Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 41: Nhất ngôn đường

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:45:29 | Lượt xem: 2

Huyết Kiều Nhi đi rồi, trong rừng chỉ còn lại một mình Huyết Sát đã bị
phế võ công, một Huyết Sát đã từng muốn lấy mạng nữ nhân ấy, một Huyết Sát còn chưa chết tâm, vẫn tiếp tục muốn lấy mạng nữ nhân ấy. Lý Minh Kỳ trốn ở trên cây, vẫn không nhúc nhích, lòng nữ nhân ấy bắt đầu nảy sinh ý định giết người, cũng không biết là sợ hãi hay hưng phấn, tim của nữ nhân ấy run lên, tay cầm kiếm cũng khẽ run theo.

Lý Minh Kỳ cúi đầu nhìn về phía cái tay cầm kiếm của mình, tay nàng ta đây rất
nhỏ, lá gan của nàng ta đây cũng rất nhỏ, nàng ta đây biết múa kiếm, khi phải phá núi
thì nàng ta đây cũng sẽ đập vỡ vách đá, nhưng riêng việc giết người nàng ta đây sẽ
không làm, không, nói như vậy cũng không chính xác, kiếp trước nàng ta đây đã
từng giết người, nàng ta đây đã giết chính mình. Với mình còn có thể độc ác đến vậy thì đối với cừu địch, sao lại không thể độc ác chứ?

Huyết Sát ăn thuốc quí do Huyết Kiều Nhi đưa cho, vết thương trên người
đã sớm hồi phục, đáng tiếc là nội lực không thể khôi phục, nhưng liên
quan gì chứ? Chỉ cần còn sống, chỉ cần sống đủ lâu, sẽ có duyên gặp được điều đột ngột, một ngày nào đó hắn thị lại đứng lên một lần nữa, sẽ còn
đứng cao hơn trước. HẮN thị không biết ở nơi kín đáo có một thư sinh mặt
trắng đang rối rắm không biết có nên giết thị hay không, nên giết thị
thế nào. Có lẽ bởi vì không biết cho nên không sợ, có lẽ lại vì không sợ nên mới không chút đề phòng. Với loại lão giang hồ như thị mà nói, giữa võ công và kinh nghiệm, kinh nghiệm càng thêm quan trọng. Sau khi ổn
định tâm tình xong, thay một bộ quần áo vải màu tro, trên lưng đeo túi,
bắt đầu đi trên con đường mới.

Lý Minh Kỳ nhìn theo hướng gã thị rời đi, thị đi đâu không còn quan trọng nữa, quan trọng là chính cô ấy cũng không biết mình muốn đi đâu, nếu
không biết, nếu muốn thả để theo, vậy liền đi theo gã thị thôi.

Huyết Sát trở về Lâm Nghi, Lý Minh Kỳ cũng một lần nữa theo vào thành,
thấy gã thị đi vào hiệu thuốc, mua rất nhiều thuốc pha chế sẵn, thấy gã
thị vào tiệm lương thực, mua rất nhiều lương khô.

Lý Minh Kỳ suy nghĩ một chút, tuy rằng chưa từng bước vào giang hồ, ít
nhất cũng từng nghe nói, người này là muốn lặn lội đường xa sao? Vậy
được rồi, cô gái bản tọa cũng dự trữ một ít đồ dùng, bản tọa muốn đi theo đối phương, xem rốt cuộc đối phương muốn làm gì. Cô bản tọa xoay người muốn đến cửa hàng bên
cạnh mua chút thịt bò khô, không ngờ lại đụng phải một người, chưa kịp
nhìn xem người đó là ai, đã cúi đầu áy náy: “Xin lỗi, xin lỗi, bản tọa không
cố ý, không làm đối phương bị thương chứ?”

Người nọ cũng nói theo, “Xin lỗi, xin lỗi, ta đây không cố ý, không làm
đối phương bị thương chứ.” Lộ vẻ ngơ ngốc cười cười, cơ mặt Lý Minh Kỳ liền
cứng lại, người trước mặt trông rất quen, nhưng sao nhớ thế nào cũng
không nhớ nổi?

“Tên đó đó là kẻ ngốc, công tử đừng chấp nhặt với tên đó.” Một thiếu nữ ăn vận trang điểm xinh đẹp lên tiếng.

“Tên đó đó là kẻ ngốc, công tử đừng chấp nhặt với tên đó.” Lại là một trận cười
ha ha ngây ngô, vị cô gái kia kéo lỗ tai tên đó, “Thuận nhi lếu láo, mẹ
ngươi bản vương gọi ngươi bản vương về ăn cơm, mau về cùng tỷ tỷ.”

Thuận nhi? Kẻ trộm!

Đầu óc chợt lóe, Lý Minh Kỳ nhớ ra, không phải ngọc bội của cô ấy đã bị
người này cướp đi sao? Chỉ sau một tháng, sao người này lại biến thành
một kẻ ngốc? Đại nương bán thức ăn bên đường thấy cô ấy mất hồn hồi lâu,
liền cắt ngang suy tư của cô ấy: “Tiểu công tử à, chắc ngươi bản vương không phải
là người vùng này, chưa từng nhìn thấy kẻ ngốc sao?”

Lý Minh Kỳ có chút lúng túng, “Đại nương, lúc trước lão phu từng gặp tên đó, tên đó rất khỏe, có thể trộm cắp xung quanh đây, tràn đầy sinh lực, sao bây
giờ lại biến thành kẻ ngốc?”

“Ngươi ta đây không biết rồi, ác giả ác báo mà, chẳng phải tên đó hay trộm cắp
sao, trộm phải người không nên trộm, bị người ta đây cắt phăng sáu đầu ngón
tay, bị dọa đến điên, nếu không điên, e là mạng cũng không còn.” Đại
nương giơ hai tay lên, bốn đầu ngón tay dựng thẳng, phần còn lại vừa đủ
sáu, “Giờ thì tốt rồi, hàng xóm láng giềng không ai sợ tên đó nữa, mọi
người đều gọi tên đó là Lục Lục Thuận.”

Tên này nghe cũng rất may mắn, nhưng ẩn trong đó có bao nhiêu oán hận và xả giận? Lý Minh Ky chợt muốn thăm dò, “Đại nương, ngài có biết tên đó gây chuyện trúng ai không?”

Đại nương lắc lắc lắc đầu, thổn thức: “Hắn bản vương mất tích một thời gian ngắn, mẹ hắn bản vương gấp đến nỗi đi báo quan, bổ đầu tìm kiếm mấy ngày nhưng không có kết quả, nửa tháng trước hắn bản vương lại tự
xuất hiện ở dưới chân thành, người đã ngốc thành như vậy, án này còn tra xét thế nào được.” Có người đến mua thức ăn, đại nương quay lại chuyên
tâm buôn bán.

Việc này nếu là do ngọc bội, Thuận Nhi bị chặt ngón tay hóa ngốc chính
do nhóm Trầm Ngạn Khanh gây ra, lòng nàng ta đây chợt lạnh, tuy Thuận Nhi là kẻ lọc lừa trộm cắp nhưng vẫn chưa là kẻ gian tà tội ác tày trời, trừng
phạt như thế có phải quá nặng nề rồi không? Lý Minh Kỳ có chút không
thoải mái, thuần túy là do tâm tình, lại nghĩ, với tính tình của những
người đó, hắn có thể giữ được mạng đã là quá may mắn rồi.

Quá may mắn, lời này quả không sai, nếu tên đó không trộm cắp, sao Trầm Ngạn Khanh có thể lần theo ngọc bội mà tìm được cô bản vương? Tim nghẹn lại rồi thở
dài, sống chết của người khác thì liên quan gì đến mình? Hết thảy đều do nhân quả tuần hoàn mà thôi, cô bản vương không giậu đổ bìm leo là đã quá nhân
từ rồi.

Huyết Sát vào Thất Ngôn đường, đã một lúc lâu, Lý Minh Kỳ đã chuẩn bị
xong hành lý, cũng chưa thấy người nọ bước ra. Mặt trước của cửa hiệu
này hết sức phàm thường, thậm chí có chút cũ nát, trước cửa cũng vô cùng cực vắng vẻ, đã là giờ ngọ mà chẳng thấy ai bước vào. Cô ấy thầm nghi ngờ,
lượn hai vòng trước cửa tiệm, giữ lấy một người qua đường hỏi thăm:
“Tiểu ca, làm phiền một chút, Nhất Ngôn đường này buôn bán thứ gì vậy?”

Người qua đường giáp liếc mắt nhìn cô ấy một cái, ánh mắt sáng ngời, vừa
nhìn liền biết là người nơi khác, ngay cả điều này mà cũng không biết,
“Đối phương hẳn là người xứ khác rồi, trong đó bán đồ dùng cho người chết.”

Buôn bán đồ dùng cho người chết? Không phải là bán quan tài sao? Sao lại lấy cái tên văn vẻ như vậy? “Việc này… Cám ơn nhé.” Người qua đường
cảm thấy có chút xui xẻo, chắp tay sau lưng đi mất.

Lý Minh Kỳ do dự, Huyết Sát vào đó làm gì? Nếu tên đó thị vẫn không ra, chẳng lẽ mình cứ phải đứng bên ngoài chờ sao? Cô bản vương liếc nhìn vào trong tiệm,
chẳng thấy bóng dáng Huyết Sát đâu, cũng không thấy quan tài, tiền vàng
mã hay vòng hoa như trong tưởng tượng.

Trán nhíu lại, giữa ban ngày ban mặt có thể bày mưu đặt kế gì chứ? Nàng ta đây
tuyệt không thừa nhận vì tò mò nên mình mới đứng chôn chân ở đây, trên
đời này còn có ai đáng sợ hơn hắn Trầm khốn kiếp kia sao?

Tuy rằng việc buôn bán trong tiệm hết sức vắng vẻ, nhưng trang hoàng bên trong lại rất tinh tế, lộ ra phong cách tao nhã, còn thoang thoảng mùi
thơm, khiến tâm tình người ngửi thấy tức thì thả lỏng. Một người trung
niên ngồi ở sau quầy, thấy lại có người đến, sửng sốt ngẩng đầu lên,
thường thì dăm bữa nửa tháng cũng chẳng hề có ai, vậy mà chỉ hôm nay đã
có đến hai người: “Tiểu công tử, cậu cần gì?”

Lý Minh Kỳ có chút khẩn trương, tay ở sau lưng bắt đầu đổ mồ hôi, “Lần
đầu đặt chân đến vùng này, hôm nay rảnh rỗi, tùy ý dạo quanh, ông chủ
không cần phải tiếp đón đâu.” Trên vách tường đối diện cửa có treo tranh thủy mặc và tranh chữ của danh gia, trên cái giá treo cao ở
hướng đông bày các loại đồ cổ, xem kỹ sẽ thấy không ít đồ vàng bạc đồng
vừa mới được khai quật, triều đại nào cũng có, rất nhiều vật dụng được
gia đình quan lại quyền quý chôn theo, là đào trộm sao? Nhưng sao lại
dám quang minh chính đại bày bán ở đây? Nếu vậy việc buôn bán đồ dùng cho người chết kiểu này thật không thể lỗ.

Phía tây treo một bức tranh, trên đó là một tòa lầu cao cao, Lý Minh Kỳ
xem đến mê say, đến khi quay người lại, tinh thần, nhịp thở đều rất dồi
dào.

Quan Tưởng đồ*? Lý Minh Kỳ thật không bình tĩnh nổi nữa, rốt cục
Nhất Ngôn đường nho nhỏ này có lai lịch thế nào? Tuy khí thế trên người
người trung niên kia giấu khá sâu, nhưng vẫn khiến nữ nhân ấy có cảm giác như
biển sâu sông rộng, một ngón tay của người bản tọa cũng có thể lấy mạng nữ nhân ấy, Huyết Sát có liên quan gì với của tiệm này? (*là bức tranh mà tư tưởng của người xem sẽ bị chìm vào trong đó

Người trung niên lộ ra khí chất thư sinh, tao nhã, dưới cằm nuôi chòm
râu dê, nhìn ông rất yếu đuối, hình như hai chân đi lại không tiện, xe lăn dưới chân không cần người đẩy, hai cái bánh xe tự chuyển động. Nam nhân di chuyển ra khỏi quầy thấy Lý Minh Kỳ đang suy tư, ông liền ở một bên
lặng im chờ đợi, chỉ là trong mắt lộ ra ánh nhìn thích thú.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8