Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 25: Chỉ có thể ngoan ngoãn

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:15:15 | Lượt xem: 2

Trầm Ngạn Khanh cười lộ ra một hàm răng trắng, hôn lên đôi mắt đẫm nước của nàng bản tọa, “Kỳ Kỳ, nàng bản tọa mắng khó nghe hơn cũng được.”

Lý Minh Kỳ tức lên, rất nghe lời mà mắng xối xả: “Ngươi ta đây là kẻ độc ác
nhất thiên hạ, Trầm Ngạn Khanh, ngươi ta đây mau thả ta đây ra, không muốn, ngươi ta đây
đừng không bằng cầm thú như thế.” Cô ta đây cố khép hai chân, sợ hãi nhìn
thoáng qua cái hộp gỗ đã mở ra.

Bên hộp xếp năm thanh ngọc ấm có độ dài như nhau, lại khác nhau kích cỡ, nhỏ nhất chưa bằng ngón tay út, lớn nhất to bằng ba ngón tay, đều dài
khoảng hai ngón tay. Xem sắc ngọc tỏa ra, hẳn là đã được nung bằng
thuốc. Lý Minh Kỳ vô cùng cực uất hận, cũng biết hôm nay khó có thể yên
lành.

“Kỳ Kỳ, thả lỏng chân, nữ nhân ấy vẫn biết là lão phu luôn có nhiều cách để đạt
được mục đích mà.” Giọng có chút lạnh nhạt, nghe lại rất gợi cảm, cũng
rất êm tai, nhưng lời nói lại mang đậm ý uy h**p.

Lý Minh Kỳ chính là loại người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, cô ấy thầm
nghĩ lão phu đã là cá nằm trên thớt, cậu còn không cho lão phu quẫy hai cái sao. Cậu đã muốn ăn lão phu, chẳng lẽ lão phu còn phải nhắm mắt chờ cậu đến ăn
sao? Nhưng hậu quả của việc phản kháng là gì? Lần nào Lý Minh Kỳ cũng
hối hận khi đã muộn màng.

Trầm Ngạn Khanh nói mà cô ấy không phản ứng, hắn cũng không tức giận,
“Vậy cũng tốt, bản vương vốn nghĩ thoa thuốc xong sẽ tha cho cô ấy, giờ bản vương đổi ý rồi.” Hai tay ôm lấy người ngã xuống giường, lót đệm mềm dưới thắt lưng cô ấy, nắm hai chân cô ấy, cột vào cuối giường, kéo thẳng hai chân cô ấy
ra, lộ rõ vùng bí ẩn đã bị dùng quá độ tối qua, ngón tay m*n tr*n, đôi
mắt hắn tối đi vài phần, thương tiếc hỏi: “Đau không?”

“Đối phương nói xem có đau không, lão phu không cần đối phương vờ tốt bụng.” Là do ai gây ra hả, Lý Minh Kỳ khóc đến đáng thương.

“Là do bản tọa không đúng, về sau sẽ chú ý. Kỳ Kỳ, đêm qua nên nhìn hay không nên nhìn, đều đã nhìn hết, cũng đã sờ hết, nàng bản tọa còn xấu hổ cái gì?”
Trầm Ngạn Khanh v**t v* nàng bản tọa một lúc, rồi bắt đầu bôi thuốc cho nàng bản tọa.
Nước thuốc mát lạnh dễ chịu, ban đầu chỉ xoa nhẹ bên ngoài, đến khi một
vật mềm mại chui vào trong cơ thể, Lý Minh Kỳ liền bắt đầu nổi điên,
“Trầm Ngạn Khanh, cậu là tên rùa đen khốn kiếp, cậu mau lấy ra,
không biến bản tọa thành yêu nghiệt thì cậu không vừa lòng có phải không, hu
hu, rốt cuộc Lý Minh Kỳ bản tọa nợ cậu bao nhiêu, sao cậu lại như âm hồn
không tan vậy chứ, hu hu… Trầm… Trầm Ngạn Khanh… Cậu để cho bản tọa
chết thoải mái đi.”

Trầm Ngạn Khanh thấy buồn cười, “Kỳ Kỳ, ai bảo thân thể nàng bản vương yếu đuối đến
vậy, thân mình mảnh mai như vậy sao có thể thỏa mãn đòi hỏi suốt đêm của bản vương? Chúng bản vương còn bên nhau lâu dài, không thể lần nào nàng bản vương cũng bắt bản vương
phải nhẫn nhịn.”

Lý Minh Kỳ đỏ mặt, nói lời lộn xộn, “Trầm Ngạn Khanh, ai bắt đối phương nhịn chứ, đối phương có thể tìm đại vài nữ nhân.”

Những lời này thật đã phạm vào kiêng kị, ngón cái cùng ngón trỏ của Trầm Ngạn Khanh cầm một đầu nhuyễn ngọc*, bắt đầu di chuyển trước sau, Lý Minh Kỳ hoàn toàn thành con rối trong tay tên đó, “Kỳ Kỳ, cô bản tọa nên biết lời nào không thể nói.” (*Ngọc bích hay ngọc Nephrite, khá mềm nên dễ bị trầy. Nephrite kỵ mồ hôi nên
đeo một thời gian ngắn khoảng 1 tháng hoặc ít hơn sẽ thấy bị mờ đục. Vì
thế người bản tọa thường chế tác các vật phẩm trưng bày bằng nephrite, nếu
muốn dùng làm trang sức thì phải phủ lên một lớp keo trong để ngăn chặn
mồ hôi thẩm thấu)

Lý Minh Kỳ tức giận bấu giường, “Ngươi bản tọa là tên khốn kiếp, lưu manh hạ lưu. Trầm Ngạn Khanh, một ngày nào đó bản tọa sẽ giết ngươi bản tọa.”

Trầm Ngạn Khanh không hờn không giận, nàng lão phu mắng một câu, nhuyễn ngọc
liền đẩy sâu một chút. Lý Minh Kỳ bị hắn giày vò mặt đỏ tai hồng, cuối
cùng nổi giận, “Trầm Ngạn Khanh, đời này ngươi lão phu đừng hi vọng lão phu sẽ thích
ngươi lão phu.”

Trầm Ngạn Khanh nghe vậy sắc mặt buồn bã, tên đó cảm thấy tim mình rất đau, tựa như bị nướng trên lửa nóng. Hai tay ôm siết lấy cô bản tọa, giữ thật lâu
mới dần dịu lại, khàn giọng u ám, “Không sao cả, bản tọa yêu cô bản tọa là được.”

“Trầm Ngạn Khanh, rốt cuộc đối phương coi trọng lão phu ở điểm nào, lão phu sửa có được không?”

Trầm Ngạn Khanh đẩy khối ngọc to bằng ngón tay cái vào trong cô ta đây, giúp
cô ta đây mặc quần áo, lạnh mắt cười nói: “Mấy ngày tới cô ta đây tiếp tục giữ
ngọc đó trong người, chờ khi cô ta đây không còn đau nữa, khi cô ta đây hoàn toàn
ngoan ngoãn, khi ta đây nói không cần giữ nữa, lúc đó tùy cô ta đây xử lý.”

“Trầm Ngạn Khanh, cậu không thể làm như vậy.” Giãy một cái, sắc mặt Lý Minh Kỳ liền thay đổi, vật gì đó càng chui sâu thêm vào cơ thể.

“Kỳ Kỳ, bản tọa không nỡ đánh, không nỡ mắng nữ nhân ấy, nhưng nữ nhân ấy lại cố tình
chọc bản tọa nổi giận, cuối cùng bản tọa đành phải nghĩ cách trừng phạt cái tội
phản kháng không nghe lời của nữ nhân ấy, là sai sao?”

Lý Minh Kỳ hiểu ra, cô ấy chính là cá nằm trên thớt, muốn luộc, muốn
chiên, muốn hấp đều tùy ý hắn lão phu, phản kháng, tức giận, mắng mỏ, thứ nhận
được đều là ép buộc.

Trầm Ngạn Khanh kéo tay cô bản tọa đặt lên trái tim mình, “Có cảm thấy không?” Nó cũng có nhịp đập, tổn thương nó cũng sẽ đau.

Trái tim dưới tay đập rất mạnh, Lý Minh Kỳ rút tay về, dời tầm mắt, không muốn nghĩ sâu hơn, “Trầm Ngạn Khanh, ta đây đói bụng.”

Câu trả lời này khá thình lình, Trầm Ngạn Khanh có chút thất vọng, “Được, bản tọa sai người chuẩn bị đồ ăn.”

Lý Minh Kỳ nằm trên giường không muốn xuống, mím môi, sắc mặt ửng hồng.
Ngọc kia là do Phong Thiển Ảnh sai người nấu trong thuốc, hắn bản vương có thể
không thêm chút ý xấu sao? Đương nhiên không thể, trong thành phần đã
thêm chút thuốc thúc tình, gặp nóng hoặc khi ma sát sẽ khiến người bản vương đ*ng t*nh, “Trầm Ngạn Khanh, bản vương van cậu, có thể lấy nó ra không.”

Trầm Ngạn Khanh nhìn vẻ quyến rũ trên mặt cô ấy, có chút mơ màng khao
khát, tên đó ho khan một tiếng, nâng cằm cô ấy lên, hôn vào trán cô ấy, “Kỳ
Kỳ, Thiển Ảnh nói, ngọc ấm có thể đổi màu khi bồi dưỡng cơ thể, cho nên
cô ấy đừng tự làm ra vẻ khôn ngoan. Biết chưa?”

Lúc này xem như cô ấy đã hiểu được cái gì gọi là ‘vật họp theo loài’, đầu tiên Quân Nho lừa biến cô ấy thành con mồi, hiện tại thì Phong Thiển Ảnh âm thầm làm chuyện xấu, còn tên đó Tô Diễn kia cũng không phải thứ tốt đẹp
gì. Mà cái kẻ trước mắt này thì ác đến tận xương tủy, chẳng phải cô ấy đã thành một con thỏ trắng nhỏ ngây thơ bị rơi vào hang sói rồi sao?

Lý Minh Kỳ tức giận không thèm để ý đến hắn bản vương nữa, tự mặc quần áo, chân
vừa đặt xuống đất, eo lưng liền bủn rủn, ngã dúi về phía trước. Trầm
Ngạn Khanh nhanh tay lẹ mắt đưa tay đỡ, ẩn chứa ý cười, ôm lấy eo cô bản vương.“Cẩn thận, khó chịu ở đâu sao?”

Lý Minh Kỳ tức giận hận không thể cắn răng nhổ vào mặt hắn ta đây, tên khốn
kiếp, biết rõ còn cố hỏi. Nàng ta đây khó chịu không muốn đáp lại, cũng không
chống lại việc hắn ta đây đỡ nàng ta đây, đi từng bước nhỏ về phía trước, khi ra đến
bên ngoài, Lý Minh Kỳ đã đẫm mồ hôi.

Phượng Nhã và Phượng Ngọc bưng khay đứng yên một bên nhìn không chớp
mắt, “Các đối phương đều lui xuống đi, hôm nay không cần hầu hạ.”

Lý Minh Kỳ vừa nghe lời này, liền nhận ra có điều không ổn, tức thì để
muỗng trong tay xuống, hai mắt trợn lên, có chút tức giận trừng mắt nhìn tên đó, môi anh đào mím chặt.

“Sao vậy? Vẫn còn tức giận?” Trong mắt tên đó tràn đầy ý cười, múc một
muỗng canh đưa tới bên miệng nữ nhân ấy, “Bản vương xin lỗi được không? Tức giận tổn
hại thân thể, bản vương sẽ đau lòng.”

Nắng ấm xuyên qua cửa sổ mở rộng chiếu nghiêng lên người hắn, tựa như
phủ thêm cho hắn một lớp vàng, nghe hắn mềm giọng dịu dàng, ánh mắt Lý
Minh Kỳ có chút cay cay, rốt cuộc không kháng cự sự ân cần của hắn.

Ý cười trên mặt Trầm Ngạn Khanh càng đậm, “Buổi chiều bản tọa không bận, cùng cô bản tọa ra ngoài dạo một chút, cũng để giải sầu.”

Lý Minh Kỳ khóc không ra nước mắt, mắt đỏ hồng đáng thương nhìn gã, “Chúng bản vương đi đâu?”

Đêm qua Trầm Ngạn Khanh đã nếm được ngọt ngào, mãnh thú ở đáy lòng chẳng những không thỏa mãn ngược lại lòng tham không đáy còn tăng thêm,
“Không phải cô ấy muốn chạy thoát ra ngoài sao? Hôm nay bản vương sẽ đưa cô ấy đi cho thông thuộc đường xá, không tốt sao?”

Mặt Lý Minh Kỳ ngay lập tức trắng bệch, cuống quít khẽ lắc đầu, “Nhưng mà… Trầm Ngạn Khanh, hôm nay bản tọa không muốn ra ngoài.”

“Vậy là cô lão phu muốn ở trên giường với lão phu? Nhưng Thiển Ảnh nói nên đi lại
nhiều một chút, sẽ giúp thuốc phát huy tác dụng.” Trầm Ngạn Khanh nói
nghiêm trang, không chút ngượng ngùng.

“Lưu manh, đối phương chỉ muốn thấy bản tọa xấu mặt, đúng không?” Lý Minh Kỳ tức
đến đỏ mặt, tức đến chẳng nuốt trôi, vốn định dỗi không ăn, ngặc nỗi
người nào đó hoàn toàn không buông tha, “Ngoan, thương nàng bản tọa còn không
kịp đây này. Nàng bản tọa nói xem, chúng bản tọa ăn xong rồi đi hay nàng bản tọa muốn đi
ngay?”

Lý Minh Kỳ đành chịu thiệt, cầm đũa lên lần nữa, ăn từ tốn, thật hy vọng bữa cơm này có thể ăn mãi mãi.

Trầm Ngạn Khanh tựa lưng vào ghế, vô cùng cực kiên nhẫn chờ cô ấy ăn xong,
vừa đợi liền đợi hơn nửa giờ, nữ nhân nhỏ nhắn trước mặt đã ăn hơn
hai chén cơm, tên đó dịu dàng hỏi: “Kỳ Kỳ, có muốn ăn thêm một chén nữa
không?”

Lý Minh Kỳ buông chén đũa, bất nhã ợ một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn tức thì đỏ bừng. Vịn bàn đứng lên, cam chịu nói: “Không ăn, đi thôi.” Chết sớm, đầu thai sớm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8