Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 149: Ninh ninh tập tễnh học đi (tiếp theo)
Trầm Ngạn Khanh giữ chặt đầu của nàng bản vương, kéo vào lồng ngực mình, để nàng bản vương nghe thấy tiếng tim mình, “Kỳ Kỳ.”
”Hửm?”
Lồng ngực chấn động, lọt vào tai là tiếng cười trầm thấp của tên đó, Trầm
Ngạn Khanh nâng tay thưởng thức lọn tóc của cả hai, kéo thêm một vài
sợi, ngón tay thon dài di chuyển linh hoạt, không bao lâu liền bện thành một nút thắt đồng tâm. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ một cái, nút thắt đồng tâm liền rơi xuống.
Trầm Ngạn Khanh ôm nữ nhân ấy, cười nói: “Cái này cho nữ nhân ấy, nữ nhân ấy đừng náo loạn đòi tỉa tóc nữa, được không?”
Lý Minh Kỳ lắc lắc lắc đầu, tóc tán loạn bên má, cô ấy tựa vào trong ngực
tên đó, ngẩng đầu nhìn tên đó, lộ ra một nét cười tươi sáng, “Được rồi, thiếp
cố mà đồng ý với chàng vậy.”
Trầm Ngạn Khanh không biết cô lão phu cười cái gì, chẳng lẽ là mừng rỡ? “Vui vẻ vậy sao?”
Lý Minh Kỳ với tay lấy một cái túi hương từ dưới gối ra, đầu tựa lên bờ
vai của tên đó, nắm tay tên đó bỏ nút thắt đồng tâm vào trong túi.
”Ngạn Khanh, thiếp chưa từng tặng chàng vật gì, túi hương này là thiếp
tự làm, giờ bên trong còn có cả nút thắt đồng tâm từ tóc của thiếp và
chàng, chàng mang theo bên người đi.” Tóc đen nối tình ý, nay nữ nhân ấy dùng
tình kết lưới, hi vọng quấn chặt được trái tim hắn, cả một đời vĩnh viễn không rời.
“… Được.” Nắm chặt lấy tay cô bản vương, cầm túi hương trong tay cô bản vương, tràn đầy cảm động, “Kỳ Kỳ.” Kiếp này tuyệt không phụ cô bản vương.
Hai vợ chồng tựa sát vào nhau, chưa bao giờ gần gũi như thế, qua thật
lâu sau, Trầm Ngạn Khanh mới mở miệng đánh vỡ tĩnh lặng, “Kỳ Kỳ, hôm nay
tâm tình cô bản tọa không tốt, tại sao vậy?”
Cái gì cũng không gạt được hắn bản vương.
Lý Minh Kỳ ôm eo tên đó, thở dài một tiếng, không đáp hỏi lại, “Ngạn Khanh, khi nào thì chúng lão phu khởi hành quay về Thượng Kinh?”
Trầm Ngạn Khanh nhíu mày, không phải Kỳ Kỳ vẫn luôn ngóng trông quay về
sao? Vuốt mái tóc dài của nàng bản tọa, nhẹ tiếng nói: “Mọi việc đã sắp xếp
xong, ngày kia chúng bản tọa liền khởi hành. Bên phía Bắc Minh Sơn Trang, mọi thứ đều đã chuẩn bị quá đỗi đầy đủ, chúng bản tọa chỉ cần qua đó là có thể
vào ở, về những thứ khác, nàng bản tọa ngẫm lại xem còn có thứ gì muốn mang theo không?”
Lý Minh Kỳ khẽ lắc đầu, cô bản tọa không đặc biệt soi mói mấy thứ ăn mặc dùng gì
đó, đúng là chẳng có thứ gì nhất định phải mang theo, cô bản tọa chỉ có chút
nhát gan khi nhớ đến chuyện nhà, nhẹ tiếng nói: “Ngạn Khanh, thiếp hơi e sợ.” Rất sợ nhìn thấy cha mẹ, rất sợ tòa Hoàng Thành nguy nga hùng vĩ
kia, rất sợ một sự việc vượt quá khả năng khống chế của mình, sợ mất đi
rất nhiều thứ hiện đang nắm giữ… Ví như tự do… Ví như gã.
”Đừng sợ, Kỳ Kỳ, hết thảy đều đã có lão phu.” Câu trả lời của tên đó vẫn ngông
cuồng trước sau như một, vẫn vang dội trước sau như một, nhưng lại khiến cô lão phu an lòng hiếm có.
”Ừm, thiếp biết, chàng phải nhớ kỹ, chàng đã hứa với thiếp, chỉ cần
thiếp sống, việc gì chàng cũng đều nghe theo thiếp.” Lý Minh Kỳ nhẹ
nhàng gật gật đầu, trái tim lo lắng tức thì bình tĩnh lại. Nàng lão phu nhớ tới nhắn nhủ của sư phụ Vô Trần Tử trước khi đi, nàng lão phu nghĩ, đã đến lúc rồi.
”Kỳ Kỳ, không phải cô ấy có chuyện gì gạt bản vương chứ?” Trầm Ngạn Khanh nheo
mắt, sau khi Kỳ Kỳ gặp chuyện không may, đám người kia chưa từng rời nhau. Tâm
tư của cô ấy, gã tự nhận đã hiểu rõ như lòng bàn tay, vì sao giờ phút
này, lại có cảm giác như đang từ trong khe hở tràn ra?
”Chàng nghĩ đi đâu vậy?” Lý Minh Kỳ nâng tay che ánh mắt hắn, “Không
được nhìn thiếp như vậy.” Nhìn khiến tâm tình nàng bản tọa hoảng loạn.
”Kỳ Kỳ, nếu trong lòng nữ nhân ấy không có quỷ, thì sao lại sợ?” Trầm Ngạn Khanh nhất quyết không tha.
Lý Minh Kỳ không muốn nói sâu thêm, chống lên bụng hắn, hung hăng ép
xuống, bực bội nói: “Chàng cứ nằm đó đi, thiếp đi tìm Hâm nhi tán gẫu
còn tốt hơn.” Thuận đường đến thăm con trai bị hắt hủi.
”Cô lão phu lão phu còn đang bận nói chuyện tình yêu, không rảnh mà quan tâm đến
cô lão phu đâu.” Trầm Ngạn Khanh gối đầu lên cánh tay, bị cô lão phu đè sắp bầm tím, cũng không giãy giụa, “Kỳ Kỳ, cô lão phu trả lời vấn đề của lão phu đi.”
Hứ, cô lão phu không nghe thấy gì cả.
”Còn đến hai ngày nữa, chờ thiếp đi rồi, tùy chúng muốn tình cảm kiểu
gì mà chả được.” Quần áo trên đất hỗn độn, chẳng phân rõ nổi, không thể
mặc nữa rồi.
Lý Minh Kỳ chân trần bước xuống, đi đến tủ tìm quần áo, đồng thời cũng
tìm giúp hắn một bộ quần áo mới để thay, vẫn không quên thúc giục hắn,“Chàng cũng mau mau rời giường đi.” Áo choàng dài màu xanh ngọc trực
tiếp được ném qua.
Trầm Ngạn Khanh lười nhác bò dậy, ngồi ở trên giường, với cánh tay, chờ cô ấy hầu hạ.
Lý Minh Kỳ trừng tên đó, ngặc nỗi da mặt tên đó dày, bay người nhào đến, cầm
lấy chăn liền quấn lấy tên đó, nghiến răng nghiến lợi, “Trầm Ngạn Khanh,
chàng đừng được một tấc lại muốn lấn một thước.”
Bên trong truyền đến tiếng cười trầm thấp của tên đó, một lực lớn truyền
đến, tư thế cơ thể tức thì đảo ngược, Trầm Ngạn Khanh nhẹ nhàng đè nặng
nữ nhân ấy, cười nói: “Kỳ Kỳ, nữ nhân ấy muốn giết chồng sao?”
”Cút.” Muốn giết cũng sẽ đường đường chính chính mà giết, mưu sát không phải là bản sắc của nữ nhân ấy.
Trầm Ngạn Khanh xốc một góc chăn lên, tìm được môi cô bản vương liền hôn một
cái, trước khi cô bản vương nổi bão liền ngoan ngoãn, nghiêm trang đứng dậy mặc
quần áo, “Nương tử có lệnh, vi phu tuân theo, ngay lập tức rời giường.”
Lý Minh Kỳ tóc tai bù xù từ trong chăn chui ra, với tay cào cào tóc, cúi đầu nhìn, quần áo vừa mặc vào lại nhăn nhúm lần nữa, nàng bản vương oán hận
nghiến răng, quả nhiên dịu dàng gì đó đều là gạt người, Trầm Ngạn Khanh
đúng là đồ đáng ghét.
”Kỳ Kỳ, muốn phu hầu hạ cô ta đây mặc quần áo không?” Trầm Ngạn Khanh tay
chân lanh lẹ, nhanh chóng mặc quần áo, tên đó chỉnh đốn xong liền lộ vẻ mặt chờ mong nhìn cô ta đây.
Vợ chồng cũng có lúc trêu đùa, còn chưa đến mức khiến cô bản tọa tức giận. Lý
Minh Kỳ thầm nhịn cười, ngoài miệng không lên tiếng, mím môi, mặt nhăn
nhó, từ trên giường đứng dậy, chỉ là không thèm nhìn hắn.
Trầm Ngạn Khanh da mặt dày, cánh tay dài chụp tới, ôm ngang lấy nương tử đang không để ý đến mình, “Kỳ Kỳ ngoan, vi phu sai rồi, không nên gây
rối vào lúc tâm tình cô ấy không tốt, đừng nóng giận, được không?”
Lý Minh Kỳ dùng sức kéo tay hắn, chết sống cũng không kéo ra được, “Chàng mới đang tức giận ấy, mau thả thiếp ra.”
Trầm Ngạn Khanh nói năng khép nép, “Nếu Kỳ Kỳ đã không tức giận, vậy cười một cái với vi phu đi, được không?”
Lý Minh Kỳ nhìn bộ dáng giả vờ đáng thương tạm nhân nhượng vì lợi ích
toàn cục của tên đó, hoàn toàn không nhịn nổi, tựa vào lồng ngực tên đó phì
cười vui vẻ, hai tay không ngừng đánh tên đó, “Trầm Ngạn Khanh, chàng trêu
ghẹo làm trò, chọc giận là chàng, dập lửa cũng là chàng, nếu còn có lần
sau, chàng liền cút đến thư phòng mà ngủ.”
”Dạ dạ dạ, đều là lỗi của vi phu.”
Hai vợ chồng cười đùa bước khỏi cửa phòng, đi thẳng đến Bạch Hổ đường.
Vừa vào đến, đúng lúc mấy vị sư ca khác cũng đều có mặt, mà Trầm Ninh Ninh thì đang vờ ngoan ngoãn tựa vào lòng Tuyết Nữ.
”Nếu tất cả mọi người đều đã đến đầy đủ, chọn ngày không bằng gặp ngày,
liền tụ họp đi.” Quân Nho cười đứng dậy khỏi ghế dành cho khách, dặn dò
thị nữ chuẩn bị tiệc rượu.
Trầm Ngạn Khanh phải về Thượng Kinh, Vô Trần cung to như vậy không thể
không có người quản lý, tên đó cũng rộng lượng, tay trực tiếp vung lên,
giao Vô Trần cung cho Tô Diễn và Kiếm Hâm, tên đó chỉ mang theo Ám Long vệ. Đương nhiên, Quân Nho và Phong Thiển Ảnh phải đi cùng tên đó, bằng không
ai giúp tên đó quản lý Bắc Minh Sơn Trang? Ai giúp tên đó trông chừng đứa nhỏ