Ái Bất Hối
Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-07-16 20:30:29 | Lượt xem: 4

Ảnh Độc nhất vô nhị còn chưa có từ trong khiếp sợ vừa rồi tỉnh táo lại, chính là ngơ ngác nhìn thân hình cường kiện của Ảnh Nghị chậm rãi ngã xuống, nhưng thân thể lại theo bản năng đem gã ôm vào trong lòng.

“Thật tốt quá……Cậu…….không có bị thương……Thật sự là tốt quá…….Ha ha……Khụ khụ….”

Ảnh Nghị run run vươn tay nhẹ vuốt khuôn mặt tinh xảo của Ảnh Vô địch, trong mắt bao hàm rất nhiều ôn nhu cùng yêu say đắm. Ánh mắt như vậy là ánh mắt Ảnh Vô địch chưa từng nhìn thấy ở Ảnh Nghị, nhưng không hiểu sao lại là quá mức quen thuộc.

Đột nhiên nhiên gã mở to hai mắt nhìn nhẹ nhàng kêu một tiếng gì đó. Ảnh Nghị cũng không có đáp lại gã, chính là đôi môi tái nhợt kia lại hiện lên một mạt tươi cười.

“Nguyên lai, cậu vẫn đều không có quên lão phu…….Như vậy….như vậy đủ rồi……..”

Ảnh Nghị âm thanh càng nói càng nhẹ, cánh tay nâng lên dường như cũng chịu không nổi sức nặng chậm rãi rơi xuống.

Thẳng đến khi sâu trong đôi mắt ôn nhu kia không còn hiện ra ảnh ngược của chính mình nữa, Ảnh Độc nhất vô nhị mới khôi phục tinh thần. Tên đó run run vươn tay chạm lên khuôn mặt bình yên của Ảnh Nghị, dừng lại trên khóe miệng đang mỉm cười kia. Ngây người một hồi, Ảnh Độc nhất vô nhị đột nhiên phá lên cười, cười đến nỗi nước mắt đều khống chế không được theo khóe mắt chảy ra.

“Ha ha ha……….Ngốc tử…….ngốc tử……..như thế nào sẽ có người ngốc như vậy……Như thế nào…..lại có…..người ngốc như vậy…..Ô…….”

Một lát sau, Ảnh Độc nhất vô nhị ôm lấy Ảnh Nghị, phi thân bay lên, chốc lát sau liền biến mất trước mắt mọi người.

Ảnh đường hộ vệ hộ chủ rời đi, trong khoảng thời gian ngắn liền có chút vô thố, Nhã Trúc nhìn thoáng qua bốn người, tức thì theo Ảnh đường hộ vệ ly khai U Minh Các. Nơi này cũng không phải là nơi lũ người kia có thể đi vào, nếu trước khi Giáo chủ không có đặc biệt công đạo, liền để lũ người kia đi đi. Chúng bản vương chỉ cần làm tốt bổn phận của mình, trong lúc Giáo chủ không có mặt giúp tên đó bảo vệ thật tốt Tổng đàn là tốt rồi. Ân…đây đúng là thời điểm thông tri Hữu Hộ pháp hồi Tổng đàn, cho dù mình cũng rất là không muốn gặp tên đó. Ai…….

Trên thực tế Thẩm Vân đám người kia cũng không rảnh đi quản người khác, chỉ có Minh Nhận là nhìn theo phương hướng Ảnh Vô địch rời đi, sau đó lộ ra một cái tươi cười bí hiểm.

“A!……A!!……..”

Khi Lâm Phi nhìn thấy Thẩm Vân thật là có chút thanh tỉnh. Nhưng là, khi gã vuốt lên mái tóc bạc trắng của Thẩm Vân, liền ôm đầu giống như phát cuồng kêu lên.

“Phi! Phi!! Cậu làm sao vậy?”

Thẩm Vân gắt gao ôm lấy thân thể Lâm Phi không biết nên làm thế nào cho phải.

Minh Nhận thấy thế không khỏi nhíu mày. Hắn lão phu đi đến bên Lâm Phi vung ống tay áo lên, màu đỏ trong mắt Lâm Phi liền rút lui, nhanh chóng ngất đi.

“A….ha….ha…….a……..”

Nhưng chẳng được bao lâu, Lâm Phi lại bắt đầu run rẩy, mồ hôi hai bên trán chảy xuống, sắc mặt chuyển trắng bệch, cả người đều không ngừng run rẩy, h* th*n thậm chí bắt đầu có máu chảy ra.

“Phi!! Cậu làm sao vậy, tại sao lại có thể như vậy?”

Thẩm Vân quả thật là hoảng loạn, nhìn thấy Lâm Phi chịu đựng khổ đau như vậy, tên đó trừ bỏ bất lực vẫn là bất lực. Giờ phút này tên đó thực hận chính mình như vậy, hận chính mình vô năng.

“Ta đây……a……Ta đây không sao…….a…….”

Lâm Phi giãy dụa mở mắt ra, liền nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Thẩm Vân. Kia dung mạo tuyệt mỹ giờ phút này so với mặt mình sợ là không có mấy điểm khác biệt. Lâm Phi nghĩ muốn xoa xao khuôn mặt của hắn cười nói cho Thẩm Vân mình không có việc gì, chỉ là đứa nhỏ của chúng bản vương bướng bỉnh mà thôi, nhưng tên đó hiện tại ngay cả khí lực để nói cũng không có, đớn đau đến điên đảo trời đất khiến tên đó chỉ có thể miễn cưỡng nói ra vài từ đứt quãng.

Minh Nhận thân thủ bắt lấy cổ tay Lâm Phi, lại quan sát lượng huyết chảy ra của tên đó, sắc mặt có điểm ngưng trọng.

“Nhận, Phi gã rốt cuộc thế nào……..”

Thẩm Vân vội vàng hỏi.

“Ân……TÊN ĐÓ là động thai khí. Nhìn tình hình này chỉ sợ là phải sinh non. Mau, đừng có thất thần! Diễm, mau giúp đem tên đó nâng vào trong phòng đi, bản tọa đi lấy mấy thứ, tức thì sẽ quay lại. Đợi lát nữa nếu tên đó đau quá thì đem tên đó trói lại, miễn cho tên đó làm bị thương chính mình. Còn có, trước đó đổi cho tên đó một kiện quần áo khô mát. Hiểu không?”

“Đã biết, cậu đi chuẩn bị đi. Chúng lão phu chờ cậu.”

Đông Phương Diễm đáp.

Nhanh chóng Đông Phương Diễm cùng Thẩm Vân đem Vân Phi nâng vào U Minh Các, nhẹ nhàng đưa hắn đặt ở trên giường. Lúc này Lâm Phi đã muốn đau đến lăn lộn trên giường, không có biện pháp, đám người kia chỉ có thể làm theo cách Minh Nhận căn dặn. Đợi đến khi làm xong hết thảy, Thẩm Vân cùng Đông Phương Diễm cùng là mồ hôi đầm đìa cả người.

“Vân…a……Vân…..ha…ha….hô hô……”

“Lão phu ở đây, lão phu ở ngay đây. Phi, tái nhẫn nại một chút. Nhận nhanh chóng sẽ trở về ngay.”

Thẩm Vân một tay gắt gao nắm tay Lâm Phi, một tay cầm khăn vải thay Lâm Phi lau mồ hôi. Nhìn gương mặt thống khổ cực cùng vặn vẹo của Lâm Phi, cho dù cách một tầng vải dệt cùng có thể nhìn thấy đứa con đang ở trong bụng động đậy. Thẩm Vân không khỏi cảm thấy lo lắng.

“Nhận như thế nào còn chưa có quay lại a?!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8