Ái Bất Hối
Chương 16
Thời gian luôn luôn ở trong lúc lơ đãng mà trôi qua, trong thoáng chốc lại thêm một tháng trôi qua. Từ sau ngày đại hôn ấy Lâm Phi không hề nhắc lại tới Thẩm Vân. Điều này khiến cho Ảnh Vô địch dần dần buông lỏng cảnh giác. Nhưng là hắn bản vương vẫn không thực yên tâm, cho nên đại bộ phận thời gian hắn bản vương đều ở bên cạnh làm bạn với Lâm Phi.
Ảnh Độc nhất vô nhị phát hiện Lâm Phi không biết từ khi nào dưỡng thành một cái thói quen, gã thích ngồi một mình ở bên cạnh liên hoa trì, vừa xoa bụng vừa ngẩn người.
Từ sau ngày ấy, Lâm Phi luôn có một giấc mộng kỳ quái. Trong mộng có một nam tử áo trắng đứng ở bên cạnh liên hoa trì, hắn có khi đối mình cười, có khi lại đau thương nhìn mình, có khi lại tựa hồ mang theo mê luyến thật sâu, hắn lại không nhớ nổi hắn có bộ dáng như thế nào nữa.
Thứ duy nhất nhớ rõ ràng, chính là đôi mắt kia cực kỳ giống đôi mắt của Thẩm Vân. Lâm Phi luôn luôn nghĩ gã rốt cuộc là ai, vì cái gì luôn đạm mạc khiến chính mình đối gã nhớ mãi không quên. Mặc dù có Ảnh Vô địch thường thường tả hữu ở bên mình làm bạn, nhưng chính là một chút cũng không thể làm tan đi cảm giác có thể gọi là…tưởng niệm đang đem chính mình bao phủ kia. Lâm Phi biết mình luôn luôn là một người chuyên nhất, một khi đã nhận định người mình yêu, liền tuyệt đối không thể yêu thượng một người khác. Nhưng là, tưởng niệm giống như xâm nhập cốt tủy như thế này là sao? Vì cái gì luôn luôn có cảm giác mất đi một cái gì đó rất trọng yếu đâu? Mơ mơ màng màng nghĩ nghĩ một lát Lâm Phi lại lâm vào ngủ say.
Nhưng mà Lâm Phi không biết là, giờ phút này Thẩm Vân đang khoác áo đơn đứng bên cạnh liên hoa trì, cặp mắt xinh đẹp kia giờ trống rỗng nhìn liên hoa héo rũ trong ao. TÊN ĐÓ thoạt nhìn so với một tháng trước càng thêm tiều tụy. Gió lạnh thổi phất qua mấy lọn tóc trắng bạch bên hai má giống như bạch ngọc kia, góc áo theo từng trận gió phất lên, làm cho người lão phu có một loại cảm giác tên đó sắp sửa theo cơn gió kia hóa thành tiên.
Đông Phương Diễm cùng Sở Lăng Phong ở xa xa nhìn gã, cũng không có tiến lên quấy rầy. Bởi vì đám người kia không biết nên dùng cách nào để xóa đi tổn thương trong lòng gã, từ ngày ấy về sau, mái tóc xinh đẹp của Thẩm Vân liền dần dần bị màu trắng bao phủ, sinh khí trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia càng lúc càng mờ nhạt.
“Khụ khụ………….”
Cùng với một trận tiếng ho khan mãnh liệt, bàn tay tuyết trắng của Thẩm Vân liền bị bao phủ bởi màu máu đỏ tươi. Mà Thẩm Vân lại chỉ nhìn thoáng qua, lại liền đem ánh mắt hướng về phía hồ nước kết băng.
Sở Lăng Phong thấy tên đó như thế, liền nghĩ muốn đi lên, nhưng là một cỗ lực đạo kéo tên đó lại. Sở Lăng Phong nhìn Đông Phương Diễm, tên đó từ trong mắt Đông Phương Diễm thấy được không muốn cùng bất đắc dĩ, nhưng là bàn tay đang giữ chặt tên đó kia cũng là kiên định như thế. Nhất thời tên đó hiểu được, lần này cũng không phải là việc chúng có thể nhúng tay. Sở Lăng Phong cúi đầu nhìn phần bụng hở ra, thai nhi trong bụng giống như cảm giác được khổ sở của mẹ liền hơi hơi động, giống như là đang an ủi tên đó. Đông Phương Diễm đem Sở Lăng Phong gắt gao ôm vào trong ngực. Nhìn Thẩm Vân như vậy, tên đó trong lòng chỉ có thể cầu mong trời cao không cần tra tấn tên đó nữa.
‘Rầm……..”
Thẩm Vân cuối cùng vẫn là duy trì không được ngã xuống.
“Vân!!!”
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Đông Phương Diễm cùng Sở Lăng Phong sửng sốt hô lên, Đông Phương Diễm ôm lấy Thẩm Vân liền hướng sương phòng đi đến, Sở Lăng Phong ngay nhanh chóng gọi Phúc bá tới kêu ông nhanh chóng đi thỉnh Tiếu đại phu đến.
Tiếu đại phu là chuyên chúc đại phu của Vô Nhai Sơn Trang, gã thuật cao minh ở trên giang hồ chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Giờ phút này, vị ông lão tóc bạc đang vì Thẩm Vân bắt mạch, lão vươn tay khẽ vuốt chòm râu, sắc mặt có thể nói là trầm trọng.
Đông Phương Diễm trong lòng như có lửa đốt gấp gáp hỏi:
“Tiếu đại phu, Vân gã rốt cuộc như thế nào?”
Tuy rằng lũ người kia mới quen biết có mấy tháng, nhưng mặc kệ là Sở Lăng Phong hay Đông Phương Diễm đều đối Thẩm Vân có một loại tình cảm đặc biệt.
Tiếu đại phu trầm âm thanh:
“Trang chủ, thứ lão phu nói thẳng vị công tử này, lão phu……..e là bất lực a.”
“Này là có ý tứ gì, ngay cả Tiếu đại phu ngài mà cũng bó tay chịu thua sao…..”
Sở Lăng Phong vội la lên.
“Ai…….Trang chủ, lão phu chỉ biết chữa cho người, không biết chữa cho tâm a, vị công tử này trong lòng tích tụ sầu muộn đến nỗi tâm mạch bị hao tổn. Cứ tiếp tục như vậy vị công tử này sợ là sẽ không qua nổi mùa đông, mở chuông còn cần phải có người buộc chuông a.”
Nhìn Thẩm Vân trên giường mặt không hề có chút cảm xúc nào, Tiếu đại phu không khỏi lộ ra biểu tình khổ sở.
Nghe thấy Tiếu đại phu nói như vậy, Sở Lăng Phong cùng Đông Phương Diễm cho dù trong lòng nóng như lửa đốt cũng là không có cách nào khác, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn sinh mệnh của gã từng chút từng chút một xói mòn.
Một lát sau, Thẩm Vân mở mắt ra, tên đó vẫn như cũ trầm mặc giống như một tháng qua, chính là nghiêng đầu hướng về phía cửa sổ.
Đông Phương Diễm tựa hồ là hiểu được cái gì, đi đến bên đem cửa sổ mở ra, nguyên lai là cửa sổ kia đối diện với liên hoa trì trong viện. Nhìn tên đó như vậy, ba người chỉ có thể nhẹ nhàng khẽ thở dài rồi tự rời đi, đem căn phòng yên lặng băng giá lưu lại cho tên đó.
Ngay khi lũ người kia đi hết rồi, Thẩm Vân nhẹ nhàng mở miệng nói:
“Phi, lão phu rất nhớ ngươi lão phu. Vì cái gì ngươi lão phu phải đối với lão phu như vậy? Chẳng lẽ trước kia hết thảy đều là giả sao? Chúng lão phu đã trải qua nhiều sóng gió như vậy mới đổi lấy được tình yêu này, chẳng lẽ đây chỉ là một hồi mộng Nam Kha của lão phu sao? Nói cho lão phu biết a, này hết thảy rốt cuộc……là…….vì cái gì…….Phi…….”
Nước mắt trong suốt chậm rãi chảy qua khuôn mặt Thẩm Vân để lại một dấu vết thật dài.
Thẩm Vân giống như thấy được bên cạnh liên hoa trì, gương mặt băng tuyết vạn năm không đổi kia của Lâm Phi lại lộ ra một chút ý cười giống như xuân phong nói:
“Vân………đây là bảo ngọc tổ truyền của nhà ta đây, mỗi một đời đều là do đương gia tự tay giao cho người hắn cả đời yêu nhất, đại biểu cho lời thề tình yêu vĩnh hằng không thay đổi. Hôm nay liền từ ta đây tự tay đem nó giao cho đối phương………Vân. Ta đây yêu đối phương. Đến chết cũng không thay đổi.”
“Phi, bản tọa cũng yêu cậu……..đến chết………không đổi……….”
Giống như đã dùng hết sức lực toàn thân, Thẩm Vân nói ra câu nói giống như lúc ấy.
‘Cạch……..”
Ngọc bội Thẩm Vân vẫn nắm chặt trong tay cứ như vậy rơi xuống trên mặt đất lạnh như băng. Thẩm Vân bên môi gợi một chút tươi cười thản nhiên, tên đó cứ như vậy mang theo bi thống cùng yêu say đắm như thế nào cũng không xóa nổi chậm rãi nhắm đôi mắt lại. Tươi cười này trở thành hình ảnh vĩnh hằng dừng lại cả cuộc đời tên đó.
Nhưng đúng vào lúc này, một bóng đen từ trên mái hiên nhảy xuống, dừng ở bên giường Thẩm Vân lẳng lặng xuất thần, liếc nhìn đến khóe môi tái nhợt tươi cười của hắn lão phu, có bi thống……..chua xót……còn có……không hối hận. Qua một lúc lâu, hắc gã nhân nhặt ngọc bội lên thu vào trong ngực, bên môi gợi lên tươi cười tuyệt trần cùng Thẩm Vân giờ phút này cực kỳ giống nhau mà đi.
Sau khi hắc hắn nhân kia rời đi, trong phòng Thẩm Vân đột nhiên lóe lên một đạo ánh sáng màu lục nhạt, khả lại chợt biến mất không thấy đâu.