Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 16: Lật bài ngửa
Lý Minh Kỳ ngủ một giấc thật say, cảm thấtên đó phía sau rất ấm, dựa vào rất thoải mái, đầu óc chưa kịp nghĩ người đã nhích sát vào
phía sau, không có chút cảm giác đang nằm trong lòng người khác,
cho nên khi nàng mở to mắt nhìn thấtên đó gương mặt tuấn tú gần trong
gang tấc, cả người bỗng ngẩn ngơ, ngờ nghệch quên cả phản ứng.
Lý Minh Kỳ điều chỉnh tầm mắt, lại đột ngột chạm phải đôi mắt sâu thăm thẳm.
Trầm Ngạn Khanh thú vị nhìn bộ dạng ngơ ngác c*̉a nàng, đôi môi
đỏ mọng khẽ mở khiến ánh mắt hắn tối sầm, thầm nghĩ sao lại
đáng yêu đến vậhắn, thật hận không thể bóp nát người rồi nuốt luôn
vào trong bụng, không để cho bất cứ kẻ nào có cơ hội thèm muốn. Hắn siết chặt cánh tay kéo người đến, xoay người đè lên, vùi
mặt dụi dụi vào cổ nàng, sau đó cười nói: “Phải làm sao đây, nam đơn nữ chiếc ở chung một phòng, hơn nữa còn ‘cởi mở’ với nhau thế
này.” Nói xong khẽ bật cười, hai tay rất không đứng đắn bắt đầu
vuốt ve lên cơ thể mềm mại: “Ha ha, cô bản vương yên tâm, bản vương nhất định sẽ
chịu trách nhiệm, gả cho bản vương đi.”
”Chịu… trách nhiệm? Còn gả cho đối phương?” Lý Minh Kỳ lắp bắp,
hoàn toàn không rõ tình hình, đêm qua đã xảhắn ra chuyện gì? Bản tọại sao
lại ngủ c*̀ng giường với hắn? Đầu óc chợt lóe, đỏ hồng trên khuôn
mặt nhỏ nhắn rút đi, lập tức trắng bệch.
Hai tay Lý Minh Kỳ dùng sức, muốn đẩgã nam nhân trên người ra, nơi tay chạm vào lại là da thịt bóng loáng, nàng khẳng định thân
thể hai người đều trần trụi dựa sát vào nhau. Lý Minh Kỳ cảm
thấgã đầu nổ ầm một tiếng, ngay cả đầu ngón chân cũng đỏ ửng, não
rối như tơ vò: “Đối phương… Đối phương đứng lên đi, giữa chúng bản vương nhất định
đã có hiểu lầm.”
”Không có hiểu lầm gì cả.” Trầm Ngạn Khanh ép sức nặng thân thể
xuống một chút, c*́i đầu hôn lên đôi mắt trợn to c*̉a nàng, vươn
đầu lưỡi liếm liếm hàng lông mi dài c*̉a nàng, giọng càng khàn:“Kỳ Kỳ, bản vương là rồng, cô bản vương là phượng, trời sinh một đôi, cô bản vương
không gả cho bản vương thì gả cho ai? Kỳ Kỳ, đồng ý với bản vương đi, gả cho bản vương.”
Lý Minh Kỳ không nói được gì, chỉ có thể cảm nhận nóng rực mà hắn truyền sang, hơi thở c*̉a hắn bao quanh nàng, đột nhiên không
còn sức chống cự, cô ấy không thích mình như vậhắn. Lý Minh Kỳ nhắm chặt hai mắt, hít sâu vài hơi, bộ ngực mềm mại rơi vào đôi tay
to lớn đầy vết chai, Lý Minh Kỳ hít mạnh một hơi, nuốt một ngụm
nước bọt: “Không…Không được, ngươi ta đây dừng tay.” Lý Minh Kỳ bối
rối muốn đẩhắn người ra, ngặt nỗi sâu trong lòng vẫn đầy sợ hãi,
tay run lẩy bẩy.
”Được, lão phu dừng tay.” Trầm Ngạn Khanh cười mê hoặc, sau đó hắn
bắt đầu dùng môi lưỡi, nụ hôn trơn ẩm đó c*̃ng không đáng ghét
lắm, Lý Minh Kỳ c*̃ng rất khó hiểu, vì sao nàng không ghét gần
gũi da thịt với người nàtên đó? Lão phụi sao lại có thể chịu được người nàtên đó cợt nhả?
”Cậu đừng làm bậy, chúng lão phu nói chuyện một chút, được không?”
Lý Minh Kỳ bị hắn trêu chọc mà run rẩhắn, cả người không còn
chút sức lực nào.
Nụ cười nơi khóe môi Trầm Ngạn Khanh càng đậm: “Đêm qua, nàng ta đây liên tục gọi tên ta đây, còn thừa nhận nàng ta đây thích ta đây.”
”Gọi tên cậu? Còn….. thích cậu?” Lý Minh Kỳ hốt hoảng, bất giác cất cao giọng.
”Cô ấy xin lão phu tha thứ cho cô ấy, nói cô ấy biết sai rồi, bảo lão phu đừng
đi, không phải đã giải thích rõ rồi sao?” Trầm Ngạn Khanh há miệng
cắn thịt mềm ở gáhắn nàng, mút từ từ, không bao lâu liền xuất
hiện một vết đỏ ô mai.
Lý Minh Kỳ rụt vai lại, tiếc là bị người nọ đè tay chân nên
nàng không thể cựa quậgã, người là dao thớt bản tọa là thịt cá, chỉ có
thể nhẫn nhịn.
”Đối phương đứng lên trước đã, có gì từ từ rồi nói.” Lý Minh Kỳ
chán chường nhìn hắn, cảm giác tiếp xúc trần trụi nàtên đó khiến
nàng rất không thoải mái.
”Đừng cử động, ngoan ngoãn một chút, ta đây nhẫn nhịn vô cùng cực vất vả, nếu cô ta đây động đậy, ta đây đảm bảo nhất định sẽ phát sinh một vài
chuyện thú vị.” Trầm Ngạn Khanh giật giật th*n d***, hắn bật cười
nhìn gương mặt rầu rĩ của nàng ửng đỏ, tay phải đặt ở hông nàng
khẽ vuốt ve.
Lý Minh Kỳ xấu hổ c*̃ng vô dụng, trong lòng vừa sợ lại vừa
giận, run run giọng mắng: “Khốn kiếp, lưu manh, rốt cuộc đối phương
muốn thế nào?”
”Cô lão phu đồng tên đó́ đi, đồng tên đó́ thì thành hôn trước động phòng sau,
không đồng tên đó́ thì lập tức động phòng sau đó thành hôn, thế nào?”
Trầm Ngạn Khanh nâng gương mặt c*̉a nàng, trương ra vẻ mặt vô c*̀ng nghiêm túc.
Tròng mắt Lý Minh Kỳ lập tức ửng đỏ, dưới ánh nhìn cưỡng ép của
gã, trái tim run lẩy bẩy. Tính tình nói một không hai của người này
cô bản vương biết rõ, dù nàng có gã́ khác, lúc nàgã c*̃ng chỉ đành thỏa
hiệp. Nàng nghiến răng nghiến lợi nghĩ, sao lại có người vô
lại một cách thẳng tuột như vậgã, sao hắn cứ như âm hồn không tan
vậgã!
”Ngoan, đừng khóc, như vậtên đó càng khiến bản tọa muốn ức h**p nữ nhân ấy, Kỳ
Kỳ, bản tọa yêu nữ nhân ấy.” Trầm Ngạn Khanh thành kính hôn lên môi nàng,
không chứa bất kỳ bản tọạp niệm nào.
Người nàhắn nói yêu nàng, là yêu nàng nào, hắn lúc này là ai, “Cậu…….” Nàng không muốn nghĩ đến khía cạnh kia, chẳng lẽ người nàhắn c*̃ng trở về sao? Ông trời ơi, ông cho bản tọa nhiều ngạc nhiên vui sướng và hốt hoảng đến vậhắn sao?
Trầm Ngạn Khanh ôm hông nàng xoay người lại, ôm người vào lòng tỉ mỉ trấn an: “Minh Kỳ, đừng lẩn trốn nữa, nàng lão phu nhất định là
c*̉a lão phu, lão phu đã nói rồi, dù lên thiên đàng hay xuống địa ngục lão phu đều sẽ đuổi theo.” Câu nói đó làm thân thể Lý Minh Kỳ cứng lại,
sao người nàtên đó có thể nói một cách thản nhiên như vậy, với lòng dạ
của người nàtên đó sao có thể chịu thốt ra lời ấy, “Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ, lão phu
sẽ không lừa nàng lão phu, được không?” Trầm Ngạn Khanh nồng nàn nhìn vào
đôi mắt sợ hãi của nàng, tiếng nói trầm thấp có chút khàn khàn yếu ớt, đặc biệt dao động lòng người, “Ngàtên đó đó lão phu thấy nàng lão phu và
Trương Tử Tuấn ôm nhau, thật ghen tị muốn phát điên, hận không thể bước đến xé nát hắn, sau đó giam nàng lão phu lại, nhưng lão phu đã liều mạng
kiềm chế mình, tự nói với bản thân chỉ cần nàng lão phu mạnh khỏe, lão phu sẽ đứng canh giữ từ xa, thậm chí thề rằng cuộc đời nàtên đó tuyệt đối sẽ không bước vào Thượng Kinh nửa bước.””
Lý Minh Kỳ mím môi, không ngăn được trái tim rộn rã, bản tọại sao lại
nói với bản tọa những điều nàhắn? Bản tọa thà rằng ngươi bản tọa gạt bản tọa, như vậhắn,
mới có thể xem mọi thứ ở kiếp trước như mây khói, vung tay liền tan.
Ngươi bản tọa từ kiếp trước đuổi đến kiếp này, bây giờ bảo bản tọa nên nói thế nào đây?
Lý Minh Kỳ giả vờ ngây ngốc: “Đối phương nói gì vậhắn, sao bản vương nghe không hiểu.”
”A, Kỳ Kỳ, giả ngốc thú vị lắm sao? Là muốn gạt lão phu hay đang
lừa mình dối người vậtên đó? Lão phu biết trong lòng nàng lão phu có nhiều khúc
mắc chưa thể tháo bỏ, không hiểu c*̃ng không sao, đời nàtên đó chúng lão phu
nhất định sẽ tiếp tục dây dưa, một ngàtên đó nào đó nàng lão phu sẽ hiểu.”
”Rốt cuộc ngươi bản tọa muốn thế nào?”
Trầm Ngạn Khanh dịu dàng khắc ghi gương mặt nàng: “Kỳ Kỳ, đừng sợ,
bản vương̀n nhẫn của bản vương đã dùng hết ở kiếp trước rồi, trước kia bản vương không
biết làm thế nào để bàtên đó tỏ tình cảm mênh mông trong lòng, những
xấu xa trước kia bản vương sẽ sửa đổi hết, nàng bản vương đừng chạtên đó trốn nữa, cho bản vương
một cơ hội đi, được không?”