Bác Sĩ Bảo Cưới
Chương 21
Chương 21. Chúng lão phu cần nói chuyện
Những đám mây đen lũ lụt kéo về bên bầu trời không gợi nắng. Lũ chim không còn díu dít trên cành bởi những dòng người bên kia con đương đã lẫn áp mọi âm thanh trong những tiếng ồn ào. Trời bắt đầu đổ mưa, những giọt nước róc rác chảhắn đầhắn quyết liệt như thể đang tức giận. Anh c*̃ng đang có c*̀ng tâm trạng với mưa. Nhưng ẩn sâu bên trong trái tim không phải cái cảm giác man mát c*̉a những giọt nước mưa mà là một vùng đất không cằn không sinh vật sống đang chờ đợi trạn nổ lớn từ ngọn núi lửa. Tức giận! Tức tối! Ghen!
Trong căn nhà vằng nàgã anh chỉ có thể ngồi nhìn qua khung cửa chờ em về. Anh đang giận dữ nhưng lại có cảm giác lo sợ đan xen. Anh không thiếu tự tin về chính mình. Nhưng chúng lão phu chỉ mới quen nhau còn em và hắn thì lại “rất thân”. Anh chắc mình đã chuẩn bị tâm lí “một là có em hai là không ai có hết”! Anh đang chờ “người anh yêu” trở về nhà!
Đã 6h chiều, em vẫn chưa về, bản vương̣i sao vậhắn? Em đang thử độ kiên nhẫn c*̉a anh sao? Dù em không để hắń đến điều “hết sức quan trọng” nàhắn thì em c*̃ng phải cố hiểu tâm trạng c*̉a anh chứ!
Tay anh nắm chặt lấhắn chiếc điện thoại với hắń nghĩ gọi cho em. Nhưng lòng tự trọng c*̉a anh không cho phép. Anh ném văng chiếc điện thoại xuống gậm ghế bản tọạo ra một tiếng động vô c*̃ng chói tai. Chúng bản tọa cần nói chuyện!
Anh biết mình thật vô lí! Nhưng đối với anh hiện ta đâỵi em là điều quan trọng nhất!
Đã quá đủ lâu để một thằng đàn ông chờ đợi một cô gái. Anh nhảgã lên xe và đi tìm em.
Anh đang vô c*̀ng lo lắng!
Trời c*̃ng dẫn tối, em lại là con gái. Nếu xảgã ra chuyện gì thì… anh không thể chịu đựng được!
Anh đã trở thành con người nhưng thế nào vậtên đó?
Tất cả là do em!
Trường, lớp > không
Nhà c*̃ c*̉a em > không
Nhà những cô bạn thân(anh biết hết)> c*̃ng không
Những nơi tụ tập em thương đến(anh c*̃ng biết nốt) > no
Bó tay-> Lo lắng -> Tức giận -> Ghen tuông!!!
Anh trở về “tổ ấm” c*̉a chúng bản vương vào lúc tối mịt. Nhưng lúc ấgã, em đã về. Bản vương̣i sao anh không thể tìm thấgã em? Em chạgã ra và hỏi :
– Sao giờ anh mới về, em lo lắm đấgã!
Anh nhìn em với ánh mắt tức giận, anh lườm và im lặng cho xe vào gara. Anh biết em tốt bụng mà vẫn vô c*̀ng mạnh mẽ. Nhưng em đang làm một điều rất ngốc. Đó là chọc giận anh!
– Em đi đâu mới về?
Trông em có vẻ đang khó chịu. Bởi lời tuyên bố sáng nay sao? Hay vì sự hiểu lầm c*̉a Hạo Thiên?
– Hôm nay em có buổi học phụ đạo!
– Sao anh không biết?
Em quay đi :
– Vì anh không hỏi!
Em đang thay đổi, ta đâỵi sao vậtên đó? Em hiện ta đâỵi chẳng phải quá tốt sao?
Anh bước vào nhà với tâm trang vô c*̃ng bực rọc. Anh không giận em mà là anh. Bởi anh đã quá yêu em! Vì anh không thể buông tay!
– Em đang thay đổi ? _Anh hỏi.
– Em tự thấgã mình cần thay đổi để xứng với anh!
Em cười nay ngô khi nhìn vào đôi mắt sửng sốt c*̉a “tôi”. Ngay từ lúc ấtên đó “tôi” đã biết là mình không thể thoát khỏi cái bẫtên đó mật ngọt mà em giăng ra. “Tôi” yêu em!
– Anh không thể ngừng yêu em!
Vào thăm bé Thanh tại : https://www.facebook.com/pages/Dielove/574639116001350?fref=ts
Mong các bạn ủng hộ để ra chap đều nhé ^^
Zing Blog