ca đã kết oán với Địa Ngục môn, bọn chúng tất sẽ không bỏ qua cho sư ca. Miêu nhi còn đi chung với sư ca sẽ gặp nhiều hiểm nghèo.

– Đó chẳng qua chỉ là cái cớ sư ca muốn xua đuổi Miêu nhi.

Nói rồi, nàng lão phu tức tưởi chạy về phòng đóng chặt cửa lại…

Thừa Ân thẫn thờ nhìn theo bóng giai nhân, lòng muốn đuổi theo mà chân không sao nhích nổi.

Rồi chàng mím môi tự nhủ :

– “Thừa Ân ơi Thừa Ân! Ngày hôm nay gia thù chưa trả, lẽ nào mi vì nhi nữ thường tình mà quên chuyện đại thù hay sao? Mi càng không thể để cho Tiểu Miêu nhi liên lụy vì mi”.

Trong lòng đã quyết tâm, Thừa Ân liền gạt hình ảnh Tiểu Miêu ra khỏi tâm trí, lo việc suy tính đường đi nuớc bước trong những ngày tới. Điều cần nhất bây giờ là chàng phải nghĩ cách yên ổn đến Linh Sơn trà trộn vào Chính Nghĩa bang, rồi từ đó truy tìm tung tích “Quy Nguyên thần công”.

Thừa Ân còn đang suy nghĩ mông lung thì bỗng nghe trong đêm văng vẳng tiếng ngọc tiêu. Chàng vốn được Ngọc Nữ Linh Sơn dạy dỗ nên cũng am tường nhạc lý. Người lữ khách thổi bài “Hạng Vũ biệt Ngưu Cơ”, tiếng tiêu lúc khoan lúc nhặt, lúc hùng tráng lúc bi ai làm động lòng người.

Thừa Ân lần theo tiếng tiêu đi tới hoa viên trong khác đ**m. Xa xa, chàng nhìn thấy một văn nhân thư sinh chừng hơn hai mươi tuổi đang ngồi trên hòn giả sơn thổi tiêu, cạnh đó là một cô gái áo lụa phất phơ múa bài “Ngọc Nữ kiếm pháp”.

Hai người một tiêu một kiếm, nhạc tiêu như muôn vạn hùng binh, kiếm pháp như nước chảy hoa rơi thật là một màn trình diễn hết sức đẹp mắt. Thừa Ân say mê đứng nhìn quên cả tâm sự trong lòng.

Thoạt sau, tiếng tiêu dứt, thiếu nữ trẻ cũng thu kiếm về. Thừa Ân thấy mình nhìn trộm người ta đây thật không phải, định tìm đường rút lui, không ngờ chàng vừa nhấc chân thì một giọng oanh vàng thỏ thẻ vang lên :

– Người đã đến rồi sao không hiện thân đi?

Thừa Ân giật mình phục thầm tai mắt linh mẫn của đối phương. Chỗ chàng đứng cách họ năm trượng, trong lúc thổi tiêu múa kiếm mà vẫn phát hiện ra chàng quả là không phải dễ.

Thừa Ân bị phát hiện nên ngượng ngùng bước ra vòng tay thi lễ :

– Tại hạ lỡ bước làm mất nhã hứng của nhị vị thật là có lỗi.

Thư sinh văn nhân dắt Ngọc Tiêu vào áo rời khỏi giả sơn đến đứng cạnh thiếu nữ trẻ cùng đưa mắt nhìn Thừa Ân. Lúc này Thừa Ân mới giật mình trước thần sắc lạnh lùng của văn nhân thổi tiêu. Nhưng chính nhan sắc hết sức diễm lệ của thiếu nữ trẻ mới làm Thừa Ân rúng động.

Nữ nhân ấy chừng hai mươi tuổi, môi son, má hồng, mắt sáng như sao, mày thanh, mũi tú… Quả thật là một đại mỹ nhân trong thiên hạ, cho dù là nhan sắc chim sa cá lặn như Tiểu Miêu cũng không hơn nữ nhân ấy được.

Văn nhân thư sinh cũng đáng gọi là bậc mỹ nam tử nhưng phải tội gương mặt quá lạnh lùng, đôi mắt rờn rợn tử khí khiến người nhìn vào phải sợ hãi.

Hắn nhìn Thừa Ân nhếch môi hỏi :

– Các hạ đang đêm giá lâm không biết có gì chỉ giáo?

– Tại hạ làm phiền nhị vị rồi… – Thừa Ân vẫn giữ lễ – Vừa rồi, nghe Ngọc Tiêu tựa tiếng nhạc tiêu, tại hạ không cưỡng được lần bước tới đây, không ngờ đã làm phiền cao hứng.

Văn nhân thư sinh vẫn lành lạnh giương mặt, nhìn Thừa Ân bằng nửa con mắt :

– Như ngươi bản tọa thì biết gì mà bình luận tiếng tiêu của bản tọa.

Thừa Ân thấy tên đó lạnh lùng làm phách lại buông lời khinh miệt thì trong lòng bất mãn. Ban đầu chàng mến tài hai người, những muốn làm quen kết bạn, bây giờ thấy tên đó như thế chàng mất cảm hứng.

Tuy nhiên chàng cũng không thể để người bản vương xem mình như hạng ếch ngồi đáy giếng nên cất giọng cười dài nói :

– Tại hạ ngu dốt làm sao dám bình phẩm tiêu nhạc của huynh đài. Chỉ có điều bài “Hạng Vũ biệt Ngu Cơ” của huynh đài vừa rồi ở đoạn cuối hơi lệch một chút. Lẽ ra, lúc Hạng Vũ đưa Ngu Cơ lên tuấn mã, cho dù tên đó là bậc anh hùng cũng phải rơi nước mắt.

Cho nên có thể nói bài tiêu của huynh đài thiếu mất hai giọt lệ anh hùng.

Hai người kia nghe Thừa Ân bình phẩm nhạc lý sâu sắc từng chút một thì lấy làm ngạc nhiên lẫn khâm phục.

Thừa Ân lại vòng tay thi lễ :

– Tại hạ mấy lời thô thiển, mong huynh đài thứ tội. Giờ tại hạ xin phép không làm phiền hai vị nữa.

Cô gái vội vàng lên tiếng :

– Xin công tử đừng đi vội. Biểu huynh tôi xưa nay quen lạnh nhạt, nếu có gì mạo phạm cúi xin công tử lượng thứ.

Thừa Ân thấy thiếu nữ trẻ không chỉ xin đẹp mà còn ăn nói nhỏ nhẹ nhu mì thì cảm mến quên cả sự hờn giận vừa rồi.

– Cô gái quá lời, tại hạ đâu có gì phiền trách. Vừa rồi, tai được nghe tiêu nhạc, mắt được chiêm ngưỡng phụng kiếm, với tại hạ mà nói thật là vinh hạnh.

Không ngờ văn nhân thư sinh vẫn một giọng lạnh lùng :

– Người đã đến đây còn người bạn đồng hành sao không thấy?

Thừa Ân chau mày hỏi lại :

– Huynh đài muốn hỏi người nào?

– Hừ! Chẳng phải cùng đi với cậu còn có một cô gái xinh đẹp đó sao?

Thừa Ân lúc này mới giật mình đề phòng. Thì ra đối phương đã biết rõ hành tung của mình, hắn lại không có vẻ gì là thân thiện khiến Thừa Ân càng thêm thắc mắc.

Chàng nói một câu thăm dò :

– Huynh đài muốn gặp người bạn đồng hành của tại hạ chăng?

– Hừ! Người cần gặp đã gặp rồi.

Câu nói khó hiểu làm cho Thừa Ân ngơ ngác. Thiếu nữ thấy thế thì cất tiếng cười trong như ngọc vỡ, đôi mắt long lanh nhìn Thừa Ân :

– Biểu ca tôi ăn nói không khéo chắc làm công tử khó chịu. Chuyện là thế này, anh em tôi chiều nay thấy nhị vị anh tuấn phong nhã, trai tài gái sắc nên lấy làm hâm mộ. Anh tôi thắc mắc không biết nhị vị quan hệ với nhau thế nào?

Thừa Ân thật tình đáp :

– Chúng tôi tình cờ gặp gỡ nên đồng hành.

– Chẳng hay công tử có thể gọi người bạn ra đây cùng làm quen không?

– Chuyện này…

Thừa Ân còn đang phân vân chưa quyết thì văn nhân thư sinh đã lạnh lùng nói :

– Đối phương bảo nàng lão phu là có cố nhân cần gặp.

Thừa Ân giật mình trố mắt nhìn đối phương.

– Hóa ra huynh đài có quen biết Tiểu Miêu?

– Ai là Tiểu Miêu?

Thừa Ân lúc này mới nhớ đó không phải là tên thật của Tiểu Miêu. Chàng đưa mắt nhìn đôi nam nữ, trong lòng cực kỳ hoang mang. Văn nhân thư sinh vẫn một giọng khinh bạc :

– Người chờ gì mà không đi gọi người?

Thừa Ân thấy đối phương vô lễ quá tức giận trong lòng, nghiêm tiếng động :

– Tại hạ với huynh đài tình cờ gặp gỡ, nếu không trọng thì khinh. Huynh đài lời lẽ lạnh lùng kiêu ngạo chắc là khi tại hạ nhỏ tuổi không biết gì. Thôi thì chúng ta đây coi như không biết.

Nói xong, Thừa Ân quay lưng bỏ đi, không ngờ thư sinh kia gằn tiếng động :

– Đối phương chưa đi được.

Thừa Ân chau mày khó chịu định quay lại nói cho ra lẽ, vừa lúc đó nhãn quang bỗng nhìn một bóng trắng nhỏ nhắn chạy qua trước sân khách đ**m, rõ ràng là bóng của Miêu nhi.

Thừa Ân vội vàng đuổi theo chặn cô ấy lại :

– Nửa đêm nữ nhân ấy định đi đâu?

Miêu nhi nước mắt lưng tròng, cất giọng oán trách :

– Tôi đi đâu việc gì đến người?

Thừa Ân cúi đầu thở dài một tiếng :

– Tiểu Miêu oán ca ca lắm phải không?

– Người là người, tôi là tôi, có liên quan gì mà oán với giận.

Nói rồi, nàng bản vương lách qua người Thừa Ân định bỏ đi. Bỗng đâu một chiếc bóng xanh chập chờn lướt tới, chận ngay trước mặt nàng bản vương. Thì ra đó là văn nhân thư sinh. Gương mặt hắn bản vương từ đầu đến cuối vẫn lạnh lùng vô cảm, tia mắt xạ ra luồng hào quang lạnh lùng :

– Nàng ta đây có nhận ra ta đây không?

Tiểu Miêu lùi lại một bước, trợn tròn hai mắt nhìn văn nhân thư sinh, mặt mày thất sắc. Cô ấy lắp bắp nói không ra lời :

– Ngươi ta đây… ngươi ta đây làm sao biết ta đây ở đây mà tìm tới?

– Điều đó cô lão phu không cần biết. Lão phu chỉ hỏi cô lão phu một câu, tại sao cô lão phu không về nhà?

Tiểu Miêu sau một lúc liền định thần lại, cô ấy mím môi quắc mắc nhìn tên đó thư sinh :

– Bổn cô gái đi hay ở thì việc gì đến đối phương.

– Nói ngông! – Thư sinh văn nhân quát lên – Nàng ta đây là gái đã có chồng, đâu lý nào lại buông lung hư thế.

Thừa Ân nghe mấy câu đó thì chấn động tinh thần, lùng bùng lỗ tai tưởng đâu đứng không vững nữa. Tiểu Miêu đảo mắt liếc nhanh Thừa Ân một cái, không ngờ không qua được nhãn quan tinh tường của văn nhân thư sinh. Tên đó cười nhạt, tiếng nói nghe rờn rợn :

– Phải chăng cô ấy vì tên thằng nhóc này?

– Đối phương nói bậy! – Tiểu Miêu quát to – Bổn thiếu nữ sao lại gọi là gái đã có chồng?

– Nàng ta đây còn cãi bướng nữa sao?

– Chính ngươi ta đây mới là không biết lý lẽ. Ngươi ta đây lo lót lão gia khiến người ép ta đây phải lấy ngươi ta đây. Bổn cô gái tuy đã lên kiệu hoa nhưng chưa hề đến nhà mi thì sao gọi là gái đã có chồng?

Lúc này Thừa Ân mới hiểu, thì ra đám thủ hạ Lang nô của Quỷ Diện Lang Nha cướp nàng lão phu từ trên kiệu hoa, trong lúc nàng lão phu trên đường về nhà chồng. Mà chú rể bị cướp mất cô dâu chẳng phải ai khác chính là văn nhân thư sinh này.

Thiếu nữ múa kiếm lúc nãy bây gờ mới bước lên nói :

– Biểu tức! Chuyện đã lỡ xảy ra như vậy, thôi thì bây giờ biểu tức hãy theo biểu ca tôi về nhà chuẩn bị rước dâu lại.

Tiểu Miêu cự tuyệt :

– Ta đây không đi!

Văn nhân thư sinh gương mặt lạnh như tiền lúc này càng thêm nhợt nhạt, hắn ta đây gằn giọng :

– Cô lão phu định bỏ trốn sao?

– Cậu lại nói bậy rồi. Bổn thiếu nữ chưa hề tới nhà cậu sao gọi là bỏ trốn?

– Trên danh nghĩa nàng bản vương đã là vợ bản vương.

– Nói thế lại càng sai. Lúc trước ta đây là nô tì ở trong nha phủ, đối phương cho bạc huyện lão gia khiến ông ta đây ép hôn buộc ta đây phải lấy đối phương chứ nào phải do cô gái tình nguyện. Ngày hôm nay ta đây đã được tự do, đi hay ở là quyền của bổn cô gái.

Tiểu Miêu mồm mép linh hoạt cãi bay cãi biến một hồi khiến văn nhân thư sinh cứng họng. Thì ra cô lão phu là nô tì của nha phủ, văn nhân thư sinh tình cờ bắt gặp thấy cô lão phu xinh đẹp mới lo tiền cho huyện thái gia hỏi cưới cô lão phu, không ngờ trên đường rước dâu đã bị người lão phu cướp mất kiệu hoa.

Văn nhân thư sinh là người lạnh lùng ít nói, tâm tính kiêu ngạo, lần này bị cái nhục quá lớn, lại bị Tiểu Miêu sỗ sàng cự tuyệt khiến hắn kích động tâm cơ, lòng nỗi luồng khí lạnh, quay sang Thừa Ân, cười nhạt :

– Có phải cô bản vương vì tên thằng nhóc này cự tuyệt bản vương?

– Tại sao đối phương lời nào nói ra cũng nhảm nhí thế? Vị công tử này nhân phẩm cao quý làm gì ngó ngàng đến ta đây. Bổn thiếu nữ và hắn ta đây chẳng qua chỉ tình cờ gặp gỡ.

– Hừ! Cô ấy chớ gì mồm! Hai người tình ý thế nào làm sao qua được mắt bản vương. Các người một ngừoi là gái lăng loàn, một người là tiểu nhân d*m đ*ng. Để bản vương lấy mạng tên thằng nhóc này trước rồi bắt cô ấy về cho lão huyện gia trị tội.

Văn nhân thư sinh lời vừa nói xong, đã ra tay nhanh như chớp. Thừa Ân trong lúc chưa kịp chuẩn bị đã cảm thấy luồng kình khí xô mạnh tới, ngột ngạt khó thở hết sức. Trong thoáng chốc, đơn chưởng của đối phương chỉ còn cách đỉnh đầu chàng trong gang tấc. Lối ra tay nhanh chóng dị thường đó khiến Thừa Ân chỉ còn biết nhắm mắt chờ chết.

Ngay lúc đó đột nhiên chàng cảm thấy có bàn tay ai nắm vai chàng kéo mạnh một cái, ngay lập tức chàng thoát ra khỏi vùng chưởng phong của văn nhân thư sinh. Định thần nhìn lại thì thấy thiếu nữ múa kiếm lúc nãy vẫn còn nắm vai chàng. Vô tình hai người đứng gần sát nhau, hương thơm từ thân thể cô bản vương tỏa lên ngào ngạt khiến Thừa Ân phải đỏ cả mặt.

Văn nhân thư sinh trợn mắt quát :

– Biểu muội làm gì thế?

Nữ nhân ấy thiếu nữ trẻ hai má đỏ hồng đáp :

– Biểu ca! Tên đó này không đáng tội chết.

– Nói bậy! Tên đó quyến rũ vợ người, tội đó còn không đáng chết sao?

Thừa Ân lúc này máu nóng đã bốc l*n đ*nh đầu. Vừa nãy, chàng suýt vong mạng vì một chưởng thình lình của văn nhân thư sinh, giờ lại bị tên đó mắng là quyến rũ vợ của người ta đây khiến cho chàng tức giận cực độ.

Chàng lách người thoát khỏi bàn tay thiếu nữ, trợn mắt nhìn tên đó thư sinh, quát :

– Đối phương mới là ăn nói bậy bạ, hãy trả chưởng vừa rồi cho bổn nhân.

Trong lúc nóng giận, Thừa Ân không kể hay dở, sử dụng ngay chiêu Lưỡng Lang Phân Cốt. Tiểu Miêu thấy thế thì sợ hãi kêu lên :

– Dừng tay!

Tiếng thét chói tay của Tiểu Miêu làm Thừa Ân giật mình đứng sững lại. Cô lão phu hai mắt trợn tròn long lanh nhìn chàng, trách :

– Người muốn chết hay sao mà còn sử dụng môn tà công đó?

Thừa Ân mím môi hỏi :

– Tiểu Miêu nhi! Tên đó này phải chăng đã bắt ép nữ nhân ấy làm vợ tên đó?

– Chuyện đó không liên quan đến người.

– Cô ta đây không nói ta đây cũng biết rồi. Ngưu ca ngày hôm nay nhất định sẽ đứng ra bảo vệ cho cô ta đây.

– Hừ! Chẳng phải vừa rồi người muốn xua đuổi tôi đó sao?

– Sư ca xin cô bản tọa tha lỗi vậy.

Thừa Ân quay lại chắp tay bái cô gái nọ, nói :

– Vừa rồi thiếu nữ ra tay cứu mạng, tại hạ xin ghi nhớ ơn sâu.

Không đợi cô ấy kịp nói gì, Thừa Ân quay lại quắc mắt nhìn hắn thư sinh :

– Các hạ là thân nam nhi mà dùng thủ đoạn bức hôn, lại vô dụng để người ta đây trộm mất kiệu hoa, bây giờ lại còn ở đây phách lối thật là chướng mắt. Ngày hôm nay Tiểu Miêu nhi không muốn theo đối phương thì đối phương hãy cút đi.

Văn nhân thư sinh vốn tính kiêu ngạo, lần này bị người lão phu cướp mất kiệu hoa đối với hắn là một sỉ nhục ghê gớm khiến hắn uất hận tột cùng. Bây giờ bị Thừa Ân nói trúng chổ đau khiến hắn nỗi máu xung thiên ngửa cổ cất tràng cười rùng rợn.

– Ha ha… Bổn nhân đối với kẻ cướp kiệu hoa nhất định sẽ tìm tên đó thanh toán. Còn mạng của đối phương, bổn nhân cũng nhất định phải lấy.

Tiểu Miêu nhi thấy tình hình căng thẳng lo sợ cho tính mạng của Thừa Ân bèn nghĩ ra một kế dọa nạt :

– Ngươi bản tọa chớ nói khoát. Người cướp kiệu hoa là Quỷ Diện Lang Nha, ngươi bản tọa có dám tìm hắm mà đòi nợ chăng?

Quả nhiên hắn thư sinh nghe đến tên Quỷ Diện Lang Nha thì giật mình trố mắt nhìn Tiểu Miêu :

– Nàng lão phu bảo ai cướp kiệu hoa?

– Chính là Quỷ Diện Lang Nha.

– Hừ! Lão độc vật khốn kiếp!

Tên đó nói xong lời này thì trong thinh không bỗng vang lên tiếng hừ nhạt, tiếp sau đó giọng người truyền đến :

– Kẻ nào vừa mắng lão phu?

Tiếng nói từ xa vọng tới nhưng bóng người thì xuất hiện lẹ làng trong cái thoáng chốc, nhìn lại đã thấy Quỷ Diện Lang Nha đứng sững giữa cục trường. Con mắt độc nhất đầy thâm hiểm, độc ác của lão nhìn láo liên một hồi rồi lão há mồm để lộ cặp nanh ghê tởm.

– Tên nào vừa rồi dám mắng lão phu?

Sự xuất hiện thình lình của Quỷ Diện Lang Nha làm cục trường càng thêm ngột ngạt. Thừa Ân và Tiểu Miêu đã biết rõ thủ đoạn của lão nên dĩ nhiên là sợ hãi không ít.

Chỉ có văn nhân thư sinh chẳng biết hay dở, tiến lên một bước gằn giọng hỏi :

– Các hạ chính là Quỷ Diện Lang Nha?

Lão một mắt ngửa cổ cất tiếng cười như sói tru ngạo mạn đáp :

– Chính là lão phu.

– Hừ! Các hạ thừa lúc bổn nhân không có mặt đánh cướp kiệu hoa, bây giờ trả lời thế nào đây?

– Ha ha… lão phu xưa nay hành động không cần biết đến hậu quả. Nếu ngươi bản tọa thắc mắc thì tìm lão phu mà đòi nợ.

– Bổn nhân hôm nay chính là muốn đòi nợ ngươi bản tọa đây.

Quỷ Diện Lang Nha và văn nhân thư sinh một già một trẻ khác nhau nhưng cả hai tâm tính đều kiêu ngạo, lần này gặp nhau sẵn đã có nợ tất không tránh khỏi một trận quyết đấu.

Quỷ Diện Lang Nha nhìn gã thư sinh bằng nửa con mắt, khinh khỉnh nó i :

– Có nợ nần gì chốc nữa lão phu sẽ thành toàn cho ngươi lão phu, bây giờ để lão phu hỏi thăm tên nghịch đồ này một chút đã.

Lão quay lại trừng mắt nhìn Thừa Ân, hắn thư sinh cũng tròn mắt xạ vào chàng :

– Hóa ra ngươi lão phu là môn sinh của lão độc vật?

Thừa Ân bĩu môi :

– Nói bậy! Bản vương đường đường chính nhân quân tử lẽ nào nhận lão làm thầy.

– Hừ! Ngươi bản vương đã nói như thế thì ngày hôm nay lão phu cũng không niệm tình ngươi bản vương nữa… – Quỷ Diện Lang Nha mắt lộ ý định giết người lom lom nhìn chàng, bàn tay đầy những móng nhọn gớm ghiết của lão xòe ra – Mau trả Lang Nha bí lục cho lão phu.

Bên kia cô gái múa kiếm và văn nhân thư sinh nghe thấy thế cùng giật mình, đột nhiên cả hai cùng nhích động thân pháp tiến tới kẹp chặt Thừa Ân vào giữa.

Quỷ Diện Lang Nha nhìn thấy hành động đó của hai người nhưng lão chỉ cười nhạt không thèm đếm xỉa tới. Tiểu Miêu thấy Thừa Ân lâm nguy thì động lòng chạy đến bên chàng như muốn cùng chàng chia sẻ sống chết.

Phút chốc, Thừa Ân và Tiểu Miêu ba bên đều thọ địch, sống chết chỉ trong gang tấc. Thừa Ân cảm động đưa mắt nhìn Tiểu Miêu chứa chan tình cảm. Chàng mỉm cười với nữ nhân ấy rồi quay lại nhìn Quỷ Diện Lang Nha :

– Lão chớ có nói nhảm, Tiểu Ngưu bản tọa trước khi rời Lang Nha động đã để Lang Nha bí lục lại, tại sao lão còn đến đây đòi?

– Hừ! Cậu đừng có già mồm. Lão phu lẽ nào lại đi vu oan cho cậu.

Thấy thái độ của Quỷ Diện Lang Nha, Thừa Ân biết lão không nói dối, mà lão cũng chẳng việc gì phải nói dối cho tốn hơi. Chàng ngẩn ngơ một lúc chợy vỡ lẽ hiểu ra là do lão lùn Trương Tử Thông động lòng tham chắc đã thừa cơ trộm mất Lang Nha bí lục.

Tuy nhiên vì họ Trương có ơn với mình nên Thừa Ân cũng chẳng đổ cho lão.

Chàng chỉ nghiêm sắc mặt nói :

– Tại hạ đã bảo không lấy là nhất định không có, lão mất bí kíp thì đi tìm kẻ khác mà đòi.

– Hừ! Ngươi lão phu cho lão phu là trẻ con hay sao? Lang Nha bí lục trên chốn võ lâm vạn người thèm muốn, ngươi lão phu lẽ nào lại không thừa cơ đánh cắp. Lão phu không tìm ngươi lão phu thì còn biết tìm ai.

Quả thật không ai dám tin Thừa Ân lại không có lòng tham cuốn võ công bí kíp đó.

Văn nhân thư sinh và thiếu nữ trẻ xinh đẹp cũng không tin. Hai người họ tuy cũng biết danh tiếng Quỷ Diện Lang Nha nhưng một người vì lòng tham bí kíp, người kia lại có một chút ân oán riêng khiến họ quyết định cùng với Quỷ Diện Lang Nha tranh chấp một phen.

Hai huynh muội họ tâm ý tương thông, đưa mắt láy nhau một cái nhanh chóng ra tay hành động.

Cô gái xinh đẹp ngoc thủ vươn ra chụp lấy Thừa Ân. Quỷ Diện Lang Nha tai mắt linh mẫn cười nhạt một tiếng :

– Đối phương muốn chết!

Chỉ thấy lão khẽ phất tay ngay lập tức một luồng kình lực ào ạt như sóng vỗ bờ xô về phía thiếu nữ nọ. Văn nhân thư sinh đã có chuẩn bị từ trước liền đánh ra một chưởng chặn luồng kình lực của Quỷ Diện Lang Nha lại.

Lão sói già thấy huynh muội họ đồng loạt ra tay thì tức giận gầm lên :

– Lão phu lấy mạng ngươi bản tọa!

Lão nhanh chóng vận thêm hai thành công lực vào đón chưởng tiếp tục đánh tới. Trong lúc đó ngọc thủ của thiếu nữ đã chộp tới vai của Thừa Ân.

Thừa Ân trong người sở hữu một nguồn nội gia chân khí dồi dào, lại có mười mấy chiêu Lang Nha thần công tinh diệu nhưng không dám đem ra sử dụng. Trong lúc cấp bách, chàng tùy tiện vung tay gạt chưởng của thiếu nữ trẻ.

Bốn người cùng lúc ra tay, tuy nói ra dài dòng nhưng thực tế sự việc diễn ra trong thoáng chốc. Hai ngọn chưởng của Quỷ Diện Lang Nha và văn nhân thư sinh chạm vào nhau nổ bùng một tiếng đinh tai, nhức ốc. Cùng lúc đó cô gái vì xem thường Thừa Ân, bị cái vung tay của chàng đánh trúng, ngọc thủ đau nhói cơ hồ muốn gãy xương thất thanh kêu lên :

– Ối chao…

Thiếu nữ trẻ xinh đẹp nhảy ra ôm cổ tay nhăn nhó vì thống khổ, đôi mắt ngọc tròn tròn nhìn Thừa Ân kinh hãi.

Văn nhân thư sinh sau khi đối chưởng vói Quỷ Diện Lang Nha bị kình lực của đối phương đẩy lùi ra ba bước, rõ ràng đã bị chấn động mạnh.

Lão sói với Lang Nha thần công một chiêu đánh ra quyết tâm hạ gục đối phương, không ngờ tên đó thư sinh trẻ tuổi chỉ bị bức lùi ba bước, trong khi bản thân lão cũng bị kình lực của đối phương làm cho chấn động thân hình lắc lư một lúc sao mới định thân lại được.

Trong bọn chỉ có Tiểu Miêu là chật vật nhất. Nữ nhân ấy không có một chút võ công, lại đứng quá gần Thừa Ân nên lãnh đủ dư lực của bốn tay cao thủ làm cho nữ nhân ấy ngã nhào xuống đất, tay hân bủn rủn, đầu váng mắt hoa không sao ngồi dậy nổi nữa.

Thừa Ân lật đật chạy đến đỡ cô ấy dậy rối rít hỏi :

– Tiểu Miêu nhi! Cô lão phu có sao không?

Tiểu Miêu hơi thở đứt đoạn, nói không thành lời. Thừa Ân tức giận quắc mắt nhìn ba người :

– Ngày hôm nay Tiểu Miêu có mệnh hệ nào thì bản vương liều mạng với các người.

Văn nhân thư sinh đầu óc suy tính rất nhanh, với tay ra sau rút chiếc ngọc tiêu, quát lên :

– Biểu muội! Chúng bản tọa cùng ra tay đối phó với lão già trước.

Hắn thư sinh qua một chưởng vừa rồi đã biết rõ sự lợi hại của Quỷ Diện Lang Nha, tự xét hắn ta đây không thể thủ thắng đối phương nên mới gọi cô em cùng nhau vây đánh. Hơn nữa, hắn ta đây nhận thấy Thừa Ân cũng có chút công phu nên nếu hai huynh muội cùng ra tay đánh hai người thì chỉ có hại chứ không có lợi. Quả nhiên sự tính toán của hắn ta đây rất hợp lý.

Văn nhân thư sinh vũ lộng tiêu pháp phát ra kình lực vo vo vây phủ thân hình Quỷ Diện Lang Nha. Cây tiêu trên tay gã có năm lỗ, tiếng kêu vo vo chính là phát ra từ những lỗ nhỏ ấy.

Quỷ Diện Lang Nha lúc đầu xem thường đối thủ nhưng khoảnh khắc lão đã bị màng tiêu pháp của văn nhân thư sinh vây chặt vào giữa, buộc lòng lão phải sử dụng thân pháp hết sức né tránh. Trong tích tắc, hắn thư sinh nọ đã đánh ra mấy chiêu tất cả đều nhắm vào những tử huyệt trên người lão sói già.

Vừa nãy, Thừa Ân đã được chứng kiến thiếu nữ trẻ xinh đẹp nọ múa bài Ngọc Nữ kiếm pháp, tuy nhiên đó chỉ là màn trình diễn ẻo lả, đẹp mắt. Bây giờ mới thật sự là công phu kiếm pháp thượng thừa.

Kiếm của cô bản vương mềm mại phất phơ như tà áo lụa lay động trong gió thu nhưng kỳ thực tiềm ẩn ý định giết người vô cùng cực ghê gớm. Đôi thanh niên nam nữ nọ phối hợp Ngọc Tiêu, Ngọc Kiếm như mưa sa bão táp vây khốn một trong những đại ma đầu lừng danh bậc nhất võ lâm thiên hạ. Quả thật là chuyện không thể tưởng tượng được. Văn nhân thư sinh bỗng thét to :

– Sát…

Chỉ thấy cổ tay hắn xoay tròn, cây tiêu nhoáng lên biến thành hàng chục bóng tiêu làm đối phương hoa cả mắt. Ngọc Tiêu lẹ như chớp đâm thẳng vào mặt Quỷ Diện Lang Nha.

Lão sói già là tay lão luyện giang hồ, có lý nào không biết hư chiêu của đối phương.

Chỉ có điều tên đó thư sinh ra tay quá lẹ lại là kỳ chiêu tuyệt mỹ nên làm Quỷ Diện Lang Nha toát cả mồ hôi lạnh. Tuy lão kịp thời phát giác lắc lắc đầu né tránh nhọn tiêu nhưng luồng kình lực dũng mãnh phớt qua mặt làm da thịt lão rát buốt, đau đớn cực kỳ.

Ngọc Tiêu của thư sinh đánh hụt Quỷ Diện Lang Nha, luồng kình khí phóng thẳng vào hòn giả sơn kêu chát một tiếng, nhìn lại thì thấy vách đá bị khoan thủng một lỗ tròn nho nhỏn bằng đầu ngọn đũa.

Thừa Ân tinh mắt nhìn thấy cảnh đó thì nhớ đến một sự việc liền thất thanh kêu lên :

– Hóa ra là cậu!

Lời chàng vừa dứt thì Quỷ Diện Lang Nha cất tiếng rú lên. Lão độc vật vừa rồi suýt chết nên đã nổi sát khí đưa nguồn nội lực hùng hậu phát ra tiếng sói tru làm vang động cả đất trời, mấy khu nhà trong khách đ**m không chịu nổi kình lực ghê gớm đó chuyển động răng rắc làm mái ngói khua động rơi loảng xoảng. Đám khách trọ nửa đêm đang ngon giấc một phen kinh động chạy nháo nhào như có hỏa hoạn. Thật ghê thay công lực hãn hữu của Quỷ Diện Lang Nha.

Văn nhân thư sinh và cô gái xinh đẹp bị tiếng rú đó làm chấn động tinh thần Ngọc Tiêu và Ngọc Kiếm thoáng lơi tay lộ ra kẽ hở.

Quỷ Diện Lang Nha cười nhạt rồi quát lên :

– Chết!

Con mắt độc nhất của lão xạ ra luồng hung quang như điện chớp, song thủ vươn ra xoay tròn tạo thành một cơn trốt xoáy về phía đối phương.

Quỷ Diện Lang Nha với hai bàn tay đầy những móng nhọn hoắc như những móng sói chụp xuống đầu đôi thanh niên nam nữ nọ. Điều bất thường là lão chỉ huơ tay một cái thì ngay lập tức song thủ chập chờn bủa vây khiến đối phương không biết đường đâu mà phòng vệ.

Ở bên ngoài Thừa Ân thất thanh kêu lên :

– Lang Nha Thực Cốt trảo! Coi chừng bảo vệ trái tim.

Đôi thanh niên nam nữ nọ được lời nhắc nhở của Thừa Ân liền dựng chưởng bảo vệ vùng ngực, tay còn lại vũ lộng tiêu và kiếm đâm thẳng vào lang thủ của Quỷ Diện Lang Nha.

Chát… Chát…

Chưởng của song phương chạm vào nhau bức đôi thanh niên nam nữ lùi lại bốn năm bước, mặt mày nhợt nhạt, rõ ràng là họ vừa thoát chết trong gang tấc. Quả nhiên Quỷ Diện Lang Nha với chiêu Lang Nha Thực Cốt trảo vừa rồi chủ ý muốn móc trái tim của hai người nọ. Nếu không nhờ Thừa Ân chỉ điểm thì họ đã là hai cái thây không có tim rồi.

Quỷ Diện Lang Nha con mắt trợn trừng căm hận nhìn Thừa Ân. Chiếc sẹo vắt ngang trên mặt lão giật giật trông giống như một con rắn đang bò làm gương mặt xấu xí của lão trông càng gớm ghiếc.

Lão nhe hai chiếc răg nanh lừ đừ tiến về phía Thừa Ân, giọng lão rít qua kẻ răng :

– Tiểu quỷ! Đối phương dám chỉ điểm cho đối phương, lão phu không thể tha cho đối phương được rồi.

Thì ra, Thừa Ân tuy chưa luyện xong qua Lang Nha Thực Cốt trảo nhưng chàng vốn thông minh lại có trí nhớ tốt, chỉ cần xem qua một lần là có thể nhớ ngay. Đối với Lang Nha bí lục, chàng đã đọc đi đọc lại nhiều lần, hư thực thế nào chàng đều biết rõ, nên vừa rồi Quỷ Diện Lang Nha ra tay, chàng đã biết ngay thực chiêu của lão chính là nhằm vào quả tim của địch nhân. Vì vậy chỉ một lời của chàng đã khiến Quỷ Diện Lang Nha thất bại.

Lão căm hận chàng thấu xương nên liền bỏ đôi thanh niên nam nữ nọ xoay qua quyết lấy mạng Thừa Ân. Quỷ Diện Lang Nha tuy trong lòng có mến tài Thừa Ân thật nhưng sau khi chàng trốn khỏi Lang Nha động lại còn lấy luôn bí kíp võ công của lão khiến lão không còn ý niệm thu chàng làm đồ đệ nữa mà chỉ muốn giết chàng cho kỳ được. Đó là vì lòng tham của Trương Tử Thông mà hại Thừa Ân không ít.

Giữa lúc Thừa Ân đang nguy khốn thì bỗng thiếu nữ trẻ nọ lách mình đến cạnh chàng chống kiếm chĩa vào Quỷ Diện Lang Nha :

– Lão không được làm hại người này.

– Hừ! Lão phu có lệ là hễ ai đỡ được một chiêu Lang Nha Thực Cốt trảo thì trong hôm đó lão phu tha chết cho. Tiểu cô nương đối phương không tránh đi để lão phu đổi ý thì mang khốn.

Văn nhân thư sinh đứng bên ngoài nói :

– Biểu muội, chớ xen vào chuyện của người ta đây.

Rõ ràng vừa rồi tên đó đã bị oai lực ủa Quỷ Diện Lang Nha làm cho khiếp vía. Không ngờ thiếu nữ nọ có lòng nghĩa hiệp hơn biểu ca của mình. Cô bản tọa cười khẩy nói :

– Biểu huynh sao lại nói thế? Vừa rồi nếu không nhờ huynh đài đây chỉ điểm thì tính mạng anh em bản tọa còn đâu nữa. Ơn đó không trả lúc này còn đợi đến bao giờ?

Văn nhân thư sinh chỉ “hừ” một tiếng chứ không đáp.

Thừa Ân lúc này đã biết hắn chính là hung thủ hủy diệt Thanh Long tiêu cục, tuy chàng chưa nói ra nhưng đã xem hắn như đối thủ. Còn thiếu nữ đã hơn một lần đứng ra bênh vực chàng, tuy nhiên vì thấy cô bản tọa là biểu muội của hắn thư sinh nọ nên Thừa Ân đối với chàng cũng có phần lạnh nhạt.

Chàng hờ hững nhìn cô ta đây, nói :

– Cô gái đã một lần giúp tại hạ, vừa rồi chỉ là đáp lễ. Vậy giữa chúng ta đây không còn ân oán gì nữa, xin mời cô gái lui ra.

Nàng lão phu nọ thấy Thừa Ân quá lạnh lùng như thế thì tức uất, trợn mắt nhìn chàng rồi giậm chân giận dỗi phóng ra đứng cạnh biểu ca. Chỉ có Tiểu Miêu từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt tay Thừa Ân không rời nửa bước. Hành động đó càng làm hắn thư sinh căm hận Thừa Ân hơn.

Thừa Ân biết ngày hôm nay khó tránh khỏi cái chết nhưng không vì thế mà tỏ ra run sợ. Chàng quắc mắt nhìn Quỷ Diện Lang Nha :

– Tại hạ nhắc lại một lần nữa, đối với Lang Nha bí lục, tại hạ không hề lấy.

– Lão phu mặc kệ đối phương có lấy hay không, cứ đánh trước đối phương chết rồi lục soát trong người sau.

Thừa Ân cười nhạt rồi quay sang nhìn Tiểu Miêu đầy vẻ trìu mến :

– Miêu nhi ra ngoài đứng chờ ca ca nhé!

Tiểu Miêu rớm nước mắt nhìn chàng :

– Đến giờ phút này mà Ngưu ca vẫn còn muốn hắt hủi muội sao?

– Miêu nhi đừng hiểu lầm. Từ đầu đến cuối, ca ca chỉ vì không muốn làm liên lụy đến Miêu nhi.

– Ca ca có biết Tiểu Miêu có “bốn cái không” chăng?

– Thế nào gọi là “bốn cái không”?

– Miêu nhi không nhà, không cha, không mẹ, không có tiền đồ…

Nói đến đây, cô ta đây nghẹn ngào rơi nước mắt.

Thừa Ân đã thấu hiểu tâm tình của nàng bản vương, bất giác nghe cõi lòng rung động.

Chàng siết tay nữ nhân ấy, hỏi nhỏ :

– Miêu nhi phải chăng muốn cùng ca ca sinh tử?

– Chính là như thế.

– Được lắm! Nếu ngày hôm nay sư ca may mắn còn sống sót, suốt đời sẽ ghi nhớ lời nói này của Miêu nhi.

Bên ngoài, Quỷ Diện Lang Nha sốt ruột hét lên :

– Hai ngươi bản vương đã nói hết chưa?

Thừa Ân khẽ đẩy vai Tiểu Miêu :

– Miêu nhi cứ ra ngoài đứng chờ ca ca. Nếu ca ca thất thủ thì nhất định sẽ chờ Miêu nhi cùng xuống suối vàng.

Thừa Ân đã nói cạn lời, Tiểu Miêu hội ý liền dịch người bước ra ngoài, trong lòng quyết tâm nếu Thừa Ân bỏ mạng dưới quỷ chưởng của lão độc vật thì nữ nhân ấy sẽ tức thì tự vẫn chết theo chàng.

Thừa Ân trước cái chết mà có được một hồng nhan tri kỷ dám vì mình xem nhẹ mạng sống khiến trong lòng thơ thới chẳng còn biết run sợ là gì nữa. Tuy chàng có nghĩ đến gia thù chưa trả, lòng có chút uất ức nhưng cũng đành phó mệnh cho trời.

Chàng quắc mắt nhìn lão độc vật :

– Quỷ Diện Lang Nha! Lão phu tuy không phải là đối thủ của cậu nhưng quyết không buông tay chịu chết. Ra tay đi!

Quỷ Diện Lang Nha tuy độc ác vô cùng cực, nhưng trước khí phách của Thừa Ân cũng thầm khâm phục chàng. Lão lại lấy làm tiếc vì không thể thu nhận chàng là đồ đệ đắc ý được.

Lão thở khì một tiếng rồi nói :

– Lão phu có một quy định, bất cứ kẻ nào hễ đỡ nỗi một chiêu Lang Nha Thực Cốt trảo thì sẽ tha chết cho. Đối phương hãy gia tâm phòng bị.

Từ xưa đến nay, Quỷ Diện Lang Nha giết người không chớp mắt, dĩ nhiên cũng không hề nhắc nhở ai bao giờ. Hôm nay lão đối xử vói Thừa Ân có chút luyến tiếc nên mới mở lời ra như thế.

Chỉ thấy song chưởng lão cất lên, mười ngón tay nhọn hoắt cong lại thành hình quỷ trảo, nhanh chóng Thừa Ân cảm thấy một lồng áp lực dồn về phía chàng nặng như núi đá ngột ngạt khó thử cực kỳ. Thừa Ân mười mấy năm tập luyện “Quy Nguyên thần công”, có thể nói chàng đã có một nội lực căn bản hết sức hùng hậu. Trong võ lâm hiện tại những kẻ hậu sinh cùng tuổi hoặc hơn chàng chút ít khó mà tìm được người có nội lực bằng chàng.

Sau khi tập luyện hai thành Lang Nha thần công giờ đây nội lực của chàng lại càng tăng tiến gấp bội, có thể sánh ngang với tay cao thủ bốn mươi năm luyện tập. Đó là nhờ chàng có tư chất thông minh, lại được trời phú cho một cốt cách siêu phàm mới có được sự tiến bộ như thế. Chính Quỷ Diện Lang Nha cũng không ngờ chàng lại phát triển ngay lập tức tột bực đến vậy.

Lại nói về Quỷ Diện Lang Nha song thủ cất lên sử dụng tuyệt chiêu tối thượng trong Lang Nha Thực Cốt trảo, chiêu này vừa nhanh lại vừa biến ảo vô cùng cực, phút chốc không còn nhìn thấy hình bóng Thừa Ân nữa. Khắp nơi, đâu đâu cũng là bóng quỷ trảo.

Tiểu Miêu ở bên ngoài không nhịn được kêu rú lên.

Thừa Ân từ trước đã xem thường cái chết nên trong lòng không chút nao núng, nếu như chàng có một chút bối rối thì đã bị quỷ trảo làm cho hoa mắt không còn biết đâu mà đối phó.

Chàng còn có sự bình tĩnh nên nhận ra đây chính là một chiêu tối độc trong Lang Nha Thực Cốt trảo, ngừoi bị trúng chiêu này thì từ vai trở xuống sẽ bị tuốt da lột xác, chỉ còn lại xương thịt trắng hếu, đó chính là sở trường lột da của loài sói hoang độc ác vào bậc nhất.

Thừa Ân sau khi nhận biết thủ đoạn của đối phương liền vận công đưa luồng nội gia chân khí lên hai vai bảo vệ các trọng huyệt. “Quy Nguyên thần công” hãn hữu ở chỗ lúc tấn công thì cuồn cuộn như sóng thần, khi phòng thủ thì vững như tường đồng vách sắt, có thể sánh với môn khí công thượng thừa Kim Cương Bất Hoại của nhà Phật.

Quỷ Diện Lang Nha song thủ chụp trúng hai vai Thừa Ân, định bụng tuốt da chàng đến chân nhưng không ngờ đâu mười ngón tay của lão bấu vào da thịt chàng tợ như bấu phải đồng thau, dội lên những tiếng kêu “coong, coong…” như tiếng chuông ngân, thật là một hiện tượng ngoài sức dự liệu của lão.

Quỷ Diện Lang Nha kinh hãi vội vận thêm nội công vào song thủ, nhưng đã muộn.

Chỉ thấy Thừa Ân lắc vai một cái thân hình đã thoát khỏi quỷ trảo đứng ngoài xa trợn mắt nhìn lão.

Vừa rồi, Quỷ Diện Lang Nha vì có chút luyến tiếc Thừa Ân nên một chiêu đánh ra đã không sử dụng hết chân lực, chừng phát hiện thân thủ của đối phương thì đã quá muộn. Hơn nữa, lão đánh ra chiêu vừa rồi cũng hơi chậm nên Thừa Ân đã có đủ thời gian nhận định chiêu thức kịp thời vận hết công lực bảo vệ đôi vai. Tuy không phải thực tâm Quỷ Diện Lang Nha muốn nương tay, nhưng có thể coi như lão không dùng hết sức, nếu không thì dù Thừa Ân có thêm vài mươi năm công lực cũng không kịp thời hóa giải kỳ chiêu tuyệt học vừa rồi.

Quỷ Diện Lang Nha sau khi thất thủ, ngẩn ngơ một lúc thì ngửa cổ cười dài :

– Ha ha… lão phu ngày hôm nay ba lần thất thủ chung quy cũng vì một tay đối phương. Tiểu quỷ! Hôm nay lão phu tha chết cho đối phương, nhưng lần sau gặp lại thì nhất định lấy mạng đối phương.

Lão dừng lại một lúc rồi quắc mắt nhìn Thừa Ân :

– Mau giao Lang Nha bí lục ra đây.

– Tại hạ đã bảo là không có lấy bí kíp của lão.

– Hừ! Lão phu không thể tin đối phương được.

– Tin hay không là tùy ở lão.

Quỷ Diện Lang Nha vì một lời đã hứa nên giờ đây không thể ra tay với Thừa Ân được nữa. Tuy nhiên đối với bí kíp võ công của lão cũng không thể xem thường. Suy đi tính lại một lúc, lão đành hậm hực nói :

– Hôm nay lão phu gởi mạng ngươi bản vương lại đó, bí kíp võ công cũng gởi cho ngươi bản vương. Lần sau gặp lại, nếu hỏi ra không có thì lão phu sẽ cho ngươi bản vương chết cái chết khủng khiếp nhất.

Nói xong, lão quay lại lừ mắt nhìn tên đó thư sinh và cô gái nọ :

– Các ngươi ta đây cũng chớ có tơ tưởng đến Lang Nha bí lục, lão phu có lời cảnh cáo đấy.

Dứt lời, lão hú lên một tiếng, thân hình bốc lên cao ba trượng bay xẹt đi như ánh chớp bạc.

Quỷ Diện Lang Nha bỏ đi rồi, mọi người không ai bảo ai cùng thở phào nhẹ nhõm.

Thế mới biết vừa rồi tính mạng của họ tựa như ngàn cân treo sợi tóc. Họ mà giữ được mạng sống đây cũng có thể gọi là chuyện hãn hữu kỳ tích.

TÊN ĐÓ thư sinh lúc nãy mới hướng vào Thừa Ân nói :

– Vừa rồi có ơn cứu mạng, bổn nhân coi như xóa bỏ hiềm khích cũ. Nếu bây giờ ngươi bản tọa chịu giao Lang Nha bí lục ra, chúng bản tọa đường ai nấy đi.

Thừa Ân nghe thế thì không nhịn được cười khẩy :

– Hừ! Đối phương cũng có lòng muốn đoạt võ công bí kíp ư?

– Đối phương chớ nhiều lời làm gì, cứ giao bí kíp ra là được.

– Ngươi bản vương không sợ Quỷ Diện Lang Nha lấy mạng ngươi bản vương sao?

Cô gái xinh đẹp thấy hai người căng thẳng thì tiến tới dịu dàng nói :

– Huynh đài chớ hiểu lầm anh em tôi có lòng tham bí kíp, chẳng qua chúng tôi chỉ vì thực thi mệnh lệnh của thượng cấp.

– Nhị vị làm theo lệnh của ai?

– Việc đó… thứ lỗi, tôi không thể nói được.

Thừa Ân nhếch môi cười nhạt :

– Hừ! Nhị vị không nói tưởng có thể giấu được lão phu sao?

Chàng hướng ánh mắt vào tên đó thư sinh gằn giọng :

– Cậu trả lời thế nào về vụ thảm sát Thanh Long tiêu cục?

TÊN ĐÓ thư sinh thoáng giật mình. Tên đó tưởng đâu hành động của mình ma không biết, quỷ không hay. Ngờ đâu tên đó thiếu niên lang này đã thấu rõ sự việc.

Tên đó không đáp ngay mà lửng lờ hỏi lại :

– Đối phương còn biết gì, sao không nói ra đi?

Thừa Ân không biết hay dở nên buột miệng nói luôn :

– Cậu phải chăng là người của Ám Sát hội?

Hắn thư sinh nghe xong thì gương mặt tái xanh, hai mắt lộ ý định giết người nhìn Thừa Ân không chớp. Thừa Ân có ngờ đâu quy luật của Ám Sát hội là hành động bí mật, nếu để lộ tung tích thì phải tội chết. Thừa Ân đã biết tên đó là hội viên của Ám Sát hội thì dĩ nhiên tên đó không thể để cho chàng sống nếu tên đó không muốn chết.

Vì lẽ đó tên đó thư sinh liền đưa mắt nhìn cô em gái :

– Biểu muội, hắn này không thể sống được rồi.

Thiếu nữ trẻ đó từ đầu đến cuối dường như rất có cảm tình với Thừa Ân, nhưng lần này cô ấy cũng không bênh vực chàng được nữa. Chỉ thấy cô ấy rút kiếm cùng biểu ca vây Thừa Ân vào giữa.

Tiểu Miêu thấy thế liền thét lên :

– Văn Hạo Nham! Cậu mà giết chàng thì bổn thiếu nữ sẽ liều mạng với cậu.

Thì ra tên đó thư sinh nọ họ Văn tên Hạo Nham. Nhưng Tiểu Miêu có ngờ đâu Thừa Ân đã phạm vào đại kỵ bang quy của họ Văn, nên tên đó không thể tha chàng được. Mà ngay cả tính mạng của cô bản vương cũng không giữ được, bởi vì Ám Sát hội nghiêm cấm tiết lộ thân phận dù là với vợ con trong nhà.

Văn Hạo Nham phớt lờ Tiểu Miêu, tên đó còn định bụng sau khi hạ sát Thừa Ân rồi sẽ lấy nốt mạng của nữ nhân ấy. Phút chốc, tính mạng của Thừa Ân lại như chỉ mành treo chuông.

Chỉ thấy Ngọc Tiêu nhoáng lên đập thẳng vào huyệt linh cái của chàng, chiêu thế nhanh như điện xẹt.

Ngay lúc đó bỗng vang lên tiếng niệm Phật hiệu :

– A Di Đà Phật.

Cùng với tiếng người là một vật bay xẹt đến đỡ cây Ngọc Tiêu của họ Văn, hai vật chạm nhau kêu “coong” một tiếng, họ Văn nghe hổ khẩu mình tê rần, Ngọc Tiêu suýt chút nữa là rời khỏi tay.

Người mới tới là Đoạn Trần sư thái, bà chân không chạm đất, tung cây phất trần ra đỡ Ngọc Tiêu cứu mạng Thừa Ân, tả thủ vươn ra ngắc một cái, bất thường thay cây phất trần vụt bay ngược trở lại nằm gọn trong tay bà bản tọa. Thủ pháp tinh kỳ và công lực cách không đoạt vật của Đoạn Trần sư thái làm cho bốn kẻ hậu sinh phải ngỡ ngàng kính phục.

Lúc này, Đoạn Trần sư thái đã h* th*n đứng giữa cục trường, gương mặt hiền từ bác ái của bà khiến cho người bản vương thoạt nhìn thấy đã đem lòng cảm mến ngay.

Tiểu Miêu nhìn thấy bà thì nhớ lại việc cũ, động lòng kêu lên :

– Sư thái!

Bà mỉm cười với Tiểu Miêu rồi quay lại đưa mắt nhìn hai anh em họ Văn :

– A Di Đà Phật. Bần ni vừa rồi nhiễu sự mong nhị vị tha thứ.

Họ Văn vốn tính kêu ngạo, nhưng đối với vị ni cô này dường như có chút gì đó kiêng dè, chỉ thấy tên đó xanh mặt nói :

– Sư thái, tốt nhất đừng xen vào chuyện này!

– Mô Phật. Bần ni là người xuất gia, lấy chúng sinh độ thế làm gốc. Văn thí chủ tha thứ cho bần ni không thể tuân lệnh được.

Họ Văn mím môi nói :

– Tên đó này phạm vào đại kỵ của bổn hội, không thể không chết.

– Văn thí chủ trở về phúc đáp mọi chuyện cứ đổ cho bần ni.

Anh em họ Văn mặt mày ngẩn ngơ, tiến thoái lưỡng nan đầy vẻ khổ sở. Xét về bản lĩnh kiêu ngạo cũng như võ công thì tên đó họ Văn nhất định không phải sợ sư thái là tay đối thủ, chỉ có điều dường như gã bị trói tay vì một chuyện gì đó.

Đoạn Trần sư thái nghiêm nét mặt nói :

– Nhị vị thí chủ còn không đi đi!

– Sư thái làm khó dễ cho anh em vãn bối quá.

– Văn thí chủ nói sai rồi. Xét về hành vi bá đạo của thí chủ lẽ ra bần ni không thể buông tha, nhưng bần ni vì đức hiếu sinh lần này không truy cứu trách nhiệm. Văn thí chủ nên tự xét mà hối cãi.

Họ Văn trước sau vẫn không dám vô lễ với vị lão ni này. HẮN đưa mắt nhìn Thừa Ân một cái rồi vẫy tay cùng cô em phóng mình đi mất.

Thừa Ân trước đây đã có ý nghi ngờ lai lịch Đoạn Trần sư thái, nay thấy họ Văn là người của Ám Sát hội lại có ý tôn kính bà bản vương thì càng thêm thắc mắc. Bà rõ ràng là thân hoài tuyệt học, nhưng có điều chàng chưa bao giờ nghe Di nương là Ngọc Nữ Linh Sơn Diệp Tố Minh nhắc qua lần nào, khiến chàng đối với lai lịch bà bản vương càng thêm mù mờ khó hiểu.

Suy nghĩ một lúc, Thừa Ân liền bước tới cung kính nói :

– Sư thái hai lần ra tay cứu mạng, môn sinh thật không biết lấy gì đền đáp.

Đoạn Trần sư thái nhìn Thừa Ân không thoáng chốc. Lần đầu tiên gặp mặt, bà đã có ý nghi ngờ chàng là người họ Lục, lần này bà lại quan sát chàng quá tỉ mỉ khiến Thừa Ân không khỏi chột dạ, nhất là bây giờ chàng đang ngờ bà có liên hệ với Chính Nghĩa bang hoặc là Ám Sát hội.

Đoạn Trần sư thái đột ngột hỏi :

– Thí chủ vì sao phải đeo thiết thủ?

Thừa Ân đã chuẩn bị tâm lý nên đáp ngay :

– Môn đồ từ nhỏ làm nghề đốn củi trên núi, không may bị cây ngã đè hư mất một tay.

– Thí chủ công lực thâm hậu, có thể cho bần ni biết sư thừa chăng?

– Học trò có tập một chút phương pháp hít thở để điều hòa chân khí. Vừa rồi có luyện qua Lang Nha thần công, tuy không nhận Quỷ Diện Lang Nha làm thầy nhưng cũng có thể nói nội công của học trò từ đó mà ra.

Thừa Ân nói dối trơn tru khiến Đoạn Trần sư thái vốn là người lịch duyệt cũng không phát hiện ra.

Thừa Ân bị Đoạn Trần sư thái truy cứu một hồi, bây gờ hỏi lại :

– Sư thái vừa rồi chắc đã biết hắn họ Văn là môn hạ của Ám Sát hội?

– Bần ni có biết.

– Theo chỗ học trò nhìn thấy thì họ Văn có phần vị nể sư thái,không biết vì sao lại có chuyện ấy?

– Điều đó thì bần ni không biết?

– Môn sinh lại hỏi: phải chăng sư thái có liên hệ với Chính Nghĩa bang?

Đoạn Trần sư thái mặt thoáng đổi sắc, ngập ngừng ra vẻ khó nói. Dường như bà có tâm sự, nhưng vốn là người xuất gia nên không nói dối :

– Thí chủ quả nhiên có cặp mắt tinh tường.

Thừa Ân thấy bà công nhận thì vui sướng nói :

– Sư thái có quan hệ với Chính Nghĩa bang, không biết có thể giúp học trò một chuyện không?

– Thí chủ cứ nói.

– Học trò tâm nguyện đầu thân Chính Nghĩa bang, xin sư thái tiến cử cho.

Đoạn Trần sư thái khẽ chau mày nhìn chàng hỏi :

– Thí chủ tại sao lại muốn gia nhập Chính Nghĩa bang?

Thừa Ân đã có chuẩn bị từ trước nên nói ngay :

– Ngày hôm nay võ lâm đại loạn khắp thiên hạ, thiết nghĩ chỉ có Chính Nghĩa bang là đại bang danh môn. Học trò thân tại giang hồ, nếu không gia nhập Chính Nghĩa bang còn biết chọn nơi nào tốt hơn nữa.

Đoạn Trần sư thái nghe chàng nói xong thì lim dim đôi mắt như bận suy nghĩ việc gì.

Một lúc sau, bà nói :

– Theo chỗ bần ni thì thí chủ cốt các phi phàm, sau này tiền đồ rạng rỡ, giương danh thiên hạ, không nhất thiết phải gia nhập thế lực nào.

– Môn sinh vẫn muốn vào Chính Nghĩa bang mong góp chút sức lực cho công cuộc giữ gìn chính khí võ lâm.

Đoạn Trần sư thái hai mắt lộ tinh quang nhìn Thừa Ân, nghiêm nghị nói :

– Thí chủ nên biết trên đời này nhiều việc không thể lường trước được. Thiện mà không thiện, ác mà không ác, chân gỉa thực hư khó lòng phân biệt.

Thừa Ân nghe mấy câu đó thì khẽ giật mình hỏi :

– Sư thái nói thế là có ý gì?

– Thí chủ sau này sẽ hiểu.

Đoạn Trần sư thái nói tới đây thì quay sang Tiểu Miêu tỏ ý chấm dứt câu chuyện với Thừa Ân.

Tiểu Miêu nảy giờ trải qua một trận phong ba sống chết, nghĩ lại lời Đoạn Trần sư thái nói lần trước bất giác chạnh lòng hai mắt đỏ hoe.

Đoạn Trần sư thái biết ý nên nhìn nữ nhân ấy bằng ánh mắt từ ái :

– Nữ thí chủ đối với lời đề nghị lần trước của bần ni chẳng hay đã suy nghĩ chưa?

– Sư thái phải chăng vì tiểu nữ mà trở lại đây?

– Bần ni với thí chủ cũng có chút nhân duyên nên không nỡ dứt áo bỏ đi.

Tiểu Miêu thấy đạo cô có lòng, còn Thừa Ân thì trước đó đã nói lời chia tay. Tuy không phải cô ấy giận hờn gì chàng, bởi chính cô ấy vừa rồi cũng thấy rõ cô ấy đi theo chàng chỉ có hại chứ không có lợi, đúng như lời sư thái đã nói.

Hơn nữa, thấy Sư thái đức độ thanh cao, võ công cái thế, được làm đồ đệ người cũng có thể là cái may trong thiên hạ. Nghĩ thế, Tiểu Miêu liền quỳ xuống trước mặt Sư thái làm đại lễ.

– Đồ nhi xin bái kiến sư phụ.

Đoạn Trần sư thái khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng :

– Tốt lắm! Tốt lắm…

Thừa Ân không hiểu sao đột nhiên Tiểu Miêu lại bái sư thình lình như thế, chàng vừa ngơ ngác vừa sợ hãi kêu lên :

– Tiểu Miêu nhi! Muội làm gì thế?

Tiểu Miêu hai mắt u ám buồn bã nhìn Thừa Ân.

– Ngưu ca! Tiểu Miêu nhi đã quyết lòng theo sư thái học đạo. Từ nay, sư ca một mình trên giang hồ phải hết sức bảo trọng.

Thừa Ân kinh hãi kêu lên :

– Miêu nhi, sao bỗng dưng cô bản tọa lại muốn làm ni cô như thế? Cô bản tọa… cô bản tọa…

Thừa Ân trong lòng cuống quýt nói không ra lời. Đoạn Trần sư thái hiểu ý liền cười nói :

– Thí chủ yên tâm! Miêu nhi tuy nhận bần ni làm thầy nhưng chỉ là môn sinh tục gia. Một năm sau, nữ nhân ấy bản tọa lại xuất quan gặp lại thí chủ.

Nghe xong, Thừa Ân thở phào trút đi gánh nặng trong lòng. Tiểu Miêu thì hai má nóng bừng, nguýt chàng thật sắc.

Đoạn Trần sư thái vẫy tay nói :

– Đồ nhi! Thầy trò bản tọa đi thôi!

Đoạn Trần sư thái là người xuất gia, nói đi là đi, tức thì nắm tay Tiểu Miêu phóng mình vào màn đêm mất dạng. Rốt cuộc, Thừa Ân và Tiểu Miêu chia tay mà chẳng nói được lời nào.

Còn lại một mình, Thừa Ân cũng vội vàng rời khách đ**m. Vừa rồi, đám khách giang hồ làm kinh động một phen nhưng gia chủ vốn đã quen với những chuyện như thế nên chỉ biết cắn răng chịu đựng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8