Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 51: Đường cùng

Cập nhật lúc: 2026-07-21 07:00:41 | Lượt xem: 2

Trong Noãn Các có đốt hương, hương có tác dụng thúc tình, dường như nam
tử đã ngà ngà say, thấy Lý Minh Kỳ bước ra, con đối phương nhanh chóng sâu thêm
vài phần.

HẮN Nhân thướt tha nhún người “Gia, đã kiểm tra, không phải là trinh nữ.
Nhưng lưng vị thiếu nữ này lại có hình xăm phượng hoàng lửa, gia tỉ mỉ
thưởng thức, sẽ có ý vị tuyệt vời.”

“TÊN ĐÓ Nhân, làm tốt lắm, gia sẽ thưởng. Được rồi, các ngươi bản vương lui xuống hết đi, đóng luôn cửa lại cho gia.”

“Ô, gia, đúng là đối đãi đặc biệt mà, đây là lần đầu GÃ Nhân thấy ngài
thương hương tiếc ngọc đó.” GÃ Nhân cười nói một câu, thấy tốt liền lui,
chỉnh đốn trang phục, nhún người rồi cùng tất cả nô tỳ lui ra.

Cánh cửa bằng gỗ lim thong thả mà vững vàng khép lại, lách cách một
tiếng, cửa bị khóa chặt. Bởi vậy mà ánh sáng bên trong có chút âm u, tia nắng ấm màu vàng xuyên qua ô cửa sổ rọi vào phòng.

Lò hương càng đượm, trán Lý Minh Kỳ càng thấm đẫm mồ hôi. Nam tử ngồi
tít trên cao, lười biếng dựa nghiêng trên ghế, hai mắt không chớp nhìn
chằm chằm giai nhân đang mong manh quỳ trên mặt đất.

Trong phòng hết sức tĩnh lặng, ánh mặt trời hết sức ấm áp, một nam một nữ,
quần áo đều không chỉnh tề, hương thơm càng lúc càng ngào ngạt, nếu cứ
như vậy, hậu quả thế nào, cô lão phu liền hiểu rõ.

Lý Minh Kỳ cầu mong kỳ tích xuất hiện, trong mắt nữ nhân ấy cũng theo đó mà
xuất hiện vẻ cầu xin. Cũng không hiểu tại sao, nam tử nhìn thấy mà đáy
lòng như nhũn ra, hắn cười lắc lắc lắc đầu, lấy một viên trân châu tròn trịa
xinh xắn trên bàn, búng về phía Lý Minh Kỳ, sức dùng vừa phải, giải
huyệt cho nữ nhân ấy “Mỹ nhân rơi lệ luôn có sức mê hoặc lớn, nữ nhân ấy đừng khóc,
bản vương chưa bao giờ ép buộc người.”

Lời của nam nhân có thể tin sao? Có lẽ người khác sẽ tin, nhưng nàng ta đây thì không, Lý Minh Kỳ ngọ ngoạy đứng dậy, theo bản năng lui về phía sau,
trộm nhìn hắn. Nam tử này thật trẻ, có lẽ chỉ trên dưới hai mươi, gương
mặt xinh đẹp có chút mềm mại, đôi mắt hoa đào như biết cười, lúc mỉm
cười sẽ cực kỳ quyến rũ. Lý Minh Kỳ cảm thấy trên người nam nhân này
chất chứa sự ph*ng đ*ng, tha thiết cầu xin: “Vị công tử này, thật có
lỗi, ta đây không cố ý xông vào, ngươi ta đây là người rộng lượng, xin hãy để ta đây
đi, được không? Ta đây tuyệt đối sẽ không kể với bất kỳ ai, ta đây cam đoan.”

Nam tử ‘ừm’ một tiếng, không nhúc nhích, hỏi ngược lại: “Cô ấy biết ca hát không?”

Lý Minh Kỳ cắn môi, lắc lắc lắc đầu.

Nam tử có chút thất vọng “Vậy cô bản tọa biết múa chứ? Nếu cũng không biết múa, vậy chúng bản tọa liền trực tiếp làm việc chính.”

Việc chính là việc gì? Không cần nghĩ cũng biết, câu nói đầy uy h**p vừa thốt ra, Lý Minh Kỳ hoàn toàn xác định, lần này thật sự trốn không
thoát, cô ấy đành thỏa hiệp “Múa, có biết một chút.”

Nam tử cười vỗ vỗ tay “Vậy nàng bản tọa múa một khúc được không? Nếu bản tọa vừa lòng, hôm nay sẽ không động đến nàng bản tọa, nàng bản tọa không được cò kè mặc cả.”

Lý Minh Kỳ nuốt nước bọt, lần đầu tiên hận chính mình vì sao lại chạy
trốn, nàng bản tọa có thể chịu được Trầm Ngạn Khanh đòi hỏi suốt đêm. Nhưng nam
nhân này chỉ mới dùng ánh mắt tuần tra trên người nàng bản tọa đã khiến nàng bản tọa khó chịu, nếu gã chạm vào, sợ là cũng không khác gì bị rắn nuốt tươi.

Trầm Ngạn Khanh, cậu ở đâu? Có biết cô bản tọa đang bị người cợt nhả không?
Cô bản tọa thầm nghĩ, chân bước nhẹ nhàng, ngón trỏ khép cùng ngón giữa, chậm
rãi xoay múa.

Dạo gần đây, mỗi ngày Trầm Ngạn Khanh đều tự tay dạy cô ấy luyện kiếm,
nếu cô ấy làm sai hoặc khiến tên đó không hài lòng sẽ bị tên đó hung hăng khi
dễ một hồi, vì để tên đó không có cớ mượn chuyện gây sự, đương nhiên cô ấy
sẽ chăm chú luyện tập, lúc này cô ấy múa cứ như “hoa rơi vấn tình” (lấy từ câu “hoa rơi có ý”, ý cả câu là mượn điệu múa để tỏ tình).

Nam tử xem không thoáng chốc, ánh mắt từ cổ lưu luyến chuyển đến lưng, sau
đó dừng lại trên hình xăm phượng hoàng lửa như ẩn như hiện. Theo từng
điệu múa, phượng hoàng lửa như bay lên, hết sức lôi cuốn. Nếu đè xuống
dưới người, sẽ có bộ dạng gì? Nam tử cảm thấy bụng dưới căng đau, dục
vọng của gã bùng cháy.

Một viên ngọc b*n r* khỏi tay hắn, Lý Minh Kỳ cảm thấy sau lưng chợt
lạnh, lụa mỏng phất phơ từng mảnh như tuyết bay rơi xuống trước mặt
nàng bản tọa. Thầm hốt hoảng, bước chân tức thì dừng lại, nàng bản tọa không kiềm chế được
tức thì lui về phía sau, nhẹ nhàng phi thân ra phía sau bình phong, túm một cái áo choàng khoác lên người, tiếp đó định nhảy cửa sổ trốn
ra, đáng tiếc cửa sổ cũng bị khóa từ bên ngoài, nàng bản tọa quay lại trừng mắt
nhìn hắn “Rốt cuộc ngươi bản tọa muốn làm gì? Không sợ bị quả báo sao?”

Ánh mắt nam tử say mê nhìn cô ta đây “Cô ta đây có thể gọi ta đây là Nhã Tụng, cô ta đây
yên tâm, ta đây sẽ chịu trách nhiệm, qua tối nay, ngày mai ta đây liền đến nhà
cô ta đây cầu hôn. Được không?”

“Hôm nay cậu thả bản vương, người nhà của bản vương nhất định sẽ cảm tạ thật sâu, bản vương cũng sẽ mang ơn cậu. Bản vương thấy công tử tuấn tú lịch sự, bên người lại
có muôn hồng nghìn tía nương nhờ, cũng đều xinh đẹp hơn bản vương, sao công tử
lại phải làm khó một người đã có chồng?” Ánh mắt Lý Minh Kỳ ửng hồng,
nhìn hắn bước xuống giường, nàng bản vương chạy nhanh ra sau bàn, cảnh giác nhìn
hắn.

“Nam nhân của nữ nhân ấy là ai? Lại khiến nữ nhân ấy trung thành với gã như vậy?”
Nam tử ngắm nghía một chuỗi ngọc trong tay, Lý Minh Kỳ đã biết uy lực
của những hạt ngọc nằm trong tay hắn, thấy hắn tới gần thêm một bước, lòng càng bối rối, biết hôm nay khó mà chết yên lành, liếc mắt nhìn thấy ấm
trà đặt trên bàn, chộp nhanh lấy một mảnh nhỏ đặt lên cổ “Không được đến gần.” Tay run run ấn vào một cái, ngay lập tức nhuốm máu.

Bước chân của nam tử dừng một chút, máu đỏ hết sức chói mắt, tên đó không tự giác mà nhíu mày “TÊN ĐÓ Nhân không nói với nữ nhân ấy là không được có ý định
phản kháng chọc giận lão phu sao?”

“Tại sao lão phu phải nghe lời nữ nhân ấy ấy, cậu đứng yên đó.” Tay nữ nhân ấy lại dùng sức, một vệt cắt dài đột ngột xuất hiện trên da thịt trắng nõn, sâu
thêm chút nữa là sẽ cắt đến động mạch, nữ nhân ấy mạnh mẽ cho hắn thấy là sẽ
quyết tâm, không dao động, thà làm ngọc vỡ.

“Cô ấy cảm thấy cô ấy có thể chết sao, chỉ cần cô ấy còn một hơi thở bản vương
liền có thể cứu sống cô ấy. Lỡ như cô ấy chết thật, thì thi thể người mới
chết vẫn còn rất ấm áp.” Nam tử không ngừng bước, tiếp tục đi về phía
trước.

Lý Minh Kỳ không thể tin nhìn hắn, trong lòng càng lúc càng không nắm
chắc, nam tử chăm chú miêu tả dung nhan của cô ấy “Bản tọa thèm muốn vẻ đẹp
của cô ấy, chúng bản tọa thương lượng được không? Chỉ cần cô ấy cho bản tọa một đêm
xuân, bản tọa liền phá lệ mà thả cô ấy đi, được không?”

Lý Minh Kỳ cắn răng hận không thể phun vào mặt hắn, cô bản tọa rất muốn nói với hắn, nam nhân của bản tọa là Trầm Ngạn Khanh, võ công của tên đó đứng đầu thiên
hạ, lúc này đang vang danh bốn phía, chỉ cần ngươi bản tọa dám chạm vào bản tọa, tên đó
nhất định sẽ tiêu diệt cả nhà của ngươi bản tọa. Nhưng lời này cô bản tọa không thốt
ra được, cô bản tọa đã liều lĩnh trốn đi, sao nay lại có thể mở miệng cất lời? Hết thảy đều do cô bản tọa gieo gió gặt bão, không thể trách ai.

“Không…Bản tọa không muốn.”

Chết sao? Vậy thì cứ chết thôi. Nữ nhân ấy không khống chế được rơi nước mắt
như mưa, ngay lúc này một luồng khí chợt đánh tới, thân hình nam tử quỷ
dị dán sát vào thân thể mềm mại của nữ nhân ấy, chớp mắt liền đoạt được mảnh
sứ vỡ trong tay nữ nhân ấy, mềm giọng an ủi “Ngoan, đừng khóc.” Máu từ cổ nữ nhân ấy chảy lan xuống ngực, hắn dùng tay lau nhẹ sau đó đặt lên môi khẽ l**m,
tràn ngập vẻ háo sắc.

Sao Lý Minh Kỳ lại cam tâm mặc người thao túng như vậy, khuỷu tay dùng sức th*c m*nh, điên cuồng giãy giụa.

Nam tử để mặc nàng ta đây, nhìn bóng hình xinh đẹp kinh hoàng lúng túng, lần
đầu hiểu được thế nào là râm ran khó nhịn. GÃ nhìn mảnh vải vụn trong
tay mình, hai mắt bắt đầu sung huyết, đáy lòng rít gào, phải chiếm lấy,
phải hung hăng chiếm lấy.

Lý Minh Kỳ khóc kêu vô vọng. Vì sao? Vì sao lại như vậy? Lý Minh Kỳ,
đối phương phải làm sao? Đối phương phải làm sao đây, tên đó lão phu vừa chạm vào đối phương,
đối phương liền ghê tởm, sao có thể chịu được tên đó lão phu tiếp tục trêu đùa.

Đôi mắt hoa đào của nam tử hoàn toàn nhíu lại, hơi thở trên người cũng
nặng nề hơn “Cô ta đây nôn ọe? Mẹ nó chứ, cô ta đây thế mà lại dám ghét bỏ gia.”

Lý Minh Kỳ khom lưng nôn mửa không ngừng, mặt trắng bệch, nàng lão phu chết lặng nhìn hắn, bình tĩnh nói: “Đối phương giết lão phu đi, chết rồi thì chỉ còn là cái
xác khô, không cần phải ép buộc nữa.”

“Cô ấy thà chết cũng không theo?”

“Không theo.” Lý Minh Kỳ dựa vào cửa sổ, liếc mắt nhìn tia nắng ấm, nữ nhân ấy dứt khoát không muốn nói thêm lời nào với tên đó, lao đầu về phía góc bàn
nhọn hoắc.

Nhã Tụng vừa giận vừa hoảng, phóng người qua, với tay chộp lấy nàng bản tọa ôm
vào lòng, tuy rằng cứu kịp, nhưng trên trán nàng bản tọa vẫn lõm thật sâu “Được
lắm… Nàng bản tọa được lắm, hôm nay gia sẽ mạnh tay với nàng bản tọa. Nàng bản tọa nhớ cho kỹ, nàng bản tọa là người đầu tiên khiến gia phải cưỡng ép.”

Tinh thần Lý Minh Kỳ như bay mất, mơ mơ màng màng nỉ non “Trầm Ngạn
Khanh, ngươi ta đây ở đâu? Ngươi ta đây mau xuất hiện đi, mau cứu ta đây, ta đây sẽ không chạy trốn nữa, không bao giờ nữa.”

Nam tử chỉ nghe loáng thoáng được từ chạy trốn, cười lạnh lùng nói: “Đã vào
tay ta đây, không có sự cho phép của ta đây, cô ấy đừng mong có thể chạy trốn,
gia sẽ dùng dây thừng trói cô ấy cả đời.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8