Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 172: Ngoại truyện thứ nhất
Đêm dài yên tĩnh, Lý Minh Kỳ ngồi một mình ngắm trăng, một trận gió thổi tới, ngoài cửa sổ bay vào một người, Lý Minh Kỳ không cần nhìn cũng
biết là ai, hờ hững uống một hớp trà, lạnh nhạt hỏi: “Lần sau có thể vào từ cửa lớn không?”
”Cai ngục nhà cô ấy không ở nhà ư?” Người tới toàn thân đỏ thẫm, mắt hoa
đào liếc trái ngó phải, sau khi xác định không có hiểm nghèo mới dám thả
lỏng cảnh giác.
Lý Minh Kỳ nhoẻn miệng cười, “Đối phương hình dung thực chính xác, yên tâm, chàng vào thành làm việc, ngày mai mới về.”
”Ai nói bản vương sợ tên đó chứ?”
Lý Minh Kỳ buồn cười, “Không ai nói ngươi bản tọa sợ chàng cả, nếu đã đến rồi, ngồi xuống đây đi, uống với bản tọa hai chén nhé?”
”Giai nhân đã mời, Nhã Tụng đương nhiên tuân lệnh.” Phong Nhã Tụng toàn
thân áo đỏ ngồi xuống đối diện nàng ta đây, nâng bình rót rượu, mùi rượu xông
vào mũi, chỉ ngửi đã khiến người ta đây say mê, khen ngợi: “Rượu ngon, nhắc
tới Bắc Minh sơn trang, điều hấp dẫn ta đây nhất, đương nhiên là mỹ nhân và
rượu ngon.”
”Ngon thì uống nhiều một chút, là do chị dâu cậu tự ủ, rượu như thế
đương nhiên không phàm thường.” Lý Minh Kỳ cười liếc mắt xem xét gã,“Thiển Ảnh biết cậu đến chỗ này của bản tọa không?”
”Lão phu đi đâu sao phải báo với ca ấy?” Giọng điệu Phong Nhã Tụng rất phản
đối, “Kỳ Kỳ, hiếm khi lão phu và nữ nhân ấy mới ngồi một mình, nữ nhân ấy có thể đừng làm cụt hứng vậy không?”
Lý Minh Kỳ ngước mắt nhìn từ đầu đến chân hắn bản tọa, chậc chậc hai tiếng, “Chỉ nhìn mớ quần áo trên người ngươi bản tọa đã đủ mất hứng rồi, Tụng gia, ngươi bản tọa
không thể thay loại quần áo khác sao?” Mỗi ngày thấy Phong Thiển Ảnh đã
đủ buồn nôn, hắn bản tọa bản tọa lại cũng có sở thích này, hơn nữa khuyên bao nhiêu
lần cũng không thay đổi, thật là cứng đầu ngu ngốc.
Phong Nhã Tụng đầu mày đuôi mắt liếc nàng ta đây, nói chưa được ba câu đứng đắn liền bắt đầu vọng tưởng làm xằng làm bậy, “Ha, tiểu Kỳ Kỳ, nàng ta đây thích
màu gì, màu đồng thì sao? Hay nàng ta đây thích màu lúa mạch, hay c** q**n áo
mới được, nếu không ta đây cởi cho nàng ta đây xem?”
Lý Minh Kỳ đã quen việc hắn bản vương động kinh bất chợt, khóe môi nâng lên chút ý cười, vô cùng cực bình tĩnh, “Được, ngươi bản vương cởi đi.”
Từ khi Phong Nhã Tụng làm tiểu thúc, liền siêng năng chạy về Bắc
Minh Sơn Trang, ôm đứa nhỏ một lần hai lượt nhào đến trước mặt Lý Minh
Kỳ, đáng tiếc lần nào cũng bị Trầm Ngạn Khanh mạnh mẽ đá xuống núi, hiếm khi hôm nay họ Trầm không ở nhà, nên cố gắng trộm chút hương, chạm vào tay dù chỉ một chút cũng tốt.
Cái tay lợn từng tấc dời về phía trước, thân mình vừa sắp tới gần, đột
nhiên bên hông căng thẳng, cả người liền cứng lại, hắn bản tọa cứng người
quay đầu nhìn lại, hai tiểu cô nương còn canh giữ ở ngoài cửa, vậy là ai làm
khó hắn bản tọa? Tầm mắt dời xuống, một thằng nhóc bé như củ cải cười với hắn bản tọa, “Ninh Ninh?” Không phải con đang chơi với tiểu nương tử tương lai sao? Chạy về khi nào?
Trầm Ninh Ninh vô cùng cực hồn nhiên đáng yêu, chớp vút qua to nhìn tên đó bản tọa, lộ ra một đôi má lúm đồng tiền, “Thúc thúc, ngài không cần ‘tiểu đệ đệ’ của mình sao? Trước khi đi thân phụ đại nhân có dặn dò, nếu ai dám có
tư tưởng không an phận với thân mẫu, liền để con thiến tên đó, lúc về phụ
thân sẽ dùng hai lượng thịt kia nhắm rượu.”
Gân xanh trên trán Phong Nhã Tụng run run, tên đó không dám xem thường
thằng nhóc này, cười lấy lòng: “Hiểu lầm rồi, Ninh Ninh, con nghe thúc
thúc giải thích, dời dao đi trước đã, được không?”
”Giải thích chẳng khác nào che giấu, nam tử hán đại trượng phu nói một
là một, lề mề không phải nam nhi. Thúc thúc, chẳng lẽ ngài không phải là nam?” Trầm Ninh Ninh nghiêng đầu, mắt to sáng ngời linh hoạt dời dần
xuống, nghi hoặc nói: “Chẳng lẽ đã bị cha nhắm rượu rồi?”
”Minh Kỳ, phàm thường cô bản vương giáo dục thằng bé thế nào vậy?” Phong Nhã
Tụng nghiến răng nghiến lợi, cúi đầu nhìn dao găm bên hông, “Minh Kỳ,
cô bản vương mau quản lý con trai của mình đi.”
Lý Minh Kỳ ở một bên cười xem cuộc vui, “Nhã Tụng, ngươi bản tọa muốn thả ra ư.”
Trầm Ninh Ninh còn nhỏ nhưng lém lỉnh, như chợt bừng tỉnh hiểu ra, “A, con biết rồi.”
”Con biết cái gì hả?” Phong Nhã Tụng cực lực đề phòng, e sợ thằng nhóc
lại phun ra câu chữ khiếp người nào đó, hết sức nghiêm túc mắt to trừng
mắt nhỏ với thằng bé.
Trầm Ninh Ninh ngoắc ngoắc hắn bản vương, kề sát bên tai hắn bản vương thần thần bí bí nói:“Thúc thúc, ngài yên tâm, con sẽ không nói cho người khác biết ngài là
thái giám đâu.”
Dưới chân Phong Nhã Tụng lảo đảo một cái, không để ý tới Lý Minh Kỳ đang cười phá lên, cả cái mặt ‘mau khen con đi’ của thằng nhóc nữa, không
quay đầu lại, tuôn lệ chạy đi.
Ngạn ngữ có câu, cha nào con nấy, nhà lão Trầm không có một ai, không có một thứ gì tốt, các đối phương đều khi dễ người ta đây.
Lý Minh Kỳ lau lau khóe môi tràn nước trà, ôm lấy con trai tự động chui
vào lòng cô ấy, nhéo mũi thằng bé, cười nói: “Nhóc xảo quyệt, xem con đó, trêu chọc làm thúc thúc chạy mắt tăm.”
Trầm Ninh Ninh ôm cổ mẹ bản tọa làm nũng, “Mẹ, Ninh Ninh ngoan nhất, ai
bảo thúc thúc hư muốn ức h**p mẹ bản tọa, nếu có lần tiếp theo, hừ hừ.”
Lý Minh Kỳ cảm thấy vô cùng cực bất đắc dĩ, với tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn
trắng nõn của thằng bé, đau lòng nói: “Sao mặt lại bị thương?”
”Mẹ, con chạy vội, vấp ngã, bị nhánh cây quệt phải.” Trầm Ninh Ninh mặt
không đỏ thở không gấp, tuổi còn nhỏ đã nói dối như chớp, rõ ràng là một vết móng tay.
”Thằng nhóc thối tha, nói dối thì mũi sẽ dài ra đó, nói, có phải lại
cùng Bạch Trản ra ngoài quậy phá rồi không?” Hai tay Lý Minh Kỳ nhéo cái mặt tròn trịa đầy thịt, vờ tức giận nói: “Mau nói thật đi.”
Trong đôi mắt to đen bóng của Trầm Ninh Ninh, ánh lệ lóe ra, trong nháy
mắt chợt đáng thương, nước mắt rơi thành chuỗi, “Mẹ, đều do Ninh Ninh
không tốt, lại chọc giận người, nếu mẹ còn chưa hết giận thì dùng sức
nhéo thêm một chút, trăm ngàn lần đừng tức giận tổn hại bản thân, Ninh
Ninh không dám nữa đâu.”
Lý Minh Kỳ buông nhẹ hai tay, nhận lấy thuốc mỡ bé gái đưa tới, xụ mặt, cẩn thận bôi thuốc cho nhóc con, dặn dò: “Lần sau muốn đánh nhau, thì
đánh với mẹ, không được chạy loạn khắp núi, nếu để mẹ phát hiện cả người con đầy thương tích, thì coi chừng cái mông của con.”
Trầm Ninh Ninh cười xông đến, hôn thật mạnh một cái lên mặt cô ấy, “Mẹ tốt nhất.”
Vào năm đó, Trầm Ninh Ninh ba tuổi, cưỡi Bạch Trản, chạy khắp Tây Giao, Hoàng Thành…