Bảo Kiếm Kỳ Thư
Chương 14: Ngộ biến tùng quyền biện pháp hay – Sau cơn ngộ nhận tranh giải cứu
Tuy đã nghe rõ từng lời căn dặn của Liễu Hận nhưng Hạ Lan trong dạ vẫn nghi ngờ.
Điều đó khiến Hạ Lan ngay lập tức lâm vào thế bất lợi, Tri Bất Nguyên lao đến :
– Nữ nhân dẫu sao cũng là nữ nhân! Hạ Lan cô lão phu hãy ngoan ngoãn hầu hạ lão phu nào.
Miệng cười nói, tay Tri Bất Nguyên vươn đến, dùng kiếm định chế trụ huyệt đạo Hạ Lan.
Liễu Hận thất vọng vì Hạ Lan do quá nghi ngờ nên chậm thực hiện ý định của chàng. Trước tình thế cấp bách chàng đành phải mạo hiểm hất kiếm.
Choang!
Đầu kiếm của Tri Bất Nguyên nhanh chóng bị cái hất kiếm của Liễu Hận đẩy qua một bên.
Do lực đạo không đủ, không những Liễu Hận phải bị rơi kiếm, mà đầu kiếm của Tri Bất Nguyên tuy không thể chế trụ huyệt đạo của Hạ Lan theo ý muốn nhưng cũng khẽ phạm vào đầu vài bên tả của cô ấy.
Hành vi của Liễu Hận nếu có làm cho Tri Bất Nguyên động nộ thì sau đó lại làm hắn hưng phấn. Bởi mũi kiếm sắc bén của hắn sau cái hất kiếm của Liễu Hận đã vô tình làm phần hắn phục một bên vai của Hạ Lan phải rách rời và để lộ da thịt.
Tri Bất Nguyên giương đôi mắt cú vọ nhìn chòng chọc vào phần da trắng nõn nà của Hạ Lan.
Đoàn Vi Lịch sợ Tri Bất Nguyên thất thố vội hét lên :
– Tiểu gia hỏa đang nhặt lại kiếm kìa, Tri huynh, đừng để hắn có cơ hội. Đánh!
Tri Bất Nguyên bừng tỉnh đúng lúc :
– Hừ! Lại là cậu! Lần trước cũng vì cậu nên bản tọa mất cơ hội chiếm hữu tiểu liễu đầu Xuân Mai. Lần này cậu đừng hy vọng. Nạp mạng cho bản tọa nào.
TÊN ĐÓ xuất kiếm đâm thẳng vào Liễu Hận.
Véo…
Liễu Hận tuyệt vọng do thanh kiếm tuy đã được chàng nhặt lại nhưng vẫn cứ nặng chình ch*ch trong tay chàng.
Tuy nhiên, đúng vào lúc tối hậu hữu kiếm của chàng đột ngột bật loé lên như một tia chớp.
Véo…
Choang! Choang!
Bị phản công đột ngột, Tri Bất Nguyên thất thần lùi lại.
Không để lỡ cơ hội, Liễu Hận vội bảo :
– Thiếu nữ mau đỡ tại hạ dậy!
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Tri Bất Nguyên và Đoàn Vi Lịch, Liễu Hận phải nhờ Hạ Lan nâng lên mới có thể đứng thẳng người.
Đoàn Vi Lịch nhanh chân lao đến :
– Tiểu gia hỏa vẫn chưa khôi phục chân nguyên! Cơ hội tốt này đừng nên bỏ l! Tiến lên nào, Tri huynh!
Vút!
Vù… vù…
Không chậm Tri Bất Nguyên cũng vũ lộng trường kiếm.
Véo…
Liễu Hận vội quát :
– Nhảy tránh mau!
Chàng vừa quát, Hạ Lan liền hiểu ý. Cô bản tọa cặp lấy người Liễu Hận và tung vọt qua một beệ Ầm!
Phập!
Chưởng và kiếm của hai tên đó kia đều lao thẳng vào cội cây, thay vì đạt kết quả là trừ khử được Liễu Hận.
Quay phắt lại, Tri Bất Nguyên gầm thét vang dội :
– Đối phương phải nhờ đến nữ nhân mà không xấu hổ sao, Liễu Hận? Xem kiếm!
Véo…
Liễu Hận như không quan tâm đến lời lẽ khích bác của họ Tri, chàng thản nhiên bảo Hạ Lan :
– Cô gái mau lùi ra phía sau. Và đừng quên tiếp lực cho tại hạ.
Hạ Lan vội hành động theo và nhanh nhẹn rụt tay khỏi Khí Hải huyệt của Liễu Hận. Điều đó cho biết lần xuất kiếm vừa rồi của chàng là do Hạ Lan thúc đẩy chân khí sang.
Nhận rõ điều đó, Đoàn Vi Lịch vội vả tiến đến, cùng hợp lực với Tri Bất Nguyên :
– Đừng để chúng có dịp tiếp trợ chân nguyên. Tận lực nào.
Vút!
Vù…
Liễu Hận vùng cười lên cuồng vọng :
– Muộn rồi Đoàn Vi Lịch! Phần của ngươi ta đây đây! Đỡ!
Vù…
Ầm!
Với chân nguyên được Hạ Lan kịp thời trút vào huyệt Linh Đài, Liễu Hận buộc Đoàn Vi Lịch phải khựng người trong một thoáng.
Với một thoáng ngắn ngủi đó, Liễu Hận kịp thời hất hữu kiếm, chận đón kiếm chiêu của Tri Bất Nguyên đang cuộn đến :
– Tri cẩu tặc! Đỡ!
Véo…
Choang! Choang!
Chiêu kiếm bị hóa giải Tri Bất Nguyên tức giận đến tái mặt :
– Loại cuồng cẩu này, không giết không được! Đoàn huynh mau lo mặt hậu, phía chính diện để cho Tri mỗ! Đỡ!
Véo…
Nghe thế Đoàn Vi Lịch vội vàng ra phía sau Liễu Hận.
HẮN chưa kịp dùng đấu pháp tiền hậu cùng giáp công như Tri Bất Nguyên mách bảo, phải thất kinh khi nghe Liễu Hận nạt ngang :
– Bước qua bên tả, mau!
Hạ Lan nhanh chóng cùng Liễu Hận dịch bộ sang bên tả độ ba bước, vừa đủ tránh kiếm của Tri Bất Nguyên và cũng đủ cho Liễu Hận lao kiếm về phía Đoàn Vi Lịch.
Véo…
Nhìn chiêu kiếm của Liễu Hận xé gió lao đến, Đoàn Vi Lịch tự biết khó thể ứng phó vội bỏ dở ý định.
Không chậm Liễu Hận lại hô hoán :
– Đuổi theo tên đó họ Đoàn!
Hạ Lan vẫn luôn áp sát chưởng tay vào huyệt Linh Đài của Liễu Hận và cả hai cứ liền kề như vậy bám theo họ Đoàn.
Vút!
Đoàn Vi Lịch giận dữ rút kiếm :
– Được lắm! Để xem kiếm pháp của đối phương hay của lão phu lợi hại! Đỡ!
Véo…
Nào ngờ, việc đuổi theo Đoàn Vi Lịch chỉ là mưu mẹo của Liễu Hận.
Ngay khi Đoàn Vi Lịch quyết cùng chàng chạm kiếm, chàng đột ngột lao thoát khỏi vòng tay đang áp sát của Hạ Lan.
Vụt!
Chàng lao về phía Tri Bất Nguyên với cả người lẫn chiêu kiếm vô cùng cực nhanh chuẩn.
Véo…
Quá thình lình đối với Tri Bất Nguyên, gã hối hả vung kiếm trong tâm trạng hoang mang.
Véo…
Choang!
TÊN ĐÓ bị rơi kiếm nhưng vẫn không thoát khỏi hiểm cảnh.
Liễu Hận vẫn giữ nguyên thức kiếm cuộn vào gã.
Véo…
Đoàn Vi Lịch đột ngột hô hoán đề tỉnh :
– Thằng nhóc xuất chiêu nhưng không có lực đạo. Tri huynh chớ hốt hoảng.
Tuy nửa tin nửa ngờ nhưng Tri Bất Nguyên cũng đánh bừa một chưởng :
– Đỡ!
Vù…
Cũng tin chắc vào lời Đoàn Vi Lịch vừa nói, Hạ Lan ngấm ngầm trách Liễu Hận quá mạo hiểm nhưng cũng vội lao đến ứng cứu chàng :
– Tri Bất Nguyên! Đỡ!
Vù…
Ầm!
Hạ Lan ứng cứu kịp lúc. Chưởng kình của Tri Bất Nguyên tuy bị ngọn chưởng cấp bách của Hạ Lan hóa giải, nhưng với chút ít dư lực còn lại đã làm cho Liễu Hận phải loạng choạng ngã lùi.
Hạ Lan càng thêm kinh tâm khi nghe từ phía sau có tiếng gầm thịnh nộ của Đoàn Vi Lịch :
– Cuồng tiểu gia hỏa phải nạp mạng!
Vút!
Véo… Véo…
Tiếng khinh thân và tiếng kiếm kình của Đoàn Vi Lịch cuộn đến với khí thế thật hung hiểm, Hạ Lan chẳng biết làm cách nào hơn đành phải ôm bừa Liễu Hận và nhảy đại về một phía.
Vút!
Đột ngột Tri Bất Nguyên sau lần hoang mang kịp bừng tỉnh.
TÊN ĐÓ lao theo với một ngọn chưởng đủ thập thành :
– Chết!
Vù…
Đang bị Hạ Lan ôm chặt, Liễu Hận bật gào lên :
– Hãy tiếp trợ chân khí! Đánh!
Miệng thì gào, tả thủ của chàng cũng hất ra.
May thay, Hạ Lan tuy đang bấn loạn nhưng cũng kịp làm theo ý định của chàng.
Cô ấy cấp thời vận lực, trút sang người Liễu Hận.
Vù…
Ầm!
Hữu kiếm của Liễu Hận cũng theo đó hất ngược ra phía sau.
– Trúng!
Véo…
Vẫn là chiêu kiếm vừa nhanh vừa chuẩn xác như thuở nào, cử động của chàng nhờ đó kịp bức Đoàn Vi Lịch lùi lại, khi gã định âm thầm ám toán từ phía sau.
Lúc này đây, tuy Hạ Lan đang đứng dán sát người vào lòng Liễu Hận, nhưng do tình thế bức bách, Liễu Hận nào dám bảo nàng bản vương lùi ra.
Dùng tay tả vòng qua người Hạ Lan, Liễu Hận khẽ bảo :
– Tình thế nào, thiếu nữ đừng nên gián đoạn việc tiếp trợ chân khí cho tại hạ.
Hãy để mặc tại hạ đối phó với lũ mặt người dạ thú.
Hạ Lan tuy đang đỏ mặt vì nhận ra tư thế như đôi tình lữ giữa nữ nhân ấy và Liễu Hận, nhưng nữ nhân ấy cũng phải thừa nhận Liễu Hận nhận định đúng.
Cô ấy đành đứng yên. Ngoài việc phó mặc việc giao đấu cho Liễu Hận, cô ấy chỉ biết liên tục tiếp trợ chân nguyên cho chàng mà thôi.
Liễu Hận nhận thấy chân lực nội thể của cô bản vương đang cuồn cuộn trút sang, chàng nhanh chóng xuất kiếm :
– Xem kiếm nào, lũ cuồng cẩu!
Véo… Véo…
Chiêu kiếm được Liễu Hận thi triển với tất cả giận dữ, khiến mức độ lợi hại vượt ngoài sự ước lượng của Đoàn Vi Lịch và Tri Bất Nguyên.
Cả hai tuy vung kiếm đón đỡ, một ở phía trước và một ở phía sau, nhưng do vừa đánh vừa giữ kẽ nên hầu như là chỉ đánh cầm chừng và chiếu lệ.
Thoạt đầu, Liễu Hận ngỡ bọn chúng xảo quyệt cố tình đánh như vậy để chờ khi nguồn chân nguyên của Hạ Lan tiếp trợ cho chàng rồi sẽ đến lúc cạn kiệt.
Chàng cùng lo ngại điều này nên cứ tận lực bình sanh ra chiêu, mong hạ thủ sớm bọn chúng chừng nào tốt chừng ấy.
Nhưng ở chàng đang có một trở ngại khiến ý đồ của chàng khó đạt kết quả.
Chân lực chàng đang thi triển thành từng thức kiếm là do Hạ Lan truyền qua, chàng không thể tách rời khỏi Hạ Lan nếu không muốn lập lại hành động mạo hiểm vừa rồi suýt đưa chàng đến chỗ nạp mạng.
Chàng di chuyển dĩ nhiên đưa Hạ Lan cùng di chuyển và vì thế ngoài kiếm chiêu vẫn linh hoạt như thuở nào, cước bộ của chàng không thể có mức độ nhanh như ý chàng muốn.
Điều này làm cho mọi kiếm chiêu tối hậu nhằm hạ sát hoặc Tri Bất Nguyên hoặc Đoàn Vi Lịch của chàng phải mất đi tác dụng. Cả hai đã tức thì dịch bộ lẩn tránh khi biết chàng sắp hạ chiêu cuối cùng.
Cầm cự mãi và vẫn thấy thái độ giữ kẽ ở cả hai vẫn còn, Liễu Hận động tâm.
Chàng bắt đầu để tâm dò xét thái độ của cả hai.
Và chỉ sau một vài lần xuất lực kế tiếp, Liễu Hận không thể không nhận ra ý đồ thật sự của hai hắn Thiếu trang chủ.
Chàng ngấm ngầm khinh bỉ bọn chúng :
– “Hóa ra bọn chúng đều sợ những chiêu kiếm thật sự nhanh của ta đây! Sợ như vậy nên cả hai đều giữ kẽ, không tên nào muốn tận lực giao chiến. Nói đúng hơn, tên nào cũng ngấm ngầm chờ ta đây hạ thủ tên còn lại và nhân đó hắn sẽ tìm cách ám toán khi ta đây bất phòng. Hừ! Bằng hữu như chúng thật đáng xấu hổ.”
Để kiếm chứng nhận định này, Liễu Hận vờ dồn mọi nỗ lực vào việc hạ sát Đoàn Vi Lịch :
– Xem kiếm!
Véo…
Đoàn Vi Lịch đương nhiên phải xuất lực đón đỡ và tìm cách dịch bộ thật nhanh nếu phát hiện ở chàng có ý đồ thi triển chiêu tối hậu.
Chàng vẫn bám theo, bằng cách đưa Hạ Lan cùng đi. Đồng thời chàng vờ gầm vang dội :
– Lần này đố cậu thoát! Đỡ!
Véo…
Chàng quá quyết liệt khiến Đoàn Vi Lịch bối rối. Tuy thế, ở phía sau vẫn không thấy Tri Bất Nguyên lăn xả vào cho dù chàng thừa biết Tri Bất Nguyên vẫn đang bám theo và luôn giữ một khoảng cách bình an.
Đó là vì tên đó sợ Liễu Hận đột ngột quay lại và cũng vì không muốn phải nạp mạng, tạo cơ hội cho Đoàn Vi Lịch có dịp hạ thủ Liễu Hận. Và đúng hơn là Tri Bất Nguyên đang lẳng lặng chờ thời cơ. Chỉ cần Liễu Hận quá mải mê, do hạ sát họ Đoàn, tên đó sẽ chớp lấy thời cơ hạ thủ chàng, bất chấp sinh mạng của Đoàn Vi Lịch vì không người tiếp cứu sẽ bị chàng hạ sát.
Càng nghĩ càng giận cho hành vi quá ti tiện của bọn chúng, chúng đạp lên nhau mà sống, cầu đạt mục đích bất chấp phương tiện, không kể đến tình bằng hữu, Liễu Hận thình lình quay ngược lại, quyết đoạt mạng Tri Bất Nguyên.
– Đỡ!
Véo…
Choang!
Chàng ra chiêu quá nhanh, khiến Tri Bất Nguyên phải chậm chân khi tức tối hồi bộ. Vì thế Tri Bất Nguyên phải rơi kiếm.
Chàng điểm một nụ cười khinh bỉ :
– Đối phương kém thế sao? Đỡ!
Véo…
Vút!
Đúng như chàng nghĩ, khi thấy thời cơ không còn, ngược lại khả năng bỏ mạng đang hiển hiện, Tri Bất Nguyên còn ý nghĩ nào khác ngoài việc xoay mình trốn chạy?
Việc bỏ chạy của họ Tri cũng làm cho Đoàn Vi Lịch thất kinh khiếp sợ.
GÃ không chờ Liễu Hận phát chiêu cũng tung thân đi mất.
Vút!
Chàng nhìn theo chúng, ngẩng mặt cười dài :
– Ha… ha… ha…
Tràng cười của chàng với ý đồ làm cho Tri Bất Nguyên và Đoàn Vi Lịch phải thêm kinh hãi, không dám nghĩ đến việc lẻn quay trở lại, không ngờ đã làm cho Hạ Lan giật mình.
Hạ Lan ngơ ngác nhìn quanh, phát hiện bọn Tri Bất Nguyên đã đi mất. Cô bản vương vội dịch người lùi khỏi Liễu Hận.
Nguồn chân nguyên đang được Hạ Lan tiếp trợ, cũng bởi hành động này ngay lập tức biến khỏi người Liễu Hận.
Hoàn toàn hụt hẫng, Liễu Hận như người thoát lực, ngã khuỵu xuống.
Cuống quít vì không lường được hậu quả này, Hạ Lan vội tiến đến áp chưởng tay vào Linh Đài huyệt của chàng.
Hạ Lan vừa trút chân khí sang, tức thì có tiếng người hô hoán :
– Không được!
Tuy nhiên, phần vì tiếng kêu được phát đi bằng giọng nói xa lạ, phần do Hạ Lan chỉ muốn Liễu Hận tức thì tỉnh lại nên khi nghe tiếng kêu nọ vang đến tai thì Hạ Lan đã nhả kình vào nội thể của Liễu Hận rồi.
Ọe!
Liễu Hận đột ngột thổ huyết và toàn thân và tức thì bất động.
Thất kinh, Hạ Lan vội thu tay về và ngơ ngác đưa mắt nhìn thảm trạng không hiểu sao lại xảy đến cho Liễu Hận.
Hạ Lan như quên đi chủ nhân của lời hô hoán, đã kêu cô ấy không được truyền chân khí cho Liễu Hận.
Hạ Lan chỉ nhớ đến lúc nhân vật nọ thật sự xuất hiện cạnh cô bản tọa với câu chất vấn có phần gay gắt :
– Sao thiếu nữ truyền lực cho gã?
Bị hỏi một cách đột ngột, Hạ Lan đang trong tâm trạng của người có lỗi vội giải thích và quên mất rằng người vừa hỏi cô ấy là một nhân vật hoàn toàn xa lạ :
– Tiểu nữ thấy gã sắp ngất, đó là hậu quả của nội thương chưa kịp điều trị. Việc truyền lực chẳng lẽ là sai trái sao?
Nhân vật nọ càng thêm gay gắt :
– Đừng nói là sai trái. Hành động thiếu suy xét của thiếu nữ có thể khiến hắn phải bỏ mạng nữa là khác. Hừ! Xem ra, hoặc thiếu nữ là hạng đổi ân thành oán, hoặc thiếu nữ quá xuẩn động vô tình đã hại hắn?
Bị mắng oan, Hạ Lan như người trong cơn mê bỗng bừng tỉnh :
– Tiểu nữ nghĩ…! Mà này, các hạ là ai? Quen biết ra sao với Liễu Hận? Các hạ biết gì về bản tọa để chưa gì bảo bản tọa là hạng người đổi ân thành oán, cố ý hãm hại tên đó?
Nhân vật nọ cười lạt :
– Nếu nói về quen biết, có lẽ Từ Kim này quen biết Liễu Hận còn hớm hơn cô gái nhiều. Việc cô gái vô tình hay cố ý hãm hại hắn, lão phu hy vọng cô gái phải giải thích minh bạch. Bằng không…
Hạ Lan ngay lập tức có phản ứng :
– Bằng không thì thế nào? Các hạ đừng nghĩ chỉ dựa vào một câu nó của các hạ, Hạ Lan lão phu có thể tin các hạ là người quen biết với hắn. Hừ!
Tiếng hừ một tiếng của Hạ Lan ngay khi cô ấy dứt lời khiến Từ Kim có một thoáng ngập ngừng. Từ Kim sau đó mới hỏi :
– Cô gái nghi ngờ lời ta đây nói ư?
Hạ Lan nhìn sang Từ Kim dò xét :
– Đúng! Bản tọa không thể không nghi ngờ lời nói của các hạ.
Từ Kim có ý giận :
– Tại sao? Nếu thiếu nữ giải thích được nguyên do, bản vương sẽ không truy cứu lời nhận định hồ đồ của thiếu nữ. Ngược lại, nhất định bản vương sẽ cho thiếu nữ một bài học.
Hạ Lan vẫn không có vẻ gì lo sợ trước lời dọa nạt của đối phương :
– Hừ! Các hạ muốn nghe giải thích ư? Được! Vậy các hạ nói thử xem việc các hạ xuất hiện kịp lúc như thế này là vô tình hay cố ý?
Từ Kim dao động :
– Thiếu nữ sao lại hỏi ta đây câu này?
– Bản vương hỏi vì bản vương nghi ngờ thành ý của các hạ. Nếu các hạ có thể xuất hiện kịp lúc thì tại sao lúc bản vương và Liễu Hận lâm nguy, các hạ không hiện thân ứng cứu?
Từ Kim chống chế :
– Bản vương chỉ tình cờ đi ngang qua. Lúc bản vương đến đã thấy hai tên đó kia lo tháo chạy.
– Hừ! Các hạ nói hai chữ tình cờ nghe ra thật miễn cưỡng. Nơi này cách bìa rừng ít lắm cũng là ba mươi trượng, một người nếu tình cờ đi ngang qua như các hạ nói, làm thế nào có thể nghe được từng tiếng động với một khoảng cách xa như vậy? Hay các hạ cho các hạ có bản lãnh thông thiên triệt địa? Hoặc có biết tài nghe xạ nghìn dặm gọi là Lục Nhĩ Thông?
Từ Kim thật sự bối rối và tìm cách lẩn tránh lời giải thích :
– Tùy thiếu nữ vậy. Tin cũng được, không tin cũng được. Nhưng theo bản vương, trước hết hãy tìm cách chữa trị cho Liễu Hận.
Dứt lời, Từ Kim khom người định xem xét thương thế cho Liễu Hận.
Hạ Lan bật quát :
– Không được chạm vào! Bằng không, các hạ đừng trách ta đây phải thất lễ!
Từ Kim giật mình đứng lên, đưa mắt nhìn Hạ Lan :
– Trừ phi các hạ giải thích rõ giữa các hạ và Liễu Hận có liên quan như thế nào, may ra ta đây có thể tin và sẽ chấp thuận ý đồ của các hạ, cho đó là thành ý thật sự.
Từ Kim tức giận :
– Sinh mạng của gã đang như chỉ mành treo chuông, thiếu nữ càng quyết liệt càng khiến gã mau đi đến chỗ chết?
Hạ Lan nghe thế lo sợ :
– Sao các hạ biết?
Từ Kim không kềm nén được, bật ra tiếng khẽ thở dài :
– Nói đúng ra, tại hạ đến đã lâu. Nhưng với những gì tại hạ nhìn thấy, tại hạ nghĩ người cần cứu là cô gái. Tại hạ làm sao dám nghĩ rằng giữa hắn và cô gái lại có sự hợp lực một cách kỳ quái như vậy. Hà… hà… hà…
Nghe Từ Kim nhắc đến chuyện vừa rồi, Hạ Lan đỏ mặt khi tự mường tượng đến cảnh này, là nữ nhân nhưng lại lộ liễu đứng trong vòng tay ôm ấp của Liễu Hận. Hạ Lan lí nhí giải thích :
– Bản tọa phải truyền lực cho tên đó, giúp tên đó thi triển kiếm pháp kháng cự lại hai tên đó mặt người dạ thú.
Từ Kim khẽ gật gật đầu :
– Ngay khi cô gái tự ý rời khỏi hắn, cô gái thì vô sự còn hắn thì chấp nhận ngã vật ra, tại hạ mới hiểu trước đó tại hạ đã nghĩ lầm. Chỉ có điều…
Từ Kim buông lửng lời nói, đưa mắt ngắm nhìn Hạ Lan từ đầu cho đến chân :
– Thiếu nữ cũng là người luyện võ, việc thiếu nữ đang truyền lực lại đột ngột thu hồi, đó là điều đại kỵ, không lẽ thiếu nữ không biết.
Hạ Lan tròn mắt :
– Bản tọa… bản tọa…
Từ Kim đưa mắt nhìn Liễu Hận, vẫn đang nằm bất động :
– Đã thế, sau đó cô gái lại hấp tấp trút chân khí vào gã. Dù đó có là thành ý, việc cô gái làm vô tình tạo một áp lực đột ngột, đả kích toàn bộ kinh mạch của gã.
Hậu quả thật khó lường.
Hạ Lan càng nghe càng kinh hãi. Vì thế, nàng bản vương hoàn toàn quên việc Từ Kim chưa hề giải thích mối quen biết giữa hắn và Liễu Hận. Và nàng bản vương vẫn cứ bất động mặc nhiên chấp nhận việc Từ Kim đang làm.
Từ Kim từ từ khom người, chuẩn bị xem qua thương thế cho Liễu Hận.
Một tiếng quát lanh lảnh chợt vang lên, khiến Từ Kim và Hạ Lan cùng giật mình bàng hoàng :
– Dừng tay!
Phát hiện nhân vật đang xuất hiện là một mỹ phụ trung niên xa lạ, Từ Kim đưa cao hữu chưởng với câu quát hỏi :
– Phương giá là ai? Xuất hiện với ý đồ gì?
Hạ Lan thì khác. Đang kinh hoàng cô ta đây đổi sang vui sướng.
Hạ Lan vội ngăn Từ Kim lại :
– Các hạ chớ hàm hồ. Đây là…
Mỹ phụ trung niên ra hiệu, bảo Hạ Lan đừng nói, mắt vẫn xạ nhìn Từ Kim :
– Câu cậu vừa hỏi, phải để bản vương hỏi cậu mới đúng. Cậu quen biết thế nào với tiểu gia hỏa kia?
Thái độ của Hạ Lan, cho dù lời nói của cô ấy thình lình bị bỏ lửng, cũng đủ cho Từ Kim tin rằng giữa mỹ phụ trung niên và Hạ Lan phải có mối liên hệ. Từ Kim đáp :
– Như tại hạ vừa giải thích với vị thiếu nữ này.
Mỹ phụ trung niên nhếch mép, ngắt ngang lời đang nói của Từ Kim :
– Những gì vừa xảy ra, ta đây kịp đến và kịp nghe tất cả. Nhưng cậu nào có lời nói nào gọi là giải thích? Hừ! Bây giờ cậu giải thích cũng không muộn. Nào, cậu nói đi, cậu quen biết thế nào với tiểu gia hỏa?
Hạ Lan lúc bấy giờ mới nhớ lại. Cô ấy tỏ ra cảnh giác, đưa mắt nhìn Từ Kim :
– Phải đấy! Nếu các hạ không giải thích rõ, đừng mong gì chạm được vào người Liễu Hận.
Từ Kim càng hiểu rõ hơn cảnh ngộ bản thân. Một mình gã đang phải đối phó với hai nhân vật chắc chắn là người cùng một phe. Từ Kim lên tiếng với sắc mặt thật miễn cưỡng :
– Được! Vì lo cho sinh mạng Liễu Hận, tại hạ đành phải nói tất cả vậy!
Từ Kim liền thuật lại chuyện đã xảy ra tại Vô Mộc Giác, nơi Liễu Hận đã cùng hắn góp một phần sức lực vào việc trừ khử tận gốc rễ Ngũ Kỳ giáo.
Sau cùng, Từ Kim nói thêm :
– Sự quen biết giữa tại hạ và Liễu Hận tuy chỉ có như thế. Nhưng, tại hạ nghĩ, tại hạ có đủ tư cách để tìm hiểu và lo phương chữa trị cho gã. Phương giá nghĩ thế nàỏ Từ Kim hỏi như thế vì đang khi thuật lại những gì đã xảy ra tại Vô Mộc Giác, gã không thể không nhìn thấy sắc mặt của mỹ phụ trung niên luôn thay đổi.
Quả nhiên, nhận định của Từ Kim là không lầm. Ngay khi Từ Kim dứt lời, mỹ phụ trung niên thình lình hỏi :
– Đối phương vừa nói giữa tiểu gia hỏa và Ngũ Kỳ giáo có mối thâm thù đại hận?
Từ Kim thản nhiên đáp :
– Đó là những gì tại hạ được Liễu Hận nói cho biết. Còn nguyên nhân như thế nào, phương giá đừng hỏi, vì tại hạ không thể nào đáp ứng được.
Mỹ phụ trung niên dò xét nhìn Từ Kim :
– Đối phương không biết gì về xuất xứ cũng như lai lịch của Liễu nhóc con?
Từ Kim lộ vẻ khó chịu :
– Tại hạ không biết. Chủ ý của phương giá là thế nào? Cho hay không cho tại hạ xem qua thương thế của Liễu Hận?
Mỹ phụ trung niên vút qua :
– Liệu đối phương có đủ bản lãnh để giúp một người bị thương tổn Bát Đại Kinh Mạch như thằng nhóc được phục hồi không?
Từ Kim thất sắc :
– Phương giá muốn nói đó là điều đang xảy đến cho Liễu Hận?
Mỹ phụ trung niên gật gật đầu :
– Không sai! Qua những gì đã xảy ra và với hiện trạng ngay trước mặt, Liễu tiểu gia hỏa quả là đang trong tình trạng này.
– Còn phương giá? Phương giá có thể giúp hắn không?
Mỹ phụ trung niên chậm rãi lắc lắc đầu :
– Lão phu sẽ tận lực nhưng khó thể nói chắc kết quả.
Từ Kim thật sự lo ngại :
– Có nghĩa là phương giá vô năng?
– Gần đúng!
– Gần đúng?
– Phải! Chỉ là gần đúng thôi! Vì lão phu nghĩ lão phu có một biện pháp là…
Đang nói, đột nhiên mỹ phụ trung niên dừng lời, khiến Từ Kim hoang mang :
– Sao phương giá không nói nữa?
Nhìn Từ Kim, mỹ phụ trung niên bảo :
– Tựu trung là bản tọa hãy còn một biện pháp khả dĩ đưa đến kết quả, nhưng bản tọa không thể cho cậu biết.
– Tại sao? Do phương giá không tin chắc vào biện pháp đó ư?
– Nói như vậy cũng đúng!
Từ Kim lộ vẻ khẩn trương :
– Nếu vậy, sao phương giá không giao tên đó cho tại hạ đem đi?
– Đem đi? Để làm gì?
– Tại hạ biết một người có năng lực giúp tên đó khôi phục.
– Ai?
– Minh chủ Kiếm minh.
Mỹ phụ trung niên ngạc nhiên :
– Kiếm minh? Danh xưng này từ đâu mà có? Lão phu chưa nghe bao giờ.
Từ Kim giải thích :
– Sau sự biến ở Vô Mộc Giác, Võ Lâm Kiếm Hội vẫn tiến hành. Kết quả, quần hùng thiện dụng kiếm đều tán thành việc lập một Kiếm minh và Minh chủ của Kiếm minh chính là…
Đưa tay ngăn lại, mỹ phụ trung niên hỏi :
– Khoan đã! Ta đây chưa cần biết Minh chủ của Kiếm minh là ai vội. Điều ta đây đang muốn biết là tôn chỉ hoặc ý đồ của Kiếm minh. Không lẽ các thuộc hạ các phái như Võ Đang, Côn Luân, Hoa Sơn và Nga My cũng gia nhập Kiếm minh? Họ dễ dàng từ bỏ thế lực của họ như thế sao?
Từ Kim đành phải giải thích :
– Tôn chỉ của Kiếm minh là muốn giúp mọi người có nhiều cơ hội trao đổi và tham khảo về kiếm pháp lẫn nhau. Từ đó mà suy, những nhân vật gia nhập Kiếm minh không bắt buộc phải ly khai thế lực xuất xứ của họ. Họ đồng thời là người của Côn Luân, chẳng hạn và cũng là người của Kiếm minh.
Mỹ phụ trung niên bĩu môi :
– Vị tất Kiếm minh thật sự có thiện ý như ngươi lão phu nói. Mà thôi! Ngươi lão phu thử nói xem Minh chủ của Kiếm minh là ai, xem có đủ bản lãnh giải cứu nhóc con như ngươi lão phu nói không?
Tuy khó chịu vì lời nhận định hầu như quá vội của đối phương, nhưng do cần phải cứu mạng cho Liễu Hận, Từ Kim đành nén nhịn và đáp lời :
– Bắc Tung Sơn, Luân Hồi Ngũ Tuyệt Kiếm Đinh Nhất Hải chính là Minh chủ Kiếm minh.
Mỹ phụ trung niên vừa nghe xong tính danh này bỗng gật gật đầu thán phục :
– Nếu là Bắc Tung Sơn, bản tọa có thể tin vào nhân cách của lão và Kiếm minh thật sự có thiện ý.
Không hề chờ đợi sự thay đổi thái độ như thế này, Từ Kim phấn chấn :
– Nói vậy, tại hạ có thể đưa Liễu Hận đi?
Mỹ phụ trung niên khẽ thở dài :
– Đó là ta đây chỉ đề cập đến nhân cách đáng tin cậy của Bắc Tung Sơn. Ngoài ra, việc lão có thể cứu mạng được cho Liễu nhóc con hay không, ta đây khó thể nói chắc.
– Phương giá không tin vào tại hạ?
– Không phải không tin. Nhưng nếu Bắc Tung Sơn cũng bó tay như lão phu thì sao?
Lộ vẻ khó khăn, Từ Kim bối rối :
– Tại hạ chưa nghĩ đến điểm này. Nhưng biết đâu Minh chủ Kiếm minh thật sự có năng lực?
Nhìn xa xăm một lúc, sau đó Mỹ phụ trung niên chợt bảo :
– Hay là thế này vậy. TÊN ĐÓ đã ở đây và thương thế của tên đó là do bản vương phần nào, hãy để bản vương thử chữa trị cho tên đó đã. Nếu không được ngươi bản vương vẫn có thể đưa tên đó đi.
Từ Kim ngạc nhiên :
– Phương giá nói thương thế của Liễu Hận là do phương giá?
Hạ Lan mải đứng nghe, vì sợ Từ Kim có điều ngộ nhận, nữ nhân ấy vội lên tiếng :
– Thật ra thương thế của tên đó là do lão phu. Các hạ cứ nghe lão phu nói sẽ rõ.
Hạ Lan vắn tắt thuật lại sự nhầm lẫn tai hại của cô bản vương, đưa đến kết quả bi thảm cho Liễu Hận.
Nghe xong, Từ Kim dù không muốn cũng phải nổi giận :
– HẮN đã bảo không phải hắn hạ độc, sao cô gái không cho hắn cơ hội chứng minh, đã vội quật chưởng vào hắn? Cô gái có biết hắn chưa từng luyện nội công không? Hừ! Đã vậy, cô gái còn hành hạ hắn, khiến hắn không có dịp phục hồi thương thế. Tại hạ thật…
Mỹ phụ trung niên chợt gắt :
– Đủ rồi! Trên đời này có ai lại không một lần nhầm lẫn. Quan trọng là sau đó có biết phục thiện hay không. Nếu đối phương không còn gì để nói, sao không lẳng lặng chờ xem ta đây có thể cứu mạng gã?
Qua trang phục và thái độ của Mỹ phụ trung niên, ra dáng vị tôn sư một phái, Từ Kim đành nhẫn nhịn chịu đựng. Cho dù trong thâm tâm của tên đó đang thật sự bất bình về sự nhầm lẫn khó thể tha thứ của Hạ Lan và của Mỹ phụ trung niên nọ.
Đưa mắt nhìn quanh và nhìn lại Từ Kim có ý dò xét, Mỹ phụ trung niên sau cùng buông người ngồi xuống nền đất rừng, bên cạnh Liễu Hận, bất chấp xiêm gã vì thế có thể bị dơ bẩn.
Hiểu ý, Hạ Lan lên tiếng :
– Cửu Ma Ma yên tâm. Hạ Lan nhất định không để điều bất trắc xảy ra.
Từ Kim nghe thế cũng hiểu :
– Nếu phương giá ngại, không muốn đưa hắn đến nơi nào tốt hơn để chữa trị, xin cứ yên tâm ra tay. Bất luận thế nào, tại hạ chỉ có thể là tri kỷ, không phải địch nhân với những thủ đoạn ám toán lén lút.
Mỹ phụ trung niên cười nhẹ nhõm :
– Hy vọng lời nói này của cậu là thật tâm. Hạ Lan, bản vương trông cậy ở cậu đó.
Dù đã nghe lời đề quyết của Từ Kim, Hạ Lan ngay sau đó vẫn phập phòng phòng bị. Vì khi có ai đó cần phải vận công để điều trị thương thế cho ai khác, điều tối kỵ là bị để tam nhân gây kinh động.
Mỹ phụ trung niên lo sợ cũng phải và Hạ Lan vì thế cũng phải thận trọng cảnh giác.
Để tránh mọi nghi kỵ, Từ Kim nhẹ bước ra xa và luôn đưa mắt dõi nhìn từng động tác của Mỹ phụ trung niên.
HẮN chỉ yên tâm khi thấy ở Mỹ phụ trung niên là sự cẩn trọng của người đang có phận sự cứu mạng một người khác.
Điều đó chứng minh Mỹ phụ trung niên đang thật lòng muốn giải cứu cho Liễu Hận.