Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 3: Mẹ con
Lần này, Lý Minh Kỳ vừa bệnh liền mười ngày không ra khỏi cửa, sau khi
khỏi bệnh thì cả người lười biếng không muốn nhúc nhích, trước mặt người khác vẫn nói nói cười cười, khi ở một mình lại yên lặng ngẩn người.
Trương Tử Tuấn đến thăm vài lần đều bị ngăn ngoài cửa, mặc kệ nói gì, Lý Minh Kỳ nói không gặp thì nhất quyết không gặp.
Một ngày đẹp trời, Lý Minh Kỳ hiếm khi mới ra khỏi viện, đứng trong đình nhỏ ở hoa viên giữa hồ ngắm cá, ban đầu còn cho cá ăn, một lúc sau lại
ngẩn người.
Bên tai nữ nhân ấy vẫn lẫn quẫn tiếng rống tuyệt vọng và tan vỡ của người nọ,
trong cái liếc mắt cuối cùng hình như người nọ cũng nhảy xuống, đôi mắt
màu đỏ hung tợn kia nhìn nữ nhân ấy chằm chằm, còn vươn tay muốn bắt lấy hai
tay của nữ nhân ấy, khiến da đầu nữ nhân ấy run lên, đáy lòng khủng hoảng, hít thở
cũng dồn dập không thông.
Buổi tối vừa chợp mắt lại thấy cảnh tượng ngươi ta đây đuổi ta đây trốn, nữ nhân ấy liều
mạng, liều mạng chạy, nhưng dù có chạy tới chân trời hay góc bể, hơi thở của hắn ta đây vẫn như hình với bóng. Nữ nhân ấy trốn không thoát, cuối cùng sụp đổ
ngã sấp xuống. Cánh tay mạnh mẽ rắn chắc của hắn ta đây thít lấy cổ nữ nhân ấy, nữ nhân ấy
không thể nhìn thấy vẻ mặt hắn ta đây, chỉ có thể nghe thấy tiếng gào thét xé
ruột xé gan của hắn ta đây: đừng trốn, xin nữ nhân ấy, đừng trốn.
Ngươi bản tọa đáng sợ như vậy, sao bản tọa có thể không trốn chứ.
Cậu buông tha cho lão phu đi, lão phu van xin cậu, buông tha cho lão phu đi.
Bản tọa buông tha nàng bản tọa thì ai buông tha cho bản tọa đây, Lý Minh Kỳ, nàng bản tọa là của bản tọa, là của bản tọa…
Tuy Lý Minh Kỳ rất hiểu chuyện, cũng không mong manh, nhưng dù sao cũng
được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay yêu chiều cho đến lớn, nàng ta đây
không hiểu việc đời, thực đơn thuần, nàng ta đây luôn thích biểu ca đã lớn lên
cùng nàng ta đây, biểu ca đối xử với nàng ta đây rất tốt, cưng chiều nàng ta đây, yêu thương
nàng ta đây, chọc nàng ta đây cười, giúp nàng ta đây giải buồn, có cái gì đẹp, cái gì tốt đều cho nàng ta đây trước tiên.
Năm mười bảy tuổi, biểu ca đến cầu hôn, nữ nhân ấy vui vẻ đồng ý. Năm đó, nữ nhân ấy đội mũ phượng đeo khăn quàng vai, ngồi trên chiếc kiệu đỏ thẫm, cười
ngơ ngốc, trong lòng tràn đầy chờ mong, tràn đầy yêu mến, ngọt ngào như
uống mật. Nữ nhân ấy nghĩ nữ nhân ấy và biểu ca cũng có thể giống như cha mẹ mình,
không có người thứ ba, sẽ yêu thương đằm thắm đến già. Nhưng nữ nhân ấy thật
không ngờ, tình cảm cũng có thể vỡ tan, thành hôn hai năm nữ nhân ấy vẫn không có tin vui, ngoài miệng tuy dì* không nói, nhưng dịu dàng trên mặt lại
bắt đầu rạn nứt, nói xa nói gần muốn nữ nhân ấy nạp thiếp cho biểu ca. Nữ nhân ấy
uất ức, nữ nhân ấy tiều tụy, cũng may biểu ca vẫn thương nữ nhân ấy, cho nên dù
không cam lòng chúng vẫn phải nhẫn nhịn. (*mẹ của tử Tuấn là dì của Minh Kỳ)
Một năm sau, cha mẹ bị sát hại, ca ca mất tích, biểu ca không thích nàng ta đây cứ sầu khổ cả ngày, bắt đầu cả đêm không về phòng, những ngày này nàng ta đây
như con thú hoang bị nhốt. Nàng ta đây muốn phá vỡ lồng giam, lại không tìm
thấy đường ra.
Gặp Trầm Ngạn Khanh là một việc ngẫu nhiên, hôm đó nàng ta đây đi trên đường,
người nọ tựa nghiêng vào cửa sổ, cánh tay đan trước ngực, ánh mắt vô
cùng rực lửa dừng trên người nàng ta đây. Cảm giác tồn tại mãnh liệt như vậy, muốn bỏ qua cũng khó.
Nữ nhân ấy ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy cánh tay phải của tên đó nâng chén uống
một hơi cạn sạch, sau đó chén rớt xuống, vẻ mặt của tên đó tối tăm mờ mịt,
không cần nói gì Lý Minh Kỳ liền có loại cảm giác chạy trời không khỏi
nắng. Nữ nhân ấy xoay người, gần như chạy trối chết.
Lúc ấy Lý Minh Kỳ chỉ cảm thấy người này rất hiểm nghèo, cũng không hề
nghĩ có liên quan gì đến bản thân, cũng chưa từng nghĩ lần gặp nhau đó
chính là bắt đầu, tên đó đến đòi nợ, bằng cách của riêng tên đó.
Nữ nhân ấy dùng cái chết để trốn tránh, nào biết khi nhảy xuống, lại khiến mọi thứ quay lại thời điểm bắt đầu. Năm nữ nhân ấy mười sáu tuổi, khi sắp trưởng
thành.
Từ đằng xa Lý phu nhân đã thấy con gái ngẩn người, bà chậm rãi bước vào
trong đình nhỏ, đuổi hết nha hoàn bên người, kéo tay con gái, dịu dàng
hỏi: “Kỳ Kỳ, không muốn nói chuyện với mẹ sao? Mấy ngày nay tinh thần
con kinh hoàng, cha và mẹ đều rất lo lắng cho con.” Một đôi mắt đẹp ẩn
chứa tình cảm thân thiết yêu thương.
Lòng Lý Minh Kỳ nặng trĩu, cô lão phu không biết nên nói thế nào với mẹ lão phu, tựa đầu vùi vào lòng mẹ lão phu, nhẹ than, “Mẹ.” Con đau.
“Kỳ Kỳ, sao con cứ yên lặng như vậy, mẹ biết con khó chịu, lại không
biết vì sao, con vẫn luôn là đứa con hiếu thảo, sao lại nhẫn tâm làm cho cha mẹ lo lắng chứ, có việc gì lại không thể nói với mẹ chứ? Hửm?” Lý
phu nhân hôn nhẹ l*n đ*nh đầu con gái, lại vuốt mái tóc dài của con, “Từ nhỏ con đã có chủ kiến, nhiều năm qua cũng không hề làm sai việc gì,
rốt cuộc là ai khi dễ bảo bối của mẹ? Nếu con không muốn nói ra, mẹ cũng không ép hỏi, nhưng con phải hứa với mẹ, con phải mau chóng nghĩ thông
mà vui vẻ lên, không để ảnh hưởng gì tới sức khỏe của con, được không?”
Hai câu này vừa dịu dàng vừa mềm mại, làm cho Lý Minh Kỳ có cảm giác yên ổn, cúi đầu nhẹ giọng “Dạ.”
“Vậy giờ đã có thể trò chuyện với mẹ được chưa? Mấy ngày nay mẹ một mình buồn bực, rất nhớ Kỳ Kỳ.” Lý phu nhân nở nụ cười, không ép hỏi, dời đề
tài thật nhanh.
Lý Minh Kỳ hiếm khi thấy mẹ lão phu lên tiếng làm nũng bèn nở nụ cười, “Mẹ, con đâu phải trẻ con.”
“Đúng vậy, tiểu Kỳ Kỳ đã thành thiếu nữ rồi, đã có thể lập gia đình
rồi.” Lý phu nhân nói đến đây liền liếc mắt đánh giá biểu cảm của con
gái, thấy con gái không có biến hóa gì, hai tay ôm thắt lưng con nữ nhân ấy,
nhẹ giọng hỏi: “Kỳ Kỳ, nói thật cho mẹ nghe xem, con thích Tử Tuấn chứ?”
Lý Minh Kỳ ngạc nhiên, thân mình liền cứng lại, buông mi mắt không nói lời nào.
Lý phu nhân ôm con gái lắc lắc, nói tiếp: “Với mẹ thì không có gì là
không thể nói, nếu con thích, cha con sẽ cho người mai mối, con nói
xem?”
“Mẹ, con…… Với biểu ca con chỉ có tình cảm huynh muội thôi.” Lý Minh Kỳ chưa bao giờ biết chỉ một câu cũng có thể gian nan như vậy. Cô ta đây yêu Trương Tử Tuấn nồng nàn nhất, cũng hận Trương Tử Tuấn sâu đậm nhất. Đối với người kia thì cảm tình lại rất phức tạp, yêu giảm đi, hận như cũng
không còn, đời này không muốn có bất kỳ liên quan gì đến tên đó nữa.
Về phần hắn ta đây, nàng ta đây nghĩ, nàng ta đây thật sợ không dám trêu chọc, nhưng có một
số việc không phải cứ tránh né là có thể trôi qua, ít nhất phải gặp hắn ta đây
một lần, cho hắn ta đây một câu trả lời, giữa hai người mới có thể chấm dứt.
“Kỳ Kỳ, con đang suy nghĩ gì thế? Đừng nói lời trái lòng, phải biết rằng biểu ca con đã đến tuổi thành gia lập thất, nó vẫn chưa cưới vợ chính
vì đợi con cập kê. Tình cảm thân thiết của các con mấy năm nay mẹ đều thấy rõ, sao có thể giấu được mẹ, giờ con nói vậy là muốn lừa gạt
ai đây?” Con gái rối rắm như vậy, Lý phu nhân thầm thở dài một tiếng, không biết
đôi tình nhân nhỏ này lại có mâu thuẫn gì đây?
“Con, con thật sự không muốn gả cho biểu ca.” Lý Minh Kỳ ngẩng đầu khỏi
ngực mẹ, ánh mắt yếu đuối lại kiên quyết, “Mẹ, con thực sự không
muốn gả.”
“Tại sao? Sao đột nhiên lại không muốn? Biểu ca biết con bị bệnh, mỗi
ngày đều tới thăm, con lại không chịu gặp, hay là nó đã ức h**p con?”
Thấy con gái nghiêm túc, Lý phu nhân thật sửng sốt.
“Biểu ca, huynh ấy…… đối xử với con rất tốt, là con không thích, con đột nhiên phát hiện ra.”
“Con có người mình thích rồi?” Lý phu nhân chợt cất cao giọng, nâng đầu con gái, nhìn thật kỹ.
“Không có.” Lý Minh Kỳ lắc khẽ lắc đầu.
Rõ ràng Lý phu nhân đã thở phào nhẹ nhõm, “Được, được rồi, mẹ không hỏi
nữa, đã mấy ngày con không bước ra khỏi cửa, hai ngày nữa đi dâng hương với mẹ, coi như rũ bỏ vận xui.”
Lý Minh Kỳ chỉ có thể gật gật đầu đồng ý, chần chờ một lúc lâu, Lý Minh Kỳ
giữ chặt tay mẹ, thấp giọng hỏi, “Mẹ, ngọc bội con đang đeo, từ
đâu mà có?”