Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 154: Phải xem tâm trạng
Trầm Ngạn Khanh ngồi cao cao ở vị trí chủ nhà, hôm nay tâm trạng tên đó quả không tệ, cho nên cũng không vội vã đuổi người, vẫy tay ý bảo thị nữ
một lần nữa dâng trà.
Mọi người thấp thỏm không yên, chủ không hỏi, khách tự quyết cũng không
tốt, chỉ đành yên lặng chờ đợi tên đó mở miệng hỏi thăm ý đồ chúng đến.
Lúc này, trong sảnh chỉ nghe hương trà xông vào mũi, tĩnh lặng khiến người xấu hổ. Mấy người đang ngồi, trừ Lăng Vân, đều là ông lão bốn năm mươi
tuổi, lại ngồi giống như trẻ con đi học, đối phương nhìn ta đây một cái, ta đây lại
nhìn nhìn đối phương, trông ngóng nhìn nhau, chờ mong một người nào đó có thể lên tiếng đánh vỡ sự thanh tịnh chết tiệt này.
Điều này cũng không thể trách đám người kia, ai bảo Trầm Ngạn Khanh nổi tiếng
hung tàn mà chi? Năm trước Trầm Ngạn Khanh tổ chức đại hôn, đám người kia ít
nhiều đều có thể cảm nhận được khí thế phi phàm của tên đó, nay gặp lại,
hơi thở của tên đó ẩn sâu như mặt biển lặng yên không sóng, mọi sức mạnh
đều giấu kín, như thế mới thật sự đáng sợ.
Lăng Vân ngồi bên cạnh Phong Thiển Ảnh, dùng sức thoáng chốc với hắn bản tọa bản tọa, hi vọng nhân tài này có thể nể chút tình cảm năm xưa, ít nhiều gì cũng
giúp đỡ một chút, ít nhất đừng ngồi yên đó, vừa uống trà vừa xem cuộc
vui.
Phong Thiển Ảnh vỗ vỗ vai gã bản tọa, cho chút an ủi, tới đây hôm nay đều là lão giang hồ, còn không rõ vì sao ư? Ở đây cũng không còn chuyện của
gã bản tọa nữa, gã bản tọa lười biếng đứng dậy, cười nói với Lăng Vân: “Lăng
huynh, ở đất Lâm Nghi này, cảnh sắc Bắc Sơn đúng là không tệ. Hiếm khi
huynh mới tới đây, bản tọa cùng huynh trưởng tự mình làm chủ, đưa huynh đi
dạo xung quanh, tiện đó cũng thực hiện lời thề không say không về của bản tọa và huynh ngày đó, mời.”
Quân Nho cười khẽ, tên đó đã ngồi tiếp khách cả một buổi sáng, dù quen nhẫn nhịn cũng không nhịn nổi nữa, nghe Phong Thiển Ảnh nói xong, cực kỳ
phối hợp buông chung trà trong tay, “Ngạn Khanh, có lời gì, đệ từ từ bàn bạc với các tiền bối, bản tọa và Thiển Ảnh đưa bạn đi đạp thanh, đến giờ cơm thì nhớ gọi chúng bản tọa.”
”Được, Lăng huynh cứ vui chơi thoải mái nhé.” Đây là câu đầu tiên Trầm
Ngạn Khanh nói sau khi vào phòng, nể mặt Lăng Vân cực kỳ.
Lăng Vân nhận lấy tầm mắt lăng trì của các thúc bá và cả phụ
thân, lắp bắp, “Việc này… Huynh… Bản tọa.” Ai da, tên đó đến là có việc
quan trọng, không phải đến uống rượu ngắm cảnh, các đối phương không giúp
cũng thôi đi, sao lại muốn gây thêm phiền vậy.
”Đi thôi, còn ngơ ngác gì đó.” Phong Thiển Ảnh xoay đầu hắn lão phu lão phu lại, ôm lấy bờ vai của hắn lão phu lão phu, ép buộc kéo đi.
Lăng Vân không biết nội dung vở kịch sao lại phát triển như vậy, trước khi ra cửa còn níu khung cửa không buông tay.
Quân Nho đi theo phía sau hai người, thấy hắn bản tọa bản tọa không phối hợp, quạt trong tay khẽ gõ một cái, “Lăng huynh, mời.”
Không muốn đi cũng không được, gân tay gã đều đã tê rần, lộ vẻ đau đớn bị Phong Thiển Ảnh kéo ra cửa.
Ba người đi rồi, trong phòng càng yên tĩnh.
Trầm Ngạn Khanh nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, tim mọi người theo tiết tấu của tên đó mà đập thình thịch, đợi hơn nửa ngày mới nghe tên đó nói: “Lão chết bầm, rượu cất trong hầm rượu nhà bản vương đều vào bụng lão, lão quên hôm đó vãn bối đã nói thế nào với lão rồi sao?”
Tửu Công đỏ mũi, không kiềm chế được nấc một cái, “Tiểu Trầm à, làm người
phải hiền hậu, phải kính già yêu trẻ, lại nói lần này bản tọa tới cũng không
phải là đến đòi uống rượu.” Năm trước gặp nhau, còn có thể đánh ngang
tay, chỉ cách một năm, lão lại rơi xuống làm bại tướng dưới tay người
bản tọa, sao mà chịu nổi đây, không thể không cảm khái một tiếng, kỳ tài
đó thật đáng ghét mà.
Trầm Ngạn Khanh ung dung gật gật đầu, “Tiền bối, vậy ngài nói xem, lần này đến có gì cần chỉ giáo?”
Tửu Công bị lời của hắn bản vương làm nghẹn, rướn cổ, “Đây không phải vì tất cả mọi người đều nhớ cậu sao, tới thăm cậu một chút.”
”Giờ đã thăm xong chưa?” Mày kiếm xếch lên, giọng điệu thản nhiên, nghe không ra cảm xúc gì.
Đặng Húc thầm than, kẻ này đã khẳng định được địa vị, tương lai mười năm sau – làm mưa làm gió chỉ có thể là tên đó, “Trầm cung chủ, không gạt
ngươi bản vương, lần này chúng bản vương tới là vì muốn xin một lời của ngươi bản vương.”
Trầm Ngạn Khanh gật gật đầu, rốt cục cũng có người nói thẳng, tên đó thưởng thức nhẫn ban chỉ trên tay, không tức thì trả lời.
Một lời? Một lời như thế nào đây?
Lòng Trầm Ngạn Khanh tựa như gương sáng, một Võ Lâm Minh Chủ nho nhỏ
chưa đủ cho hắn lão phu để vào mắt đâu, chỉ cần hắn lão phu cố ý, tùy tiện động động đầu ngón tay, thiên hạ khổng lồ, có gì không chiếm được? Chỉ cần có thực lực, hắn lão phu liền trở thành quy tắc của phương trời này, phải nghe theo hắn lão phu, cho
nên việc lũ người kia cầu xin, hắn lão phu căn bản không hề nghĩ tới.
Nhóm Đặng Húc, Lưu Thiên Thư, Lăng Dục, Phương Tháp dẫn đầu, tới đây bái kiến, mục đích chủ yếu chính là đến canh chừng, nhìn xem thái độ của Vô Trần cung, lũ người kia mới dễ bề đối phó.
Đại hội Võ lâm sắp được tổ chức, các môn các phái đều đang cân nhắc một
vấn đề, chính là Vô Trần cung có thể cho người ra tay tranh đoạt địa vị
Minh Chủ không?
Nếu có, chúng sẽ không tham gia huyên náo, chủ động nhường cho người
tài. Cùng lúc đó, chúng cũng có thể hoàn toàn thở phào một hơi, bên
ngoài đang lan truyền U cốc và Vô Trần cung không đội trời chung, sớm
muộn gì cũng sẽ khai chiến.
Tốc độ ra tay của U cốc nhanh hơn, các môn các phái nhỏ đang âm thầm
muốn quay đầu phản kích càng ngày càng không đếm xuể, chỉ còn thừa lại
đám người kia sinh tồn trong lớp vỏ trung lập, mỗi ngày đều gian nan. Nếu Trầm
Ngạn Khanh có thể đứng ở phía sau, thì thế lực trung lập đám người kia cũng có thể hưởng chút bóng mát của cái cây lớn này rồi.
Nếu Vô Trần cung không ra mặt, thì lũ người kia nên suy nghĩ kỹ về cuộc sống sau này.
Tuy Trầm Ngạn Khanh còn trẻ tuổi, bản thân lại đầy ngạo mạn, nghe nói gần đây hắn lão phu vừa trùng kiến Bắc Minh Sơn Trang, rốt cuộc vị Trầm gia tuổi trẻ này muốn chơi trò gì? Đám người kia ôm tâm trạng trông chờ.