Bảo Kiếm Kỳ Thư
Chương 12: Ngũ Hành bảo kiếm bỗng nhiên xuất hiện – Nảy kế mưu an trí lão Vương
Không thể ngờ gã nọ lại độc tâm đến vậy, chàng định tung người lao đến.
Nhưng chàng nhanh chóng phải dừng lại vì có tiếng quát tiếp theo của gã :
– Ngươi ta đây còn loạn động đừng trách lão sẽ bỏ mạng dưới Ngũ Hành bảo kiếm!
Chàng biến sắc động dung :
– Ngũ Hành bảo kiếm? Kiếm của cậu chính là bảo kiếm Ngũ Hành sao?
Tên đó cười vang :
– Ha… ha… ha…! Không sai! Đối phương khỏi phải cất công đi đến Tây Vực xa xôi. Bản vương đã đến đây rồi!
Chàng lại biến sắc thêm một lần nữa :
– Bọn ngươi lão phu là người Thánh Kỳ giáo?
Tên đó giương giương tự đắc :
– Không là Thánh Kỳ giáo sao bản vương có bảo kiếm Ngũ Hành? Và nếu không phải bản vương thì ai khác có thể biết đây là Thánh địa của Ngũ Kỳ giáo, nơi phản đồ của bổn giáo hai trăm năm trước đã ly khai Tây Vực?
Chàng bàng hoàng :
– Hóa ra nơi này là Thánh địa của Ngũ Kỳ giáo?
Tên đó nọ nhếch mép :
– Ngươi lão phu chớ vờ vĩnh! Đến được nơi này không lẽ ngươi lão phu không biết đó là Thánh địa?
Chàng dần dần trấn tĩnh :
– Thảo nào nơi này chỉ có Giáo chủ và năm vị Đường chủ của Ngũ Kỳ giáo mới được biết. Phải chăng ngươi ta đây cũng vì tàng thư tuyệt kỹ của bảo kiếm Ngũ Hành nên tìm đến đây?
HẮN thản nhiên :
– Không sai! Cậu nên ngoan ngoãn đưa bản tọa vào Thánh địa thì hơn! Nếu cậu muốn lão ca ca của cậu toàn mạng.
Bất chấp lời đe dọa của tên đó, chàng ngẩng mặt cười dài :
– Ha… ha… ha…
Hắn biến sắc :
– Câm! Đối phương tưởng bản tọa không dám hạ thủ sao? Đối phương nên nhớ bản tọa không phải hạng người ngại việc nhuộm máu người đâu.
Chàng ngưng cười, nhạo báng hắn :
– Điều đó lão phu thừa biết. Nhưng thật tiếc cho cậu, cậu đã hạ thủ lầm người rồi.
Tên đó bĩu môi :
– Lầm ư? Hừ! Lão phu không tin ngươi lão phu có trái tim sắt đá, nhẫn tâm nhìn lão ca ca chết lần chết hồi dưới tay lão phu!
Chàng cố dằn sự tức giận :
– Bản tọa thừa nhận bản tọa không nỡ nhẫn tâm đúng như ngươi bản tọa nói. Tuy nhiên, lúc bản tọa nói không hề ám chỉ vào bản tọa.
Hắn chấn kinh :
– Ngươi bản vương không ám chỉ ngươi bản vương? Nghĩa là thế nào?
Chàng cười nhẹ :
– Người duy nhất còn lại có thể đưa ngươi bản tọa vào Thánh địa, bản tọa e rằng đó chính là người đã bị ngươi bản tọa biến thành phế nhân!
HẮN há hốc mồm, hết nhìn chàng lại nhìn vào lão Ngũ Âm Trảo Vương Toàn đang bị hắn uy h**p.
Chàng bồi thêm, tạo hoang mang cho tên đó :
– Không tin, cậu cứ giữ lão! Chờ sau khi cậu tìm được danh gã chữa trị cho lão, cậu sẽ biết lời bản tọa vừa nói là đúng hay là sai. Cứ như thế nhé! Tạm thời bản tọa phải cáo biệt đây! Ha… ha… ha…
Vừa buông tràng cười kiêu ngạo, Liễu Hận vừa chậm rãi bỏ đi.
Tên đó sợ trúng kế của chàng nên không dám buông bỏ lão Vương Toàn và đuổi theo chàng.
Tên đó vội hạ lệnh :
– Đại hộ pháp! Mau ngăn tiểu gia hỏa lại!
Bốn nhân vật nọ vội động thân lao đến.
Liễu Hận đột ngột dịch người xuất kiếm :
– Đứng lại! Đã hai lần bản vương cố tình tha chết cho lão. Lão đừng bức bách bản vương phải hạ thủ.
Thất kinh vì đường kiếm tuyệt luân của chàng, chỉ trong chớp mắt đã ghìm đúng vào tâm thất của lão. Đại hộ pháp hoàn toàn nhợt nhạt thần sắc.
Ba nhân vật còn lại vì lo sợ cho sinh mạng của lão cũng phải đứng yên, không dám động cựa.
GÃ nọ bật thét lên :
– Đại hộ pháp đừng quên giáo quy nghiêm khắc của bổn giáo! Lão tham sanh úy tử thế sao?
Lão Đại hộ pháp rúng động ngay khi nghe xong lời đề cập đến giáo quy của tên đó Thiếu giáo chủ. Cả ba nhân vật còn lại cũng có chung một tâm trạng.
Điều đó khiến Liễu Hận sợ lũ người kia sinh liều. Chàng hạ thủ trước :
– Đắc tội!
Véo…
Hự!
Với thủ pháp đủ nhanh, chàng vừa thu kiếm về nhanh chóng đẩy trở ra. Lần này chàng cố tình cho kiếm chạm khẽ vào huyệt Định Thân của lão.
Bị chế trụ huyệt đạo, lão Đại hộ pháp càng thêm lo sợ khi nghe Thiếu giáo chủ thản nhiên hạ lệnh :
– Sĩ khả bất khả nhục. Vì thanh danh bổn giáo, hãy giúp Đại hộ pháp giữ trọn chữ trung.
Ba nhân vật nọ tức thì chớp động thân hình, đồng thời họ cũng chớp động hữu kiếm.
Véo…
Véo…
Hiểu rõ ý đồ của hắn Thiếu giáo chủ, Liễu Hận tức thì vận toàn lực vào thanh kiếm.
Véo…
Véo…
Chàng lia nhanh mũi kiếm, thần tốc chế ngự cả ba tên kia, khiến bọn chúng phải đứng yên như hóa đá với tư thế đang múa kiếm.
Đưa mắt liếc nhìn tên đó Thiếu giáo chủ, chàng với chủ định riêng, mỉm cười với tên đó :
– Lão phu chưa lấy mạng ngươi lão phu vội đâu! Nhưng đừng để lão phu gặp lại ngươi lão phu lần nữa! Nhớ lấy!
Vút!
Chàng tung người bỏ đi, để lại hắn Thiếu giáo chủ Thánh Kỳ giáo với tâm trạng hết sức hoang mang.
TÊN ĐÓ không thể hiểu chàng làm như thế với ý định gì?
Hắn khẽ thở dài và ngao ngán nhìn lũ thuộc hạ vô dụng…
o0o Sắc mặt của Tri Bất Nguyên vụt tái nhợt.
Hai ả kiều nữ đang ngồi cạnh hắn phải sửng sốt hỏi :
– Tri thiếu gia sao có sắc diện khó coi vậy? Có điều gì bất an chăng?
Tri Bất Nguyên lỡ khóc lỡ cười, cúi gầm đầu xuống, vờ nói :
– Rượu Trúc Diệp Thanh của hai cô ấy hôm nay không được ngon lắm. Bản tọa đang khó chịu đây này!
Miệng thì nói vậy nhưng hai mắt của gã vẫn lấm lét nhìn về một phía.
Một trong hai ả tinh mắt nhìn thấy vội đưa mắt trông theo.
Ả tấm tắc khen :
– Ái chà! Vị thiếu gia có tư thái thật tao nhã. Tri thiếu gia sợ chiêu đãi bạn hữu nên tìm cách lánh mặt à?
Ả nọ nghe thế vụt hiểu. Ả nhìn ra bên ngoài và phát hiện người mà ả kia vừa đề cập đang đưa mắt nhìn vào trong, chân vẫn bước đi.
Ả vụt đứng lên :
– Biết có người đến nhưng để bỏ đi như thế này, Cửu Ma Ma hay được tất sẽ quở phạt. Xuân Mai tỷ hãy ngồi với Tri thiếu gia để muội gọi vị thiếu gia kia lại.
Tri Bất Nguyên đột ngột ra tay, kéo ả nọ lại và ấn ngồi xuống :
– Không cần phải gọi tên đó. Ngồi xuống.
Thái độ của Tri Bất Nguyên làm ả nọ kinh hãi. Ả nhăn mặt kêu đau :
– Nhẹ tay nào, Tri thiếu gia. Muốn tiểu nữ ngồi thì tiểu nữ ngồi, sao lại mạnh tay với tiểu nữ?
Lúc đó nhân vật mà Tri Bất Nguyên cố tình lánh mặt đã đi khuất, tên đó cười sảng khoái :
– Nào phải ta đây muốn mạnh tay? Thôi nào! Cô ấy lại rót rượu hầu bổn thiếu gia nào, Hạ Lan!
Hạ Lan là ả vừa bị Tri Bất Nguyên kéo lại, gượng cười, tay rót rượu :
– Chẳng phải Tri thiếu gia vừa chê rượu của bổn viện không được ngon đấy sao?
Tri Bất Nguyên thản nhiên bưng bát rượu lên :
– Không ngon cũng phải uống. Bằng không Cửu Ma Ma lại trách hai cô ấy không khéo chiều khách, oan cho hai cô ấy lắm! Hà… hà… hà…
Đang cười, Tri Bất Nguyên chợt dừng ngang.
TÊN ĐÓ đưa mắt nhìn khuôn mặt đang tái nhợt của Xuân Mai :
– Nàng bản tọa sao rồi phải chăng rượu Trúc Diệp Thanh này có điều bất ổn thật?
Xuân Mai khẽ lắc đầu, miệng cố mỉm cười :
– Tri thiếu gia chớ ngờ oan cho rượu của bổn viện. Chỉ tại người của tiểu nữ hôm nay không được ổn thôi.
Tri Bất Nguyên lo lắng :
– Thật thế sao?
Hạ Lan hiểu ý Xuân Mai, vội đáp thay :
– Xuân Mai tỷ có điều không ổn thật. Tri thiếu gia bất tất phải bận tâm.
HẮN đưa mắt nhìn Hạ Lan :
– Có đúng như lời nữ nhân ấy nói không? Đừng kẻ tung người hứng hòng dối gạt lão phu.
Xuân Mai khẽ lắc đầu lên tiếng :
– Bọn tiểu nữ nào dám! Hạ Lan muội hãy thay bản tọa, lo lắng cho Tri thiếu gia chu tất.
Bản vương không chịu nổi nữa rồi, phải vào trong đây.
Tri Bất Nguyên đưa tay giữ Xuân Mai lại :
– Không được! Nếu nữ nhân ấy bảo rượu ở đây không có gì bất ổn, hãy uống hết bát này, ta đây mới cho nữ nhân ấy đi.
Hạ Lan cau mày :
– Tri thiếu gia sao lại chuốc tửu Xuân Mai tỷ?
Tri Bất Nguyên mỉm cười :
– Lão phu không chuốc tửu! Lão phu chỉ lấy làm lạ là tại sao hôm nay, hết lão phu lại đến Xuân Mai cảm thấy có điều không ổn. Có lẽ là do rượu thôi.
Xuân Mai cố gượng nhận lấy bát rượu vẫn được Tri Bất Nguyên đưa trước mặt :
– Tiểu nữ bất ổn vì nguyên nhân khác, tuyệt nhiên không liên quan gì đến loại rượu này. Thôi được, để chìu ý Tri thiếu gia tiểu nữ xin uống vậy. Nhưng sau đó, Tri thiếu gia phải để tiểu nữ được vào trong, không được ngăn tiểu nữ.
Tri Bất Nguyên khẽ gật đầu đáp ứng :
– Chỉ cần cô ta đây uống xong, ta đây còn cớ gì để ngăn cản cô ta đây? Nào cầm lấy!
Uống hết bát rượu, Xuân Mai lại gượng cười :
– Tiểu nữ uống xong rồi, mong Tri thiếu gia giữ lời.
Thản nhiên nhìn Xuân Mai bước đi, Tri Bất Nguyên lẩm bẩm :
– Có lẽ ta đây đã ngờ oan cho bầu rượu Trúc Diệp Thanh này.
Hạ Lan cười thật tươi :
– Còn gì nữa mà không oan? Nào, để tiểu nữ rót bát rượu khác hầu Tri thiếu gia.
Tri Bất Nguyên thình lình đưa tay ngăn lại :
– Không cần nữa đâu. Bản vương hết nhã hứng rồi.
TÊN ĐÓ đứng lên và đặt lên bàn một nén bạc thật nặng.
HẮN vội bỏ đi bất chấp Hạ Lan đang cố nói lời giữ khách.
Sau khi Tri Bất Nguyên đi khuất, Hạ Lan cũng vội vã đi vào trong, thái độ thập phần quái dị.
Đi xuyên qua ba lần cửa hình bán nguyệt, Hạ Lan dừng lại trước khung cửa thứ tư và gọi vọng vào :
– Cửu Ma Ma!
Tức thì từ bên trong có tiếng nói đáp lại :
– Hạ Lan đó sao? Tên đó họ Tri đâu?
Hạ Lan vội thuật lại việc bỏ đi thình lình của Tri Bất Nguyên, không chậm hơn so với Xuân Mai.
Sau đó Hạ Lan tiếp :
– Cửu Ma Ma có nghĩ hắn họ Tri tuy lánh mặt hắn kia nhưng vẫn cố tình theo sau dò xét không?
Người được Hạ Lan gọi là Cửu Ma Ma có lẽ đang suy nghĩ về điều nghi ngờ của Hạ Lan nên có một thoáng tĩnh lặng.
Nhưng sau đó, lúc Cửu Ma Ma lên tiếng âm thanh có phần khẩn trương :
– Người có thể làm cho Thiếu trang chủ nổi danh là Tam Nhãn Khoái Kiếm phải lánh mặt chắc chắn phải là hạng không có lai lịch phàm thường. Việc tên đó họ Tri sau đó cố tình bám theo càng củng cố thêm nhận định này của bản vương. Xuân Mai rất có thể gặp nguy ngập, ngươi bản vương mau đuổi theo tiếp ứng cho Xuân Mai.
Hạ Lan lộ ý nghi ngờ :
– Hắn đó có niên kỷ không cao lắm, vị tất đã có bản lãnh hơn Xuân Mai tỷ.
Có tiếng khẽ thở dài của Cửu Ma Ma vang ra :
– Hà…! Hạ Lan! Đối phương và Xuân Mai theo hầu bản tọa đã lâu, chớ vội quên lời bản tọa vẫn thường nhắc nhở. Muốn lượng định bất kỳ ai nào chỉ dựa vào hình dáng bên ngoài?
Chân nhân thường bất lộ tướng. Vả lại, tên đó kia tuy kém niên kỷ nhưng chẳng phải ngươi lão phu và Xuân Mai cũng nhìn thấy phong thái của tên đó thật đĩnh đạc sao? Huống chi, nếu tên đó là hạng không ra gì, đâu dễ gì làm cho Tri Bất Nguyên phải sợ đến vội lánh mặt?
Nghe Cửu Ma Ma phân tích hồi lâu, Hạ Lan thật sự lo ngại cho Xuân Mai :
– Cửu Ma Ma nói đúng lắm, Hạ Lan xin ngay lập tức đi tìm Xuân Mai tỷ.
Dứt lời, bằng một động tác bất phàm, Hạ Lan tung bổng người lên cao, tức thì lao vọt qua đầu tường có chiều cao xấp xỉ ba trượng :
Vút!
Ngay khi h* th*n ở bên ngoài, Hạ Lan khẽ mỉm cười vì mục quang vừa nhìn thấy một dấu vết tuy mờ nhạt nhưng rất quen thuộc đã hiển hiện ở một góc khuất.
Hạ Lan không cần chọn phương hướng, cứ theo lối đi ngay bên cạnh dấu vết nọ để thi triển khinh công.
Vút!
Hầu như lần nào cũng vậy, mỗi khi đến những chỗ quan đạo giao nhau, Hạ Lan đều nhìn thấy sự xuất hiện của dấu vết mờ nhạt nọ. Từ đó mà suy, dấu vết đó là do kẻ đi trước cố tình lưu lại làm ám ký cho kẻ đi sau. Và kẻ đi sau đã dễ dàng nhận ra dấu vết này là Hạ Lan thì kẻ đi trước chính là Xuân Mai.
Dấu vết đã dẫn Hạ Lan đi hết một bìa rừng. Trong khi Hạ Lan lo ngại Xuân Mai đã bị địch nhân dẫn dụ vào rừng thì một dấu vết khác xuất hiện, cho biết lối phải đi là men theo ven rừng mà thôi.
Khấp khởi mừng cho Xuân Mai, Hạ Lan nhẹ nhàng men theo sự chỉ dẫn và bắt đầu nhìn thấy ở phía xa thấp thoáng ẩn hiện một ngôi sơn miếu.
Đoán chắc ngôi sơn miếu đó là nơi cần phải đến, Hạ Lan thả thật nhẹ cước bộ và gần như là rón rén, tìm cách tiến đến thật âm thầm.
Thình lình, bao cẩn trọng của Hạ Lan vụt biến mất khi từ ngôi sơn miếu bỗng vang lên một tràng cười đắc ý :
– Ha… ha… ha…!
Kinh tâm động phách, Hạ Lan vội đứng yên và ngưng thần nghe ngóng. Và khi không nghe được bất kỳ tiếng nói nào của Xuân Mai vang ra, Hạ Lan so sánh tràng cười đắc ý nọ với sự câm lặng hoàn toàn của Xuân Mai để phải thất thần kinh hãi.
Điều đó chứng tỏ hoặc Xuân Mai đã bị địch nhân hạ thủ hoặc chưa mất mạng nhưng đang bị khống chế.
Sự lo ngại của Cửu Ma Ma không ngờ lại hóa thành sự thật, Hạ Lan nhanh chóng tung người lao nhanh đến ngôi sơn miếu.
Vút!
Đang lao đi Hạ Lan giật thót mình dừng lại vì có một tiếng quát đột ngột vang lên :
– Dừng lại!
Để rồi sau đó Hạ Lan ngơ ngẩn thần tình khi nghe từ ngôi sơn miếu có tiếng kêu sợ hãi vang lên :
– Là ngươi bản vương, Liễu nhóc con?
Hạ Lan chỉ vỡ lẽ tỉnh ngộ khi nghe một câu nói tiếp, theo với âm sắc giống với giọng nói đã phát ra hai chữ “dừng lại” khi nãy.
– Không sai! Thủ đoạn của cậu thật đê tiện ta đây hoàn toàn không ngờ.
Hạ Lan hiểu tất cả. Tiếng quát mới rồi là dành cho người đã cười bên trong miếu, không phải mệnh lệnh buộc Hạ Lan dừng lại.
Và căn cứ vào câu nói vừa nghe, Hạ Lan tin rằng người trước đó đã cười chắc hẳn đang bị người mới xuất hiện phát giác ra hành vi ám muội nào đó, khiến tên đó phải lúng túng chống chế :
– Ta đây đã làm gì để đối phương bảo là thủ đoạn đê tiện?
Tính luôn câu chống chế này, người đã cười kể như có đến ba lần phát âm. Lần đầu tiên chỉ là giọng cười đắc ý, Hạ Lan khó thể nhận ra hắn là ai. Lần thứ hai là câu quát hỏi tiếng nói của tiếng quát vì quá lớn nên Hạ Lan cũng không nhận ra được hắn. Chỉ ở lần thứ ba này do là câu chống chế bình thường nên Hạ Lan vừa nghe đã biết đó là nhân vật nào.
Hạ Lan kêu khẽ :
– Sao lại là Tri Bất Nguyên? Tràng cười của hắn phải chăng vì hắn đã hạ thủ được hắn đã làm hắn lánh mặt? Còn Xuân Mai tỷ đâu?
Sự hoang mang lo lắng của Hạ Lan hầu như lên đến tột đỉnh khi nghe tiếng nói lạ tai kia vang lên :
– Đối phương đường đường là Thiếu trang chủ một Kiếm trang, việc phục độc hại người chẳng phải là hành vi đê tiện sao?
Có tiếng Tri Bất Nguyên cười khẩy :
– Hừ! Ta đây dụng độc khi nào? Ngươi ta đây không tận mắt mục kích, chớ nên nói bừa.
– Còn không phải ư? Cứ nhìn sắc diện của vị cô gái này, lão phu thừa biết đó là do độc dược?
Lời đề cập dù là mơ hồ của nhân vật nọ, nhắc đến một vị cô gái, ngay lập tức tạo sự hoảng loạn cho Hạ Lan.
Hạ Lan tức thì lao vào ngôi sơn miếu.
Vút!
Và Hạ Lan với tâm trạng quá đỗi giận dữ ngay lập tức lao bổ vào hắn đang đứng bên cạnh nơi Xuân Mai đang nằm để phát chiêu :
– Cuồng đồ sao dám hại người? Đỡ!
Vù…
Hắn nọ tuy có thình lình nhưng vẫn nhẹ nhàng dịch bộ, nhượng cho chưởng kình của Hạ Lan lao sượt qua.
Vụt!
Và tên đó đột ngột quát :
– Ngươi bản tọa định tháo chạy à? Đâu dễ dàng như vậy!
Vút!
Tên đó lướt qua người Hạ Lan sau tiếng quát của tên đó.
Hạ Lan không bao giờ nghĩ hắn quát như thế là vì muốn đuổi theo Tri Bất Nguyên.
Trái lại, chính Hạ Lan nghi ngờ hắn là người muốn tháo chạy. Hạ Lan ngay lập tức phát kình :
– Ngươi bản tọa chạy đi đâu? Đỡ!
Vù…
Ầm!
Bị trúng chưởng do bất phòng, tên đó khựng lại và long mắt nhìn Hạ Lan.
Khi đó Tri Bất Nguyên đáng lẽ đã bỏ đi, bây giờ cũng ngoác mồm gầm lên động nộ :
– Dùng độc hạ thủ người chính là cậu. Theo công đạo, phải chết! Đỡ!
Vù…
Tri Bất Nguyên vừa xuất kình từ hữu chưởng, hắn phải tái mặt khi nghe đối phương thình lình bật kiếm và để kiếm đúng vào tâm thất của hắn.
– Dừng lại!
Véo…
Nhìn cách xuất kiếm của hắn nọ, Hạ Lan hốt nhiên nhớ đến lời cảnh tỉnh của Cửu Ma Ma. Và hắn thật sự có bản lãnh phi thường.
Vẫn theo nhận định chủ quan, Hạ Lan từ phía sau băng tới, vừa quát vừa quật vào tên đó một kình :
– Đến lúc này cậu còn hung hăng được sao? Đỡ!
Vù…
Không như lần mới rồi, Hạ Lan dễ dàng đắc thủ. Chiêu chưởng của Hạ Lan vừa đánh ra cô ấy lại phải vội thu hồi vì một diễn biến thình lình xảy đến.
Tên đó nọ đã dịch bộ tránh chiêu. Tuy tên đó dịch bộ không mấy xa do một chưởng vừa rồi làm tên đó hết cả phản ứng nhanh nhạy, nhưng biện pháp của tên đó vô hình chung đặt Tri Bất Nguyên vào vị trí phải nhận chưởng của Hạ Lan thay cho tên đó.
Hạ Lan còn đang bối rối thu chiêu, hắn nọ lẹ tay kéo dài đầu kiếm đang chỉ vào người Tri Bất Nguyên xuống tới giữa lưng.
Soạt!
TÊN ĐÓ phục của Tri Bất Nguyên nhanh chóng bị mũi kiếm sắc bén rạch đứt, khiến cho không ít vật được Tri Bất Nguyên cất giấu ở bcọ áo phải rơi cả ra ngoài.
Cùng lúc đó, hắn còn nhẹ nhàng xoay kiếm đưa mũi kiếm chong ngay vào huyệt Hầu Lộ của Hạ Lan với tiếng nạt giận dữ :
– Thiếu nữ hẳn chưa muốn chết?
Kinh hoảng khi sinh mạng bị uy h**p, Hạ Lan đành đứng bất động.
Trong khi đó, Tri Bất Nguyên vì quá kinh hãi lối xuất chiêu kinh thần khiếp quỷ của đối phương, cũng trân cứng người nhìn đối phương, như đang nhìn ác quỷ.
HẮN nọ hất hàm bảo :
– Bản vương tạm tha cho ngươi bản vương lần này. Về đi. Hãy bảo thân phụ ngươi bản vương sẽ có ngày bản vương đến tận Bát Quái kiếm trang để bái phỏng.
Không còn gì vội hơn, Tri Bất Nguyên tung người lao đi, mặc cho gã phục không kịp buộc túm lại và cũng không lưu tâm đến những vật vừa rơi từ người gã xuống.
GÃ nọ lúc bấy giờ mới quay sang hỏi Hạ Lan :
– Tại hạ Liễu Hận! Thiếu nữ với người bị trúng độc có quan hệ gì?
Hạ Lan vẫn kiêng dè do Liễu Hận chưa thu kiếm. Nàng bản vương đáp với tâm trạng lo sợ :
– Chúng ta đây là tỷ muội đồng môn. Các hạ định xử trí ta đây như thế nào?
Liễu Hận cười lạt :
– Cô gái đã đột ngột ban cho tại hạ một chưởng. Cô gái nghĩ xem, tại hạ phải xử trí như thế nào cho thỏa đáng?
Hạ Lan nhắm mắt lại :
– Võ nghệ không tinh bằng người. Ngươi bản tọa muốn giết cứ giết!
Liễu Hận khâm phục :
– Khá lắm! Chẳng trách thiếu nữ quá hùng hổ, chưa minh bạch ai là hung thủ hạ độc đã liều chết cùng tại hạ. Thiếu nữ đi đi.
Hạ Lan mở bừng mắt, sửng sốt :
– Các hạ không báo thù?
Liễu Hận tuy đã thu kiếm, nhưng vẫn đứng nguyên vị :
– Chỉ là chút ngộ nhận, nếu tại hạ báo thù chẳng hóa ra là quá hẹp lượng sao?
Hạ Lan càng ngạc nhiên :
– Theo khẩu ngữ này, các hạ không phải người đã hạ thủ tệ sư tỷ?
Chàng cười nhẹ :
– Bình sinh Liễu Hận này căm ghét những thủ đoạn bất minh. Đã thế, tại hạ sao có thể biết để hạ độc?
Thấy nàng lão phu định nói nữa, chàng có phần bực bội gắt :
– Lệnh sư tỷ đã trúng loại độc gì, lợi hại ra sao, thiếu nữ nên kíp lo việc cứu người thì hơn.
Đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn chàng, người có một tính danh vừa lạ vừa chất chứa đầy hận thù, Hạ Lan khom người định bồng Xuân Mai mang đi.
Liễu Hận thình lình gọi lại :
– Chậm đã! Tại hạ tin chắc kẻ hạ độc chính là Tri Bất Nguyên. Những vật kia là do tại hạ cố tình buộc hắn lưu lại, sao cô gái không mang theo, biết đâu sẽ tìm được giải dược.
Nghe thuận tai, Hạ Lan bước vòng qua phía sau chàng để nhặt tất cả những gì đã rơi xuống từ bọc áo của Tri Bất Nguyên.
Chờ khi Hạ Lan đưa Xuân Mai đi khuất, Liễu Hận sau tiếng khẽ thở dài liền chậm chạp buông người ngồi xuống.
Cử động quá chậm của chàng cho biết một chưởng vừa rồi của Hạ Lan đã tạo cho chàng một thương thế không nhe Đặt thanh kiếm nằm ngang trên hai chân, Liễu Hận vội thâu liễm ngươn thần để tọa công trị thương.
Thế nhưng, chưa kịp thổ nạp trọn một vòng châu thiên, một tiếng quát và một bàn tay bỗng chạm vào chàng…