Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 39: HẮN thả để theo

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:45:22 | Lượt xem: 3

Trong Nhã gian cực kỳ im ắng, có thể nghe được cả tiếng kim rơi, Huyết
Sát bị điểm huyệt câm, nằm sấp nơi đó, nhắm mắt không hề phát ra tiếng
động. Phong Thiển Ảnh nhìn cửa sổ vẫn còn đang lắc lư kia, hộ vệ áo đen
vừa rồi là Ám Long vệ của Ngạn Khanh? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà
ngay cả Ám Long vệ cũng xuất hiện? Đáy lòng tên đó có chút sửng sốt khó
tin, quay đầu nhìn về phía Trầm Ngạn Khanh, vẻ mặt tiểu sư đệ muội vẫn như
thường, không biết vì sao lại khiến tên đó có chút lo lắng, “Ngạn Khanh,
người này là ai?”

Trầm Ngạn Khanh lười biếng ngồi tựa nghiêng vào ghế, trên khuôn mặt thon thả nhìn nghiêng không lộ ra vui giận, chỉ đôi mắt như đầm sâu kia
dường như đang nổi cơn gió lốc, “Huynh có thể tự hỏi gã thị.”

Phong Thiển Ảnh thầm suy xét, đã đoán được tám chín phần, rồi vẫn hỏi ra miệng, “Cậu là ai?” Cách khoảng không giải huyệt cho tên đó thị.

Huyết Sát dời tầm mắt, tỏ vẻ dù chết cũng không khai tên chủ nhân của mình, “Muốn giết cứ giết, bớt nói nhảm đi.”

“Chu choa, vẫn còn cứng đầu nóng tính này. Ngạn Khanh, đệ thấy nên lóc
thịt hay ném vào chảo dầu thì tốt hơn?” Phong Thiển Ảnh có chút lo lắng
cho tiểu muội muội, không biết rốt cuộc Ngạn Khanh tính thế nào.

“Vốn chẳng phải là chuyện lớn gì, hà tất phải phiền phức như vậy.” Trầm
Ngạn Khanh chậm rãi uống một ngụm trà, từ chỗ ngồi đứng dậy, đến bên
cạnh Huyết Sát, đôi giày gấm màu tím nâng lên, đá vào tên đó thị, mũi giày
chạm vào người tên đó thị, liền giải huyệt đạo cho thị, nhẹ tiếng nói: “Hôm
nay bản tọa không giết đối phương, chỉ cần đối phương có thể chạy khỏi cánh cửa này, bản tọa liền bỏ qua chuyện cũ, nếu trốn không thoát, ha, làm sai thì phải trả
giá thôi.”

Ánh mắt Huyết Sát chợt lóe, thân thể tức thì lao về phía trước, nhanh
như hổ đói vồ mồi, toàn bộ nội lực đều dồn đến hai chân. Dù là Trầm Ngạn Khanh hay Phong Thiển Ảnh, thị đều không phải là đối thủ của lũ người kia,
mặc kệ Trầm Ngạn Khanh có mục đích gì, chỉ cần còn cơ hội, thị liền muốn thử một lần. Cửa sổ rộng mở kia cách thị gần như vậy, chỉ một nhịp thở
là thị có thể chạy tới, trợn trừng hai mắt, hai chân dậm mạnh lên sàn
nhà, sải một bước dài, cả người như đạn pháo đã lên nòng, nhằm về phía
cửa sổ.

Phong Thiển Ảnh không hề cử động, hắn lặng im nhìn qua. Nhìn Huyết Sát bổ nhào đến cửa sổ, nhìn gã thị gian nan bước từng bước về phía trước.

Huyết Sát hô một tiếng, hai tay nắm chặt khung cửa sổ, chỉ thiếu một
chút, một chút nữa thôi, hy vọng cùng tuyệt vọng chỉ cách nhau một chút
này, phía sau có lực hút truyền đến, lực hút này mang theo ý trêu cậu, nhẹ nhàng rồi mạnh mẽ, khung cửa sổ bị gã thị siết vỡ thành tro bụi, mà
thị thấy được người phía sau cũng siết thịt mình vỡ nát.

Trầm Ngạn Khanh không muốn giết người, hắn nói không giết thì sẽ không
giết, nhưng hắn cũng nói, nếu ngươi bản vương trốn không thoát thì phải trả giá,
trả giá thế nào? Ngay lúc Huyết Sát xoay người chạy trốn hắn đã nghĩ
xong rồi, nếu đã là trả giá, thì chính là sống không bằng chết, bằng
ngược lại, có gì thú vị chứ? Hắn thờ ơ mở bàn tay phải, từng dòng lực
hút từ bàn tay trào ra, ban đầu còn mềm nhẹ, đến cuối cùng lại biến
thành một trận cuồng phong.

Gió mang theo sức mạnh có thể thổi đau người, xé rách da đầu Huyết Sát,
làm cho từng sợi tóc của gã thị dựng đứng, thị đau… nhưng không đau đến ngất, lại khiến người bản tọa chỉ mong được chết.

Ban đầu Huyết Sát còn có thể cắn răng cố nén, tóc rơi từng mảng đầy đất, da đầu vẫn chưa rời khỏi thân thể, thứ rời đi chính là mấy chục năm sức mạnh, lực hút kia càng ngày càng mạnh, nội lực của thị bị xói mòn cũng càng
lúc càng nhanh, một loại thống khổ tan lòng nát dạ đốt cháy ruột gan, rốt
cục tên đó thị không chịu nổi loại thống khổ buốt tim buốt phổi này nữa, khàn
khàn gầm rú ra tiếng.

Trầm Ngạn Khanh nhìn Huyết Sát suy yếu ngã rạp xuống, gió lốc trong mắt
gã cuối cùng cũng tắt, lấy khăn tay trắng nõn lau lau đôi tay vốn không dính một hạt bụi, thờ ơ nói: “Trở về nói với chủ nhân của ngươi bản vương, bản vương
luôn không quá kiên nhẫn, nể chút tình cảm nhiều năm, bản vương cho muội ấy ba
lần phạm lỗi, đây là lần thứ hai.” Khăn lụa màu trắng trên tay gã trượt xuống, uyển chuyển lay động giữa không trung, cuối cùng rơi lên gương
mặt đang dại ra của Huyết Sát.

Một người vốn có võ công cao cường, nếu bị phế hết thực lực sẽ không thể
luyện võ trở lại, đây là tra tấn đến mức nào? Sống không bằng chết hẳn
chính là thế này đây.

“Thiển Ảnh, chúng bản tọa đi thôi.” Cổ tay áo thêu tơ vàng chậm rãi hạ xuống, che giấu đôi tay thon dài có thể hô mưa gọi gió, tên đó nói đi là đi,
không chút do dự.

Phong Thiển Ảnh thầm than thở, tiểu sư đệ muội quả nhiên vẫn rất thiên vị,
bước nhanh vài bước theo sau, “Ngạn Khanh, vì sao lại thả Huyết Sát?”
Loại người như thế, dù không còn nội lực, nhưng trên giang hồ khẳng định vẫn còn một hai người bạn tốt, đến lúc đó chẳng phải sẽ rất phiền phức?

Rốt cục Trầm Ngạn Khanh cũng nhìn thẳng vào tên đó, “Đệ cho muội ấy thêm một cơ hội phạm sai.” Lời nói rất nhẹ, tựa như lá rụng, bị gió thổi nhẹ
nhàng rơi xuống mặt đất, không khuấy được chút bụi bặm nào.

Phong Thiển Ảnh không hỏi nhiều, đáy lòng hắn có chút sợ hãi lại có chút
nguội lạnh, Ngạn Khanh bắt đầu nảy sinh phiền chán với tiểu muội muội từ
khi nào? Xem ra chuyện này chính là cái cớ, đều do hắn một tay dung túng mà thành. Rốt cuộc đã làm sai thế nào, lại khiến hắn tức giận, đến mức
không thể tha thứ?

Chuyện vừa xảy ra trong Nhã gian, Trầm Ngạn Khanh không để trong lòng,
với tên đó mà nói, tồn tại của Triệu Hân Tinh tựa như một hòn đá dưới chân, chướng mắt liền đá văng đi, vướng chân thì trực tiếp nghiền thành phấn, có thể khiến tên đó lo lắng chính là người đứng sau lưng thị.

Đời người chính là một vở kịch vừa bi vừa hài, gã không sợ chịu khổ
cũng không sợ bị thương, chỉ là kẻ nào có ý xấu xa muốn đánh vào người
trong lòng gã, thì đừng trách gã xuống tay độc ác vô tình.

Lúc hai người xuống lầu, vẻ mặt đều rất thản nhiên, không nhìn ra được
điều gì. Tiểu nhị thấy chúng bước xuống, thừa dịp chúng không chú ý,
nhanh như một trận gió chạy lên lầu, buôn bán nhỏ kỵ nhất là chết người, kiện tụng. Vào phòng nhìn lướt qua, liền thấy có người đau đến hôn mê
bất tỉnh nằm dưới sàn, không nguy đến tính mạng, lúc này tiểu nhị mới
thấy nhẹ nhỏm, ân oán gì đó trên giang hồ gã đã thấy nhiều, liền không
quan tâm thêm nữa, xoay người xuống lầu.

Phong Thiển Ảnh lấy trong áo ra một nén bạc, dung nhan tuấn tú sa sầm,
lạnh nhạt nói: “Đây là chi phí sửa sang phòng ốc, người trong phòng các
cậu đừng thèm quan tâm, mặc thị tự sinh tự diệt.”

“À… À, khách quan yên tâm, tiểu nhân hiểu.” Nhiều thêm một chuyện
không bằng bớt đi một chuyện, ông chủ đương nhiên cũng biết nặng nhẹ,
chỉ cần lợi ích của mình không bị thiệt hại, lão quan tâm nhiều làm gì?

Trầm Ngạn Khanh trước tên đó một bước lướt qua cửa khách đ**m, toàn thân
khoác áo đen như vẩy mực, rất đậm rất tối, phơi dưới ánh mặt trời, tựa
như ngọn lửa màu đen bùng cháy, cực lạnh cực rét, khiến không ai dám
nhìn.

Phong Thiển Ảnh nhìn lướt qua xung quanh, tuyệt không thấy bóng dáng Lý
Minh Kỳ, thầm than, con thỏ nhỏ này chạy cũng thật mau, đối phương chạy thì
hay rồi, đâu biết là có bao nhiêu người bị xui xẻo theo đâu.

Bên ngoài gió lạnh thổi mạnh, trên nóc nhà mấy con chim sơn ca vui sướng
ca hót, lông mao trên người chúng bị gió thổi, thoạt nhìn hết sức yếu
ớt, “Ngạn Khanh, chúng lão phu đi đâu đây?”

Trầm Ngạn Khanh nhìn dãy núi nơi xa, vùng núi vẫn xanh biếc, gió thổi
lay động bóng cây, “Đến nơi phải đến thôi.” Áo choàng đen viền vàng điểm bạc nhoáng lên trong gió, tên đó dời tầm mắt nhìn về nơi nào đó, môi mỏng
nhếch thành nụ cười như có như không, tự nhiên phóng khoáng như cây Ngọc đón gió.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8