Ăn Bồ Đào Không Phun Bì
Chương 69: Nguyên lai

Cập nhật lúc: 2026-09-04 04:15:25 | Lượt xem: 6

“Thân Phi?”

“Tuyết?”

Mộ Dung Thân Phi giật mình, vốn hắn lão phu đang cãi nhau với tiểu Tiêu, hắn lão phu giận nên bỏ chạy ra ngoài, còn mới lưu lại một cái tát hằn rõ dấu vết năm ngón tay sưng vù đỏ chót lên gương mặt tuấn tú thanh nhã kia của đối phương, vậy mà tên kia còn cười hì hì nũng nịu nói, bảo bối, thương cho roi cho vọt, như thế chứng tỏ ngươi lão phu yêu lão phu! Từ nay về sau, về sau nữa, về sau nữa, trong lòng của ngươi lão phu cũng chỉ có một mình lão phu!

Mộ Dung Thân Phi xoay mình bỏ đi, tránh xa tên gia hỏa b**n th** kia.

Khó chịu tìm một gian phòng không có ai để tĩnh lặng ngồi một mình, nghĩ lại chuyện trước đây, trong lòng không khỏi buồn bực. Sau đó vừa mới mở cửa đi ra, lại gặp được người mà tên đó sợ gặp phải nhất.

“Thân Phi? Có phải là Thân Phi hay không?”

Thần sắc Thượng Quan Tuyết có chút hoảng loạn, trực tiếp nhào lại, mở vạt áo của Mộ Dung Thân Phi ra, quả thật lộ ra một vết sẹo thật sâu trên bụng của hắn.

Thượng Quan Tuyết run rẩy khép lại vạt áo của Mộ Dung Thân Phi.

Đầu ngón tay dừng lại trên áo của hắn bản tọa.

Đêm tân hôn, Mộ Dung Thân Phi và cô ấy mặc nguyên bộ tiết hắn trắng như tuyết uống rượu giao bôi.

Sau đó hắn bản tọa dịu dàng ôm cô ấy ngủ.

Lúc ấy cô ấy vẫn còn là một tiểu thiếu nữ, tim đập thình thịch, không biết làm thế nào cho phải, khi nhìn thấy hắn bản tọa cởi tiết gã lộ ra một phần da thịt, cô ấy thần hồn điên đảo.

Không ít lần muốn vươn tay sờ lên người tên đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể đỏ mặt lùi ra sau.

Sau đó cô ta đây bắt đầu ảo tưởng mình hoài thai, sinh ra một bảo bảo ôn văn tuấn nhã như Thân Phi.

Không ngờ đêm hôm đó.

Thượng Quan gia khắp nơi đều là lửa.

Cha mang theo nữ nhân ấy ra sức ngăn cản, nữ nhân ấy trơ mắt chứng kiến Thân Phi bị hắc hắn nhân một kiếm xuyên qua tại đương trường.

Khi đó, cô bản tọa bị cha bản tọa điểm huyệt đạo, vác lên vai tẩu thoát.

Trốn đến nhà ngoại tổ của mẹ ta đây, hàng đêm cô ta đây đều nằm thấy ác mộng.

“Ta đây còn tưởng rằng mình đã trở thành quả phụ, hàng đêm ta đây đều bị mất ngủ, cậu còn sống? Thật còn sống, có phải không?”

Mộ Dung Thân Phi nhìn Thượng Quan Tuyết, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nàng bản tọa, cúi đầu xuống.

Bàn tay gã vẫn ấm áp như trước kia.

Thượng Quan Tuyết cảm thấy thần kinh đang căng thẳng của mình như có chút thả lỏng.

Lý trí không kềm chế nổi thân hình, nữ nhân ấy trực tiếp nhào vào lòng người mà nữ nhân ấy ngày nhớ đêm mong, cất tiếng khóc lớn.

“Nhao nhác quá……”

Đang khóc, đột nhiên bên tai truyền đến một tiếng nói, Thượng Quan Tuyết chùi chùi cặp mắt mờ lệ, ngẩng đầu lên xem ai đã phát ra tiếng nói.

Dưới ánh đèn sáng rỡ trong phòng, một thanh niên tuấn mỹ trong bộ trang phục màu lam nguyệt bạch, hai má sưng đỏ, tựa hồ mới bị người đánh qua, lúc này tên đó bắt chéo hai chân một cách quyến rũ, đôi mày nhăn lại, thấy Thượng Quan Tuyết đang khóc lóc như hoa lê sau cơn mưa, lại nhìn Mộ Dung Thân Phi, bất mãn nói “Đuổi theo đến tận đây lận à, muốn cho bản vương chứng kiến sao, lòng tự tôn của bản vương rất cao, cậu đả thương lòng tự tôn của bản vương, bản vương đi trước đây!”

Nói rồi đứng dậy, liếc Thượng Quan Tuyết một cái rồi nói với Mộ Dung Thân Phi “Đã đến rồi thì tự mà giải quyết đi! Hừ!”

Dứt lời thân ảnh tức thì biến mất.

Mộ Dung Thân Phi khẽ run rẩy, theo bản năng đẩy Thượng Quan Tuyết ra, ngẩn người dựa vào cửa phòng.

“Hắn bản vương là ai vậy?”

Trong lòng Thượng Quan Tuyết không ngừng đặt câu hỏi, Mộ Dung Thân Phi làm thế nào mà sống lại được, tại sao tên đó còn sống mà không liên lạc gì với nàng bản vương, quan trọng nhất là người kia là ai, tại sao lại nói chuyện một cách mờ ám với Mộ Dung Thân Phi như vậy.

“Thân Phi, hắn lão phu là ai vậy??!”

————————————–

“Bồ Đào, buông kiếm xuống.” Thượng Quan Khâm nói.

“Không! Lừa gạt! Sư tôn lừa bản vương!”

“Lừa chuyện gì?”

Thượng Quan Khâm nghiêng đầu hỏi, Bồ Đào khẽ run rẩy, cả giận nói. “Không biết! Vì thế ngươi lão phu nên nói cho rõ đi!!”

“Không lừa gì cả, chỉ là có chút chuyện không muốn ngươi bản tọa biết, nên không có nói với ngươi bản tọa mà thôi, giờ ngươi bản tọa đã biết rồi thì bản tọa cũng không giấu nữa. Tên đó là cha của ngươi bản tọa, mặc kệ ngươi bản tọa có nhận hay không, tên đó có thích hay không, tên đó cũng vẫn là cha ruột của ngươi bản tọa, không thể dùng kiếm chỉ vào tên đó như thế!”

Bồ Đào chấn động mạnh, cắn cắn môi, thu hồi lại Thiên Hoa Loạn Vũ.

Đôi mắt đỏ lên nhìn Thượng Quan Khâm, ánh mắt cực kỳ tuyệt vọng.

“Lại đây.”

Thượng Quan Khâm lắc lắc khóa sắt trên tay, Bồ Đào cắn môi bước lại, ngồi xuống, mân mê cái khóa sắt trên tay tên đó, nghĩ cách cởi ra, nhưng nước mắt cô ấy không ngừng tuôn rơi lã chã, ướt cả tay của Thượng Quan Khâm.

Thượng Quan Thanh Khuê lạnh lùng ngồi một bên nhìn, cũng không lên tiếng ngăn chặn Bồ Đào cởi khóa cho Thượng Quan Khâm.

Hai tay Thượng Quan Khâm được tự do, nhanh chóng kéo Bồ Đào vào trong lòng, dùng sức ôm chặt lấy cô bản tọa.

Đặt đầu nữ nhân ấy tựa lên ngực tên đó, sau đó nói với Thượng Quan Thanh Khuê “Thê tử của đối phương là đường muội của ta đây, cho nên ta đây và Bồ Đào không cùng huyết thống. Nếu đối phương cho rằng vì ta đây là thầy của nữ nhân ấy mà mối quan hệ của bọn ta đây ảnh hưởng đến thanh danh của Thượng Quan gia đối phương, vậy thì ta đây nói cho đối phương biết, tại lôi đài ở đại hội võ lâm năm đó, Thượng Quan Khâm đã hy sinh tính mạng để cứu đồ đệ cưng của mình, hiện giờ người còn sống trước mặt đối phương, không phải là thầy của Thượng Quan Kinh Hồng nữa, mà là Giáo chủ của Thuấn Ảnh Giáo.”

“Tốt lắm!”

Thượng Quan Thanh Khuê tức giận đến đỏ cả mắt “Thượng Quan Kinh Hồng, ta đây thật thất vọng về cậu, Thượng Quan gia ta đây không có người như cậu!”

Nói xong liền đùng đùng đẩy cửa đi ra ngoài, làm đám người Lưu Thủy sợ tới mức có muốn núp ngoài cửa nghe lén nữa cũng không dám, ai nấy đều theo tên đó rời đi.

Bồ Đào không nhúc nhích gì để mặc cho Thượng Quan Khâm ôm, lẳng lặng nằm trong lòng hắn lão phu khóc.

Thượng Quan Khâm thu hồi hai tay lại, nói “Có lẽ lão phu cũng không phải là Giáo chủ Thuấn Ảnh Giáo gì, lão phu bất quá chỉ là một trong những cánh hoa đào của cậu mà thôi, một cánh hoa sẽ chấm dứt sinh mạng trong sớm tối. Cho dù có kết trái đào đi chăng nữa, cũng không thể ngăn đóa hoa đào nhà cậu có những cánh hoa khác, có phải hay không?”

“…… Rốt cuộc…… là sao lại thế này……”

Bồ Đào khóc đến khàn cả giọng.

Thượng Quan Khâm than thở “Cả đời này, lão phu vốn không muốn cho đối phương biết chuyện này.”

“Thượng Quan gia đời đời đều do trưởng tử kế thừa gia nghiệp, là quy củ tổ truyền. Lúc lão gia chủ còn sống, không phải lão phản đối biểu ca cưới nương của đối phương, lũ người kia là thanh mai trúc mã, biểu ca yêu nương của đối phương, toàn sơn trang mọi người đều biết, đều hâm mộ, đáng tiếc nương đối phương hoài thai lại sinh ra đối phương.”

“Cả trăm năm nay, các đại gia chủ của Thượng Quan gia đều là trưởng tử, nhưng nương ngươi ta đây lại sinh ra ngươi ta đây là nữ, lão gia chủ không dám phạm tổ huấn, đã sai người ôm về phủ nuôi riêng, muốn ngươi ta đây lớn lên kế thừa gia nghiệp, hoặc đợi nương ngươi ta đây sinh thêm đệ đệ, sẽ nhanh chóng lập đệ đệ ngươi ta đây làm gia chủ.”

“Cho nên Thượng Quan gia mới thông cáo giang hồ là ngươi bản tọa cả đời sẽ không cưới hỏi gì cả, lại sợ tiếng nói của ngươi bản tọa bị bại lộ, nên vẫn bắt ngươi bản tọa giả câm điếc.”

“Nương cậu gả vào Thượng Quan gia, cô lão phu thực hạnh phúc, cả ngày mong chờ sinh ra một bảo bảo đáng yêu, lúc mang thai, cô lão phu giấu biểu ca đem Huyết TÊN ĐÓ Phiêu Linh và Tuyết Nguyệt Phiêu Linh giao cho lão phu bảo quản, nhưng đến nay lão phu cũng không rõ, rốt cuộc là ai đã đưa cho cô lão phu hai bản bí tịch tuyệt thế kia.”

“Lúc đó bản tọa mỗi ngày đến sân viện kia luyện võ, thấy nương ngươi bản tọa nôn nóng, không kiên nhẫn, vừa ăn bồ đào vừa vuốt bụng, bản tọa cảm thấy phiền, bảo cô bản tọa về sau sinh bảo bảo ra nên gọi là Bồ Đào.”

“Thế mà nương ngươi bản tọa lại cười hì hì ra vẻ rất thích cái tên này, lúc cô ấy sinh ngươi bản tọa ra, nói với biểu ca lúc đó đang kề sát bên cạnh cô ấy, nhất định phải gọi ngươi bản tọa là Bồ Đào. Không ngờ vừa sinh ra, ngươi bản tọa đã bị ôm đi.”

“Lúc nương cậu tỉnh lại, nữ nhân ấy đòi gặp cậu, nhưng biểu ca chỉ biết ấp úng nói rằng cậu đã bị gia chủ ôm đi, nương cậu khóc đến ngất đi, sau khi tỉnh lại nữ nhân ấy đã phát điên.”

Bồ Đào chấn động mạnh, Thượng Quan Khâm ôm chặt lấy cô ấy “Cũng không ai ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, sau khi tìm nhũ mẫu cho cậu bú xong, gia chủ liền đi tìm cậu, muốn trả lại cho nương của cậu, không ngờ nương cậu băng tuyết thông minh cả đời lại vì quá sợ hãi, lo lắng, đau lòng mà phát điên.”

“Sau đó thì sao?” Bồ Đào thút thít hỏi.

“Sau đó, biểu ca thương tâm hết sức, không quan tâm đến gì nữa cả, chỉ nghĩ cách để chữa khỏi bệnh tình cho nương của đối phương. Nửa năm sau, nương đối phương lại mang thai lần thứ hai. Biểu ca sung sướng hớn hở hết sức, bệnh tình của nương đối phương cũng vì vậy mà chuyển biến tốt dần, phục hồi lại trí nhớ, nhưng cái gì cũng nhớ rõ, chỉ là không nhớ chuyện bảo bảo của nàng bản tọa bị ôm đi, ngay cả mặt mũi như thế nào nàng bản tọa cũng chưa từng gặp qua.”

“Lúc đó biểu ca cũng bắt đầu oán hận, hài tử là con ruột của hắn, hắn là thân phụ, nhưng lão gia chủ không cho hắn gặp mặt hài tử. Có vài lần hắn đứng xa xa nhìn Khổ bà bà ôm đối phương, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Dần dần sinh ra bất hòa với lão gia chủ.”

“Sau lại sinh ra Tuyết nhi, biểu ca quyết tâm quên đi cậu, chỉ hy vọng có thể cùng với người tên đó yêu là nương cậu và hài tử mới sinh sau này sống hạnh phúc cả đời. Nhưng không ngờ nương cậu nhìn thấy Tuyết nhi, bệnh cũ lại đột nhiên tái phát.”

“Rốt cục nàng ta đây ấy nhớ ra chuyện cũ, mặc kệ biểu ca khuyên nhủ như thế nào nàng ta đây cũng không ngừng nhớ đến cậu, lại không hề nghỉ ngơi điều dưỡng sau khi sinh, hàng đêm chỉ vùi đầu vào lòng của biểu ca mà khóc, rốt cuộc nửa năm sau nàng ta đây mất, không qua khỏi mùa đông năm đó.”

“Khoảng thời gian đó bản tọa cũng chưa hề thấy qua biểu ca, lúc gặp lại hắn là ở lễ tang của nương ngươi bản tọa. Khi ấy lão gia chủ cũng vì tuổi già, bệnh càng ngày càng nặng, truyền lại ngôi vị gia chủ cho biểu ca, bảo người mang ngươi bản tọa đến cho biểu ca. Nhưng biểu ca chỉ ôm lấy Tuyết nhi, hắn nói ngươi bản tọa không phải là con hắn, vĩnh viễn hắn cũng không muốn gặp lại ngươi bản tọa……”

“GÃ hận bản vương?”

“Khi đó bản vương cũng chỉ mới mười tuổi, bản vương không phục bèn đi tìm hắn tranh luận, nhưng hắn đuổi bản vương ra ngoài, hắn nói, nếu không tại vì ngươi bản vương, hắn cũng sẽ không mất đi nương của ngươi bản vương, nên hắn đem mọi nỗi oán hận trút lên người của ngươi bản vương. Bản vương không cam lòng, cảm thấy hắn bất công, ủy khuất ngươi bản vương, cho nên đối với hắn lạnh lùng, cũng không xem hắn là biểu ca nữa……Nhưng ngươi bản vương từ nhỏ đã rất thương yêu hắn, sau Nguyệt yến lúc ngươi bản vương được năm tuổi, ngươi bản vương cứ quấn quít đòi được gặp biểu ca, không cho ngươi bản vương đi, ngươi bản vương liền liều mạng muốn thể hiện bản lĩnh tại Nguyệt yến, chỉ mong đổi lấy ánh mắt quan tâm của hắn, năm ấy……ngươi bản vương thất thủ bị thương, lúc ấy ngươi bản vương đang so chiêu với bản vương, lại đột nhiên hạ thanh kiếm gỗ xuống, bàn tay nhỏ nhoi chỉ vào Thượng Quan Thanh Khuê bắt đầu khóc lớn, trách hắn vì sao không quan tâm đến ngươi bản vương, cố tình không xem ngươi bản vương luận võ! Thượng Quan Thanh Khuê chỉ cau mày, tựa hồ muốn phất tay bỏ đi, lúc ấy bản vương còn nhỏ tuổi, nóng vội, dùng nội lực quá đà không thu hồi lại được, kết quả là một kiếm xuyên qua ngực của ngươi bản vương. Ngươi bản vương còn nhớ vết sẹo nơi ngực kia chứ?”

Bồ Đào run rẩy trả lời “Không nhớ rõ……”

“Có đôi khi bản vương nghĩ, luyện tập Ngưng Vũ công pháp để mất đi trí nhớ, đối với ngươi bản vương cũng là việc tốt.”

Thượng Quan Khâm nheo đôi mắt lại “Cho nên không phải là ta đây lừa cậu, chỉ là đoạn quá khứ đó thật nặng nề, ta đây không muốn cậu nhớ lại……”

“Thì ra là vậy.”

Bồ Đào buồn bã nói “Phong Duyệt từng nói qua, hễ yêu nhau thì không nên lừa dối nhau, phải vĩnh viễn chân thật đối với nhau.”

Thượng Quan Khâm th* d*c, thực đau đầu đối với phản ứng của Bồ Đào.

Bồ Đào tiếp tục nói “Còn nữa, nếu phát hiện ra người yêu mình lừa dối mình, nên cho hắn ăn tát tai!”

Thượng Quan Khâm giật mình, sờ sờ đầu Bồ Đào, ôn nhu nói “Đừng nháo nữa.”

“Không nháo ……”

Bồ Đào nhắm mắt lại, nói “Ừ…… Ôm ta đây đi, tâm tình ta đây sẽ tốt hơn, sẽ không nháo nữa……”

“Vậy để bản tọa ôm nhiều một chút……”

Đèn trong phòng sáng rực……

Hồng Dạ nhíu mi, kéo Quý Tử Thiến chạy đi rất xa.

Sau đó nói nhỏ “Yêu sẽ không lừa nhau, vĩnh viễn phải chân thật với nhau, ngươi bản vương có từng nghe qua chưa?”

Quý Tử Thiến cũng nhíu mi lại nói “Nếu đúng như Bồ Đào nói, vậy gương mặt kia của cậu nên sớm bị đánh sưng vù lên rồi……”

Hồng Dạ khinh bỉ nhìn Quý Tử Thiến, sau đó gục đầu xuống, uể oải nói “Con người thật là quái dị, có phải là vì bản vương chưa đủ lớn hay không.”

“Có thể là ngươi bản vương không đủ chín chắn……”

Quý Tử Thiến uể oải sờ cằm, lại phát hiện ra bên dưới một thân ảnh nghiêng ngả lảo đảo đang đi tới, bộ dạng thất hồn lạc phách, nước mắt đầm đìa.

“Người đó không phải là muội muội của Bồ Đào – Thượng Quan Tuyết – hay sao?”

Hồng Dạ nhíu mày, hắn bản tọa giỏi nhất là quan sát thần sắc người khác. Thượng Quan Tuyết này thật có chút không ổn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8