Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 161: Đuổi hai cha con ra khỏi cửa (tiếp theo)

Cập nhật lúc: 2026-07-21 10:45:13 | Lượt xem: 4

Trầm Ngạn Khanh nhanh nhẹn, trở mình một cái giữa không trung, bình an
đáp xuống đất, hắn ta đây sờ sờ mũi, đêm qua tiêu hao nội lực quá lớn, hẳn sẽ
không phải là đối thủ của nương tử, liền cất giọng mềm nhũn, “Kỳ Kỳ.”

”Ăn uống no đủ rồi, ngồi qua một bên đi.” Lý Minh Kỳ cũng vứt Trầm Ninh Ninh ra ngoài, hai cha con cùng lúc bị đuổi ra khỏi nhà.

Trầm Ninh Ninh cắn ngón tay, nhếch môi, bé thực hồi hộp, lần đầu được
cha ôm mà, thực là kích động đó? Thấy cha không có ý ném bé
đi, ngại ngùng câu cổ gã, nhẹ nhàng hôn một cái lên cằm Trầm Ngạn
Khanh, hết sức lấy lòng, hô một tiếng thật rõ ràng, “Cha.” Người
đừng chán ghét Ninh Ninh.

Tiếng trẻ con trong trẻo, vô cùng cực dễ nghe, Lý Minh Kỳ ở trên giường nghe mà mũi chua xót, cầm gối ném qua, “Trầm Ngạn Khanh, hôm nay chàng giữ
con, chàng chăm sóc cho tốt, nếu chọc con khóc, đêm nay cả hai đừng hòng về phòng.”

Trầm Ngạn Khanh ôm nhóc con trong lòng, ban đầu động tác thực cứng ngắc, sợ dùng sức một cái liền ôm nghẹn con, nghe thấy lời nói dày đặc giọng
mũi của Kỳ Kỳ, lòng tên đó nóng lên, nghe lời ừ một tiếng, ôm con trai rời
phòng.

Bầu trời trong vắt không mây không gió, thật là ngày thời tiết đẹp hiếm
có, Trầm Ngạn Khanh toàn thân áo gấm thêu mây, đỉnh đầu đeo ngọc quan, trong lòng ôm một đứa trẻ thơm mùi sữa, hai cha con mắt to trừng mắt
nhỏ, thật lâu sau, hắn ta đây mới mở miệng, “Thằng nhóc thối tha, chỉ một lần
này thôi đó, không có lần sau đâu.”

Trầm Ninh Ninh cái hiểu cái không, nằm ở trong lòng thân phụ, bé quá đỗi
ngoan ngoãn, nghi hoặc nhìn hắn bản vương, trong mắt đều là loại tình cảm thân
thiết ngưỡng mộ, “Thân phụ?”

Phượng Nhã và Phượng Ngọc ở ngoài cửa cúi đầu hành lễ, “Cung chủ, ngài
muốn đưa tiểu công tử ra ngoài ư?” Hôm nay mặt trời nhất định đã mọc ở
đằng tây, nhất định là thế, hai tiểu cô nương không thể tin dụi dụi mắt mấy
lần.

”Ừ, chuẩn bị kiệu mềm đi.” Trầm Ngạn Khanh tính toán, hôm nay thành Nam
hẳn sẽ rất sầm uất, mà tâm tình của hắn ta đây có thể miễn cưỡng xem như khá
tốt, hắn ta đây tính đưa Trầm Ninh Ninh đi xem mở rộng tầm mắt. Sở dĩ muốn ngồi kiệu, một là bởi vì mang theo đứa nhỏ, hai là hắn ta đây cũng có thể thoải mái nhắm mắt dưỡng thần nghỉ ngơi một lát.

Lần đầu tiên cung chủ muốn đưa tiểu công tử đi chơi, không chừng cũng là lần cuối cùng. Phượng Nhã nghĩ, cô bản tọa bản tọa nên chuẩn bị chu toàn mọi việc, cho tiểu công tử một lần đầu khó quên, cho nên, kiệu mềm, mỹ nhân, hoa thơm dẫn lối gì đó đều phải có.

Lý Minh Kỳ đuổi hai cha con đi rồi, cô ấy cũng không nằm trên giường
được, đứng dậy mặc quần áo ăn cơm, chờ khi xong xuôi bước ra cửa, vừa
vặn nhìn thấy hoa bay đầy trời cùng đỉnh kiệu biến mất trong vùng núi
non xanh biếc, cô ấy mở to hai mắt, thán phục nửa ngày, nói: “Nhã Nhi,
đẹp thật đấy.”

”Chủ nhân quá khen, nếu không bận việc bếp núc, hẳn đã bảo các tỷ muội
đánh đàn thổi sáo, tiện đó cũng thể hiện khí thế của Vô Trần cung chúng
ta đây.” Phượng Nhã quá đỗi khiêm tốn, cô ta đây ta đây hiếm khi được thấy cung chủ vì tiểu công tử thích mà thỏa hiệp.

Lý Minh Kỳ cứng họng, gật khẽ gật đầu, “Hi vọng chúng chơi vui vẻ.”

”Chủ nhân, đêm qua ngài lại không chịu nghỉ ngơi cho tốt sao?”

Lý Minh Kỳ xoa bóp cái trán đau âm ỉ, “Không sao, bản vương ngồi thiền một lúc sẽ tốt thôi.”

”Chủ nhân, hôm nay là ngày đầu tiên diễn ra đại hội võ lâm, ngài thật
không muốn đi tham gia sầm uất sao?” Tiểu Chủ nhân đã đi cùng cung
chủ, cô ấy bản vương cũng rất muốn đi, Phượng Ngọc thầm sốt ruột.

Lý Minh Kỳ lắc lắc đầu, cười nói: “Hôm nay không có việc gì, bản vương cho các em nghỉ một ngày, muốn đi đâu thì cứ đi.”

Phượng Ngọc hoan hô một tiếng, ôm Lý Minh Kỳ nhảy thật cao, “Chủ nhân, Ngọc nhi yêu người chết mất.”

”Chơi thì cứ chơi, nhưng nhất định phải chú ý yên ổn.” Lý Minh Kỳ cũng
không quá lo lắng, có Trầm Ngạn Khanh ở gần đó, nhất định sẽ không để
người một nhà chịu thiệt.

”Dạ, bọn nô tỳ tuân lệnh.” Phượng Nhã và Phượng Ngọc liếc nhau, tạm biệt Lý Minh Kỳ, đuổi theo cỗ kiệu.

Lý Minh Kỳ bất đắc dĩ lắc lắc đầu, trong viện ánh mặt trời sáng lạn, ngoài
này chỉ còn lại một mình nữ nhân ấy, thật thanh tịnh hiếm có, duỗi cánh tay,
không kiềm chế được liền luyện công phu quyền cước.

Thân thể nàng lão phu di chuyển ung dung nhẹ nhàng, vung tay rướn người, chiêu
thức lưu loát liên tục, so với hai năm trước thật khác biệt một trời.
Khóe mắt liếc qua, thấy Quân Nho từ bên ngoài tiến vào, vội vàng ngừng
lại, quan tâm hỏi: “Quân Nho, huynh sao vậy? Sao sắc mặt trầm xuống vậy?”

”Minh Kỳ, Ngạn Khanh đâu?” Ngay cả nho nhã trước kia Quân Nho cũng đánh
mất, chỉ còn lại lo lắng cùng gấp gáp, vừa hỏi vừa nâng bước đi vào
trong phòng.

”Quân Nho, huynh đừng hoảng sợ, có việc gì cứ nói với muội, sáng nay
Ngạn Khanh đưa con ra ngoài chơi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Chuyện
gì có thể khiến Quân Nho mất vẻ điềm tĩnh? Tim Lý Minh Kỳ chợt giật
thót, “U cốc gây ra việc gì rồi ư?”

”Chúng đi đâu vậy, bản tọa đuổi theo chúng.” Quân Nho than nhẹ một tiếng, nuốt lại lời muốn nói xuống, xoay người rời đi.

Lý Minh Kỳ lắc mình ngăn cản, “Quân Nho, đuổi theo sẽ muộn, ai đã xảy ra chuyện? Huynh không nói cũng không sao, chờ muội một lát, muội đi với
huynh.” Lời vừa thốt ra, nàng bản tọa đã xoay người trở về phòng, lấy vũ khí
phòng thân.

Quân Nho còn cố tình muốn chạy, nhưng biết tốc độ của mình không nhanh
bằng nữ nhân ấy, chỉ có thể chờ, thấy nữ nhân ấy quay lại, hắn ta đây lộ vẻ nghiêm trọng nói: “Minh Kỳ, ta đây không cố ý muốn giấu muội, chỉ là không biết nên nói
từ đâu.”

”Nói trọng điểm.”

”Trọng điểm chính là Đương kim Thánh Thượng gạt văn võ cả triều cải
trang đi tuần, trên đường tới nơi này gặp phải ám sát, chúng bản vương phải đến cứu giá trước khi Trọng Tam Lâu đến đó.” Quân Nho sốt ruột, lại
sợ Lý Minh Kỳ hỏi hắn bản vương bản vương Thánh Thượng gặp hiểm nghèo liên quan gì đến
Ngạn Khanh, cũng may nữ nhân ấy chẳng hỏi thêm gì, khiến hắn bản vương bản vương thở phào nhẹ
nhõm.

Sắc mặt Lý Minh Kỳ hơi trầm xuống, xem ra sự việc cũng không lạc quan
như cô ấy tưởng, “Quân Nho, việc này không nên chậm trễ, muội và huynh
chia làm hai đường, huynh cho muội biết việc xảy ra ở đâu, muội đi
trước, huynh ngay nhanh chóng chạy đi gọi Ngạn Khanh đến đây phối hợp.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8