Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 53: Cô lão phu hãy lấy thân mà đền đi

Cập nhật lúc: 2026-07-21 07:00:48 | Lượt xem: 2

Lý Minh Kỳ co rúc trong lòng hắn, bên tai thỉnh thoảng truyền
đến tiếng mắng chửi tiếng đánh nhau, nghe không bao lâu liền
hiểu một chút, không nhịn được hỏi: “Trầm Ngạn Khanh, bọn họ
là huynh đệ sao?”

Trầm Ngạn Khanh ôm hông nàng, luôn dõi nhìn Phong Thiển Ảnh dạhắn dỗ đệ đệ, tự hỏi mình có muốn một cước khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn luôn không, nghe cô gái nhỏ nhắn trong lòng hỏi, thật lâu sau mới trả lời, “Sao vậy, nàng ta đây không hận hắn ư?”

Lý Minh Kỳ lắc đầu: “Bản tọa cũng không rõ, hình như có hận một chút. Trầm Ngạn Khanh, có phải đối phương rất tức giận không?”

”Kỳ Kỳ, bản tọa không tức giận chút nào.” Chỉ muốn giết người thôi.

Tiếng đánh nhau bên ngoài đã ngừng lại, Minh Dĩnh và Minh Ngọc
toàn thân mặc quần áo đỏ sậm, tay cầm bội kiếm, vào Noãn các
quỳ một gối hành lễ. Minh Dĩnh nhìn đôi nam nữ ôm nhau, trong mắt hiện lên đau đớn, ngay sau đó liền c*́i đầu cung kính, “Cung
chủ, bắt được tổng cộng một trăm hai mươi bảhắn người, kính xin
Cung chủ xử lý́.”

Trầm Ngạn Khanh không lên tiếng trả lời, hắn đang suy nghĩ nên
làm thế nào để trút hết lửa giận trong lòng. Ôm cô gái nhỏ vào
lòng, dời bước đến đại sảnh.

Lý Minh Kỳ ôm cổ hắn, giương mắt nhìn, thấhắn người trong phòng
quỳ đầy đất, mặt mũi đều bầm dập, quần áo tả tơi.

Bạch Trản oai phong lẫm liệt lướt qua đám người đông nghịt, thỉnh thoảng cắn vai một người ném đi, dọa mặt mũi họ trắng bệch,
cả người run cầm cập, dập đầu xin tha mạng. TÊN ĐÓ Nhân quỳ trước mặt
lũ người kia, đang nhìn trộm nàng, trong mắt tràn đầy hâm mộ.

”Kỳ Kỳ, những người nàhắn có từng chạm đến nàng lão phu không?” Trầm Ngạn
Khanh ôm nàng ngồi xuống nơi cao nhất trong sảnh, áo choàng rộng thùng thình bao phủ cả người nàng, chỉ lộ ra gương mặt nhỏ
nhắn chưa bằng bàn tay.

Lý Minh Kỳ nghe vậhắn nhìn lại, gật đầu: “Trầm Ngạn Khanh, bọn họ không làm đau bản vương.”

”Nhưng bản tọa lại cực lỳ mất hứng, cô bản tọa nói xem bản tọa phải xử lý những người nàgã thế nào?”

Lý Minh Kỳ không nghe ra sát tâm trong lời tên đó, nhưng trái
tim vẫn nhịn không được mà co rúm lại, nàng dè dặt dò xét sắc mặt hắn, “Có thể không giết họ không?”

”Kỳ Kỳ, cô ấy cho rằng những người nàhắn đều vô tội à?”

Lý Minh Kỳ nghi ngờ nhìn hắn, Trầm Ngạn Khanh đưa tay nhận lấgã
thuốc trị thương Minh Dĩnh đưa tới, giúp nàng cầm máu trên
trán, hỏi “Kỳ Kỳ, cô bản vương nghĩ những tên đó hái hoa tặc là từ đâu mà có?”

Lý Minh Kỳ rũ mắt xuống, nàng hiểu rồi, phần lớn những tiểu thư khuê các và thiếu phụ xinh đẹp quyến rũ đều bị Hoan Hỉ cung bắt cóc đưa đến đây.

”Bình thường không đụng đến ta đây thì thôi, hôm nay lại dám chạm vào cấm
kỵ của ta đây, cô ta đây cho rằng ta đây có thể tha cho bọn họ sao?”

Phong Thiển Ảnh xách đệ đệ mình bước ra, một tay ném xuống,
khóe mắt TÊN ĐÓ Nhân rưng rưng, lập tức nhào tới, “Gia, ngài sao rồi?”

Phong Nhã Tụng gắng gượng hé mí mắt thành một khe hẹp: “TÊN ĐÓ Nhân, đừng khóc.”

”Sư ca, chúng ta đây đánh không lại bọn hắn, phải làm sao đây?” Mấtên đó nhân vật nòng cốt đều tập trung hết lại, lộ vẻ tức giận nhưng lại
không dám nói gì.

”Chờ chết đi.” Phong Nhã Tụng phất phất tay, giơ ngón tay cái với ca ca của hắn.

Phong Thiển Ảnh đen mặt, hận không thể bước lên bóp chết hắn: “Ngạn Khanh, một mồi lửa thiêu rụi chỗ nàgã?”

Trầm Ngạn Khanh nhìn cô gái nhỏ trong lòng: “Kỳ Kỳ, cô ấy nghĩ sao? Có muốn vứt bọn họ vào lồng cho rắn ăn không?”

Những người kia liền bị dọa vỡ mật: “Đừng, đừng cho rắn ăn, bọn bản tọa không muốn chết, thiếu nữ, chúng bản tọa không thù không oán, ngươi bản tọa
đừng giết bọn bản tọa.”

Trầm Ngạn Khanh ôm thắt lưng nàng, nhẹ giọng nói bên tai nàng:“Lần nàhắn ta đây nghe theo nàng ta đây, có giết hay không, tùy nàng ta đây quyết
định.”

Lý Minh Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, thấhắn Phong Thiển Ảnh nháhắn
mắt ra hiệu với mình, nàng rũ mắt, nên quyết định thế nào đây? Hơn
một trăm mạng người, nói giết là giết sao? Trong lòng nàng không oán c*̃ng không hận, đầu sỏ là đệ đệ của Phong Thiển Ảnh, đã
bị đánh thành đầu heo, tội gì phải giận chó đánh mèo lên người khác. Trong những người nàhắn, có bao nhiêu người là bị ép buộc mà
phải bước lên con đường quanh co này?

TÊN ĐÓ Nhân lau nước mắt, khóc ròng nói: “Cô gái, chúng ta đây chưa từng
hại người, c*̃ng chưa từng ép buộc ai. Ca ca muội chúng ta đây cùng
sống lặng lẽ nơi đây, từ trước đến nay đều chưa từng ra ngoài bắt
cóc nữ tử đàng hoàng. Cô gái, chúng nô tỳ biết ngài có lòng tốt, ngài cứu chúng ta đây đi, chúng nô tỳ đội ơn ngài, sau nàtên đó nhất
định sẽ hoàn toàn sửa đổi.”

Lý Minh Kỳ nhắm hai mắt lại, áp sát vào tai Trầm Ngạn Khanh,
thỉnh cầu: “Trầm Ngạn Khanh, chúng bản tọa đi thôi, bản tọa muốn rời khỏi
nơi nàhắn, một khắc c*̃ng không muốn nán lại.”

”Nữ nhân ấy khẳng định?”

”Trầm Ngạn Khanh, lão phu biết lòng cậu tràn ngập lửa giận, nhưng cũng đừng nên giết người, có được không?”

”Những người đã chạm đến nàng bản vương thì sao? Đều thả hết?”

Lý Minh Kỳ gật đầu: “Cậu nói sẽ nghe theo lão phu.”

”Được, nghe theo nàng bản tọa. Thiển Ảnh, nơi nàhắn giao lại cho huynh.”

Trầm Ngạn Khanh ôm nàng rời đại sảnh, đi thẳng rời xa vùng đất cực
lạc này, khi bên cạnh không còn ai, Trầm Ngạn Khanh khóa nữ nhân ấy vào một thân cây, hôn mãnh liệt, “Kỳ Kỳ, nữ nhân ấy thả bọn họ, còn cơn giận
của bản tọa thì sao? Nữ nhân ấy hãy lấy thân mà đền đi.”

Lý Minh Kỳ đẩgã lồng ngực rắn chắc c*̉a hắn, quần áo trên
người vốn mỏng manh, sao chịu được bàn tay to của gã níu kéo, “Trầm
Ngạn Khanh, chúng bản vương quay về được không, đừng làm thế ở đây.”

Trầm Ngạn Khanh trêu chọc người nào dó từ đầu đến chân một lần, tựa bên cổ nàng cười nói: “Kỳ Kỳ, món nợ này chúng ta đây nên tính toán
kỹ càng một chút.”

Lý Minh Kỳ không khỏi kinh hãi, lại hết cách, chỉ có thể cam chịu.

Nơi nàgã cách biệt viện c*̉a Vô Trần cung rất gần, Trầm Ngạn
Khanh ôm Lý Minh Kỳ trực tiếp chạy về. Cung nhân trong biệt viện
đồng loạt quỳ xuống, mọi người đều cảm nhận được khí lạnh dàgã
đặc từ cung chủ, mặc dù tò mò nữ nhân trong lòng Cung chủ là
ai, lại không ai cả gan hỏi ra miệng.

Nhiễm Thu bị công tử nhà mình phái ra ngoài xem tình hình, thấy
người bình an trở về, trái tim c*̃ng thả lỏng. Nàng lão phu tò mò
muốn xem người trong lòng cung chủ là ai, đáng tiếc chỉ có thể
nhìn thấtên đó mái tóc dài rối tung, gương mặt xinh xắn được giấu
thật kĩ. Trầm Ngạn Khanh ngừng trước mặt cô lão phu lão phu một chút, liếc
mắt nhìn người trong lòng một cái, dặn dò, “Đối phương đi nấu chút
nước nóng, nhân tiện lấtên đó chút thuốc trị thương đến.”

”Dạ, nô tỳ đi chuẩn bị ngay.” Nhiễm Thu nghĩ, người nàhắn bị
thương sao? Chẳng trách khí thế hắn ta đây lại dọa người đến vậhắn.

Lý Minh Kỳ hốt hoảng lo lắng suốt, lúc được Nhiễm Thu tắm rửa
thay quần áo, trong lòng vẫn còn có chút ám ảnh, nàng cẩn
thận nhìn khắp người thiếu nữ trước mắt, nhẹ giọng hỏi “Nhiễm Thu, cô ấy tên là Nhiễm Thu phải không?” Đã từng có người cực kỳ si mê nàng bản vương, ca ngợi nét mặt cô ấy bản vương trong trẻo như sương thu, đôi mắt
lóng lánh như nước hồ thu.

”Bẩm thiếu nữ, nô tỳ là Nhiễm Thu. Ngài có gì không thoải mái
sao?” Nhiễm Thu có chút nghi hoặc, mình đã làm gì sai khiến thiếu nữ này không vui ư? Sao vẻ mặt lại đột nhiên thay đổi?

”Không có gì, nhìn cô ấy thật giống một người bạn c*̃.” Lý Minh Kỳ tự giễu mình nhỏ nhen.

”Thì ra là vậhắn, cô gái, để nô tỳ bôi thuốc cho người.” Nhiễm
Thu thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mình không chọc giận nàng là
tốt rồi.

Lý Minh Kỳ khẽ c*́i đầu để nàng ta đây dễ dàng băng bó vết thương trên đầu: “Cô gái, là do ngài tự gây ra sao?”

”Đúng vậhắn, tiếc là không chết được.”

”Phi phi, thiếu nữ, không nên nghĩ vậgã, nếu ngài gặp chuyện không may, Cung chủ sẽ đau lòng đến chết.”

Lý Minh Kỳ cười không nói, vết thương đã được bôi thuốc, lại chẳng thấy bóng dáng Trầm Ngạn Khanh đâu, điều nàtên đó khiến nàng thở phào
nhẹ nhõm. Cơm tối chỉ ăn qua loa hai miếng, nằm trên giường,
không biết nàng bản vương đã ngủ từ lúc nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8