A Summer To Remember
Chương 13
Phần còn lại của hôm đó và cả ngày tiếp theo Lauren thấy cô ta đây hoàn toàn hạnh phúc nếu cô ta đây không phải nhớ rằng mình đang dối trá. Cô ta đây đẩy suy nghĩ đó sang một bên hết mức có thể. Cô ta đây đã thú nhận với chính mình là chỉ làm điều phải làm, và giờ đã quá trễ để rút lại. Sẽ đến lúc để giải quyết tội lỗi lừa dối của cô ta đây khi cô ta đây đánh dấu chấm hết cho nó.
Cô ấy đặt nhiệm vụ cho mình là phải làm quen với tất cả những người thân của Kit. Chẳng khó khăn gì. Họ rất gần gũi và về cơ bản rất vui tính và khá là cởi mở hòa nhập với người hứa hôn của Kit cũng như tử tế với gia đình cô ấy. Dì Clara được Quý bà Clifford, Bà Butler, các dì của Kit và Bà Vreemont chiếm giữ. Tử tước Hampton, trước đây từng quen biết Nam tước Galton, rất vui vẻ nối lại mối quan hệ đó. Gwen ngay ngay lập tức trở thành niềm yêu thích của đám con nhà Nam tước Born, đặc biệt là Frederick và Roger, những người mau chóng ganh đua với những người khác để chiếm lấy nụ cười và sự quan tâm của cô.
Lauren là người được mọi người yêu thích, đơn giản bởi vì, cô ấy nghĩ, Kit cũng là người được tất cả họ yêu mến. Chuyện tranh cãi của anh với gia đình ba năm trước rõ ràng chẳng hề làm hỏng mối quan hệ của anh với các bà dì, ông chú, và anh chị em họ. Thật thú vị đầy cám dỗ khi trở thành trung tâm của sự ý chú ý gần như mọi lúc. Quý bà Irene Butler thích vỗ nhẹ bàn tay cô ấy và kể cho cô ấy nghe về những đứa trẻ xinh đẹp của bà. Những bà dì và những người họ hàng lớn tuổi hơn thích trò chuyện với cô ấy về London và những mẫu thời trang mới nhất. Những ông chú thích trêu chọc cô ấy về bất cứ thứ gì họ nghĩ có thể làm cô ấy đỏ mặt. Những người họ hàng là nữ trẻ hơn thì muốn biết ai là người may trang phục cho cô ấy, ai là người chọn những miếng vải đẹp đẽ và những thiết kế tao nhã , những màu sắc kết hợp hoàn hảo trong trang phục của cô ấy. Và cô hầu của cô ấy tạo kiểu tóc của cô ấy như thế nào mà hoàn hảo thế. Họ muốn biết kế hoạch trang phục cưới của cô ấy là gì. Những người họ hàng trẻ trung là nam giới thì lại hết lời tán tụng cô ấy, vài người trong số họ thật ra rất ngốc nghếch và quá đà.Hhọ gọi Kit là chú chó may mắn và anh thực lòng đồng ý với họ, mắt anh nhấp nháy với cô ấy. Những bà mẹ trẻ đưa cô ấy vào phòng trẻ để xem con họ, cho rằng cô ấy yêu thích những em bé. Cô ấy khá là ngại ngần với họ, vì thực ra, cô ấy rất ít khi giao tiếp với trẻ con trong suốt thời trưởng thành của mình. Nhưng cô ấy đã biết tất cả tên của chúng và được chúng chạm vào khi chúng muốn đặt câu hỏi và chỉ cho cô ấy tài sản của chúng, và cho phép cô ấy cầm chúng lên chơi.
Cô ấy thận trọng đặt quan tâm nhiều hơn đến gia đình trực tiếp của Kit vì cô ấy đã nguyện giúp anh hòa giải với họ. Cô ấy tin rằng bá tước Redfield có vẻ thuận lợi với cô ấy. Và ông với Kit không còn tránh mặt nhau nữa ngay cả khi họ vẫn còn đối xử với nhau với sự thân mật hơi cứng nhắc. Nữ bá tước rất vui vẻ chấp thuận những đề nghị hỗ trợ của cô ấy. Một phần của tất cả các kế hoạch dành cho ngày lễ sinh nhật là những bữa tiệc, các hoạt động ngoài trời và trang trí hoa phải thực hiện mỗi ngày với số lượng khách khứa đông như thế. Dù cô ấy có khả năng hoàn hảo về việc tự mình sắp xếp mọi thứ, cô ấy vẫn tỏ vẻ rất biết ơn khi lắng nghe những ý kiến khác về các chi tiết và thậm chí vài đề xuất mới của người khác. Nữ bá tước dường như có ý đối xử rất yêu thương với cô ấy và cậu con trai lớn của mình.
Lauren thực lòng nảy sinh lòng yêu mến bà bá tước thừa kế. Chẳng bao giờ là vấn đề khi đi dạo với bà hay ngồi lắng nghe bà nói. Bàn tay trái của bà cứng còng và cong cong úp vào trong do kết quả của chứng nghẽn mạch máu. Nhưng không phải liệt hoàn toàn. Lauren giữ lấy bàn tay đó của bà bằng cả hai tay mình vào buổi tối sau khi mọi người đã đến và mát xa nó nhẹ nhàng, nhẹ kéo mở những ngón tay đó ra. Cảm giác rất tuyệt, bà Kit nói, và họ mỉm cười với nhau. Đó là vì mục đích của nữ nhân ấy mà nữ nhân ấy thấy mình tội lỗi nhất, vì nữ nhân ấy tin rằng tình yêu thương của bà đã được hoàn trả đầy đủ.
Chỉ còn với Sydnam là nữ nhân ấy vẫn còn thất bại khi xây dựng bất kỳ mối giao tiếp nào – hay bất kỳ quan hệ nào với anh trai cậu.
Cô bản vương không gặp Kit nhiều. Hay đúng hơn là, cô bản vương đã như thế kể từ khi trời mưa suốt trong khoảng thời gian còn lại của ngày đầu tiên đó và gần hết ngày thứ hai và mọi người buộc phải ở trong nhà, nhưng cô bản vương không có nhiều thời gian bầu bạn với anh và cũng không được ở một mình với anh chút nào. Bài học bơi của cô bản vương bị hủy bỏ vì thời tiết, nhưng sao lại phải thế khi dù sao thì họ cũng sẽ bị ướt thì anh không biết, anh nói thêm khi cô bản vương phản đối. Vì vậy, cô bản vương đã bị mất một buổi sáng đi ra ngoài với niềm vui tuyệt đối khi được nằm nổi và té nước. Cô bản vương tự hỏi cô bản vương sẽ làm thế nào nếu không có những hoạt động đó khi thời gian đó tới, nhưng cô bản vương quyết định đẩy suy nghĩ đó sang một bên.
Họ chơi trò đố chữ trong phòng khách suốt buổi tối thứ hai, một trò mà hầu hết mọi người đều tham gia được và gây nên nhiều sầm uất huyên náo và nhiều tiếng cười. Những người trẻ tuổi không muốn thấy trò chơi chấm dứt, và hậu quả là tất cả họ đều lên giường khá muộn. Lauren ngồi với Gwen cả giờ sau đó, như cô bản tọa vẫn làm hầu hết mọi đêm, trò chuyện với nhau. Sau nửa đêm, khi cô bản tọa quay về phòng, và thậm chí sau đó cô bản tọa cũng không đi ngủ ngay, mà thổi tắt nến và đứng ở cửa sổ, thả tung mái tóc, và lại thưởng thức khung cảnh của mặt trăng và những vì sao. Mưa đã ngừng rơi lúc gần tối và cuối cùng những đám mây cũng đã trôi đi rồi.
Anh đã ngủ chưa? Cô lão phu biết rằng, giống như cô lão phu, ít nhất đôi khi anh cũng bị chứng mất ngủ. Hơn một lần, cô lão phu đã từng thấy anh ở bên ngoài sau khi mọi người đã đi ngủ cả. Có một lần anh đi ra xuống lối đi cho đến khi khuất dạng. Anh không có vẻ giống loại người có vấn đề về giấc ngủ. Anh luôn có vẻ vui tươi và cười đùa. Nhưng cô lão phu cũng biết rằng vẻ bề ngoài không phải là Kit thật sự. Có những chiều sâu trong tính cách của anh đã được anh cẩn thận che giấu khỏi phần lớn những người anh quen biết.
Anh có vấn đề gì đến nỗi không thể ngủ được?
Những suy nghĩ của nữ nhân ấy như gọi hồn anh. Anh hiện ra bên dưới nữ nhân ấy nơi sân hiên, mặc quần ống túm và giày ống cao, một cái áo khoác cưỡi ngựa thay vì bộ trang phục buổi tối anh mặc cách đây một giờ hoặc cỡ đó. Anh đi bộ băng qua sân hiên đến rìa bãi cỏ và đứng đó, hai chân hơi dạng ra, tay chắp sau lưng, nhìn chằm chằm ra bóng đêm. Anh trông cô độc.
Có lẽ anh muốn được cô độc hay ít nhất là cô đơn. Có lẽ anh trân trọng thời gian như thế này, khi mọi người khác được cho là đã đi ngủ và cuối cùng anh có thể hưởng thụ một giờ trong cô đơn. Hoặc có lẽ bệnh khó ngủ dẫn anh ra ngoài, và có lẽ điều gì đó trong đầu làm anh mất ngủ. Có lẽ anh mệt, bồn chồn, và không vui. Cần một tâm hồn đồng điệu lắng nghe anh hoặc làm thinh với anh – một sự hiện diện đầy cảm thông.
Hoặc có lẽ chính cô ta đây là người cần có bầu bạn.
Cực kỳ không đúng đắn nếu xuống đó và gia nhập với anh. Cho dù họ có hứa hôn thật sự thì cũng vẫn không đúng đắn vì họ chưa cưới. Nhưng nữ nhân ấy đang mòn mỏi đến chết vì sự đúng mực, vì sự đoan trang đứng đắn hết sức của nữ nhân ấy, về cách sống mà nhấn mạnh đến điều gì là đúng đắn hơn là trái tim của con người biết phải làm gì. Có lẽ trái tim là người hướng dẫn hành vi nghèo nàn và không đáng tin cậy, nhưng chắc chắn là đúng đắn một cách mù quáng và lạnh lùng.
Cô ấy vội chạy vào trong gian phòng thay đồ nhỏ xíu của mình trong khi cô ấy nghĩ. Nếu anh không muốn cô ấy, anh có thể bảo cô ấy đi khỏi. Và cô ấy sẽ không ở lại thêm nữa. Cô ấy sẽ chỉ đứng cạnh anh một lúc và nói chuyện với anh. Rồi có lẽ anh sẽ có thể ngủ được. Rồi có lẽ cô ấy cũng vậy.
Đi xuống lầu và băng qua sảnh trong bóng đêm không dễ tí nào. Và lúc nào cô lão phu cũng lo sợ là anh có lẽ đã đi ra hướng khác hoặc cô lão phu sẽ thấy là cửa đã cài chốt và không thể mở ra được. Nhưng khi cô lão phu xoay cái nắm đấm vĩ đại của một cánh cửa, nó dễ dàng mở ra, và cô lão phu bước ra những bậc thềm cẩm thạch.
Anh đã đi mất.
Chỉ có một khoảng trống nơi anh đã đứng trước đó hồi nãy. Mình thật quá trơ trẽn, cô ấy nghĩ, chậm rãi bước xuống những bậc thang, giữ chặt hai đuôi khăn choàng che qua ngực. Anh đi mất rồi. Nhưng ngay lúc cô ấy nghĩ vậy, cô ấy nhìn thấy anh. Anh đang sải bước băng qua bãi cỏ về hướng lối đi. Anh bước khá nhanh, cô ấy nghĩ. Cô ấy lưỡng lự một chút trước khi theo sau anh.
“Kit.”
Anh đã ra tới lối đi, cách cây cầu không xa. Lauren đi như chạy qua bãi cỏ. Cô bản tọa có thể cảm nhận được sự ẩm ướt của nó dưới mắt cá và gấu váy.
Anh dừng lại ngay và xoay về phía cô ấy dù cô ấy không gọi to.
“Lauren?”
Giọng anh ngạc nhiên. Anh không hài lòng à? Nữ nhân ấy đã làm điều hoàn toàn sai chăng? Nữ nhân ấy bước về phía anh một chút và dừng lại cách anh vài bước.
“Tôi thấy ngài từ cửa sổ,” nữ nhân ấy nói. “Đây không phải lần đầu. Ngài không ngủ được à?”
“Em cũng không ư?” không thể nói được từ giọng anh là anh có bực mình hay không.
“Tôi nghĩ tôi có thể đi dạo với ngài,” nàng bản tọa nói. “Tôi nghĩ có lẽ… dễ chịu khi có người bầu bạn.”
“Em có vấn đề về giấc ngủ à, Lauren.” Anh hỏi.
“Đôi khi,” nữ nhân ấy thú nhận. Nữ nhân ấy không quen như thế. Những thất vọng sau đám cưới lỡ làng đã cướp mất sự lãng quên bằng giấc ngủ của nữ nhân ấy từ rất lâu nay, và rồi sự mất ngủ trở thành một thói quen. Là những lúc nữ nhân ấy nhức nhối với những khát khao không tên. Nữ nhân ấy thường có thể làm mình bận rộn suốt ngày, nhưng ban đêm…
“Chúng bản vương nên quay về nhà,” anh nói. “Em không muốn đi cùng tôi đến nơi tôi đang đến đâu.”
“Ở đâu?” nữ nhân ấy hỏi.
“Thực ra là căn lều của người nuôi chim để đi săn ở trong rừng,” anh nói. “Tôi cho là tôi đã quen sống nhiều năm trưởng thành ở một mình, sống trong những hoàn cảnh khô khan. Một ngôi nhà văn minh, đặc biệt khi nó đầy những con người đang đè nặng lên tôi. Tôi thấy mình không thể hít thở một cách tự do. Từ khi tôi về nhà tôi đã trang bị lại căn lều với vài thứ cần thiết nghèo nàn, và đôi khi tôi đến đó vào ban đêm. Bằng cách nào đó nó xoa dịu lòng tôi. Đôi khi tôi ngủ ở đó.”
“À,” cô ấy nói, hy vọng mình đã không hành động quá vội vàng. “Vậy là, ngài muốn được ở một mình. Tôi xin lỗi. Ngài không cần quay lại nhà với tôi đâu, Kit. Không cần thật mà. Chúc ngủ ngon. Tôi sẽ gặp lại ngài vào sáng mai. Chúng ta đây sẽ – chúng ta đây sẽ đi bơi chứ?”
Anh không trả lời ngay. Nàng ta đây thấy bất tiện, và hơi bẽ mặt. Nàng ta đây vội quay đi. Nhưng giọng anh làm nàng ta đây dừng lại.
“Tôi muốn mời em đi cùng tôi,” anh nói.
“Thật chứ?” nữ nhân ấy nhìn anh. “Ngài không cần nói vậy chỉ vì phép lịch sự đâu, Kit. Tôi không muốn làm phiền.”
Nhưng anh mỉm cười với cô bản tọa và anh trông đã trở lại như thường thấy.
“Thật mà.”
Nàng lão phu bước cạnh anh, giữ chặt khăn choàng. Anh không chìa cánh tay ra.
“Loại vấn đề gì làm em không ngủ được vậy?” anh hỏi.
Nàng ta đây khẽ lắc đầu. “Tôi không biết.”
“Chuyện năm ngoái phải không?” anh gợi ý.
Cô ấy lại lắc. “Tôi không biết.”
“Chúng bản vương hay đeo mặt nạ quá,” anh nói. “Không ai nhìn thấy vẻ đẹp và phẩm cách của Cô Lauren Edgeworth tại vũ hội của Quý bà Mannering cách đây vài tháng mà lại nghi ngờ là cô ấy đang có một trái tim hoàn toàn tan vỡ. Tôi rất tiếc là tôi không có sự nhạy cảm để nhận ra nó hay ngay cả nghi ngờ có nó. Tôi rất tiếc, Lauren.”
“Cuộc đời tôi còn tan nát hơn cả trái tim tôi,” cô lão phu nói. “Nhưng nhìn lại, tôi không chắc…”
“Về cái gì?”
Họ đang đi qua cây cầu Palladian. Cô bản vương có thể nghe thấy tiếng nước chảy bên dưới. Cô bản vương hẳn sẽ hoàn toàn lạc lối và sợ hãi nếu bước chân anh không chắc chắn như thế. Và vì vậy, tất cả điều cô bản vương phải làm là đặt niềm tin vào anh – một điều rất dễ làm. Cô bản vương tin rằng cô bản vương luôn cảm thấy bình an tuyệt đối với anh, cho dù có cả một con thú hoang đói khát hiện ra trên đường đi của họ. Cô bản vương mỉm cười với mình với suy nghĩ ấy.
Cô bản vương không biết làm thế nào anh tìm ra được cái lều trong bóng đêm đen đặc, nhưng anh làm được. Anh lần dọc theo rầm đỡ, lấy chìa khóa, và xoay nó trong ổ khóa. Anh cảm nhận được Lauren đứng trên ngưỡng cửa và đi vào trong. Một lúc sau, ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn được bật lên, và cô bản vương bước vào trong một cabin gỗ nhỏ nhắn và đóng cửa lại. Anh đang quỳ một chân, thắp lên ánh sáng trong một lò sưởi nhỏ. Bên trong này thật ấm cúng và dễ chịu. Một cái giường thấp có phủ mền, một cái ghế bập bênh cũ, và một cái bàn gỗ được đẽo gọt thô ráp từ một khúc cây với một cái ghế đơn bên dưới. Có hai cuốn sách trên bàn, và một ngọn đèn. Tách khỏi những thứ ấy là một tấm thảm vô giá trị trên sàn. Cái lều rất nghèo nàn.
“Ngồi cái ghế bập bênh đi,” Kit nói. Anh kéo cái mền trên cùng ra khỏi giường và trải nó qua lớp gỗ trần.
“Cảm ơn ngài,” nàng bản vương ngồi xuống và cái ghế đung đưa nhẹ nhàng dưới sức nặng của nàng bản vương.
Kit ngồi xuống bên giường, cánh tay choàng qua hai đùi dang rộng, bàn tay đung đưa ở giữa. Một tư thế thân mật, thoải mái. Cô ấy mỉm cười với anh, tựa lưng thoải mái vào ghế, và nhắm mắt lại. Đêm ấy không lạnh, nhưng hơi ấm từ lò sưởi thật dễ chịu. Cô ấy lắng nghe tiếng lửa cháy lách tách.
“Tại sao ngài lại có vấn đề với giấc ngủ?” nàng ta đây hỏi.
“Mất ngủ là một sự bảo vệ chống lại ác mộng, tôi nghĩ thế,” anh nói, “dù không thường nhận thức được.”
“Ác mộng?”
“Em không muốn biết đâu, Lauren.” Anh nói. Nhưng rồi anh tiếp tục. “Tôi trở thành quân nhân vì đó là điều cha tôi luôn định sẵn cho con trai thứ của mình. Và đó cũng là lực chọn cá nhân của tôi. Tôi không thể nhớ lúc nào mà tôi không mơ trở thành một sĩ quan và tìmt hấy chính mình trên chiến trường. Tôi cũng không bị vỡ mộng sau khi tôi nhập ngũ. Cuộc sống đó phù hợp với tôi. Những nhiệm vụ được giao là những cái tôi có thể làm được và làm rất tốt. Tôi có cơ hội trở thành sĩ quan trinh sát khi nó đến, và tôi không bao giờ bỏ qua lựa chọn của mình. Xuất ngũ năm ngoái là một điều khó khăn mà tôi phải làm. Trong nhiều mặt, tôi thấy mình đang từ bỏ một phần những nét nhận dạng của mình. Nhưng…”
Cái ghế kêu cót két. Một tiếng động chẳng dễ chịu chút nào. Anh gần như ngừng hẳn.
“Nhưng sao?” nàng lão phu hỏi.
“Nhưng nó liên quan đến giết chóc,” anh nói. “Tôi mất một thời gian dài để đếm số người tôi đã giết. Dĩ nhiên, có nhiều cách biện hộ cho giết chóc trong chiến tranh. Đó là tình thế giết-hay-bị-giết. Dễ chịu nhất, dù không thể thường xuyên, là nghĩ quân địch chỉ là vô số những con yêu nghiệt hay quỷ dữ, không xứng đáng với cái gì hơn cái chết. Chắc chắn khi một người là lính, người đó phải tìm cách vượt qua sự đắn đo và đơn giản làm điều phải được làm. Nhưng gương mặt của những người đã chết cứ đến trong những cơn ác mộng của tôi. Không, không phải đã chết. Đang chết. Gương mặt của những người đang chết. Những người bình thường có mẹ có vợ và người yêu ở nhà. Những người có những mơ ước và hy vọng, có những nỗi lo và những điều bí mật. Những người như tôi. Trong những cơn ác mộng tồi tệ nhất, người đang chết đó có khuôn mặt giống người tôi nhìn thấy trong gương mỗi ngày.”
“Với điều đó ngài có thể chứng minh ngài là một con người,” cô lão phu nói. “Chiến tranh sẽ là tàn ác thực sự nếu nó phá hủy tất cả những sự khủng khiếp của giết chóc.”
“Nhưng nó sẽ dễ ngủ hơn nếu ai đó là một con kỳ nhân không cảm xúc,” anh nói.
Nàng ta đây chưa bao giờ nghĩ liệu trí óc của con người có bị tàn phá vĩnh viễn bởi sự tàn bạo của chiến tranh không. Nàng ta đây luôn cho rằng người Anh chiến đấu vì chính nghĩa và công lý và vì vậy, chẳng có vấn đề gì với lương tâm của họ cả.
“Nếu tôi biết ơn một điều,” anh nói, “thì đó là em, mẹ tôi, bà và những đứa trẻ trong phòng trẻ đó chưa bao giờ ở trên đường đi của những đoàn quân trong chiến tranh. Ít nhất, tôi dễ chịu vì điều đó.”
Cô ta đây mở mắt và xoay đầu qua mỉm cười với anh. Đến lúc đổi đề tài rồi, cô ta đây nghĩ, đến lúc chiếu sáng sự u ám, làm anh có thể quay về nhà và ngủ không mộng mị.
“Bọn trẻ thật làm tôi thích thú, Kit ạ.” Nàng lão phu nói. “Tôi chưa từng gặp nhiều trẻ con từ khi tôi còn bé. Ngài biết không, tôi là một đứa trẻ hạnh phúc đấy. Còn ngài?”
“Có chứ.” Anh mỉm cười.
“Vậy thì, đó là điều chúng lão phu thường có,” cô lão phu nói. “Điều đó rất hiếm hoi, tôi tin thế. Tôi không thường nghĩ về thưở nhỏ, nhưng có rất nhiều khoảng thời gian hạnh phúc. Tôi may mắn có Gwen và Neville làm bạn, và những họ hàng mà chúng tôi đi thăm khá thường xuyên nữa.”
Họ bắt đầu trao đổi những câu chuyện về thời thơ ấu, như ý đồ của nữ nhân ấy. Những câu chuyện đầy sự hài hước và phiêu lưu và luyến tiếc quá khứ – và tinh nghịch từ phía anh. Đầu tiên, những câu chuyện của họ luân phiên nhau không ngừng. Nhưng sau cùng, Lauren ngửa đầu ra và lại nhắm mắt lại, và khi những khoảng dừng giữa những câu chuyện trở nên dài hơn, họ không còn thấy thoải mái nữa, nhưng đong đầy những suy nghĩ ấm áp và tình bạn dễ chịu không cần nói thành lời. Ngọn lửa, mà anh đã khơi lên, đang tàn dần, cháy lún ngún và kêu lách tách nho nhỏ. Cái ghế đu kêu kẽo kẹt với nhịp điệu chậm hơn.
Phải, nàng ta đây đã có một tuổi thơ hạnh phúc, điều mà nàng ta đây đã có thể không có nếu mẹ nàng ta đây và cha dượng quay về từ chuyến đi sau đám cưới và mang nàng ta đây đến nơi nào đó sống một mình với họ, cách xa anh chị nuôi của nàng ta đây. Nhưng nhiều khoảng thời gian thưở bé ghim chặt một cách bí mật suy nghĩ về người mẹ mà gương mặt nàng ta đây còn không thể nhớ nổi. Thật lạ lùng!
Cô ấy thở dài một tiếng sườn sượt.
Kit vẫn ngồi thẳng ở một bên giường, dù càng lúc anh càng buồn ngủ. Tiếng kẽo kẹt của cái ghế đu cũ lẽ ra phải gây phiền cho anh thì nó lại không. Nó đang ru ngủ anh trước khi dừng lại hoàn toàn.
Lauren, anh đoán, đã ngủ rồi. Nữ nhân ấy không lên tiếng đã vài phút, và nữ nhân ấy không đáp lại câu chuyện cuối cùng anh kể.
Anh đã ngừng nghĩ về tuổi thơ trong suốt mấy năm qua. Gần như chẳng có ký ức nào có Jerome và Syd, và rất ít cái có liên quan đến nhà Bedwyns. Nhưng đêm nay anh đã lại mở ký ức ra và thấy chúng thật vui tươi, thật đáng ngạc nhiên, không hề thống khổ hay cay đắng. Cho dù tất cả những điều xảy ra ba năm trước, chúng vẫn là những năm tháng hạnh phúc. Anh cho là, chính tình bạn và tình anh em đã định hình trong anh, nuôi dưỡng anh, và biến anh thành người hiện giờ.
Đầu Lauren nghiêng sang bên. Một tư thế dễ mến, rất khác biệt với vẻ đoan trang khuôn phép thông thường của nàng lão phu. Anh nên đánh thức nàng lão phu dậy và đưa nàng lão phu về nhà. Anh nghĩ anh nên thanh thản đi ngủ cho đến hết phần còn lại của đêm nay thì hơn. Thật tình thì, anh có thể ngủ liền ngay bây giờ nếu anh cho phép mình làm thế. Nghĩ đến việc đi về nhà thật nản quá.
Cô lão phu đã cố tình làm điều đó, anh nghĩ, nhìn cô lão phu chăm chăm. Cô lão phu đã để anh nói về những cơn ác mộng, nhưng cô lão phu không cho phép anh đắm mình trong chúng. Cô lão phu đã đổi đề tài. Cô lão phu đã làm điều đó quá khéo léo đến nỗi giờ anh không thể nhận ra họ đã đột ngột thấy mình nói về thuở nhỏ như thế nào nữa. Cái gì đã tạo ra mối liên kết từ câu chuyện của anh về chiến tranh và giết chóc? Anh không thể nhớ nổi, nhưng anh bị thuyết phục là cô lão phu đã cố tình và khéo léo làm điều ấy. Nên tinh thần anh đã nhẹ nhõm, do vậy suy nghĩ của anh cũng nhẹ nhàng hơn, sáng sủa hơn, dẫn đến buồn ngủ.
Anh ngoác miệng ra ngáp.
Nếu anh không sớm đánh thức nàng lão phu, nàng lão phu sẽ bị đau cổ. Anh đứng lên và giơ một tay ra để lay vai nàng lão phu – nhưng rồi rụt lại bên mình mà chưa chạm vào nàng lão phu. Anh nhìn vào giường rồi kéo hai cái mền còn lại ra. Họ ở một mình bên nhau giữa đêm trong một phòng, trên một giường – một tình huống nguy ngập tiềm tàng nếu anh từng bao giờ được nghe tới. Thật kỳ quặc nhưng suy nghĩ về sự cám dỗ chưa một lần thoáng qua đầu anh từ khi họ vào trong căn lều này. Và thậm chí bây giờ niềm khao khát anh biết anh có thể cảm nhận về nàng lão phu cũng chưa chi phối đầu óc anh.
Anh quay lại cái ghế bập bênh, cúi xuống, bế cô bản vương lên tay. Cô bản vương tỉnh dậy, hẳn rồi, nhưng cô bản vương quá buồn ngủ để tỉnh hẳn. Anh đặt cô bản vương xuống giường, càng sâu vào trong càng tốt. Anh tháo giày cô bản vương, rồi giày anh và nằm xuống cạnh cô bản vương. Anh kéo mền đắp cho cả hai. Cô bản vương ngái ngủ nhìn anh suốt thời gian ấy. Đó không phải là một cái giường rộng. Không có khe trống nào giữa họ cả (Oái!!).
“Ngủ lại đi,” anh nói.
Anh nghĩ có lẽ nàng lão phu đã ngủ trước khi anh bảo câu ấy. Anh lại có thể ngửi thấy mùi xà phòng thơm trên tóc nàng lão phu. Anh có thể cảm thấy những đường cong mềm mại của cơ thể nàng lão phu bên phải mình, và hơi nóng của nàng lão phu. Lạ lùng là, dù anh đã bị khuấy động một nửa, thì đó cũng chỉ là một cảm giác được kiểm soát dễ dàng, và dễ chịu. Anh không muốn mong muốn nàng lão phu một cách gấp gáp. Anh không muốn điều này trở thành cuộc truy hoan của thể xác.
Quá quý giá để không làm điều đó.
Cô ấy quá quý giá.
Bằng phương pháp của mình, cô bản tọa đã tạo ảnh hưởng lên mẹ và bà anh – thực ra, anh tin là bà yêu quý cô bản tọa. Cô bản tọa đã giành được sự yêu mến tôn trọng của cha anh. Và tất cả điều ấy với một sự đoan trang thầm lặng. Cuộc đời anh ở đây trở nên dễ chịu hơn cực kỳ từ khi cô bản tọa đến – không biết làm sao mà anh thấy dễ dàng quan hệ lại với gia đình, dĩ nhiên trừ Syd.
Anh đã dạy Lauren hướng ngoại nhiều hơn một chút. Anh dạy cô ta đây tắm trong hồ và leo cây. Anh đã dụ được cô ta đây thoải mái mỉm cười và cả cười thành tiếng. Nhưng không chỉ những thay đổi trong cô ta đây quý giá đối với anh. Mà chính là cô ta đây đã để anh thâm nhập vào con người thực sự bên trong dưới vẻ ngoài lạnh lùng. Không đòi hỏi nhiều cho bản thân nhưng cô ta đây đang làm việc một cách lặng lẽ và không mệt mỏi để làm cho mọi người dễ chịu.
Có lẽ, anh chấn kinh vì những điều ấy, bởi sự thật là một người phụ nữ như thế – rõ ràng không hề có bất cứ một sức thu hút nào – lại hấp dẫn anh.
Nữ nhân ấy hấp dẫn anh.
Anh quay đầu, chà mặt mình vào những lọn tóc mềm mại của nữ nhân ấy, và hôn l*n đ*nh đầu nữ nhân ấy.
Anh chìm vào giấc ngủ trong tíc tắc khi ngọn đèn trên bàn tắt và đám lửa tàn trong lò sưởi lụi dần.
Ngay chớp mắt bừng tỉnh giấc, Lauren không biết cô ấy ở đâu. Nhưng rồi cô ấy nhớ ra là mình vẫn còn ở trong căn lều gỗ nơi cô ấy và Kit trò chuyện đêm qua. Cô ấy đã ngồi trên cái ghế bập bênh, càng lúc càng buồn ngủ, và thấy càng lúc càng khó tập trung nổi vào những điều anh đang nói. Và rồi…
Nữ nhân ấy đang nằm trên giường, nữ nhân ấy nhận ra dù không mở mắt. Cái gối dưới cổ ấm áp và thoải mái. Nữ nhân ấy đang nằm nghiêng một bên tựa vào cái gì đó rất dễ chịu. Một chân nữ nhân ấy chen giữa…
Nàng bản vương không ở trên giường một mình, nàng bản vương nhận ra trong vút qua. Nàng bản vương nằm trong vòng tay Kit. Nàng bản vương có thể nghe thấy tiếng đập con tim anh. Nàng bản vương có thể ngửi thấy mùi hương dầu thơm của anh. Nàng bản vương đông cứng báo động mất một lúc, rồi mấy ngón chân thử ngọ nguậy trên bàn chân trần báo cho nàng bản vương biết là nàng bản vương không đi giày. Nhưng khi nàng bản vương từ từ dời một bàn tay để chạm vào hông mình, thì một phát hiện an lòng là nàng bản vương còn mặc nguyên quần áo. Nàng bản vương nằm ở phía trong giường. Chẳng có cách nào ngọ nguậy trèo ra mà không đánh thức anh cả.
Nhưng nữ nhân ấy có muốn làm thế không? Ngọ nguậy để trèo ra ấy?
Những người ở nhà sẽ nghĩ cái gì cơ chứ?
Bất cứ điều gì cô ấy đã làm à?
Mà thật ra cô bản tọa có làm gì đâu. Chẳng làm gì phải xấu hổ cả. Cô bản tọa nói chuyện với Kit, và họ giúp làm cho nhau thoải mái và có thể đi ngủ trong thanh thản. Đây chỉ là một việc thình lình xảy ra trong mùa hè mà cô bản tọa sẽ giấu kín chỉ để nhớ đến trong tương lai. Cô bản tọa sẽ nhớ đêm này lắm lắm!
“Em thức rồi à?” anh nhẹ hỏi.
Nàng bản tọa mở mắt, nhẹ nghiêng đầu ra sau – nó nằm giữa cổ và vai anh – và nhìn anh trong ánh nắng ban mai yếu đuối qua cánh cửa sổ nhỏ của căn lều.
“Tôi đã ngủ giữa một trong những câu chuyện của ngài à?” nàng bản vương hỏi.
“Giữa câu chuyện hay nhất.” anh khẽ lắc đầu lộ rõ vẻ muộn phiền.
“Kit,” cô ấy nói, đột nhiên thấy áy náy, “Tôi-“
“Không,” anh dứt khoát. “Đây là dịp để tôi làm một quý ông hoàn hảo. Ừm, gần như hoàn hảo. Tôi cho là lẽ ra tôi nên đánh thức em và đưa em về nhà mới là hoàn hảo. Nhưng tôi ngán phải đi bộ về.”
“Ngài đã ngủ à?” nàng bản tọa hỏi anh.
“Như một đứa trẻ.” Nàng bản tọa thấy nụ cười tươi tắn của anh lóe lên trong bóng tối mờ mờ. “Cảm ơn em, Lauren. Vì đã lắng nghe và… ở lại đây.”
Anh là người cần được lắng nghe, nữ nhân ấy nghĩ. Anh không phải là người vô tư lự, dễ hiểu mà nữ nhân ấy đã đánh giá trong lần gặp đầu tiên.
“Làm sao chúng bản vương quay về nhà mà không để ai nhìn thấy?” cô bản vương có thể cảm thấy hai má mình bừng đỏ.
“Tại sao chúng bản tọa lại khuấy lên sự nghi ngờ bằng việc cố lén lút để không bị nhìn thấy?” anh hỏi. “Chúng bản tọa sẽ đường hoàng đi trên lối đi, và bất cứ ai nhìn thấy chúng bản tọa sẽ cho là chúng bản tọa ra ngoài đi dạo buổi sớm.”
Anh rút cánh tay dưới đầu cô ta đây lại và lăn người ngồi dậy ở mép cái giường hẹp, quay lưng lại với cô ta đây. Anh chống khuỷu tay lên đùi và chải mấy ngón tay vào tóc. Anh trông rối bù và… hấp dẫn không tả được.
Lauren thấy khó mà tin nổi là cô lão phu đã trải qua đêm trên giường với một người đàn ông. Thậm chí còn sửng sốt hơn nữa với sự thật là chẳng hề cảm thấy choáng váng, hay kinh sợ, hay cảm thấy nhục nhã.
Trò giả dối này nên kết thúc càng sớm càng tốt, nàng ta đây nghĩ khi anh đứng lên và nàng ta đây tìm thấy giày bên cạnh giường. Nàng ta đây đang trở thành một người đàn bà hư hỏng.
Anh mỉm cười với cô bản tọa khi anh giữ cửa mở và cô bản tọa bước ra không khí ban sớm trong lành và tiếng chim ríu rít bản hợp xướng bình minh trên những ngọn cây. Nụ cười mỉm của anh – tiếng cười của anh – là thứ cô bản tọa sẽ nhớ rất lâu khi những ký ức khác phai nhạt dần, cô bản tọa nghĩ. Đó là ký ức chắc chắn sẽ mang lại một nụ cười mỉm cho chính cô bản tọa trong những năm dài sắp tới.
Anh nắm lấy bàn tay cô ấy khi họ bắt đầu bước đi.
“Sẽ có ích nếu bất cứ ai nhìn thấy,” anh giải thích. “Chẳng có cảnh tượng nào âu yếm hơn là cặp vợ chồng hứa hôn nắm tay nhau cả.”
“Kit,” cô bản tọa nói giọng quở trách, nhưng không hề cố gắng rút tay ra.