Ác Bá
Chương 309: Đuổi!
Một tiếng tru tréo giống như tiếng thú hoang trước khi sắp chết không cam lòng rống lên từ trong miệng Cherenkov (Chơ-ren-kov), tên đó móc từ trong ngực ra hai khẩu súng ngắn cầm tay bắn lung tung bốn phía! Viên đạn từ trong miệng súng bay ra, ánh sáng rực rỡ chiếu lên khuôn mặt hung tợi của tên đó lúc sáng lúc tối.
Giờ khắc này, hắn thật giống như thú hoang mất đi toàn bộ dây xích!
Xoạt!
Một viên đạn từ một góc nào đó bắn tới, bắn thẳng vào một cánh tay của hắn. Hoa máu văng lên, súng tay trái hắn không đến một giây đã rơi xuống. Xuất phát từ thói quen, hắn phản ứng dựa theo bản năng liên tục nổ súng về hướng viên đạn bay tới, nhưng, bắn loạn không có mục đích như vậy cũng không có chút hiệu quả nào.
Xoạt!
Viên đạn thứ hai bay tới, tay phải của hắn cũng bị phế. Viên đạn xuyên nát xương cổ tay của hắn, gần như cắt lìa tay trái của hắn khỏi cánh tay! Tay phải của hắn cứ như thế treo trên cánh tay, bị sức mạnh viên đạn bắn tới còn không ngừng đung đưa từ trước ra sau. Bàn tay kia, chỉ vỏn vẹn còn lại một lớp thịt da.
A!
Cherenkov tru lên một tiếng, giống như mãnh thú xông về hướng tên đó cho rằng viên đạn xuất hiện, khi tên đó chạy hai cánh tay không ngừng đong đưa, bàn tay đứt treo ở trên thân thể tên đó vung lên lại vung xuống. Máu từ bàn tay của tên đó không ngừng tuôn ra, đằng sau tên đó lưu lại một chuỗi vết máu nhỏ xuống thấm đẫm mặt đất.
Xoạt! Phát thứ ba!
Đầu gối chân trái tên đó vụt hiện ra một trận hoa máu, cả khúc xương bánh chè bị viên đạn này bắn nát từng mảnh! Viên đạn xuyên thủng đầu gối của tên đó, b*n r* từ đằng sau cẳng chân. Một lỗ máu bỗng nhiên xuất hiện trên đùi tên đó, một phát súng này phế bỏ hẳn một chân của tên đó!
Một tiếng đổ sầm xuống, Cherenkov trong lúc chạy thật nhanh bổ nhào thẳng trên mặt đất. Nhưng, nhìn trên mặt của hắn không có một nét thống khổ cực cùng, chỉ có giận dữ! Mặt của hắn bởi vì đớn đau mà càng trở nên vặn vẹo, trông có vẻ càng thêm dữ tợn kh*ng b*. Cắn chặt môi, tên sát thủ Gấu Bắc Cực có hy vọng trở thành lãnh tụ nối nghiệp nhất này, lần đầu tiên cảm thấy cái chết gần trong gang tấc là thế nào. Hắn thậm chí còn hoảng hồn cho là khoảnh khắc mình đang ngã xuống đất đã chết rồi.
Lòm còm bò dậy, Cherenkov còn muốn đứng lên.
Tứ chi của tên đó đã bị phế bỏ hết ba phần, chỉ còn lại một chân là hoàn hảo không tổn thương gì. Nhưng, một chân này căn bản không cách nào ngăn cản tên đó đứng thẳng lên được. Máu từ vết thương tuôn ra, cả người tên đó đều giống như biến thành một hồ lô máu. Ánh mắt của tên đó nhìn chăm chú đằng trước, dường như là muốn bắt được đối thủ của mình trong không khí! Nếu như ánh mắt có thể giết ngườ, mọi người mai phục ở trong đường ngầm đã bị g**t ch*t rồi.
Lúc này, ở nơi cách thôn một cây số, chính là chỗ ẩn núp của Bùi Đông Lai, một cuộc chiến vang lên cùng lúc. Tính cả chiến sĩ bảo vệ Bùi Đông Lai, lũ người kia tổng cộng chỉ có bốn người, phải đối đầu với mười tên sát thủ kinh nghiệm sâu dày mai phục chỗ này!
Chỉ có điều đáng tiếc làm bọn chúng tuy rằng nhanh nhẹn thoắt ẩn thoắt hiện, kinh nghiệm sâu dày, ở trong biến cố bỗng nhiên xảy ra trước mặt cũng xuất hiện một chút bối rối. Khoảnh khắc tiếng súng vang lên trong thôn, sát thủ Răng Gấu mai phục chỗ này cũng cùng một lúc đứng lên từ địa điểm ẩn núp! Lũ người kia nhìn về hướng thôn, ngay sau đó mở máy bộ đàm ra!
– Đi! Đi xem thử!
Kẻ đẫn đầu đám sát thủ Răng Gấu chỗ này vung tay lên, mang theo những người khác chạy về hướng thôn. Ngay khi bọn chúng chạy đi chưa được ba bốn mươi thước, đằng sau bọn chúng bỗng nhiên vang lên tiếng súng đòi mạng! Bùi Đông Lai nhìn chằm chằm vào kính ngắm, bóp cò thật nhanh!
Uy lực của súng bắn tỉa trong tay anh bản tọa cực mạnh, viên đạn hẹp dài bắn xuyên thẳng qua cắt rời bả vai một sát thủ Răng Gấu! Một cánh tay và nửa thân người bị bắn bay ra xa, đầu của gã đã lệch qua một bên không còn nằm ngay ngắn trên cần cổ. Phát súng này bắn tên sát thủ vẫn đang chạy về phía trước này xa hơn hai thước. Khi gã vẫn còn đang ở trên không chưa rơi xuống đã tắt thở bỏ mạng, chết vô cùng cực gọn gàng.
Bùi Đông Lai hưng phấn, khóe miệng của anh lão phu hơi nhếch lên, trong ánh mắt có một loại yêu thích máu cực nóng càng lúc càng hiện lên rõ ràng, hơi thở của anh lão phu cũng càng lúc càng dồn dập. Loại cảm giác chiến đấu này, anh lão phu đã từ rất lâu rồi chưa từng được cảm nhận qua. Trước đây mười một năm ở Nội Mông, có bao nhiêu người chết dưới súng bắn tỉa của anh lão phu đã không cách nào đếm được. Nhưng đánh để nói một lần chính là trong cuộc chiến Bùi Đông Lai tham gia từ trước tới này chưa từng để cho một kẻ địch nào sống sót rời khỏi!
Anh lão phu không phải kẻ thích chém giết, mà là biết rõ đạo lý nhổ cỏ không tận gốc, để lại tai họa về sau hết sức nghiêm trọng. Tuy rằng có đôi lúc cách làm của anh lão phu hơi quá khích, nhưng không thể chối bỏ chính làm anh lão phu chưa bao giờ lạm sát kẻ vô tội. Người chết ở trong tay anh lão phu, đã sớm qua con số mười, toàn bộ đều là người đáng chết tội ác ngập trời! Bùi Đông Lai luôn có suy nghĩ cố chấp cho rằng, khi mà pháp luật không cách nào trừng phạt cái ác dương danh cái thiện. Mỗi người đều có nghĩa vụ đứng ra tuyên chiến với thế lực tà ác!
Phật gia nói giết kẻ ác cũng là làm việc thiện, Bùi Đông Lai nói giết kẻ ác không được coi là trái phát luật!
Ở khu vực này, trong cuộc chiến lần này, ngay từ ban đầu khi Bùi Đông Lai bóp cò, nơi này anh ta đây chính là pháp luật! Anh ta đây dùng súng bắn tỉa trong tay tuyên bố án tử hình kẻ địch, cứng cỏi làm sạch hoàn toàn dơ bẩn. Anh ta đây liên tục nổ súng b*n r*, súng bắn tỉa trong tay anh ta đây gần như trở thành súng tự động dành cho lính đánh bộ đột kích. Nhưng mà, mặc dù là dùng với tần suất bắn đạn như vậy, số lượng đạn trúng mục tiêu của anh ta đây vẫn tuyệt vời khiến người cứng cả lưỡi.
Một phát súng làm gỏi một sát thủ Răng Gấu, hoàn toàn không lãng phí một viên đạn nào. Anh ta đây thật giống nhu một tay đao phủ keo kiệt tài nghệ siêu quần, một đao lấy mạng, từ trước giờ chưa từng lãng phí sức lực.
Rất nhanh, mười tên sát thủ Răng Gấu đã có bốn người chết dưới súng bắn tỉa của Bùi Đông Lai. Lúc này anh ta đây đã giết rất hưng phấn, vọt ra khỏi hang động ẩn núp của mình, nâng khẩu súng bắn tỉa nặng ba mươi cân ngang người, không ngừng bóp cò, hỏa xà trong họng súng không ngừng phun ra nuốt vào, rất mau, lại có ba tay sát thủ chết dưới súng của Bùi Đông Lai.
Mười người, trong vòng hai phút bị anh bản vương giết hết bảy!
Hiệu suất giết người như vậy, cách dùng súng chuẩn xác như vậy, mặc dù là những chiến sĩ đại đội tác chiến đặc biệt Đông Bắc Hổ cũng đều tự lấy làm xấu hổ. Đám người kia cũng từng giết người trong lúc thi hành nhiệm vụ, nhưng điều này và việc giết người của Bùi Đông Lai là hai khác niệm khác nhau hoàn toàn, giây phút này anh lão phu đã xem mình trở thành Chấp pháp giả. Anh lão phu đang giết người, chẳng qua là đang chấp hành pháp luật quốc gia mà thôi.
Tuy nhiên, anh ta đây chấp hành càng thêm gọn gàng sạch sẽ mà thôi!
Ba tay sát thủ còn lại bắt đầu bắn trả, bọn chúng nằm sấp trên đất bắn vè hướng Bùi Đông Lai đứng trên gò đất, anh bản vương sắc mặt càng lúc càng bình tĩnh thậm chí không thèm trốn tránh! Một chiến sĩ đại đội tác chiến đặc biệt Đông Bắc Hổ bay người quật ngã Bùi Đông Lai ra đất, một loạt đạn tạc phá trên bãi cỏ không xa đằng sau chúng. Bả vai chiến sĩ này bị đạn sướt qua, máu rất mau đã ướt đẫm quần áo quân nhân của hắn. Vết thương kia tuy rằng không nặng, nhưng ai nhìn thấy cũng phải giật mình.
Bùi Đông Lai nhìn lướt qua vết thương chiến sĩ kia, ngay sau đó giọng điệu lạnh như băng nói:
– Tôi không nói cám ơn đâu, tôi đi giết mấy thằng dám bắn bị thương anh!
Nói xong, Bùi Đông Lai lăn một vòng trên đất, thân thể trùn xuống vọt tới đằng sau gò đất, sau đó xông ra từ một hướng khác. Anh bản tọa chỉ mở một con mắt, một khẩu súng, trong tầm mắt chính là ngực một tên sát thủ! Bắn khi đang di chuyển là kỹ năng rất khó luyện tập thành thạo, cái này cần lực cánh tay mạnh mẽ và ổn định hoàn hảo. Đồng thời còn cần một người có đầu óc tỉnh táo, khi đang ngắm phải luôn duy trì tâm trạng tốt nhất.
Mà bình thường bắn khi đang di chuyển, vũ khí mọi người sử dụng đều khá gọn nhẹ. Như nay Bùi Đông Lai nâng lên khẩu súng bắn tỉa rất nặng, trong lúc di chuyển nổ súng b*n r*, đây còn cần lực cánh tay mạnh mẽ đến mức b**n th** mới có thể hoàn thành được. Sức phán đoán, cũng là thứ không thể thiếu.
Các chiến sĩ khác cũng đã bắt đầu bắn, trước đó còn ở tình hình xấu bây giờ chúng đã hoàn toàn chiếm cứ chủ động. Mười đánh bốn, hiện tại biến thành bốn đánh ba. Tuy rằng bọn sát thủ này huấn luyện rất tốt, nhưng đối mặt với đại đội tác chiến đặc biệt được xưng là tinh nhuệ nhất phương bắc, chênh lệch không phải chỉ có một chút xíu. Dù sao sở trường của những sát thủ này không phải chiến đấu ngoài trời mà là ám sát.
Theo tiếng súng vang lên, tay sát thủ Răng Gấu bắn bị thương chiến sĩ kia, bị Bùi Đông Lai trong lúc di chuyển một phát súng bắn nát đầu, mưa máu văng lên. xen lẫn một ít thứ đồ gì đó màu trắng. Rất nhanh, hai tay sát thủ Răng Gấu sau cùng cũng bị chiến sĩ đại đội tác chiến đặc biệt bắn chết. Đến lúc này, vỏn vẹn mất hết ba phút, mười tên sát thủ Răng Gấu bị bắn chết toàn bộ!
Sau đó, Bùi Đông Lai dẫn đầu, ba chiến sĩ đại đội tác chiến chạy như bay về hướng thôn. Chạy đường dài một cây số đối với bốn người đám người kia, chỉ như một bữa ăn sáng. Không lâu sau, đám người kia đã chạy đến bên ngoài thôn. Mà lúc này đây, trong thôn đã lần nữa trở nên thanh tịnh, không còn một tiếng súng nào vang lên.
Bùi Đông Lai dẫn theo các chiến sĩ đi vào thôn, đã nhìn thấy một đám chiến sĩ cùng Kim Tiểu Chu và Trác Thanh Đế tạo thành một đoàn. Bùi Đông Lai vác súng đi tới, ngay sau đó nhìn thấy Cherenkov bị phế hai tay một chân nằm trên mặt đất. Hắn không nói tiếng nào nhìn người vây xung quanh mình, trong ánh mắt đều là cừu hận!
Bùi Đông Lai chen vào nhìn thử, Cáp Mô, Đại Hùng, Tào Liên cũng có mặt, nhưng duy nhất chỉ có Cường Tử không thấy đâu.
– Cường Tử?
Bùi Đông Lai hỏi.
Kim Tiểu Chu nhìn anh bản tọa một cái nói:
– Cường Tử nói hẳn là còn có một con cá lọt lướt, cậu bản tọa mang theo vài người đi về hướng bên đó rồi!
Kim Tiểu Chu chỉ về một hướng nói.
– Các anh tại sao không đi theo cậu bản tọa!
Bùi Đông Lai rống lên một tiếng nói:
– Lẽ nào các anh không thấy, cái tên Judas Sát thủ đệ nhất Châu Âu kia còn chưa xuất hiện!
Anh bản vương rống lên một riếng, ngay lập tức khiến cho mọi người tỉnh táo nhận ra được. Bùi Đông Lai nói:
– Vây quanh nó làm cái gì, lẽ nào các anh muốn xem nó chết thế nào?
Theo đó Bùi Đông Lai móc khẩu Desert Eagle từ bên hông ra, anh bản vương không chút do dự bắn một phát vào trán Cherenkov, sau đó quát lên:
– Người Đông Bắc Hổ lưu lại quét dọn chiến trường, Báo Tử, Cáp Mô đi với tôi đuổi theo Cường Tử!
Bùi Đông Lai hét lên một tiếng, nhanh chóng chạy thật nhanh về hướng Cường Tử rời đi. Cáp Mô và Kim Tiểu Chu cũng xoay người rời đi, có Cáp Mô tìm kiếm Cường Tử hẳn là không khó!
Mấy người di chuyển rất nhanh, chạy thẳng một mạch ba bốn cây số không thể đuổi kịp Cường Tử. Bùi Đông Lai im hơi lặng tiếng đi theo Cáp Mô đang băng băng chạy trước, mà Kim Tiểu Chu cũng đang vội vã đi theo đằng sau anh lão phu. Đuổi theo xa thêm một cây số nữa, một xác của chiến sĩ đại đội tác chiến đặc biệt Đông Bắc Hổ xuất hiện trước mặt ba người!
Ba người dừng lại nhìn, chiến sĩ này bị một phát súng trúng ngay giữa trán bỏ mạng. Ba người lũ người kia đều biến sắc, ngay nhanh chóng lần nữa đuổi theo về phía trước. Lại chạy đi xa thêm mấy trăm thước nữa, xác chiến sĩ thứ hai của đại đội tác chiến đặc biệt Đông Bắc Hổ xuất hiện, vẫn là một phát súng nát đầu, rõ ràng khả năng dùng súng của người này rất chuẩn xác!
– Nhất định là Judas!
Bùi Đông Lai nói một câu, tức thì dẫn đầu chạy trước.