Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 158: Phân cao thấp
Trong Tùng Hạc lâu khách quý chật nhà, liên tục nâng ly cạn chén, tiếng
hô ‘cạn chén’ không ngừng bên tai, ở nơi vốn rất nhao nhác này, vào một khắc đột nhiên cực kỳ im ắng, ánh mắt của nhóm người lũ người kia đều loạt xoạt
quét về phía cửa.
Áo khoác dài toàn thân màu xanh nhạt, Trầm Ngạn Khanh bị mọi người vây
quanh bước vào cửa, con đối phương lạnh lùng sâu xa tùy ý đảo qua, không giận mà uy, khí thế vô hình đè nén khiến mọi người trong lâu không ngẩng nổi đầu lên.
Phong Thiển Ảnh từ phía sau hắn lão phu len lỏi bước vào, không kiềm chế được mà
huýt sáo, “Ngạn Khanh, chúng lão phu tới trễ, đã không còn chỗ trống nữa
rồi.”
”Quân Nho, Thiển Ảnh, hai huynh thay đệ nhiệt tình tiếp đãi khách khứa
đi.” Trầm Ngạn Khanh dặn dò một câu, hắn bản vương nâng chân bước đến cái bàn ở
trước mặt, đây mới là mục đích hắn bản vương đến.
Cả lâu chỉ có cái bàn kia còn chỗ trống, người trung niên này vóc người
cao lớn, toàn thân khoác áo màu đen, ngồi ở đó như một ngọn núi nhỏ, ông lão phu tự rót tự uống một mình.
Phía sau người trung niên đứng một nam một nữ, thấy Trầm Ngạn Khanh đến, với tay ngăn cản, bị người trung niên cản lại, nhìn thẳng vào Trầm Ngạn Khanh, “Mời Trầm cung chủ ngồi, bổn tọa chờ đối phương đã lâu.”
”Đây là lần đầu tiên chúng bản tọa gặp mặt.” Trầm Ngạn Khanh xốc vạt áo khoác dài lên, tự nhiên ngồi xuống, tiếp nhận chén rượu người trung niên đưa
tới, hời hợt uống một hớp, mặt không chút thay đổi nói: “Bản tọa hi vọng đây
cũng là lần cuối cùng bản tọa và ngài gặp mặt.”
”Ha ha… Trầm cung chủ, trong thiên hạ, e là chỉ có cậu dám nói
chuyện như thế với bản tọa.” Người trung niên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như
mắt chim ưng, “Cậu và Trầm Thiên Tư khác nhau một trời một vực, cũng
không biết vì sao Thất Lâu lại coi trọng cậu.” Tiếp đó tươi cười chợt
tắt, nghiêm mặt nói: “Chỉ cần cậu giao ra ba cuốn sau của bí quyết
luyện công, bản tọa cam đoan sẽ không xuất hiện trước mặt cậu.”
”Trao đổi này không có lợi.” Trầm Ngạn Khanh khẽ cười một tiếng, “Sao
vậy? Không ăn trộm nữa, đổi thành công khai chiếm đoạt rồi ư?” Hắn bản tọa tựa
lưng vào ghế, giọng điệu nhẹ nhàng thân thiết, như ngồi đối diện hắn bản tọa là
một người bạn vong niên.
”Trầm cung chủ, cậu là chàng trai anh hùng, dù sao bản vương vẫn lớn tuổi hơn cậu, cậu không nên động võ.”
”Anh hùng thường không có kết cục tốt, không làm cũng được. Ngài cả gan
xuất hiện công khai, không sợ cuối cùng sẽ không thể quay về ư?”
”Cho dù bên ngoài có mười vạn Ngự Lâm quân, lão phu cũng có thể thoải mái quay về, cậu tin không.”
Không phải câu hỏi mà là khẳng định, lộ ra tự tin mạnh mẽ của ông ta đây.
Hai người bốn mắt giao nhau, không có tia lửa b*n r* bốn phía, nhưng
chớp mắt mấy cái bàn xung quanh lại hóa thành tro bụi, chỉ có bầu rượu,
cốc chén và cái ghế dưới thân hai người là hoàn hảo không tổn hao gì.
”Tiếng tăm của U cốc trên thế gian, bản tọa sớm có nghe thấy, vẫn luôn muốn tiếp kiến, nay may mắn gặp được, sao có thể bỏ qua.” Trầm Ngạn Khanh nâng bình rót rượu, chén rượu xoay tròn đưa tới trước mặt người trung niên, “Không
biết nên xưng hô với các hạ thế nào?” Nếu xét về ngôi thứ, người này hẳn đứng thứ ba, chẳng lẽ tên gọi Trọng Tam Lâu?
”Không phải đối phương đã đoán được rồi sao, so với nên gọi lão phu là gì, lão phu càng tò mò về cảnh giới của đối phương hơn, chẳng lẽ đã đạt tới thực lực mọi việc tùy ý rồi sao?” Mắt ưng của người trung niên hiện lên vẻ chấn kinh, than thở: “Trầm gia mấy trăm năm qua, đã bao người tre già măng mọc tưởng đã
luyện thành thần công, đáng tiếc, vào lúc ở đỉnh cao phấn khích đều biến thành một bộ xương khô. Không ngờ đối phương còn trẻ tuổi lại có may mắn
trời ban, khiến cho lòng người ghen tị.” Trong âm điệu không hề gợn sóng lại che giấu sát khí nồng đậm.
”Tam Lâu tiên sinh, ngài muốn đạt được bao nhiêu thì mới có thể cảm thấy thỏa mãn đây? Nắm giữ toàn bộ thiên hạ ư?”
Không thể để kẻ này tồn tại, còn trẻ tuổi mà có thể đạt thành tựu như thế, sau hai năm nữa, chẳng phải có thể lên tới trời ư!
Từ khi Trầm Ngạn Khanh bước vào ngồi xuống liền gây rối, hết thảy đều
chỉ phát sinh trong một cái chớp mắt, hai người chuyện trò vui vẻ, chén
trong tay tới lui lui tới, rượu cứ rót vào, mặc cho bên ngoài sấm vang
chớp giật, một giọt nước cũng không văng ra, đây là cảnh giới mà người
bên ngoài theo không kịp.
Nữ tử áo xanh đứng sau người trung niên đột nhiên mở miệng, cười duyên
nói: “Sư ca, huynh nói xem, mấy vị đại gia của Vô Trần cung đều đến
đây, trên núi có phải sẽ lơ là bảo vệ hay không? Chúng ta đây có nên….”
Những lời còn lại, kiếp này ả lão phu không còn cơ hội để nói ra, bởi vì đầu
và thân ả đã lìa nhau, chết lặng yên không một tiếng động, sau khi ngã
xuống đất thân thể hóa thành không khí, không còn vương chút bụi nào.
Đỉnh quạt trong tay Quân Nho vót nhọn, biến thành một cây dao găm sắc
bén, phía trên loang loáng trắng sạch không một vết máu, hắn ta đây ta đây lấy từ
trong ngực ra một cái khăn lụa cẩn thận lau chùi lưỡi dao, tầm mắt như
con thoi lướt qua đám người, như đang tìm con mồi kế tiếp.
Người ở mấy bàn gần đó té nhào rời chỗ, e sợ bị vạ lây.
Phong Thiển Ảnh thổi bay bột phấn màu xám còn thừa trên tay, thủ thế vái chào đám người Tửu Công đứng phía sau, “Tốt rồi, chúng bản tọa có chỗ rồi,
mời các vị ngồi.”
Lăng Vân giúp Quân Nho kê hai cái bàn vuông vào nhau, lại sắp xếp ghế
ngồi ngay ngắn, cơm thừa rượu cặn trên bàn thì trực tiếp gọi tiểu nhị
của quán dọn hết xuống.
Tiểu nhị hiểu nhiều biết rộng, việc rối rắm hơn cũng gặp mãi thành quen, động tác trên tay hắn vô cùng cực nhanh nhẹn, lau sạch bàn, nhận lấy tiền
thưởng rồi giống như bay chạy vào sau bếp. Không lâu sau liền bưng thức
ăn ra, trên mâm là một bình rượu lâu năm thơm nồng, vài món đặc biệt của quán, còn có một đĩa thịt bò nướng lớn.