Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 170: Ân oán hôm qua chôn vào lòng đất (hạ-tiếp theo)
Trầm Ngạn Khanh nắm chặt bàn tay mềm buốt giá của nương tử, không đáp
lời với lão, chỉ bước qua nhường đường, khẽ vuốt cằm với Phong Thiển
Ảnh.
Hai mắt Tuyết Nữ tràn đầy lệ nóng, được Phong Thiển Ảnh đỡ bước từng
bước một tiến về phía trước, đến khi chỉ còn cách không đầy ba thước,
liền bị Phong Thiển Ảnh kéo lại, lo lắng nói: “Tuyết Nhi, không thể bước thêm.” Một nhân vật hiểm nghèo như vậy, lại đến bước đường cùng rồi,
không thể không đề phòng, lỡ như lão không nhận người thân liều chết
phản kháng thì phải làm sao?
Trọng Tam Lâu cô độc đứng trên đỉnh Tuyệt Vọng cốc, phía sau là vách núi sâu thăm thẳm, phía trước là bóng người được ánh trời chiều vây phủ,
đều là người muốn lấy mạng lão, thật sự là có chắp cánh cũng khó thoát!
Lão phát hiện cuộc đời thật như một giấc mơ, nay tỉnh mộng, lão đột
nhiên không thể rõ cái gì là thật nữa, chẳng lẽ năm mươi năm qua đều đã
sống vô dụng rồi ư?
Ha ha, bên tai vang lên tiếng Thất đệ tức giận khuyên can, đệ ấy nói:
Tam ca, ca đừng cứ khăng khăng một mực, ca được nhiều hơn nữa thì có ích lợi gì? Cuối cùng cũng chỉ là một nắm xương khô, chẳng lẽ ca còn có thể đưa xuống âm phủ đọ với Diêm Vương sao?
A, đời người có gây rối thêm nữa cũng thật cô liêu, nghĩ lại cũng không
gì hơn điều này, “Trầm cung chủ, lời các ngươi bản tọa vừa nói đều là thực?”
Lý Minh Kỳ nhìn nam nhân nhà mình, hai tròng mắt màu vàng tỏa sáng dưới ánh mặt trời rạng rỡ, nhẹ nhàng mở miệng, “Ngạn Khanh?”
Trầm Ngạn Khanh khẽ gật đầu nhận lời, “Lời đã nói ra, tuyệt không đổi ý.”
”Nếu đã thế thì, bé con, đến đây với cha, để vi phụ ngắm kỹ con một chút.” Cả đời này của Trọng Tam Lâu đều sống trong lốc xoáy quyền lợi,
không thể tự thoát ra, ông bản tọa đã làm mất rất nhiều tình cảm tốt đẹp.
”Tuyết Nhi, đừng nghe ông ấy.” Phong Thiển Ảnh lắc mình bước lên, cản đường Tuyết Nữ.
Tuyết Nữ thấy thân phụ như già thêm mười tuổi, nước mắt như châu, “Thiển Ảnh, đó là thân phụ của thiếp.”
Đúng vậtên đó, là cha lão phu sinh ra, nuôi dưỡng, dạy dỗ nữ nhân ấy hai mươi mấy
năm, mặc dù người cha lão phu này có rất nhiều khuyết điểm, mặc dù nữ nhân ấy vô
cùng hận ông ấy, nhưng vẫn cứ thế mà yêu, thế gian này thứ gì cũng có
thể chặt đứt, duy chỉ có máu mủ tình thâm, cốt nhục tình thân là không chặt nổi.
Tuyết Nữ buông tay Phong Thiển Ảnh, đi từng bước một về phía đỉnh vách
núi đen, lệ của cô bản tọa rơi, đáy lòng lại trống rỗng, không thể nghĩ điều
gì, hết thảy chỉ mặc cho bản năng, “Cha bản tọa, chuyện đã đến mức này, cha có hối hận không?”
Trọng Tam Lâu liếc mắt nhìn Phong Thiển Ảnh, lắc lắc đầu, có gì phải hối?
Bất quá là được làm vua thua làm giặc, có đánh cược thì phải gánh hậu
quả mà thôi. Cả đời này lão hô mưa gọi gió, chém giết vô số, mặc dù
không thể chết già, cũng đáng giá, “Con ngoan, con có hận ta đây không?”
Tuyết Nữ chìa tay mình về phía tay cha ta đây, tim không tự giác đập nhanh hơn, lắc lắc đầu nói: “Cha, bất kể lúc nào, dù cha không chịu nhận con, con cũng không thể không nhận cha.”
Nếp nhăn nơi khóe mắt Trọng Tam Lâu càng sâu thêm, mặc dù cười, mắt ưng
của lão vẫn lạnh lùng cay nghiệt, “Vi phụ đời này không chịu thiệt, con
đừng rơi lệ vì bản tọa.”
Tuyết Nữ tiến lên nắm chặt tay thân phụ, hai bàn tay này vẫn giống trước đây: bền chắc, đồ sộ và ấm áp. Nữ nhân ấy thoáng chốc, đau lòng nhìn ông, môi
mím cực nhanh, hàm răng cắn chặt, không muốn nghẹn ngào ra tiếng.
Hít thở thật sâu, Tuyết Nữ đột nhiên xoay người quỳ xuống trước Trầm
Ngạn Khanh, cầu xin: “Ngạn Khanh, Minh Kỳ, bản vương van hai người, cho ông ấy
một con đường sống được không? Tội tình gì bản vương đều sẽ gánh thay, được
không?”
Phong Thiển Ảnh bị kẹp ở giữa, hắn lão phu lão phu không thể không giúp Ngạn Khanh
trả mối thù diệt tộc, nhưng đối mặt với người yêu đau đớn cầu xin, sao
hắn lão phu lại đành lòng? “Ngạn Khanh?”
”Tuyết Nhi, tẩu mau đứng lên, có lời gì cứ từ từ mà nói.” Lý Minh Kỳ
nhìn ra bi thương của cô lão phu lão phu, sợ cô lão phu lão phu tổn hại thân mình, nhịn không
được muốn tiến lên, lại bị Trầm Ngạn Khanh chặn ngang ôm lấy.
Trầm Ngạn Khanh lạnh lùng nói: “Đệ có thể không giết ông ấy, nhưng ông ấy phải tự phế võ công, từ nay về sau sống đời ẩn dật.”
”Trầm cung chủ, bản tọa thật cám ơn ngươi bản tọa đã khoan dung rộng lượng, bất quá,
lão phu chỉ nhận tấm lòng. Bé con, con đứng lên đi, trước khi chết phụ
thân muốn tặng cho con một thứ.” Trọng Tam Lâu nâng tay liền điểm trúng
huyệt đạo của Tuyết Nữ, lau lau nước mắt cho nàng bản tọa bản tọa, mềm tiếng động: “Là thân phụ có lỗi với con.”
Tuyết Nữ muốn nói cũng không thể, chỉ có thể liều mạng rơi lệ, trơ mắt nhìn mọi việc xảy ra mà không cách nào ngăn cản.
Khí tức trên người Trọng Tam Lâu trong thoáng chốc liền tỏa ra
ngoài, ban đầu lão muốn thà chết cũng kéo Trầm Ngạn Khanh theo làm đệm
lót, nhưng lão lại nhìn thấy hi vọng tương lai, cho nên ông bản vương muốn
truyền toàn bộ công lực của mình cho con gái.
Trên vách núi cát bay đá chạy, Phong Thiển Ảnh bị từng làn khí đẩy lui
về phía sau, được Trầm Ngạn Khanh nắm bả vai đỡ lấy, hai tay hắn lão phu nắm
thành nắm, không ngừng dùng sức, đôi mắt Phượng nhìn chằm chằm nơi đó,“Ngạn Khanh, Tuyết Nhi không gặp nguy ngập, đúng không?”
”Thiển Ảnh, đừng rối loạn.” Trầm Ngạn Khanh quát khẽ một câu, nói tiếp: “Đừng lo lắng, không có việc gì đâu.”
Lý Minh Kỳ đã từng tự mình trãi qua, cho nên cũng không đặc biệt lo
lắng, cô bản tọa quay đầu nhìn về phía sau, không biết từ khi nào sườn dốc đã
tập trung đầy người, vây nơi này chật như nêm cối, những người này đều
nhìn chằm chằm vào Trọng Tam Lâu, nếu ánh mắt có thể giết người, ông ấy
sớm đã bị lăng trì xử tử, “Ngạn Khanh, dù chàng không giết ông ấy, ông
ấy cũng không sống được đến mai.” Có quá nhiều người muốn ra tay rồi.
”Kỳ Kỳ, nàng bản tọa đừng trách bản tọa tàn độc.” Không tàn độc thì không bày tỏ hết mối hận trong lòng hắn bản tọa.
”Sao có thể chứ? Ngạn Khanh, dù chàng không có tim, thiếp vẫn thích.” Lý Minh Kỳ tựa vào lòng tên đó, ngẩng đầu cười với tên đó.
Gió núi dần tắt, biển người khắp núi lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người
đều muốn tận mắt nhìn thấy một thế hệ kiêu hùngcuối cùng sẽ có báo ứng thế nào.