Ác Bá Cửu Vương Gia
Chương 10
Biển lão nhân thị phi không phân muốn trở thành cái đích của toàn dân công địch mới chịu từ bỏ sao?
Vân Thanh dùng sức cạp cái gì đó, phát ra âm thanh “xèo xèo” làm cho kẻ đang ngồi bên cạnh chịu không nổi tạp âm quấy nhiễu. (Cesia: mỹ nam cạp bàn, hình ảnh đủ gây sốc, Vân Thanh thật siêu dễ thương)
“Vân Thanh, cậu đang làm gì?” Trác Phi Vũ rốt cuộc nhẫn nhịn cuối cùng cũng bị xài sạch phá công mà ra.
“Cạp bàn chết.” Tên đó thành thực đáp lại.
“Bản tọa nhìn thấy, bản tọa chỉ muốn biết là cậu tại sao lại cạp bàn?”
“Bản tọa chính là đem cái bàn tưởng tượng thành lão xương cốt của Biển lão nhân.”
“Ai nha, ta đây quên mất ngươi ta đây tuổi con cẩu.” Trác Phi Vũ bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Lão phu trừng, lão phu trừng, lão phu dùng sức trừng…. Sau đó Vân Thanh rốt cuộc phát hiện người này cùng với huynh trưởng của tên đó giống nhau vốn thuộc loại vô tâm không phế, trừng tên đó chỉ tổ lãng phí nhãn lực.
Vì thế căm tức thu hồi ánh mắt, lại tiếp tục cắn mặt bàn trơn bóng, thế này mới nói, “Cả triều văn võ, bao gồm Hoàng Thượng đều tha thiết hy vọng Cửu vương gia mau mau dẫn công chúa hồi Đại Thành quốc, tiện thể trả lại cho mọi người trời đất sáng sủa, nhưng cái tên Biển lão nhân kia….” Lão lại một lần nữa đem tam tiểu cô nương đón trở về Thái gã phủ trị liệu, cũng báo hại mọi người lại lần nữa bị vây trong nước sôi lửa bỏng.
Ô ô…. tên đó rất muốn kính trọng sự hiền đức của lão, không biết sao vị lão nhân này thật sự đáng đánh đòn….
Trác Phi Vũ hình như có chút suy nghĩ nói, “Nghe nói An Nhã công chúa cũng bệnh rất nặng. Cửu ca vì sao không mời Biển thái tên đó đến chẩn trị cho nữ nhân ấy?”
Thở dài một tiếng, Vân Thanh vỗ vỗ vai hắn ta đây, “Bởi vì bệnh của công chúa là do chính hắn ta đây gây ra, để cho Biển lão nhân đi chẩn trị nhất định sẽ bị lòi.”
“Cậu làm sao biết được?”
Khuôn mặt tuấn mỹ ngay lập tức suy sụp xuống, “Bởi vì phương thuốc là do bản tọa tìm đến.” Kết giao lầm bạn hữu tổn hại còn chưa đủ thảm, thảm nhất là thường xuyên phải làm đồng lõa.
“Chẳng lẽ Cửu ca muốn hại chết công chúa?” Trác Phi Vũ nhảy dựng lên.
“Bản hầu chưa bao giờ hại nhân nha.” Về điểm này, hắn lão phu thề sống thề chết thanh minh.
“Nói vậy thuốc đó không hại chết người.” Trác Phi Vũ hiểu được gật gật đầu.
“Bất quá, so với chết cũng không tốt hơn bao nhiêu.” Câu trả lời ngay sau đó của Vân Thanh làm cho tên đó vừa mới buông tâm lại ngay lập tức nhảy dựng lên.
“Có ý gì?”
“Hoạt tử nhân (người thực vật) so với người chết tốt hơn chỗ nào?” Hắn lão phu lành lạnh hỏi.
“Bản tọa muốn ngay lập tức tiếng cung.” Nếu còn tiếp tục, sớm hay muộn gì cũng gây ra đại họa.
“Xin cứ tự nhiên, thứ cho thần không tiễn.”
“Theo bản vương cùng đi.”
“Thần bị bệnh, mệnh không kéo dài được bao lâu.”
Trác Phi Vũ há hốc mồm nhìn theo nam nhân đổ ập xuống nhuyễn tháp, hơn nữa còn là một bộ hấp hối, tùy thời có khả năng đi đời nhà ma.
“Ngươi lão phu…. bệnh cũng không tránh khỏi đến quá nhanh đi.” Hơn nữa quá giả tạo.
“Vương gia chẳng lẽ không biết câu bệnh đến như núi đổ sao?” Hắn bản vương vẻ mặt rất vô tội nói.
Kia một khắc, Trác Phi Vũ phi thường muốn xăn tay áo lên tấu cho người nào đó trận.
~~~~~
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ thật chói chang, rọi vào trên người mang đến cảm giác ấm áp, cùng uể oải, chỉ muốn mãi mãi được nằm sưởi ấm dưới ánh mặt trời như thế.
Nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, nàng lão phu quay đầu lại, cười gọi to, “Nghĩa phụ.”
Nhìn nghĩa nữ nửa ngồi nửa nằm ở nhuyễn tháp, sắc mặt hồng nhuận, tinh thần phấn chấn, Biển lão thái gã an tâm, đưa chén thuốc trong tay cho nàng lão phu, “Uống xong chén cuối cùng này là có thể ngừng.”
Chậm rãi uống cạn chén thuốc đắng chát, đặt chén thuốc xuống bàn, “Ngày mai con có thể hồi vương phủ sao?”
Sắc mặt của Biển lão thái gã nhanh chóng trầm xuống, “Vội vã trở về làm gì? Con bị cái tên nhóc con b**n th** kia tra tấn còn chưa đủ sao?”
Liễu Ti Vũ thở dài một tiếng, “Nhưng thật sự cứ như vậy để cho tên đó tiếp tục gây chuyện?”
“Chỉ cần kẻ xui xẻo không phải chúng bản vương là được, kẻ nào tạo nghiệp kẻ đó chịu.” Lão phi thường không chịu trách nhiệm, phủi sạch hết quan hệ.
Nghe thấy thế, cô lão phu chỉ có thể cười khổ. Hai nam nhân một già một trẻ này, tại sao lại là người thân cận nhất của cô lão phu?
“Nghe nói cô công chúa mà con giúp hắn ta đây cưới về sắp bị hắn ta đây đùa chết.”
“An Nhã làm sao?” Cô ấy vội vàng truy vấn.
Biển lão thái hắn nhàn nhã vuốt chòm râu bạc trắng của mình, tỉnh bơ trả lời, “Có thể làm sao? Không sống thì chết thôi.”
“Nghĩa phụ, người chính là đại phu a, làm sao có thể nói thế?”
“Kẻ nhất định phải chết, bản tọa cũng bất lực.”
“Không được, con phải trở về xem công chúa.” Nói xong, cô ấy vừa định xuống giường.
Biển lão nhân dùng sức đè cô ấy lại, khẽ khẽ thở dài khẽ lắc đầu, “Chính vì không muốn cho con nhúng tay, mới đón con trở về phủ.”
“Chuyện gì con không thể nhúng tay?”
“Lão phu cũng không muốn cho cái tên thằng nhóc đần độn kia lấy cớ tra tấn con.”
Nàng lão phu hoang mang nhìn nghĩa phụ.
“Bởi vì phương thuốc kia là do ta đây kê.” Tên đó chậm rãi tiết lộ tin tức.
Liễu Ti Vũ khiếp sợ trợn to mắt.
Biển lão thái tên đó lộ ra vẻ đắc ý, “Lão phu cuối cùng phải mất đến năm năm tâm huyết mới chế thành trá tử dược, nếu không phải bởi vì tiểu gia hỏa xinh đẹp Vân Thanh kia nói là muốn tiễn bước công chúa mới ra hạ sách này, lão phu mới lười mượn tay người khác đến giúp cái tên tiểu gia hỏa b**n th** kia.”
“Vương gia không phải nói Đại Thành quốc hoàng đế đã đồng ý chuyện đưa công chúa trở về sao?” Cô bản tọa khó hiểu.
“Chuyện công chúa hòa thân là chuyện trọng đại, không phải cứ đơn giản như vậy? Cho dù muốn đưa trở về, cũng không thể làm một cách quang minh trắng trợn như thế.”
Điều này cũng đúng! Nàng ta đây lý giải gật gật đầu, “Cho nên công chúa phải trá tử.”
“Lúc cô bản tọa sống lại sẽ mang một thân phận khác.”
Không hiểu vì sao, nhìn đến nghĩa phụ trên mặt lộ ra cái loại tươi cười quỷ dị này, trong lòng của Liễu Ti Vũ bỗng hiện lên chút dự cảm không tốt, không thể nhịn được thấp giọng hỏi, “Là thân phận gì?”
“Nghĩa nữ của lão phu.”
Quả nhiên!
“Vương gia làm sao có thể đồng ý?” Nàng bản vương không rõ, quả thực khó có thể tưởng tượng.
Nói đến đây, Biển lão thái gã ngay lập tức nở nụ cười sáng lạn như hoa hồng, “Bởi vì tên tiểu gia hỏa đần độn kia nói, chỉ có tên đó xui xẻo không phải rất bất công, như thế nào cũng phải tóm lấy một cái đệm lưng, tâm lý mới có thể cân bằng được một chút.”
Đây quả nhiên là ngôn luận của gã, nữ nhân ấy nhất thời không nói được tiếng nào.
“Ha ha, không thể tưởng được cả đời của lão phu không có con cái, đến lúc tuổi già lại có đến hai bảo bối nữ nhi hầu hạ dưới gối.”
~~~~~
Ánh trăng rất sáng, soi vào giường kéo ra một cái bóng thật dài.
Một cảm giác kì dị làm cho cô ấy từ trong giấc ngủ say tỉnh lại, vừa nhìn thấy bóng người chiếu rọi bên cạnh giường, cô ấy thiếu chút nữa thất thanh hét toáng lên.
“Vương gia?” Nàng ta đây thử kêu một tiếng.
Không có ai lên tiếng trả lời.
“Đối phương là ai?” Nàng ta đây hỏi lại.
Kẻ đang đứng bên ngoài bức màn vẫn không hé răng.
Đôi lông mày đẹp khẽ nhíu, cô bản tọa lớn mật đoán, “Đối phương là Phượng tể phụ?”
“Làm sao đoán được?” Bên ngoài bức màn vang lên giọng nói khó nén được sửng sốt.
“Đối phương hẳn là đến xem công chúa.” Mà không phải chạy đến trước giường của cô bản vương.
“Người chết, xem hay không cũng thế.”
Liễu Ti Vũ giật mình sững người ra. Cô bản tọa đã nghĩ hắn hẳn cũng yêu An Nhã, hiện tại cô bản tọa bắt đầu hoài nghi mình đã phán đoán sai.
Nhìn bóng hắn lão phu vươn tay muốn vén bức màn lên, nữ nhân ấy không khỏi trong lòng quýnh lên, vừa định lên tiếng ngăn lại, ngoài cửa sổ đã truyền đến — một tiếng nói nghiêm túc buốt giá.
“Tay ngươi ta đây nếu dám tiến về trước thêm một tấc, ta đây nhất định cắt nó cho chó ăn.”
Nữ nhân ấy che miệng lại. HẮN đến đây!
“Bản vương nhớ rõ sư tôn từng nói trong mấy sư ca đệ chúng bản vương, ngươi bản vương là kẻ trầm ổn nhất, thế nào hôm nay lại thiếu kiên nhẫn như vậy?”
Nghe được ngữ điệu trêu chọc của Phượng Minh, Liễu Ti Vũ ngộ đạo. Nguyên lai lũ người kia là ca ca đệ, như vậy sự phụ của lũ người kia nhất định cũng là một kẻ không tuân theo quy cũ, lẽ thường.
“Dù sao thì vẫn mạnh hơn so với kẻ từ ngàn dặm xa xôi vội vã chạy đến chịu tang.”
Nghe lũ người kia có qua có lại châm chọc khiêu khích lẫn nhau, bên trong bức màn Liễu Ti Vũ thật hoàn toàn không có gì để nói.
“Người không chết vội cái gì tang cái gì?”
“Nếu biết cô ấy không chết, đối phương chạy tới nơi này làm gì?” Trác Phi Dương lạnh lùng hừ.
“Tiểu đệ không nghĩ làm phiền ca ca lại phải cất công một chuyến đi đến Đại Thành quốc, như vậy quả là sự bất hạnh của tệ quốc.”
Thật sự thẳng thắn, một chút cũng không sợ người nào đó trở mặt. Liễu Ti Vũ không kiềm chế được ở trong lòng vì tên đó thốt ra một tiếng hảo.
“Đó chính là cái gọi là có qua có lại mới toại lòng nhau, ngu huynh về tình về lý đều phải chính thức đi đến Đại Thành quốc bái phỏng một lần.”
“Không cần, bệ hạ gần đầy thân thể không khỏe, sợ là không chịu nổi ca ca lại lần nữa ghé thăm.”
“Đường đường là vua một nước lá gan cũng không tránh khỏi quá nhỏ đi.” Tên đó cười nhạt.
“Sư ca nói đúng.” Phượng Minh tốt tính không phản bác, dù sao cũng không phải nói hắn bản vương.
“Rất muốn bản vương ra tay mời ngươi bản vương đi ra có phải không?” Hết nhịn lại nhẫn, Trác Phi Dương rốt cuộc quyết định không nhẫn nại thêm nữa, trực tiếp nói trắng ra, bởi vì có kẻ rõ ràng đang giả bộ hồ đồ.
Người đứng trước giường phát ra tiếng cười sang sảng, theo cửa sổ nhảy ra ngoài, tiếng nói trong trẻo theo gió truyền trở về, “Ca ca, sau này còn gặp lại.”
“Tốt nhất vĩnh viễn không cần gặp.” Trác Phi Dương làu bàu.
Nàng ta đây vừa mới định đưa tay vén rèm lên, chợt nghe thấy tiếng nói của hắn ta đây, “Không cần đứng dậy, coi chừng cảm lạnh.”
“Vương gia là theo tên đó đến?”
“Đoán đúng rồi.” Tiếng nói đã đến trước mặt, màn bị một bàn tay to xốc lên.
Cô ta đây nhìn thấy rõ ràng trên mặt hắn ta đây xuất hiện nụ cười xảo trá, trong lòng vừa động, “Chàng đã động tay động chân cái gì rồi?”
HẮN đưa tay chạm vào mặt nữ nhân ấy, cười nói, “Quả nhiên không hỗ là nữ nhân của bản vương, nữ nhân ấy đoán thử xem.”
“Đoán không ra.” Cô bản tọa không cách nào đoán ra được.
“Nhưng bổn vương lại không nghĩ cứ như vậy không công nói cho nàng bản tọa đáp án.”
Cô ta đây bật cười, “Vậy Vương gia muốn như thế nào mới bằng lòng nói cho ta đây biết?”
Thần sắc trên mặt của Trác Phi Dương đột nhiên trở nên nghiêm túc, ngón tay đang bắt lấy cằm cô lão phu hơi hơi dùng sức, “Lão phu có thể đáp ứng cô lão phu, về sau vô luận Biển lão nhân như thế nào khiêu khích lão phu cũng sẽ không trả thù tên đó, nhưng tuyệt đối không chấp nhận cô lão phu lại cố ý giả bộ yếu đuối, để cho lão già đáng chết kia có cớ kéo cô lão phu hồi Thái gã phủ trị liệu.”
Nguyên lai gã nhìn ra ngày đó nữ nhân ấy cố ý giả bộ bất tỉnh. Đáy mắt của Liễu Ti Vũ hiện lên tia chột dạ, nhẹ nhàng gật gật đầu.
“Bổn vương muốn nghe cô ấy chính miệng đáp ứng.” GÃ bền bỉ.
“Bản vương đáp ứng.”
“Hừ.” Hắn ta đây buông lỏng cằm cô ta đây ra, vén màn chui vào ổ chăn áp của cô ta đây.
“Vương gia không trở về sao?”
“Cùng với trở về quấy rầy người khác ôn tồn, bổn vương thà rằng lưu lại chỗ này, hưởng thụ cảm giác ôn hương ngọc nhuyễn bão mãn hoài.”
“A?”
“Muốn hỏi gì?”
“….”
Giống như xem thấu lòng cô bản tọa, Trác Phi Dương có chút ác ý bật cười, “Hỏi không ra khẩu?”
“Vương gia.” Nữ nhân ấy đấm nhẹ hắn bản tọa một cái.
Tên đó cười to, ôm sát cô ấy, ghé vào tai cô ấy nhẹ nhàng nói một câu, Liễu Ti Vũ nhanh chóng ngây dại.
Xuân dược?
Công chúa cùng Phượng Minh nguyên bản chính là một đôi nam nữ yêu nhau a, vì sao còn muốn hạ xuân dược?
Cô ấy khó hiểu, mà mỗ vương gia đang hóa thân thành sói kia cũng không rảnh trả lời nghi vấn của cô ấy, cho nên cô ấy cũng chỉ có thể đợi đến ngày khác lại thỉnh giáo.
~~~~~
Dùng “tức sùi bọt mép”cũng không đủ để hình dung vẻ mặt bừng bừng tức giận của nam tử tuấn nhã trước mắt, đây chính là tiếng lòng của Liễu Ti Vũ.
Nhưng vẫn đang ngồi một bên thích ý uống trà Cửu vương gia lại còn thật nhàn nhã lửa cháy đổ thêm dầu, “Thế nào? Tối hôm qua còn chưa đủ hạ hỏa sao, hôm nay cơn tức còn hừng hực như vậy?”
Phượng Minh siết chặt hai nắm tay, Liễu Ti Vũ thề là mình có thể đếm được trên bàn tay gã nổi lên bao nhiêu sợi gân xanh.
“Quá bỉ ổi, ngươi bản tọa cũng dám nhận không dùng võ lực mà giành chiến thắng sao?”
Trác Phi Dương phi thường không cho là đúng, “Lựa chọn dùng thủ đoạn gì cũng không trọng yếu, quan trọng là kết quả.”
Lũ người kia rốt cuộc đang nói cái gì? Cô ấy cảm thấy thật hoang mang.
“Cậu….”
“Sư đệ muội, kỳ thật đối tượng đối phương nên oán giận hẳn là thầy mà không phải ca ca ta đây mới đúng.”
“Phải không?” Phượng Minh tức giận ngược lại cười.
“Đương nhiên, võ công là do sư tôn truyền, cũng không phải lão phu.” Tên đó phủi thật sự sạch sẽ.
“Sao đối phương không trực tiếp đề nghị ta đây hướng tổ sư gia oán giận không phải tốt hơn sao?” HẮN nhếch mép.
“Cậu muốn nguyện ý bản tọa cũng đành chịu.” Trác Phi Dương khóe miệng tươi cười phi thường đáng giận.
Phượng Minh nhất thời lâm vào chán nản.
Nhìn xem một lúc lâu, Liễu Ti Vũ hiểu được một sự kiện. Nếu bàn về trình độ ác liệt, vị Phượng tể phụ đường xa mà đến kia còn lâu mới là đối thủ của phu quân thân ái của cô lão phu.
“Cậu nhớ kỹ cho ta đây.”
“Tùy thời xin đến chỉ giáo.” Trác Phi Dương tuyệt không đem lời cảnh cáo của hắn lão phu để vào mắt.
Cứ vậy mà đi?
Liễu Ti Vũ ngạc nhiên nhìn theo bóng dáng của người nào đó dứt khoát gọn gàng xoay người rời đi, cô lão phu còn tưởng rằng sẽ có một hồi đánh nhau.
“Như thế nào? Không hài lòng đối với kết quả này?”
Nữ nhân ấy quay đầu nhìn nam nhân đang ngồi bên cạnh, “GÃ đi rồi, công chúa làm sao bây giờ?”
“Thì hòa thân, dù sao cô ấy bản tọa cũng thích.”
“Hòa thân?” Nữ nhân ấy càng thêm hoang mang.
“Biển lão nhân nhận cô ấy bản tọa làm nghĩa nữ, Hoàng thượng phong làm ngự muội, sau đó gả cho Đại Thành quốc tể phụ đại nhân, kết cục tốt đẹp.”
Thì ra là thế, vậy khóe miệng của tên đó tại sao lại có chút tà ác cười? Liễu Ti Vũ không hỏi ra miệng, bởi vì như thế rất đần độn.
“Tam tiểu cô nương.”
Cô bản vương hồ nghi nhìn tên đó, không biết tên đó lại muốn gì.
“Có muốn biết chuyện của sư môn ta đây hay không?” Trên mặt tên đó tràn ra vẻ tươi cười thiên chân, ngắm nhìn vương phi của chính mình tuy không mỹ lệ lại phi thường có cá tính.
Liễu Ti Vũ đầu tiên là ngẩn ra, rồi sau đó khóe miệng chậm rãi rộ ra một chút ý cười nhỏ nhoi, “Nếu Vương gia rất có hưng trí nói, thiếp nghe cả đời cũng không sao.”
Tên đó bị nghẹn một chút, sau đó cất tiếng cười thật to.
“Tam nha đầu kia, bổn vương hoài nghi bản thân có thật sự hiểu biết cô ấy hay không.”
“Chỉ cần bản tọa còn ở bên người Vương gia, Vương gia tổng có cơ hội hiểu biết, đúng không?”
“Đúng vậy,” tên đó kéo cô bản tọa ôm vào trong lòng, “Bổn vương sẽ không cho phép cô bản tọa rời đi, cô bản tọa tốt nhất nên nhận mệnh đi.”
Không nghe thấy câu trả lời của cô ấy, Trác Phi Dương nâng tay bắt lấy cằm của cô ấy, “Tại sao không trả lời?”
“Vương gia không thích ta đây nói nhận mệnh.”
Nữ nhân, vô luận là thuộc loại nào vĩnh viễn đều ghi thù, tên đó rốt cuộc hiểu được đạo lý này.
“Thật xin lỗi.”
Nàng bản tọa có chút ngạc nhiên nhìn tên đó.
“Ta đây không nên xô cô ấy xuống hồ, cho dù có tức giận cỡ nào cũng không nên lấy thân thể của cô ấy ra đùa giỡn.”
Liễu Ti Vũ hoàn toàn bị dọa ngốc. Tên đó là loại nam nhân tuyệt không bao giờ nói tiếng xin lỗi, tên đó đã nói, nhưng….
“Bổn vương đã vì cô ấy phá lệ rất nhiều, phá thêm một cái cũng chả sao.” Hắn lão phu dẫn theo chút trêu chọc nói.
Cô ấy lại không khỏi nở nụ cười. Nam nhân này có khi thật sự hết sức đáng yêu.
~~~~~
Một tháng sau An Nhã công chúa bị bệnh qua đời, Kim Thịnh hoàng triều cũng đưa một vị Trữ An công chúa đến Đại Thành quốc hòa thân, nhằm gia tăng tình hữu nghị giữa hai nước.
Nghe nói ngày mà Trữ An công chúa xuất giá, tiếng khóc chấn thiên, nhất là khi đến Thái gã phủ bái biệt lão thái gã khóc đến chết đi sống lại, thậm chí còn quyết lôi kéo nghĩa tỷ của mình làm của hồi môn cùng đi theo hòa thân, làm cho Cửu vương gia đương trường liền đen mặt.
Nếu không có Thụy vương phi liều chết ôm trượng phu, hòa thân Trữ An công chúa nhất định nhanh chóng đã bị người nào đó một cước đá bay ra ngoài, khai sáng tiền lệ vị hòa thân công chúa đầu tiên chết vào tục lệ khóc trước khi xuất giá.
~~~~~
“Chàng đến tột cùng đã làm gì Phượng tể phụ?” Liễu Ti Vũ hoài nghi nhìn trượng phu của mình.
“Thì kê đơn.” Đáp án đương nhiên.
“Vậy vì sao An Nhã lại nói chàng hại gã chật vật?”
“Nữ nhân nào lại không hướng về nam nhân của mình?”
“Nhưng cô bản vương ấy không nên quyết kéo thiếp làm của hồi môn đi tạ tội.” Phương diện này tuyệt đối có vấn đề, nếu không An Nhã nói sao cũng không dám bứt lông ở ngay miệng hổ, đưa ra đề nghị muốn tự sát như thế.
“Thật muốn biết?” Tên đó nửa cười nửa không liếc nữ nhân ấy một cái.
Nghe gã nói vậy, Liễu Ti Vũ ngược lại bắt đầu do dự.
“Nếu muốn biết đến vậy, lão phu nói cho nữ nhân ấy cũng không sao cả.”
“Thiếp đột nhiên lại không muốn biết.” Cô ấy làm bộ đứng dậy, tính đi ra ngoài tản bộ.
Một phen giữ chặt lấy cô bản tọa, chặt chẽ bao vây giam cô bản tọa vào trong lòng, tên đó cười thật tà ác, “Gợi ra sự hứng thú của bổn vương xong, cô bản tọa nói không nghe bổn vương sẽ không nói sao?”
“Vậy Vương gia nói đi.” Quên đi, nàng bản tọa chăm chú lắng nghe.
“Sư môn của lão phu có một loại công pháp kỳ quái, công pháp này một khi luyện thành, đối với kẻ tập võ cực kỳ có lợi, cho dù bị nội thương nặng như thế nào đều có thể tự chữa khỏi hẳn, nhưng nếu bỏ dỡ nửa chừng sẽ bị tổn hại mất đi ba thành công lực, hơn nữa ở võ công tạo nghệ cũng vô pháp đạt tới cảnh giới thượng thừa.”
Quả nhiên bất thường.
“Có muốn biết vết thương trí mạng của bí tịch này là ở chỗ nào không?”
Xem vẻ mặt quỷ dị của gã, nàng bản tọa kết luận đáp án nhất định có cổ quái.
“Nữ nhân.” TÊN ĐÓ nhẹ nhàng phun ra hai chữ, “Muốn tu tập công pháp này nhất định phải sau hai mươi năm mới được chạm đến nữ tử, nếu không sẽ giống như bản tọa vừa nói, tổn hại ba thành công lực, hơn nữa cũng vô pháp tu tập tuyệt kỹ tối cao của bổn môn.”
Bí tịch quái dị như vậy quả thật trước giờ chưa bao giờ nghe thấy, có lẽ bởi vì cô bản tọa không có quan hệ với người học võ. Bỗng nhiên cô bản tọa nghĩ đến một chuyện, bật ra câu hỏi, “Chẳng lẽ Phượng tể phụ vẫn chưa qua hai mươi năm?”
Trác Phi Dương cười to.
Đáp án quá rõ ràng, quả thật là chưa qua, Liễu Ti Vũ chì có thể thay tên đó tỏ vẻ tiếc hận. Nàng bản tọa khẳng định nhất định là còn cách kỳ hạn không bao lâu, nếu không Phượng Minh cũng sẽ không tức giận đến như thế. (Cesia: bản tọa chỉ có thể cảm thán hai chữ “ác ma”)
“Bổn vương ba tuổi bắt đầu tu tập công pháp này, mà Phượng sư đệ muội tuy rằng cùng tuổi với bản vương nhưng lại nhập môn trễ một năm.”
“Khó trách Phượng tể phụ đã qua hai mươi mà vẫn chưa thành thân.” Cô ấy bừng tỉnh đại ngộ, sau đó giật mình cả kinh, hoảng sợ nhìn trượng phu của mình.
Nhìn vẻ mặt kinh hãi của cô ấy, Trác Phi Dương nghiền ngẫm giương mày kiếm lên, rất hứng thú hỏi, “Nghĩ đến chuyện gì? Không ngại nói nghe thử xem.”
“Vương gia năm nay bao nhiêu niên kỷ?”
Hắn ta đây lười nhác trả lời, “Hai mươi lăm.”
Nàng ta đây càng thêm kinh hãi, như vậy Tam Liễu năm nay đã muốn hai tuổi làm sao có thể là con hắn ta đây?
GÃ cười đến thực ác ý kề sát lại nàng bản tọa, “Nàng bản tọa muốn nói gì?”
HẮN rõ ràng cái gì đều biết! Cô ấy trừng hắn. Nam nhân này nhiều lúc ác liệt đến làm cho người lão phu muốn tấu cho hắn một trận. (Cesia: đánh có hay không còn là vấn đề)
“Không muốn biết thân thế của Tam Liễu sao?” Hắn bản tọa thấp giọng dụ dỗ nàng bản tọa.
“Không muốn.” Nữ nhân ấy không thèm suy nghĩ nhanh chóng một ngụm từ chối.
“Nghe một chút cũng đâu có sao?”
“Thiếp sợ nghe vào trong tai sẽ không lau đi được,” thay người bản tọa che giấu bí mật là chuyện thống khổ cực cùng nhất trong cuộc sống, cô bản tọa thà rằng cái gì cũng không biết, có khi không biết mới chính là phúc.
“Vậy bổn vương lại càng muốn nói cho cô bản vương biết.”
“Không cần.”
“Tam Liễu kỳ thật là….” Sở hữu lời nói đều biến mất giữa hai phiến môi anh đào hồng nhuận.
Nếu không muốn biết, nàng lão phu chỉ có thể ngăn chặn miệng của hắn lão phu, khơi mào lên ngọn lửa t*nh d*c cuồng nhiệt bên trong hắn lão phu, trước mắt đây chính là phương pháp hữu hiệu nhất.
~~~~~
Hai năm sau.
Ánh mặt trời giữa trưa thật chói mắt, trên mặt hồ khúc xạ một quầng sáng bảy màu, làm cho người đang đi trên hành lang dừng lại cước bộ.
Tiếng cười sảng khoái từ phía sau bụi hoa ven hồ truyền đến, nghe vào trong tai thật dễ chịu đến không nói nên lời.
Cô ấy chậm rãi bước từng bước, lặng lẽ đến gần hồ, sau đó đập vào mắt là cảnh tượng hòa thuận vui vẻ ấm áp làm cho cô ấy kinh sợ.
Một nam tử mặc kim long bào đang tung một đứa trẻ lên cao, hai nam nhân một lớn một nhỏ khuôn mặt tươi cười đối diện nhau, ngay cả hai lúm đồng tiền như ẩn như hiện ngay khóe miệng đều giống nhau một cách thần kỳ.
Cô ấy sửng sốt, nhìn qua nhìn lại đánh giá tướng mạo của hai người. Lông mày kia, đôi mắt kia….
Một bàn tay vô thanh vô tức chụp lên đầu vai nàng lão phu, làm cho Liễu Ti Vũ thiếu chút nữa thất thanh hét toáng lên.
“Là lão phu.”
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, cơ bắp cứng đờ của cô ấy mới từ từ thả lỏng ra.
“Làm sao vậy, cư nhiên lại bị bản tọa dọa?” TÊN ĐÓ có chút nghĩ ngợi đánh giá vẻ mặt của nàng bản tọa.
“Chàng như thế nào cũng đến chỗ này?”
“Sợ nữ nhân ấy ở trong cung lạc đường.”
“Chúng bản vương đi thôi.”
Tên đó hướng tầm mắt về phía một lớn một nhỏ đang chơi đùa rất vui vẻ, sau đó nhướn mày, “Nàng bản vương không phải đến ôm Tam Liễu trở về ngủ trưa sao?”
“Hắn thoạt nhìn còn không muốn ngủ, chúng bản vương vẫn là về trước chỗ Thái Hậu đi.”
“Nữ nhân ấy đã biết?”
Nàng bản vương hơi đẩy tay hắn bản vương ra, tức thì lắc lắc đầu, “Thiếp cái gì cũng không biết.”
Trác Phi Dương nở nụ cười. Cô ấy khẳng định đã đoán được.
“Nguyên lai nàng bản vương cảm thấy dựa vào chính mình đoán được kết quả mới có ý nghĩa, khó trách hai năm nay vẫn không chịu cho bản vương có cơ hội nói.” Hắn trêu chọc nàng bản vương.
“Vương gia….” Tên đó còn nói, cô ấy đang rất hối hận vì đã đến đây để ôm Tam Liễu về.
“Đi thôi.” GÃ không trêu chọc nàng bản tọa nữa, trực tiếp nắm lấy tay nàng bản tọa hướng về phía tẩm cung của thái hậu.
Lũ người kia lặng yên tới, đi cũng vô thanh, không chút nào đánh nhiễu đến đôi phụ tử đang chơi đùa rất vui vẻ kia.
Bí mật, cứ để cho nó vĩnh viễn trở thành bí mật đi.