Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 165: Ân oán hôm qua chôn vào lòng đất (thượng-tiếp theo)
Lý Minh Kỳ thân nhẹ như gió, thân pháp phù du đã dùng đến cực
hạn, ánh mắt vàng sáng càng sẫm tối, kiếm khí quét ngang, máu như hoa đỏ nhuộm ướt mái tóc đen của nữ nhân ấy, vọt người định đánh về phía Trọng Tam
Lâu, lại có người cản bước.
Lý Minh Kỳ chăm chú nhìn lại, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên ánh sáng
lạnh, cất lời lạnh băng: “Biểu ca, là huynh ư.” Roi xé gió vừa lướt qua
tai, cô bản vương đã cảm thấy có một hơi thở quen thuộc, không ngờ thật sự đúng
là tên đó bản vương.
”Minh Kỳ, lão phu không thể để muội bước qua.” Sắc mặt Trương Tử Tuấn u ám,
tay trái cầm kiếm, tay phải giữ roi, hai tay nổi gân xanh. Biểu muội
trước mắt khiến hắn cảm thấy xa lạ, xa lạ đến mức khiếp sợ.
”Vì sao?” Không nói đến tình ý trước kia của hắn với cô bản tọa là thật hay
giả, cô bản tọa chỉ muốn hỏi hắn, cái chết của cha mẹ cô bản tọa rốt cuộc có liên
quan gì đến hắn không?
”Lệnh thầy khó cãi, Minh Kỳ, muội đừng làm khó lão phu.” Trương Tử Tuấn cất lời khốn khổ, trong lòng cũng quá đỗi rối rắm.
Tay phải Lý Minh Kỳ cầm kiếm, chỉ xéo về phía trước, cười nhạt một
tiếng, “Ta đây và huynh không cùng đường, huynh đã không chịu nhường bước,
thì đừng trách ta đây không để ý đến tình huynh muội.”
Trương Tử Tuấn đương nhiên biết nàng bản tọa lợi hại, không dám khinh miệt,“Bày trận, không được tổn thương đến tánh mạng nàng bản tọa, sư phụ muốn nàng bản tọa
sống.”
Đội quân áo xanh nghe theo lời hắn, sai đâu đánh đó, trong tay mỗi người
cầm hai thanh kiếm, ba mươi sáu người phối hợp với nhau vây cô ấy trong
trận bảy mươi hai thanh kiếm, Trương Tử Tuấn đứng ở nơi quan trọng của kiếm trận chỉ huy.
Lý Minh Kỳ không sợ bị nhốt trong kiếm trận, nữ nhân ấy chỉ lo lắng đến an
nguy của Vũ Đế, đúng lúc này, chuông ngọc trên cổ tay bắt đầu rung leng
keng, tựa như tiếng của trời, hóa giải lo lắng trong lòng nữ nhân ấy, Ngạn
Khanh, rốt cục chàng cũng đến rồi.
Trường kiếm của Trọng Tam Lâu như cầu vồng, muốn lấy đầu Vũ Đế giữa vạn
quân, kiếm khí tung hoành, không ai chống nổi, chiêu chiêu chớp nhoáng,
thứ còn lại chỉ là chân tay đã bị cắt cụt, máu tươi tràn lan.
”Hộ giá.” Quân Mục Vân với cánh tay ngăn trước người Vũ Đế, bọn hộ vệ cũng thấy chết không sờn vây quanh Vũ Đế.
Vũ Đế thoải mái cười to, thân hình cao to ẩn chứa khí thế mạnh mẽ đến lạ lùng, ông bước lên trước một bước, quát to: “Trọng Tam Lâu, trẫm thật
muốn nhìn xem ngươi bản vương có bản lãnh gì để có thể lấy mạng trẫm.”
”Chết đến nơi mà còn mạnh miệng, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của
cậu, chết đi.” Mũi kiếm mang theo sức mạnh không gì sánh kịp xuyên
qua, phá tan bức tường người, nhắm thẳng vào mi tâm Vũ Đế.
Vũ Đế không hề vút qua, khoanh tay đứng nhìn, chuôi kiếm này cách mi
tâm ba tấc, không rơi nhưng cũng không cách nào tiến thêm về phía trước.
Quân Mục Vân thở phào nhẹ nhõm một hơi, thân mình loạng choạng suýt té
ngã, cũng may được người đỡ. Ông lão phu dùng ống tay áo lau đầu, sau gáy đều là mồ hôi lạnh, trừng mắt liếc nhìn người bên cạnh một cái, đại ý là: sao lại đến trễ thế? Tiếp theo, xoay người hành lễ, khẽ thở dài: “Điện hạ,
cuối cùng ngài cũng đến.” Tiếng nói vẫn còn run rẩy, một khắc vừa rồi
thật sự là chỉ mành treo chuông, nếu trễ thêm một khắc… Ông lão phu không dám nghĩ tiếp nữa.
Trầm Ngạn Khanh lạnh lùng hừ, đứng trước người Vũ Đế, Kỳ Kỳ thường
nói: chuyện hôm qua đã hết, bảo tên đó vứt hết đi, chỉ nhìn về phía trước.
Tên đó cũng đã đồng ý với nàng ta đây, chỉ cần nàng ta đây còn sống vui vẻ thì việc gì
cũng đều đồng ý với nàng ta đây, hiện tại trong lòng tên đó đều là “mọi việc chỉ
cần có ‘Kỳ’ là đủ”.
Thế đó, hắn ta đây có oán gì với Vũ Đế ư? Nếu có, vậy hắn ta đây oán gì đây? Oán ông
không bảo vệ mẹ thật tốt? Oán ông không bảo vệ Bắc Minh Sơn Trang? Hay oán ông nhiều năm qua chẳng quan tâm đến hắn ta đây? Tự hỏi nhiều năm, hắn ta đây vẫn không trả lời được, nếu nghĩ mãi mà không ra thì tội gì phải nghĩ?
Không nghĩ nhiều nữa.
Vũ Đế thấp hơn tên đó nửa cái đầu, hai tròng mắt cơ trí chứa ý cười
nhợt nhạt, dừng ở trên người của thằng bé nằm trong lòng con trai mình,
bàn tay trong tay áo ông không khống chế được mà run rẩy, muốn chạm vào
lại sợ chọc con trai không vui.
”Ông* ạ?” Trầm Ninh Ninh cắn ngón tay, mắt to tò mò đảo quanh chăm chú
nhìn ông, thấy tuổi ông đã lớn, lại đầy vẻ hiền lành, khiến nhóc con vô
cùng có cảm tình, bé con liền mở miệng gọi ông. (*gia gia: ông, ông nội, ông ngoại)
”Ôi… ừ ừ, bản tọa là ông nội.” Vũ Đế vui sướng đáp một câu, hai cánh tay chìa ra, “Bản tọa… Bản tọa có thể ôm thằng bé không?”
Trầm Ninh Ninh hết nhìn Vũ Đế lại nhìn cha lão phu, ôm cổ Trầm Ngạn Khanh, mắt to thông minh chớp chớp, gọi: “Cha lão phu?”
Trầm Ngạn Khanh hơi cau mày, không chối từ, trực tiếp ném Trầm Ninh Ninh trong lòng mình vào lòng Vũ Đế, “Ngoan ngoãn ở đây với ông nội của con
đi.” Đây có thể xem như đã thừa nhận thân phận của đối phương.
Vũ Đế hớn hở đến ngu ngơ, ôm đứa bé nho nhỏ mềm mại trong lòng, hận
không thể ngửa mặt lên trời cười ha hả, khóe môi ông cong lên, trong mắt có lệ sướng vui.
”Hoàng thượng, chúng bản tọa nên vào trong thôi.”
”Đúng đúng, cháu ngoan, nói cho ông nghe nào, con tên là gì?” Vũ Đế vui
sướng cười ra tiếng, hoàn cảnh bên ngoài quả thật không thích hợp cho
trẻ con xem, ôm Trầm Ninh Ninh nhanh chân bước vào lều trại.
Quân Mục Vân ôm quyền xoay người hành lễ với Trầm Ngạn Khanh, bên tai
ông bản tọa truyền đến giọng điệu trong trẻo ngây thơ riêng của trẻ con,
thằng bé nói, ‘ông ơi, cháu ngoan tên là Ninh Ninh’.
Trầm Ngạn Khanh vung tay lên không quan tâm đến ông bản vương, nói với Quân
Nho: “Huynh dẫn người giải quyết hết đi, không được buông tha bất cứ ai, trước khi trời tối phải giải quyết hết mấy thứ phiền phức này cho đệ.”
Quân Nho cúi đầu nhận lệnh, đồng thời lại dặn dò: “Ngạn Khanh, đệ phải cẩn thận.”
Trầm Ngạn Khanh ấm áp trong lòng, nở nụ cười hiếm có với hắn ta đây ta đây, “Đúng
đó, mặc kệ chúng ta đây đang ở nơi nào, cũng đừng thay đổi xưng hô với đệ.”
Tay đang nhấc rèm che của Quân Mục Vân dừng lại một chút, cảm xúc phập
phồng, Quân gia chúng có tài đức gì? Lại có thể được hai đời đế vương
xem là bạn?