Biên Thành Đao Thanh
Chương 30: Nhà của Phó Hồng Tuyết
Lạp Tát.
Núi xanh ôm ấp, sông xanh vỗ về, cung điện và thành quách xa xa ẩn ước đang vọng nhìn, trời xanh trong suốt, vạn lý mây trôi, Bố Đạt Lạp Cung trắng muốt dưới ánh kiêu dương nhìn giống như một khối bạc nguyên chất, đến khi tịch dương tây hạ, lại biến thành một phiến hoàng kim ngời chói.
Phó Hồng Tuyết chưa từng tưởng tượng được ở vùng đất biên thùy tái ngoại lại có địa phương mỹ lệ như vầy, đẹp đến mức vừa huy hoàng vừa thần bí, đẹp đến mức mê hoặc lòng người, đẹp đến mức làm cho lòng người túy lúy.
Cung điện cao bốn chục trượng, rộng một trăm hai chục trượng, mái nóc liên miên, thành phố trên sơn nham cao vút, tự viện cổ lão, thiền phòng, bi đãng, lâu các, chưa tính tới màn gấm rèm lụa, xem ra cái gì cũng vừa khôi quý, vừa xứng hợp.
Cả Lạp Tát nhìn giống như mộng cảnh, không giống thần thoại.
Phó Hồng Tuyết cũng không khỏi ngây người.
— Còn Phong Linh? Cô lão phu có trở về “Phong Linh ốc” không?
— Nếu quả hiện tại đứng kế hắn là Phong Linh thì sao?
Tại sao một người đang cảm động vì cái “đẹp”, ngược lại càng không thể quên lãng người hắn luôn luôn muốn quên?
Tại sao con người vẫn rất khó quên những gì mình nên quên?
Thành thị như lớp da thuộc, một mặt trơn mịn mỹ lệ, cũng có mặt thô lậu xấu xa.
Con đường bên ngoài Đại Chiêu tự là mặt bên kia của Lạp Tát.
Góc đường trộn lẫn phân rác, ăn mày già nua tụ tập thành nhóm, vận gã phục lam lũ rách rưới, đầu cạo trọc, đi chân không, chà lết trên bùn đất, miệng không ngừng than thở tám chữ châm ngôn “lạy ông đi qua, lạy bà đi lại”, chực chờ khách hành hương bố thí.
Tô Minh Minh dẫn Phó Hồng Tuyết đến con đường đó là vì Phó Hồng Tuyết nói với cô bản tọa :
– Lão phu không muốn ở trong nhà ngươi lão phu, cũng không muốn ở một nơi quá tiêu dao.
Theo như vậy, Tô Minh Minh mới dẫn Phó Hồng Tuyết đến con đường này, vì ở đây có một khách sạn thật sự rất không ưa mắt, cũng rất ít khi có người ghé qua.
Tên của khách sạn đó cũng rất tuyệt, vừa nhìn là mình thấy đồng cảm liền.
Tên của khách sạn đó là “Khách sạn Đừng Đến”.
đ**m danh đã tuyệt, đ**m chủ nhân thông thường đều là người tuyệt.
Lão bản của “Khách sạn Đừng Đến” là một trung niên nhân hơn bốn mươi tuổi, bề ngoài tuy không khác gì người bình thường, nhưng mỗi lần có người đến khách sạn, chỉ cần ngày trước không trả tiền, lão nhất định có thể làm mặt lạnh nói với người đó :
– “Ngươi bản tọa đi ra! Nhớ cho rõ, lần tới đừng đến”.
Một người như vậy, mình nói được lão không phải là người tuyệt vời sao?
Khách phòng của “Khách sạn Đừng Đến” cũng giống như khách sạn ở Giang Nam, một gian phòng phổ phổ thông thông, một ngọn đèn dầu phổ phổ thông thông, những đồ đạc phổ phổ thông thông.
Nhưng khi Phó Hồng Tuyết vừa bước vào khách phòng của “Khách sạn Đừng Đến”, huyết sắc đã có biến chuyển, biến thành đáng sợ giống như đột nhiên nhìn thấy quỷ.
* * * * *
Quỷ tịnh không đáng sợ, có rất nhiều người không sợ quỷ.
Phó Hồng Tuyết cũng không sợ, còn không sợ hơn cả đại đa số người.
Trong gian phòng này vốn không có quỷ.
Tất cả mọi thứ đồ vật trong gian phòng này đều là những thứ nên có trong một khách sạn phổ phổ thông thông.
Tô Minh Minh tịnh không hiểu rõ Phó Hồng Tuyết cho lắm, nhưng hai ngày nay nữ nhân ấy đã thấy rõ hắn tuyệt không phải là một người dễ dàng giật mình kinh hãi, nhưng hiện tại nữ nhân ấy cũng nhìn thấy Phó Hồng Tuyết thật sự đã kinh hoảng ngây người.
Cô ấy không hỏi Phó Hồng Tuyết: “Đối phương nhìn thấy gì vậy?”
Bởi vì cái tên đó nhìn thấy, cô bản tọa cũng có thể nhìn thấy, không có vật gì trong phòng có thể làm cho cô bản tọa sợ hãi.
Cô bản tọa nhìn thấy chỉ bất quá là một cái giường, một cái bàn, mấy cái ghế, một cái gương, một cái tủ, một ngọn đèn dầu, mỗi một thứ đồ đều rất thô lậu, rất cũ kỷ.
Phó Hồng Tuyết cũng nhìn thấy những thứ đó, ai cũng không tưởng nổi tên đó vì sao lại có thể sợ hãi một cách mãnh liệt như vậy?
— Có lẽ nào gian phòng này là quỷ phòng? Yêu ma quỷ quái u linh hiểm hồn ẩn tàng ở chỗ người phàm mắt thịt nhìn không thấy? Vô luận là người nào, một khi bước vào trong gian phòng này, đều phải chịu sự bày bố của bọn chúng?
— Vậy Tô Minh Minh tại sao không có chút cảm giác gì?
— Có lẽ nào yêu ma quỷ quái u linh hiểm hồn trong gian phòng này chỉ muốn bắt một mình Phó Hồng Tuyết?
Tô Minh Minh thật sự rất muốn hỏi hắn lão phu tại sao lại biến thành bộ dạng như vậy, nhưng cô lão phu không dám hỏi.
Bộ dạng của Phó Hồng Tuyết thật sự làm cho người lão phu quá sợ.
Biểu tình trên mặt hắn nhìn giống như quỷ, hắn chầm chậm ngồi xuống, ngồi trên cái ghế trúc cũ kỷ dựa tường gần cái bàn gỗ.
Vừa ngồi xuống, biểu tình trên mặt tên đó đã có biến đổi, càng biến thành phức tạp, trừ vẻ kh*ng b* tức giận ra, phảng phất còn mang theo thứ nhu tình và tư niệm vĩnh viễn có cắt cũng không cắt đứt.
— Gian phòng khách sạn bình thường này sao lại có thể làm cho gã trong phút chốc đã phát sinh hai thứ tình cảm bất đồng cực đoan như vậy?
Tô Minh Minh vừa muốn hỏi, vừa không dám hỏi.
Phó Hồng Tuyết lại đột nhiên mở miệng :
– Âm Bạch Phụng tuy không phải là mẹ ruột của lão phu, cũng đã dưỡng dục lão phu suốt mười tám năm.
Ân oán có quan hệ giữa Phó Hồng Tuyết và Diệp Khai với Mã Không Quần, Tô Minh Minh đương nhiên cũng đã nghe Tiêu Biệt Ly kể qua, cho nên nàng bản vương đương nhiên biết Âm Bạch Phụng là ai.
– “Bà ta đây tuy cả đời đều để thù hận bao vây, nhưng lại là người ôn nhu đáng mến” – Phó Hồng Tuyết lẩm bẩm.
Diệp Khai thất tung, Mã Không Quần biến mất, bí ẩn Vạn Mã đường còn chưa giải khai, giờ phút này Phó Hồng Tuyết sao lại đột nhiên bàn về Âm Bạch Phụng?
Tô Minh Minh muốn hỏi, lại không dám hỏi, cho nên nàng ta đây chỉ còn nước tiếp tục nghe Phó Hồng Tuyết nói tiếp.
– “Trong mười tám năm đó, bà bản vương nuôi nấng dạy dỗ bản vương từ tấm bé cho đến trưởng thành, tuy luôn luôn truyền dẫn thù hận vào bản vương, lại cũng rất yêu thương chiếu cố đến bản vương” – Phó Hồng Tuyết nhẹ nhàng thốt – “Bản vương nói cho cậu biết chuyện này, chỉ vì bản vương muốn cậu biết, Âm Bạch Phụng tuy không phải là mẹ ruột của bản vương, lại đã cho bản vương sự ấm cúng của gia đình”.
— Một đứa bé vốn là cô nhi, đột nhiên có gia đình, tận hưởng sự ấm cúng gia đình, tuy người đàn bà đó không phải là mẹ ruột của tên đó, cũng đã dưỡng dục tên đó.
Dưỡng dục chi ân thắng vu thiên.
Đạo lý đó Tô Minh Minh đương nhiên biết.
Phó Hồng Tuyết chợt đứng dậy, đi đến song cửa sổ, đẩy song cửa, bóng đêm ngoài cửa dày đặc.
Đối diện với khung trời hắc ám chưa có trăng sao nhú mọc, qua một hồi rất lâu, Phó Hồng Tuyết mới mở miệng.
– “Mười tám năm đó bọn lão phu trú trong một gian thạch ốc, trong thạch ốc chỉ có một cái giường, một cái bàn, mấy cái ghế, một cái gương, một cái tủ, một ngọn đèn dầu”.
Phó Hồng Tuyết trừng trừng đôi mắt, trừng trừng nhìn xa xăm vào bóng tối, trong mắt đột nhiên xuất hiện một khoảng trống không: “Những vật trong gian phòng này là đem từ gian thạch ốc đó đến”.
Tô Minh Minh chung quy đã minh bạch Phó Hồng Tuyết vì sao vừa tiến vào gian phòng này đã biến thành bộ dạng như vậy.
— Mỗi một thứ đồ đạc trong gian phòng này đều là từ thạch ốc của hắn bản vương và Âm Bạch Phụng mang đến.
— Ai đã mang đến?
— Đương nhiên nhất định là người đứng sau lưng âm mưu của Vạn Mã đường lần này, có lẽ cũng là người khiến cho Diệp Khai thất tung.
— Người đứng sau lưng âm mưu đó, không còn nghi ngờ gì nữa, đã bắt được Âm Bạch Phụng, hiện tại bà bản vương và Diệp Khai có lẽ đã lọt vào tay người đứng sau lưng âm mưu đó.
Tô Minh Minh nhìn Phó Hồng Tuyết trước song cửa.
Lệ đã dâng tràn, lại còn chưa tuôn trào, chỉ có thống khổ cực cùng thâm nhất thảm nhất mới có thể khiến cho người lão phu không thể rơi lệ.
Phó Hồng Tuyết không rơi lệ, lệ của Tô Minh Minh lại đã ngập đầy ánh mắt, bởi vì cô ấy hiểu thấu cảm tình giữa Phó Hồng Tuyết và Âm Bạch Phụng.
Cô ấy lẳng lặng nhìn bóng dáng cô độc tịch mịch của Phó Hồng Tuyết, qua một hồi rất lâu, cô ấy đột nhiên quay mình, đi về phía cửa, còn chưa ra khỏi phòng đã nghe giọng nói của Phó Hồng Tuyết :
– Cậu bất tất phải đi.
– “Bất tất phải đi?” – Tô Minh Minh dừng chân, quay đầu lại – “Đối phương biết bản tọa muốn đi đâu? Muốn đi làm gì?”
Phó Hồng Tuyết gật khẽ gật đầu :
– Cậu hỏi không được đâu, những vật đó nhất định không phải là lão bản đó đem đến, hơn nữa lão cũng nhất định không biết ai đem đến.
Tô Minh Minh muốn đi là đi tìm lão bản của “Khách sạn Đừng Đến” này.
* * * * *
Thắp ngọn đèn dầu, ánh đèn vàng mờ mờ ngay lập tức chờn vờn cả gian phòng, Phó Hồng Tuyết vẫn đứng bên song cửa như trước, nhìn vào bóng đêm vô tận xa xăm.
Ánh trăng dịu vợi, ánh sao lấp lóe.
Tinh quang nguyệt sắc ở đây có mê người như ở thạch ốc nơi Phó Hồng Tuyết trú ngụ không?
Đèn dầu còn chưa thắp, Tô Minh Minh đã đi.
Là Phó Hồng Tuyết muốn nàng bản vương đi, bởi vì đêm nay hắn phải nghỉ ngơi một bữa cho thoải mái, phải dưỡng phục tinh thần, phải tu sửa cảnh giác, cảm giác của mình, mọi cảm giác đều phải đạt đến trạng thái cao điểm.
Bởi vì ngày mai nghênh tiếp gã, là một “tương lai không biết được”.
Ánh sao mông lung, ánh trăng tinh khiết khiến cho băng tuyết đóng trên đỉnh núi xa xa biến thành một khối bạc trắng thanh tịnh, cũng khiến cho con đường đá lởm chởm uốn khúc có một hơi thở lãng mạn.
Nét lãng mạn của Biên Thành.
Trên con đường đá lởm chởm, người đi kẻ lại nườm nượp, mùi sữa chua bốc hơi từ quán xá hai bên đường, tường vách đóng lọ nghẹ đen thui từ khói đèn dầu, mùi nồng tới mức làm cho người bản vương hết muốn hít thở.
Ánh trăng tinh khiết sáng chói và gió cát vi vu đặc dị của Biên Thành lại khiến cho người bản tọa mắt cũng mở không lên.
Mắt Phó Hồng Tuyết cũng mau chóng nhíu thành một đường nhỏ mong manh, cho dù là người mạnh bạo, cũng khó đứng dậy trước cơn cự biến tình cảm, hà huống trong một ngày đồng thời chịu đựng cả hai đợt oanh tạc cảm tình và thân tình.
Đang lúc Phó Hồng Tuyết cảm thấy mệt mỏi, muốn đi nghỉ, tên đó đột nhiên phát hiện cuối đường có một bóng người quen thuộc thoáng qua.
Một bóng dáng thiếu nữ thon thon.
Nhìn thấy bóng dáng đó, mi mắt của Phó Hồng Tuyết nhanh chóng mở to, người cũng nhanh chóng nhảy vụt lên, bay qua song cửa, truy đuổi về hướng cuối đường.
Gió khuya băng giá, gào rít bên tai Phó Hồng Tuyết, nham thạch bén nhọn của Lạp Tát và gai góc xương rồng chốn biên thùy dạt đường rẽ lối trước mắt tên đó như một kỳ tích.
Chỉ nội công phu một tuần trà, Phó Hồng Tuyết đã truy đuổi bóng người thon thon đó tới vùng hoang dã. Giữa vùng hoang dã đầy dẫy nham thạch và cây xương rồng, có một tòa bát giác đình, bóng người đó đi đến tòa bát giác đình đó tức thì dừng lại, nàng bản vương im ắng đứng trong trường đình.
Phó Hồng Tuyết cũng dừng lại, dừng bên ngoài trường đình, nhìn bóng dáng thon thả bên trong trường đình, trong ánh mắt lãnh đạm tịch mịch đột nhiên lóe xuất một tia sáng cuồng nhiệt.
Phong Linh?
Người trong trường đình có phải là Phong Linh?
Nhất định là vậy, bởi vì bộ tên đó phục trên người cô lão phu chính là bộ tên đó phục cô lão phu mặc ngày cô lão phu bỏ đi.
Tim Phó Hồng Tuyết đã khiêu động càng lúc càng nhanh, môi cũng vì bị kích động mà giật giật, càng không biết phải nói gì đây.
Đêm đã khuya, trăng chưa khuyết, sao mông lung, cả gió đêm băng lãnh phảng phất đã biến thành dịu dàng như gió xuân.
– Ngươi ta đây, ngươi ta đây khỏe chứ?
Phó Hồng Tuyết thật sự không biết nói gì, chỉ còn nước nói vài ba chữ ngắn ngắn gọn gọn với nữ nhân ấy.
Bóng người trong trường đình phảng phất lay động, lại phảng phất bất động, đợi một hồi rất lâu, không thấy cô lão phu có động tĩnh gì, Phó Hồng Tuyết chỉ còn nước mở miệng.
– “Cậu… sao cậu lại bỏ đi?” – Phó Hồng Tuyết cúi đầu – “Những gì viết trên thư, có phải là ý thật của cậu không?”
Người trong trường đình chợt thở dài một tiếng u uất.
– “Mới biết nhau mười ba ngày, đối phương quan tâm đến ả như vậy sao?” – Trong tiếng nói của người trong trường đình rõ ràng có vẻ ai oán – “Lẽ nào trong tâm mắt của đối phương, bản tọa không bằng ả?”
Lại một tiếng khẽ thở dài ai oán, người trong trường đình mới chầm chậm quay người lại, ánh trăng dịu dàng, dịu dàng rọi soi trên mặt nữ nhân ấy, phản chiếu đường nét khuôn mặt của nữ nhân ấy rõ ràng.
Lúc đó Phó Hồng Tuyết mới nhìn rõ nàng lão phu là ai, nàng lão phu không ngờ chính là Bạch TÊN ĐÓ Linh vốn đáng lẽ là Mã Phương Linh.
– Là ngươi bản vương?
– “Thất vọng?” – Sóng mắt u uất của Bạch HẮN Linh b*n r* những tia ai oán – “Đối phương không tưởng được là bản tọa?”
Nhiệt tình bừng cháy tan biến trong phút chốc, ánh mắt của Phó Hồng Tuyết lại khôi phục nỗi tịch mịch, lãnh đạm, và một tia thống khổ.
– “Ngươi ta đây xuất hiện cũng tốt, ta đây vốn đang muốn tìm ngươi ta đây” – Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt.
– “Tìm ta đây?” – Bạch HẮN Linh cười thê lương – “Tìm ta đây hỏi về chuyện Mã Không Quần?”
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn cô bản tọa :
– Cậu thật ra là ai?
– “Bản tọa là ai?” – Lại cười thê lương – “Bản tọa đáng là ai?”
Sóng mắt u ám của cô ấy chăm chú nhìn tên đó :
– Bản vương chỉ bất quá là một tiểu linh đang, một cái chuông nhỏ.
– Tiểu linh đang?
– “Tiểu linh đang, tiểu linh đang, người ta đây giật dây, ta đây phát tiếng ‘keng keng keng’, người ta đây không giật, ta đây không lên tiếng” – Trong mắt Bạch HẮN Linh phảng phất có ánh lệ – “Tiểu linh đang, đối phương nói cái tên đó có hay không?”
Khẽ thở dài nhè nhẹ, lúc đó hắn bản tọa mới biết, không cần biết cô bản tọa là Bạch HẮN Linh cũng vậy, là Mã Phương Linh cũng vậy, cô bản tọa cũng có đoạn tâm sự đắng cay.
— Tại sao một người không khoái lạc luôn luôn đụng phải một người không khoái lạc?
– “Mỗi người sống trên thế gian này đều khó tránh làm linh đang của người khác, ngươi lão phu là linh đang của người khác, lão phu chưa bao giờ như vậy sao?” – Phó Hồng Tuyết hững hờ thốt – “Người rung chuông, trên mình có lẽ cũng có một sợi dây bị người khác rung trong tay”.
Bạch HẮN Linh chú thị nhìn hắn bản tọa, qua một hồi rất lâu mới khẽ thở dài một tiếng :
– Con người cậu tịnh không lãnh khốc như bề ngoài của cậu, tại sao khơi khơi lại có bao nhiêu người muốn cậu chết?
– “Nhưng có những người chết đi, đa số mọi người trái lại có thể rất mừng rỡ, lại có những người chết đi, đa số lại khó tránh khỏi rơi nước mắt…” – Nữ nhân ấy cúi thấp đầu, u uất thốt – “Nếu ngươi bản vương chết, bản vương nhất định sẽ rơi nước mắt”.
Nữ nhân ấy đột nhiên ngẩng đầu nhìn tên đó, lại nói :
– Cho nên ngươi lão phu tốt hơn hết là đi mau, đi càng xa càng tốt, đi càng mau càng tốt.
– Ồ?
– “Cậu không nên nghĩ chuyện cậu đến Lạp Tát là chuyện rất bí mật, kỳ thật nhất cử nhất động của cậu đều nằm trong kế hoạch của người bản vương” – Mắt Bạch HẮN Linh lộ thần tình quan tâm – “Cậu ở lại Lạp Tát, chỉ có một con đường chết”.
Phó Hồng Tuyết đột nhiên dùng ánh mắt sâu thẳm chú thị nhìn cô ấy, nhìn một hồi rất lâu, nhìn đến mức cô ấy lúng túng cúi đầu, hắn bản vương mới nói :
– Đối phương đi đi! Bản tọa không muốn làm đối phương lúng túng.
– Đối phương kêu lão phu đi?
– “Kỳ thật ta đây nên biết đối phương là ai” – Phó Hồng Tuyết thốt – “Ta đây vốn muốn truy hỏi đối phương nơi hạ lạc của bọn chúng, nhưng hiện tại…”
Hắn đột nhiên dừng lời.
– Hiện tại thì sao?
Phó Hồng Tuyết không mở miệng nữa, hắn chỉ quay mình, sau đó dùng bộ pháp kỳ dị của hắn, từng bước từng bước bỏ đi.
– Cậu đi như vậy sao?
Phó Hồng Tuyết không dừng chân, hắn bản vương một khi bắt đầu, rất khó lòng dừng chân, cho dù biết rõ trước mặt là thác xuống, hắn bản vương cũng tuyệt đối không dừng chân.
– “Đối phương đi như vậy, chỉ có nước đi tới thác xuống” – Bạch GÃ Linh cơ hồ hét khản cả giọng.
Phó Hồng Tuyết phảng phất không nghe thấy, người hắn đã đi xa, cho dù có nghe được thì đã sao?
Nước mắt lóe chớp ánh trăng, trào ra từ trong mắt Bạch TÊN ĐÓ Linh, nhìn bóng dáng cô độc tan biến trong bóng tối, trên mặt nàng bản tọa đã ngập tràn một màu thống khổ.
Một bàn tay mạnh bạo đầy vết sẹo đưa một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng thò tới trước mặt Bạch HẮN Linh.
– Quên tên đó đi! Hài tử.
Bạch HẮN Linh vừa quay đầu đã nhìn thấy biểu tình đau đớn bi thương trên mặt Mã Không Quần, lão cầm khăn chùi sạch vết lệ ngân trên má nữ nhân ấy.
Nữ nhân ấy thật sự nhịn không nổi, khóc òa một trận, người cũng òa vào lòng Mã Không Quần.
– Tại sao? Tại sao phải như vầy?
Mã Không Quần dịu dàng v**t v* bờ vai cô ấy, dịu dàng thốt :
– Bởi vì bọn bản vương đều là tiểu linh đang.
Nghe câu đó, tiếng khóc của Bạch HẮN Linh càng đau đớn, nàng bản tọa cắn môi, thì thào một tiếng :
– Cha!